Chương 1: Đêm Đầu Ở Phòng 404

Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404

Tác giả: · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 1928 từ · khoảng 10 phút đọc

Hành lang tầng 4 chung cư Bến Nghé bao phủ bởi một lớp không khí đặc quánh mùi vôi ẩm và dầu máy lâu ngày không thay. Lâm Gia Huy quỳ trên nền gạch bông cũ, tay cầm chiếc tuốc-nơ-vít cán nhựa vàng đã mòn vẹt. Anh đang cố cạy lớp nắp hộp kỹ thuật điện nằm cạnh cửa căn hộ 404. Lớp gỉ sét bám chặt lấy ốc vít, khiến mỗi vòng xoay đều phát ra âm thanh ken két nhức óc. Hành lang này có bảy cánh cửa. Sáu cánh không có số. Chỗ đáng lẽ gắn biển chỉ còn hai lỗ vít và một vệt sơn nhạt hình chữ nhật — biển từng ở đó, và đã được gỡ đi từ lâu lắm. Sáu căn ấy khoá ngoài, không căn nào có đồng hồ điện riêng. Cánh thứ bảy là cửa phòng anh, và trên nó vẫn còn nguyên tấm biển nhôm dập nổi ba chữ số: 404. Huy hít vào một hơi, dùng lực cánh tay siết mạnh. Con ốc cuối cùng rụng xuống sàn. Khi nắp hộp kỹ thuật bật mở, một nắm dây dẫn loằng ngoằng, khô khốc hiện ra. Huy chau mày. Hệ thống điện ở đây được đấu nối cẩu thả đến mức khó tin. Dây trung tính bị đấu sai cực, các mối nối chỉ được quấn băng keo đen sơ sài, nhiều chỗ đã oxy hóa thành màu xanh xám. Trong lúc kéo lại một sợi dây pha để kiểm tra độ căng, Huy chạm phải một vật cứng kẹt sâu trong khe hở giữa hộp kỹ thuật và vách tường xi măng. Anh dùng kìm nhọn gắp nó ra. Đó là một cuốn sổ tay khổ nhỏ, bìa bọc da nhân tạo đã bong tróc, bám đầy bụi xi măng. Trên trang bìa, dòng chữ "Hạnh - 404" hiện lên mờ nhạt. Huy lật nhẹ trang đầu tiên. Không phải nhật ký, đó là những sơ đồ vẽ tay chi tiết về mặt bằng tầng 4 và hệ thống thang máy. Có những dòng ghi chú nguệch ngoạc bằng bút bi mực tím: "Nó không có nút bấm, nhưng nó vẫn dừng", "Phải từ chối", "Đừng nhìn vào khe hở". Huy lắc đầu, nhét cuốn sổ vào túi quần bò. Anh tự nhủ có lẽ đây là đồ của người thuê trước, một phụ nữ có vẻ hơi bất ổn về tâm thần. Với một người thợ điện nước, mọi thứ đều có giải thích kỹ thuật. Thang máy dừng sai tầng thường do lỗi rơ-le hoặc cảm biến tầng bị bám bụi, chẳng có gì bí ẩn. Anh đứng dậy, phủi bụi bám trên đầu gối rồi quay bước vào bên trong căn hộ 404. Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại với tiếng khô khốc. Đây là nơi anh sẽ sống trong ít nhất sáu tháng tới. Căn phòng rộng khoảng 30m2, trống không và lạnh lẽo. Ánh nắng chiều muộn hắt qua khung cửa sổ gỉ sét, chiếu rọi những hạt bụi liti nhảy múa trong không trung. Một chiếc giường sắt hoen gỉ đặt sát góc tường, cạnh đó là cái tủ quần áo ép gỗ đã mục nát phần chân. Huy đặt chiếc túi xách sờn rách xuống sàn nhà. Anh đi chậm quanh phòng, gõ gõ vào các mảng tường để kiểm tra độ thấm. Một cảm giác hụt hẫng len lỏi khi anh nghĩ về việc mình vừa bị sa thải khỏi công ty thầu điện nước công trình sau ba năm cống hiến. Giờ đây, một người thợ lành nghề như anh lại phải chui rúc vào cái xó rẻ tiền này để dành dụm từng đồng. Nhưng anh không có lựa chọn khác; chi