Chương 5: Con số đỏ rực trên đầu người trong gương

Thuộc tiểu thuyết Giờ Dữ

Tác giả: · Thể loại: Dị Năng · Đăng ngày · 1996 từ · khoảng 10 phút đọc

Ngày 15 tháng 4. Hơi nóng từ nồi hồ dán trên bếp than bốc lên, mang theo mùi bột sắn quyện với hương giấy bổi nồng nồng. Lãm tỳ mạnh khuỷu tay phải xuống phản, cố định phần sườn ngựa đang dở dang. Cánh tay trái của hắn bất động. Một dải vải trắng quấn chặt từ bả vai vòng qua ngực, giữ cho khớp vai không bị xô lệch. Mỗi khi hắn lỡ đà cử động mạnh, những sợi cơ nơi vai trái lại giật lên từng hồi. Cảm giác đau không nhức nhối kiểu gãy xương, mà nó âm u, bền bỉ. Mệ Chút ngồi đối diện. Đôi bàn tay gân guốc của mệ lướt trên nan tre nhanh thoăn thoắt. Mệ cầm lấy phần đầu ngựa từ tay Lãm, luồn những sợi lạt mảnh qua khe hở rồi thắt nút lại bằng một động tác dứt khoát. "Con nghỉ đi. Để đó mệ mần cho kịp." Lãm lắc đầu. Hắn dùng bàn tay phải vụng về cầm lấy xấp giấy màu. "Con dán được. Mệ chẻ nan đi, tí nữa khách tới lấy đơn hàng mười hai con ngựa." Mệ Chút không nhìn hắn. Mệ nhìn vào những nan tre đang dần thành hình. "Vết thương nớ, càng cố sức là càng lâu lành. Chuyện chi đã qua thì cho hắn qua, đừng có gồng thêm mà khổ." Lãm im lặng. Hắn biết mệ không chỉ nói về cái vai trái bầm tím. Hắn cúi đầu, dùng một ngón tay quết hồ lên mép giấy, dán vào khung tre một cách chậm chạp. Trong gian trước của nhà họ Trần, chỉ còn tiếng sột soạt của giấy và tiếng lửa lách tách dưới đáy nồi hồ. Một bóng người đổ dài từ cửa kiệt vào sân. Diệu đứng đó. Cô không mặc bộ đồng phục áo dài của tiệm ảnh cưới như mọi khi, mà mặc một chiếc áo sơ mi đơn giản, quần tây tối màu. Trên tay cô không cầm tờ giấy đặt hàng, cũng không có vẻ gì là đang đi giao việc. Lãm buông tờ giấy xuống. Hắn đứng dậy, vai trái hơi lệch về phía trước. "Diệu tới chơi hay đặt thêm chi?" Diệu bước vào trong gian nhà. Cô đứng ngay giữa những chồng giấy mã đang xếp cao quá đầu người. Mắt cô lướt qua cái vai bị băng bó của Lãm, rồi dừng lại trên khuôn mặt hắn. "Hôm nay tui không đặt hàng. Tui tới hỏi anh chuyện ni." Mệ Chút khẽ liếc nhìn Diệu, rồi đứng dậy, lặng lẽ bưng thau nan tre đi thẳng ra gian sau. Tiếng bước chân mệ nhỏ dần rồi mất hút sau lớp màn che. Gian trước chỉ còn lại Lãm và Diệu. Mùi khói bếp từ gian sau thoảng tới, mỏng và nhạt. Diệu không ngồi xuống phản. Cô đứng đối diện Lãm, giọng thấp nhưng rõ ràng. "Tui vừa sang chỗ ông Bảy Trọng về. Ông nớ cho tui coi lại sổ tang của mười hai năm trước. Rằm tháng Tư, mười hai năm trước. Bố tui, ông Nguyễn Văn Bình." Lãm thấy tim mình hẫng một nhịp. Hắn không nói gì, chỉ đứng lặng. "Ông Bảy nói ngày đó nhà anh có đơn hàng lớn. Một con ngựa cao bằng đầu người, giao qua phía Nam sông Hương. Ông đó còn nói, ngày bố tui mất, nhà anh có tới giao hàng." Diệu nhìn thẳng vào mắt Lãm, câu hỏi tiếp theo văng ra như một sự đối chất đã kìm nén quá lâu. "Anh nói thật cho tui nghe. Hôm đó nhà anh có tới nhà tui giao hàng không?" Lãm nhìn vào khoảng không giữa hai người. Một vài sợi khói từ nồi hồ dán vẫn lờ lờ bốc lên. Hắn thấy lại