Chương 2: Tiếng Gõ Trong Vách Đặc
Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404
Tác giả: Vũ Hải Đăng · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 2351 từ · khoảng 12 phút đọc
Huy đứng bất động giữa hành lang. Hai bàn tay anh siết chặt cán nhựa cứng của chiếc tuốc-nơ-vít. Anh cảm nhận rõ từng rãnh khía hằn vào lòng bàn tay. Cách anh chưa đầy hai mét, cửa thang máy vẫn mở ra một khoảng chừng mười phân. Nó bị kẹt lại bởi một lực cản vô hình nào đó. Luồng ánh sáng vàng từ bên trong cabin hắt ra thành một vệt dài, cắt ngang đôi dép tổ ong cũ nằm chơ vơ trên nền gạch bông. Một tiếng "tạch" vang lên từ phía trên trần thang máy. Huy nín thở. Là dân điện nước, anh nhận ra ngay đó là tiếng rơ-le đóng ngắt. Nhịp độ của nó quá nhanh. Nó liên hồi và gãy gọn một cách bất thường. Tiếp đó là âm thanh kim loại nghiến mạnh. Tiếng rít này không phải do thiếu mỡ bôi trơn. Đó là tiếng cáp sắt đang căng ra hết mức, cào vào ray dẫn hướng với một lực ép cực lớn. Huy đưa mắt nhìn bảng LED hiển thị số tầng ngay cạnh cửa. Con số 4 màu đỏ rực chớp nháy liên tục. Tầng này vốn là một khoảng trống cơ khí theo sơ đồ kỹ thuật của chung cư Bến Nghé. Nó không có nút bấm gọi tầng. Nó cũng không có hệ thống điện chiếu sáng độc lập. Vậy mà lúc này, dòng điện trong tòa nhà đang sụt áp rõ rệt. Bóng đèn tuýp trên trần hành lang tối sầm đi rồi vụt tắt. Không gian chỉ còn lại mùi vôi ẩm và rỉ sắt đặc quánh. Cái lạnh bắt đầu luồn lách qua lớp áo bảo hộ lao động. Huy lùi lại một bước, lưng chạm vào bức tường nhám rỗ. Anh nhớ đến cuốn sổ tay của cô Hạnh đang nhét trong túi quần sau. Anh mở trang đầu tiên dưới ánh sáng mờ từ màn hình điện thoại sắp hết pin. Nét chữ nghiêng lệch, gấp gáp đập vào mắt: "Nó không có nút bấm, nhưng nó vẫn dừng. Đừng nhìn vào khe hở, nếu không muốn bị nó gọi tên." Huy nhìn xuống đôi dép tổ ong. Một chiếc nằm nghiêng, chiếc còn lại mất hẳn phần gót. Chúng không phải rác thải sinh hoạt thông thường. Chúng là dấu tích còn sót lại của một người từng đứng đúng vị trí của anh bây giờ. Người đó có lẽ đã tò mò nhìn qua khe cửa đó. Từ bên trong khe hở mười phân của thang máy, một làn hơi lạnh tỏa ra. Nó mang theo mùi của nước cống lâu ngày và vị kim loại. Rồi một âm thanh truyền đến. Nó không phát ra từ không khí. Nó rung động qua hệ thống ống nước chạy dọc theo vách tường hành lang, ngay sát tai Huy. "Huy... Lâm Gia Huy..." Tiếng thì thầm trống rỗng. Âm sắc của nó giống gió lùa qua một kẽ hở hẹp, nhưng phát âm rõ mồn một họ tên anh. Huy thấy gai người. Tim anh đập mạnh đến mức anh nghe rõ tiếng máu chảy trong màng nhĩ. Theo bản năng, anh muốn lao đến đóng sầm cửa thang máy lại. Anh cũng muốn nhìn xem ai đang ở bên trong. Nhưng lời dặn của ông Tư