phí chạy thận của mẹ ở quê đã ngốn sạch số tiền dự trữ cuối cùng. Huy mở vòi nước trong nhà vệ sinh. Tiếng nước chảy ọc ạch, mang theo dòng nước đục ngầu màu rỉ sắt trước khi chuyển sang trong dần. Anh soi mình trong chiếc gương ố vàng, thấy gương mặt hốc hác của một kẻ sắp bước sang tuổi ba mươi nhưng tay trắng vẫn hoàn trắng. Anh thở dài, bắt đầu lôi mền gối ra trải lên chiếc giường sắt kêu cọt kẹt theo mỗi cử động. Căn phòng này không có hơi người, chỉ có mùi của sự bỏ hoang lâu ngày. Tiếng bước chân lê thê dưới hành lang làm Huy giật mình. Anh hé cửa, thấy ông Tư Lành, người bảo vệ già của chung cư, đang đi tới. Dáng ông khòm khòm, tay cầm một xâu chìa khóa lớn va vào nhau lách cách. Ông dừng lại trước phòng 404, nhìn Huy bằng đôi mắt đục mờ, gần như không có tia sáng. "Cậu dọn vào rồi đó hả?" Ông Tư hỏi, giọng khàn như có sỏi trong cổ họng. "Dạ, cháu đang kiểm tra lại mấy cái mối nối. Điện nước ở đây nát quá ông Tư." Huy vừa nói vừa lau mồ hôi trên trán. Ông Tư không nhìn vào hộp điện, ông nhìn không rời cánh cửa thang máy cũ kỹ ở cuối hành lang. "Lúc trước cậu làm nghề gì?" Ông già bất chợt hỏi, mắt vẫn không rời khỏi hố thang. Huy hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đáp: "Dạ, cháu làm thợ điện nước công trình. Mới nghỉ bên thầu cũ nên tính đi làm tự do một thời gian cho thoải mái." "Thợ điện à? Vậy là người thực tế." Ông Tư gật gù, giọng trầm xuống. "Ở đây khác với công trình. Cái gì hỏng thì sửa, cái gì lạ thì mặc kệ nó, nghe không?" "Cháu hiểu mà, chung cư cũ thì lúc nào chẳng có chuyện này chuyện kia." Huy cười trừ. Ông già đưa cho Huy một chiếc chìa khóa dự phòng bằng đồng đã xỉn màu rồi buông một câu dặn dò cụt lủn: "Sau 11 giờ đêm, dù nghe tiếng gì, đừng bấm thang máy. Cũng đừng nhìn vào cửa." Huy định hỏi tại sao, nhưng ông Tư Lành đã quay lưng đi thẳng về phía cầu thang bộ. Bước chân ông nặng nề, đều đặn, khuất dần sau góc tường tối. Huy nhún vai. Anh đã thuê căn hộ này với giá chỉ bằng một phần ba thị trường. Với số tiền tiết kiệm được, anh có thể lo thêm được 2 ca chạy thận mỗi tháng cho mẹ. Những lời dặn dò mê tín của người già không đáng để tâm bằng việc sửa xong cái aptomat đang có dấu hiệu chập chờn. Huy trở vào phòng. Anh bật đèn trần. Bóng đèn huỳnh quang nhấp nháy liên hồi kèm theo tiếng kêu "e e" đặc trưng của tăng phô hỏng. Huy đứng trên ghế, quan sát tần số chớp. Nó không nháy loạn xạ mà đều đặn theo nhịp 60Hz không ổn định, báo hiệu dòng điện đang bị sụt áp cục bộ. Anh tháo lớp vỏ nhựa, dùng ngón tay miết nhẹ sợi dây đồng. Một cảm giác tê rần chạy qua đầu ngón tay, nhưng không phải do điện giật. Đó là cái lạnh lạ lùng toát ra từ lớp vách đá. 22:50. Thành phố bên ngoài cửa sổ vẫn ồn ào, nhưng bên trong chung cư Bến Nghé, một sự im lặng dày đặc bắt đầu lan tỏa. Huy ngồi bên chiếc bàn nhỏ, bày biện bộ đồ nghề ra để lau chùi. Chợt, một âm thanh trầm đục vang lên từ phía hành lang. Cạch. Tạch. Cạch. Đó là tiếng rơ-le đóng ngắt. Huy nhận ra ngay lập tức. Âm thanh