hình ảnh bố mình, ông Trần Đình Du, đứng trước hiên nhà trong một buổi chiều mưa mười hai năm trước. Ông cầm tờ giấy mã, mắt dán chặt vào luồng khói từ bếp than. "Có." Lãm đáp, giọng khô khốc. "Bố tui có tới." "Để mần chi? Nhà tui lúc đó có ai mất mô mà giao ngựa?" "Giao cho người sống." Diệu cau mày. Cô tiến lên một bước, hơi thở hơi dồn dập. "Giao cho người sống? Anh nói rứa là răng? Bố tui lúc đó đương khỏe mạnh, bố tui còn dắt tui đi ăn chè đầu kiệt trước khi gặp nạn." Lãm nhắm mắt lại. Hắn thấy rõ mốc thời gian đó trong ký ức. Hắn nhớ bố mình đã về nhà với bộ quần áo sũng nước, tay run run gạch một vạch vào bìa sổ khách. Lúc đó Lãm mới mười ba tuổi, hắn không hiểu gì cả. "Diệu hỏi tui có thấy trước không, tui sẽ nói là có. Nhưng tui không thấy vụ tai nạn. Tui chỉ thấy cái giờ." Lãm mở mắt ra. Hắn nhìn vào đôi mắt đang bắt đầu đỏ lên của Diệu. "Mười hai năm trước, bố tui thấy một con số đỏ rực trên đầu bố Diệu. Giờ Dậu. Đỏ như máu. Bố tui mang con ngựa tới để tìm cách giữ bố Diệu ở lại trong nhà, để cái giờ đó trôi qua. Nhưng bố Diệu không ở lại." Diệu đứng khựng lại. Cô vịn tay vào mép phản, những ngón tay siết chặt lấy lớp gỗ. "Tại sao không nói thẳng? Tại sao không bảo là 'ông sắp chết đó, đừng đi ra đường'?" Lãm nhìn xuống bả vai trái của mình. Cơn đau vẫn âm ỉ như một lời nhắc nhở. "Nói ra thì sao? Diệu nghĩ bố Diệu sẽ tin à? Hay là bố Diệu sẽ ở nhà, rồi cái giờ đó sẽ nhảy sang người đứng gần bố Diệu nhất?" Lãm bước lại gần nồi hồ, nhìn vào luồng khói đang tản mác. "Luật nhà tui là biết mà im. Nếu bố tui nói ra, tai họa sẽ không mất đi. Hắn chỉ chuyển từ người ni sang người khác. Có khi người đứng vào chỗ bố Diệu chiều hôm đó chính là Diệu, hoặc là mẹ Diệu. Diệu muốn ai là người gánh cái giờ Dậu đó?" Căn phòng rơi vào một sự im lặng tàn nhẫn. Diệu không khóc. Cô đứng đó, nhìn những tờ giấy màu vàng, màu xanh đang nằm ngổn ngang. Sự thật không mang lại sự thanh thản, nó chỉ mang lại một gánh nặng khác, nặng nề và đen tối hơn. Diệu hít một hơi thật sâu. Cô buông mép phản ra, nhìn quanh gian nhà một lượt. "Cái vai anh... còn đau lắm không?" Lãm hơi ngỡ ngàng trước câu hỏi đổi hướng đột ngột của cô. Hắn khẽ gật đầu. "Cũng đỡ rồi." "Mệ Chút có khỏe không anh? Tui thấy mệ dạo ni gầy hơn trước." "Mệ vẫn làm việc được. Chỉ là tuổi già, tay chân đôi khi không còn nhanh như xưa." Diệu gật đầu, hai tay khoanh lại trước ngực. Cô không hỏi thêm về bố mình, cũng không hỏi về những con số đỏ rực kia nữa. Cách cô chuyển đề tài sang những chuyện vụn vặt như thể cô đang cố vá lại một vết rách quá lớn trên một tấm lụa cũ. Vết rách vẫn còn đó, nhưng người ta chọn cách phủ lên một lớp vải khác để nhìn cho đỡ đau lòng. "Thôi tui về. Tiệm ảnh đương đợi." Diệu quay lưng, bước ra cửa. Cô không hẹn ngày gặp lại, cũng không nói lời cảm ơn hay trách móc. Bóng cô khuất sau khúc quanh của kiệt nhỏ, để lại một khoảng trống vắng lặng phía trước hiên nhà. Lãm đứng lặng hồi lâu. Hắn cảm nhận được sự hiện diện của mệ Chút phía sau lớp màn che từ lúc nào. Mệ bước ra, trên tay vẫn cầm