Lành lại hiện lên: "Sau mười một giờ đêm, đừng bấm thang máy." Huy hít vào thật sâu, cố ép bản thân phải duy trì logic kỹ thuật. Anh bắt đầu đếm nhịp xung của bóng đèn hành lang đang nhấp nháy theo chu kỳ 1.2 giây. Một, hai... ba. Anh cúi gằm mặt, mắt dán chặt vào mũi giày bảo hộ bám đầy bụi vôi. Tuyệt đối không nhìn lên. Tuyệt đối không đối diện với khoảng không đen ngòm sau cánh cửa kia. Tiếng thì thầm lại vang lên. Lần này nó nhanh hơn, như thể thứ bên trong đang mất kiên nhẫn. Tiếng cáp sắt lại nghiến lên một hồi dài, chói tai. Huy chậm rãi lùi lại, từng bước một. Anh không quay lưng chạy. Anh biết trong bóng tối này, bất kỳ cử động đột ngột nào cũng có thể là một sai lầm. Anh giả vờ như đang kiểm tra một mối nối ống nước lộ ra trên tường. Tay anh rờ rẫm vào những đường ống bọc nhựa đã mục. "Chỉ là lỗi phần cứng thôi," anh nói khẽ, giọng thấp nhưng kiên định. "Cáp bị kẹt, bảng điều khiển bị nối tắt. Không có ai ở đó cả." Khi anh lùi đến gần cửa phòng 404, tiếng rít đột ngột ngưng bặt. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy tầng 4. Rồi, "rầm" một tiếng, hai cánh cửa thang máy đóng sầm lại. Lực đóng mạnh đến mức cả sàn nhà rung lên. Tiếng máy kéo rền rĩ. Cáp sắt chuyển động nhanh dần đều, đưa cabin đi đến một nơi nào đó không xác định. Huy đưa tay vào túi, lấy chìa khóa tra vào ổ, xoay mạnh. Anh xô cửa bước vào, chốt chặt hai lớp khóa rồi đổ sụp xuống sàn gỗ. Hơi thở anh đứt quãng. Mồ hôi thấm đẫm lưng áo. Căn phòng 404 im vắng, mùi nhang cũ thoang thoảng trong không khí. Anh lôi cuốn sổ của cô Hạnh ra một lần nữa, lật đến trang cuối cùng. Ở đó, bên dưới sơ đồ hệ thống điện tầng 4 được vẽ bằng mực đỏ, có một dòng chữ thể hiện sự hoảng loạn. Vết mực đã bị nhòe đi: "Nếu nghe thấy tên mình trong đường ống, đêm mai đừng ngủ." Huy thấy lạnh toát sống lưng. Anh nhìn quanh căn phòng nhỏ hẹp của mình. Bức tường phía sau giường ngủ chính là vách ngăn chung với hố thang máy. Ngay lúc đó, một âm thanh vang lên. Cộc. Cộc. Cộc. Ba tiếng gõ đều đặn. Nó không phát ra từ cửa chính. Nó cũng không phải từ hành lang. Tiếng gõ phát ra từ bên trong bức tường ngay sau lưng Huy. Huy ngồi bật dậy, chiếc điện thoại trên tay suýt chút nữa rơi xuống sàn. Anh không cho phép mình hoảng sợ quá lâu. Bản năng của một thợ kỹ thuật bắt đầu lấn át sự run rẩy ban đầu. Anh bật đèn pin điện thoại. Ánh sáng trắng xanh quét qua bề mặt bức tường sơn vôi đã bong tróc từng mảng lớn. Những vệt ố vàng kéo dài từ trần xuống sàn. Chúng trông giống những vết sẹo cũ của tòa nhà. Anh quỳ trên giường, áp tai vào bề mặt tường lạnh lẽo. Anh chờ đợi, nhưng ba tiếng gõ đó không lặp lại ngay lập tức. Huy dùng khớp ngón tay trỏ gõ nhẹ lên mặt tường để kiểm tra. "Cộc." Âm thanh