này phát ra từ bộ điều khiển trung tâm của thang máy. Nhưng có điều gì đó không ổn. Tiếng rơ-le kêu liên tục với tốc độ nhanh dần, giống như tiếng móng tay sắc lẹm đang cào vào lớp vỏ kim loại của hộp điều khiển. Huy đứng dậy, bước ra sát cửa phòng. Anh áp tai vào lớp gỗ ép. Tiếng động cơ thang máy bắt đầu hoạt động. Tiếng cáp sắt nghiến vào ròng rọc rít lên, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tòa nhà. Theo nguyên lý vận hành, giờ này rất ít người sử dụng thang máy ở một chung cư cũ chỉ có 5 tầng. Anh liếc nhìn đồng hồ, kim phút vừa nhích thêm một nấc. Huy nhìn qua lỗ nhòm trên cửa. Hành lang vắng lặng dưới ánh đèn vàng vọt. Bảng điện báo tầng đặt cạnh thang máy bắt đầu nhảy số. 1... 2... 3... Thay vì nhảy thẳng lên số 5 như mọi khi, bảng LED đỏ rực bỗng nhiên khựng lại. Các nét đèn đứt gãy, co rút rồi chồng chéo lên nhau. Một hình thù méo mó hiện ra, dù không hoàn chỉnh nhưng rõ ràng đó là số 4. Lồng ngực Huy phập phồng, nhịp tim tăng nhanh. Chung cư này không có tầng 4 trên sơ đồ kỹ thuật. Nút bấm trong buồng thang cũng chỉ có 1, 2, 3, 5. Vậy mà lúc này, hệ thống cơ khí đang vận hành để đưa buồng thang dừng lại ngay trước mặt anh. Tiếng cáp dừng hẳn. Một luồng rung động chạy dưới lòng bàn chân Huy, lan từ hố thang máy dọc theo sàn bê tông khiến các đầu ngón chân anh co quắp lại. Bính. Tiếng chuông báo hiệu dừng tầng vang lên. Nó không trong trẻo như bình thường mà đục ngầu, giống như tiếng một thanh kim loại rỉ sét gõ vào chuông đồng. Cửa thang máy từ từ mở ra. Qua lỗ nhòm của phòng 404, Huy thấy ánh sáng từ trong buồng thang chiếu ra hành lang thành một vệt dài mờ ảo. Không có ai bước ra. Không gian im lìm đến mức Huy có thể nghe thấy tiếng hơi thở đứt quãng của chính mình. Anh nhìn xuống sàn hành lang, ngay sát mép cửa thang máy vừa mở. Ở đó, một đôi dép nhựa cũ kỹ màu tổ ong, mòn vẹt gót, nằm chéo nhau một cách tự nhiên. Hình ảnh này trùng khớp hoàn toàn với bản vẽ trong cuốn sổ tay của cô Hạnh mà anh đang để trong túi. Một luồng khí lạnh ngắt, mang theo mùi của nước đọng lâu ngày và kim loại mục nát, từ phía thang máy tràn vào, luồn qua khe cửa phòng 404. Lớp da gà trên cánh tay Huy nổi lên đồng loạt. Anh siết chặt hai nắm tay, nhận thấy lòng bàn tay mình đẫm mồ hôi dù nhiệt độ hành lang chắc chắn đã giảm xuống rất thấp chỉ trong vài giây. Đây là điều không thể xảy ra đối với một không gian kín và không có hệ thống điều hòa trung tâm. "Huy... Lâm Gia Huy..." Tiếng thì thầm vang lên. Nó không phát ra từ một hướng cụ thể nào mà như thể len lỏi qua các đường ống nước trong tường, râm ran ngay sát màng nhĩ anh. Giọng nói không có âm sắc, trống rỗng, gọi đúng họ tên của anh giữa bóng đêm của tầng 4. Huy lùi lại một bước, tay quờ lấy chiếc kìm trên bàn. Anh dán mắt vào lỗ nhòm trên cửa, nơi vệt sáng từ thang máy vẫn đang hắt vào, đợi chờ một thứ gì đó bước ra khỏi buồng thang không có số ấy. Cánh cửa thang máy vẫn mở rộng, mời gọi một sự hiện diện không tên bước vào hành lang vắng lặng.