con dao chẻ nan tre. Mệ không nhìn ra cửa, mệ nhìn vào nồi hồ dán đã bắt đầu cạn nước. "Bột sắn mà nấu quá lửa là hắn đóng cục, không dán được chi hết." Mệ cầm lấy đôi đũa cả, khuấy nhẹ vào nồi hồ. "Ngày mệ hai mươi tuổi, mệ cũng từng nghĩ mình có thể vá hết mọi chỗ rách trên đời này. Nhưng giấy bổi thì mỏng, mà hồ thì chóng khô. Càng cố vá, chỗ rách lại càng loang ra." Lãm nhìn mệ. Hắn thấy bóng mình phản chiếu trong đôi mắt đục mờ của mệ. "Mệ từng đứng ở chỗ con chừ à?" Mệ Chút dừng tay khuấy. Mệ nhìn ra phía đầu kiệt, nơi nắng chiều bắt đầu nhạt dần. "Chỗ mô thì cũng là đất nhà họ Trần. Con lo mà làm hàng cho xong, đừng có để khách đợi." Mệ quay đi, tiếng nan tre chẻ lại vang lên đều đặn. Lãm đứng đó, cảm giác bế tắc vây lấy hắn như khói bếp. Hắn bước lại bàn, cầm cuốn sổ khách lên. Mặt trong bìa sổ, ba vạch bút chì của hắn nằm đơn độc bên cạnh những dấu vết cũ mờ. Đêm hôm đó, Huế mưa nhẹ. Mùi đất ẩm bốc lên từ những kẽ gạch trong kiệt. Lãm đứng bên vách gian trước, nhìn ra phía ngã ba đầu kiệt. Hắn thấy bóng Diệu đi ngang qua, dáng người nhỏ nhắn khuất dần dưới ánh đèn đường vàng vọt. Hắn với tay lấy một nắm giấy mã vụn, ném vào bếp than đang đỏ lửa. Khói bốc lên, cay nồng. Lãm đứng giữa luồng khói, mắt dán chặt vào phía đầu kiệt. Qua làn khói trắng đục, bóng Diệu hiện lên lần nữa. Hắn nín thở, chờ đợi một con số đỏ rực hiện lên trên đỉnh đầu cô. Nhưng không có gì cả. Chỉ có một con số mờ xám, nhạt như màu khói. Giờ Hợi. Một cái giờ bình lặng. Lãm hạ nắm giấy xuống. Hắn quay vào trong, cầm cây bút chì gỗ. Hắn lật bìa cuốn sổ khách ra, tì tay xuống mặt giấy nhám. Một đường gạch dứt khoát hiện lên bên dưới ba vạch cũ. Vạch thứ tư. Hắn cảm nhận được cái giá phải trả ngay lập tức. Bả vai trái giật mạnh một cái, cơn đau xuyên thấu đến tận lồng ngực. Hắn biết mình vừa tiêu tốn thêm một phần giờ lành của bản thân. Nhưng hắn không hối hận. Ít nhất trong đêm nay, Diệu được bình an. Sáng hôm sau, trời hửng nắng sớm. Lãm thức dậy với cảm giác mệt mỏi rã rời. Hắn xuống gian sau, nhóm bếp nấu ấm nước trà cho mệ Chút. Hơi nước từ ấm đồng bắt đầu bốc lên nghi ngút, lấp đầy gian bếp nhỏ. Lãm cầm ấm nước đi ra gian trước. Khi đi ngang qua cái gương nhỏ treo trên vách cạnh lịch ta, hắn khựng lại. Hơi nước từ ấm đồng tạt vào mặt gương, tạo nên một lớp màng mỏng mờ ảo. Lãm nhìn vào gương, thấy khuôn mặt mình hiện ra sau làn hơi. Và ở đó, ngay trên đỉnh đầu hắn, một con số hiện lên. Đó không phải là màu xám nhạt, cũng không phải sắc hồng của giờ lành. Đó là một màu đỏ rực, đỏ hơn cả màu máu tươi trên đầu o Hạnh ngày mồng ba, đỏ đến mức khiến mắt hắn cay xè. Giờ Dần. Lãm đứng chết trân. Hắn nhìn chằm chằm vào con số đỏ rực đang lơ lửng trên đầu mình trong gương. Hắn quay sang nhìn tờ lịch ta treo ngay cạnh đó. Ngày 16 tháng 4. Giờ Dần của hôm nay đã trôi qua từ lâu. Hắn nhìn lại vào gương. Con số vẫn ở đó. Lãm đặt ấm nước xuống, với tay lật tờ lịch trên vách. Ngày 16. Ngày 17. Ngày 18. Hắn lật chậm, dừng lại ở từng tờ, rồi lật tiếp. Giờ trong gương không phải giờ của hôm nay.