đục, nặng. Đây là vách tường đặc. Anh di chuyển tay sang trái khoảng mười phân rồi gõ tiếp. "Cộc." Vẫn là tiếng vang của bê tông cốt thép đặc dụng. Huy nhíu mày. Anh bắt đầu lục lại trí nhớ về sơ đồ hệ thống nước của toàn bộ khối nhà B. Theo thiết kế thông dụng của những chung cư xây từ thập niên 90, các hộp gen kỹ thuật luôn nằm ở vị trí cố định. Ở tầng 4 này, hộp gen nằm ở góc phòng tắm. Nó cách vị trí giường ngủ này ít nhất ba mét. Huy đứng dậy, đi về phía hộp đồ nghề. Anh lấy ra một chiếc đèn pin chuyên dụng có cường độ sáng cao hơn. Anh quay lại bức tường, soi thật kỹ các khe nứt li ti. Nếu có đường ống rò rỉ hoặc va đập bên trong, âm thanh phải có độ vang của khoang rỗng. Anh dùng cán tuốc-nơ-vít gõ mạnh hơn vào vị trí vừa phát ra tiếng động. "Cốp! Cốp!" Tiếng kim loại va vào bê tông vang lên đanh gọn. Không có dấu hiệu của khoảng trống. Anh di chuyển dọc theo chiều ngang của bức tường, gõ liên tục từ góc này sang góc kia. Mọi điểm đều cho ra một kết quả duy nhất: đây là một khối vật chất đặc hoàn toàn. Huy đứng lùi ra giữa phòng, ánh mắt đầy nghi hoặc. Anh tự lẩm bẩm một mình để trấn an: "Nếu là tiếng nước va, nó phải bắt nguồn từ van xả hoặc đoạn ống chữ U. Nhưng phía sau bức tường này làm gì có ống?" Anh tiến sát lại phía vách, soi đèn pin lên sát trần nhà. Đó là nơi tiếp giáp giữa tường và dầm ngang. Không có dấu vết của việc đục đẽo hay lắp đặt thêm hệ thống cơ khí nào. Anh đã thuộc lòng bản vẽ kỹ thuật khi nhận công trình sửa chữa cho cả khu này. Phía sau bức tường này chính là hố thang máy. Nó là một khoảng không thông suốt từ tầng hầm lên đến tum. Giữa hố thang máy và phòng của anh chỉ có một lớp tường gạch đôi dày 200mm. "Không thể nào..." Huy thì thào. Nếu tiếng gõ phát ra từ bên trong tường, điều đó có nghĩa là có vật gì đó đang tác động vào giữa lõi tường. Hoặc có thứ gì đó từ phía hố thang máy gõ vào. Nhưng nếu có thứ gì đó ở hố thang máy gõ vào, âm thanh truyền qua vách đặc phải có độ rung đặc trưng. Đằng này, ba tiếng gõ lúc nãy nghe rất trực tiếp. Nó giống như có ai đó đang ngồi ngay trong lõi bê tông, dùng đốt ngón tay gõ trực tiếp vào mặt bên kia của lớp sơn vôi. Huy cảm thấy mồ hôi bắt đầu chảy dọc hai bên thái dương. Anh cố tìm một giải thích hợp lý hơn. Có lẽ là do giãn nở nhiệt của các thanh thép trong bê tông? Không, chung cư này đã cũ. Sự giãn nở nhiệt không bao giờ tạo ra những nhịp gõ đều đặn như vậy. Hay là chuột? Một con chuột không thể tạo ra tiếng gõ chắc và nặng như người gõ cửa. Anh áp sát mặt vào tường, cố gắng lắng nghe tiếng gió lùa trong hố thang máy. Thường thì tiếng rít của gió qua khe hở sẽ tạo ra những âm thanh kỳ lạ. Nhưng đêm nay hố thang máy im lặng đến mức đáng sợ. Không có tiếng motor quay. Không có tiếng dây cáp rung. Chỉ có sự tĩnh lặng đến mức anh có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập thình thịch. Một ý nghĩ chợt lóe lên, Huy vội vã lấy bản đồ hệ thống nước mà anh cất trong ngăn kéo ra. Anh trải bản đồ xuống sàn, dùng đèn pin soi vào mặt cắt tầng 4. Ngón tay anh run run chỉ theo đường ống chính màu xanh. "Đường ống đứng chạy qua hộp gen căn 404... rẽ nhánh sang căn 405 và 403... hoàn toàn không có đoạn trích nào đi qua vách ngăn hố thang máy." Huy khẳng định chắc chắn 100%. Về mặt kỹ thuật, không có một giọt nước hay một mét dây điện nào được chạy trong bức tường đó. Đó là yêu cầu về an toàn phòng cháy và vận hành thang máy. Phía sau bức tường là khoảng không chết. Tiếng gõ lúc nãy là một sự phi lý. Sự logic mà Huy luôn bám lấy bắt đầu nứt vỡ. Anh nhìn trân trân vào bức tường. Những mảng sơn bong tróc kia đang tạo thành những hình thù kỳ quái dưới ánh đèn pin. Anh nhớ lại lời cảnh báo trong sổ tay: "Nếu nghe thấy tên mình trong đường ống...". Lúc ở hành lang, anh đã nghe thấy tên mình phát ra từ vị trí có đường ống thật. Nhưng bây giờ, tiếng gõ lại đến từ một nơi không hề có ống dẫn. Điều đó có nghĩa là "nó" không chỉ nằm trong hệ thống kỹ thuật. "Nó" đang hiện hữu ngay trong kết cấu của căn phòng này. Huy hít vào một hơi. Anh không dám chạm vào bức tường đó nữa. Anh thu dọn đống bản đồ, tay vẫn nắm chặt chiếc tuốc-nơ-vít như một vật hộ thân duy nhất. Anh tắt đèn pin điện thoại để tiết kiệm pin, chỉ để lại ánh sáng lờ mờ từ chiếc đèn ngủ cắm ở góc phòng. Thay vì nằm xuống giường, Huy kéo chiếc ghế gỗ cũ ra góc phòng đối diện — vị trí xa hố thang máy nhất có thể, tiếp giáp cửa sổ nhìn ra khoảng không tối om của quận 1. Anh ngồi xuống, lưng tựa sát vào góc tường, hai chân co lên ghế. Từ vị trí này, anh quan sát được cả cửa chính, cửa sổ, lẫn toàn bộ chiều dài bức tường ngăn với hố thang máy. Đêm dài phía trước vẫn còn đặc quánh. Huy nhìn đồng hồ điện tử trên bàn: 1 giờ 15 phút sáng. Lời cảnh báo "đêm mai đừng ngủ" cứ lặp đi lặp lại trong đầu anh. Anh biết mình không thể chợp mắt. Mỗi khi mí mắt hơi trĩu xuống, anh lại rùng mình nhớ lại ba tiếng gõ khô khốc kia. Bên ngoài, gió rít qua khe cửa sổ. Huy không còn bận tâm đến nó nữa. Mọi sự chú ý của anh đổ dồn vào vách tường im lìm trước mặt. Trong tĩnh lặng, anh nghe một tiếng sột soạt rất nhỏ — như tiếng lật giấy — phát ra từ phía bàn, nơi đặt cuốn sổ tay của cô Hạnh. Trong phòng không có một luồng gió nào lùa tới đó. Huy nghiến chặt răng, giữ hơi thở thật khẽ. Anh không đứng dậy kiểm tra. Anh ngồi nguyên ở góc phòng, tuốc-nơ-vít siết chặt trong tay, mắt không rời khỏi bức tường đặc — thứ mà theo mọi bản vẽ anh có, không hề có lấy một đoạn ống nào chạy qua.