Chương 4: Hai mươi năm sổ tang trên một cái bàn
Thuộc tiểu thuyết Giờ Dữ
Tác giả: Cú Ăn Đêm · Thể loại: Dị Năng · Đăng ngày · 1852 từ · khoảng 9 phút đọc
Ngày 11 tháng 4. Lãm với tay lên kệ gỗ định lấy cuộn lạt tre mới. Một cơn đau xé dọc từ bả vai trái xuống tận mạn sườn khiến hắn khựng lại. Cánh tay cứng đờ, run bần bật rồi thõng xuống. Vết bầm từ sự cố khung tre đổ hôm trước đã chuyển sang màu tím thẫm, lan rộng như một vết dầu loang trên da thịt. Hắn nghiến răng, mồ hôi rịn ra hai bên thái dương. "Ri, lấy giùm tui cuộn lạt trên tê." Thằng Ri đang lúi húi quét dọn đống nan thừa ở góc sân, nghe gọi liền lật đật chạy vào. Nó nhón chân lấy cuộn lạt đưa cho Lãm, mắt không rời khỏi cái vai đang lệch hẳn sang một bên của anh họ. "Hay để con mần nốt cho eng. Eng nghỉ tay chút đi." "Thôi, tui tự mần được. Một tay cũng xong." Lãm dùng tay phải kẹp cuộn lạt vào nách, lóng ngóng rút ra một sợi. Hắn ngồi bệt xuống phản, cố định khung con phượng bằng đầu gối. Tiếng tre cọ xát khô khốc vang lên trong gian nhà vắng. Hắn cần làm xong đầu con phượng này trước khi đi. Cuộc hẹn với ông Bảy Trọng vào giờ Tỵ cứ như một hòn đá đè nặng trong lòng. Lãm thắt nút lạt bằng một tay, dùng răng cắn đứt đoạn thừa. Vai trái lại nhói lên. Hắn im lặng chịu đựng, đầu ngón tay miết chặt vào nan tre lạnh ngắt. 3 giờ chiều. Nắng ngoài kiệt đổ xuống vàng vọt. Lãm dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi cổng, vai vẫn còn ê ẩm. Nhà đòn của ông Bảy Trọng nằm ở bờ bắc, cách một cây cầu dài. Đó là một dãy nhà kho lợp tôn cũ kỹ, nằm khuất sau những lùm cây rậm rạp. Vừa dắt xe vào sân, mùi gỗ thông mới xẻ và mùi nhang bài đã xộc thẳng vào mũi. Khắp nơi là những vòng hoa trắng muốt xếp hàng dài, chen chúc giữa những cỗ quan tài gỗ bóng loáng. Không gian tĩnh mịch tới mức nghe rõ cả tiếng mọt nghiến gỗ bên trong kho hàng. Ông Bảy Trọng đang ngồi ở cái bàn gỗ kê giữa gian sảnh rộng. Trên bàn không có trà hoa hay bánh kẹo, chỉ có những chồng sổ dày cộm, bìa da sờn rách. Chúng được xếp theo thứ tự năm, từ 2004 kéo dài đến tận năm nay. "Tới rồi đó hả? Ngồi đi cậu." Ông Bảy không ngẩng đầu lên, tay vẫn lật giở một trang giấy ố vàng. Lãm kéo ghế ngồi đối diện. Ánh sáng từ cửa kho hắt vào, soi rõ những hạt bụi li ti nhảy múa trên mặt bàn gỗ. "Vai cậu sao rồi? Hôm trước nghe tiếng qua điện thoại, tôi đoán là không nhẹ." "Dạ, đỡ rồi chú Bảy. Chú gọi cháu sang có việc chi không?" Ông Bảy rót nước vào hai cái đọi sành nhỏ. Khói trà bốc lên nhè nhẹ, tạt ngang qua mặt Lãm. Hắn nín thở, mắt nhìn trân trân vào làn hơi nước ấy. Không có gì hiện lên. Chỉ là khói trà bình thường. "Mệ Chút dạo ni khỏe không cậu? Mệ vẫn giữ thói quen dậy sớm tụng kinh đó chứ?" "Dạ, mệ vẫn rứa. Vẫn tự tay chẻ nan, chưa chịu nghỉ." Ông Bảy gật đầu, môi nhếch lên một nụ cười nhạt. Ông đẩy một cuốn sổ có ghi số 2012 về phía Lãm. Ngón tay ông gõ nhịp đều đặn lên mặt bìa da. "Cậu nhìn đi. Đây là sổ tang năm 2012. Tháng 5 năm đó, nhà họ Trần giao một đơn hàng lớn vào ngày mồng 8. Đúng 3 giờ chiều ngày hôm đó, ở ngay ngã ba đầu kiệt nhà cậu, có một vụ tai nạn giao thông. Người chết là một ông giáo già đi dạy về." Lãm cầm chén trà, tay phải hơi siết lại. Hắn không nói gì. "Tiếp nhé. Năm 2017, ngày rằm tháng Chạp. Cậu nhận làm một bộ đồ thế cho nhà bà Cúc ở phố trên. 10 giờ sáng cậu giao hàng. 10 giờ 30, bà Cúc ngã cầu thang, chấn thương sọ não ngay tại chỗ." Ông Bảy lật thêm một cuốn sổ khác, trang giấy mỏng tang kêu lạt xạt. "Và gần nhất, chuyện o Hạnh đầu kiệt. Đơn hàng của cậu hoàn thành lúc giờ Ngọ. Giờ Mùi con gái o ấy gặp nạn." Ông Bảy dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lãm. Đôi mắt ông mờ đục nhưng chứa đựng một sự sắc sảo đến lạnh người. "Chú ghi chép mấy thứ ni làm chi?" Lãm hỏi, giọng vẫn bình thản. "Dịch vụ tang lễ thì ghi ngày mất là đúng rồi, liên quan chi tới chuyện làm vàng mã của cháu?" "Cậu không cần giả vờ. Tôi không ghi ngày mất. Tôi ghi giờ chết. Và tôi đối chiếu nó với nhật ký giao hàng của nhà họ Trần trong suốt hai mươi năm qua. Sự trùng hợp lên tới 90%. Không có cái ngẫu nhiên nào đều đặn như vậy cả." Lãm đặt chén trà xuống bàn. Mặt nước trong chén vẫn còn rung rinh. "Rứa chú muốn hỏi cháu cái chi? Hỏi xem cháu có bùa phép chi không hả?" "Không. Tôi không hỏi cậu thấy cái gì. Tôi chỉ hỏi: Cậu thấy vào lúc nào?" Căn phòng rơi vào sự im lặng tuyệt đối. Tiếng một con thạch sùng tặc lưỡi trên xà nhà vang lên rõ mồn một. Lãm thấy lồng ngực mình thắt lại. Câu hỏi của ông Bảy không nhắm vào năng lực, mà nhắm vào quy luật. "Chú suy luận hay quá hè. Nhưng cháu không hiểu chú đang nói chi cả." "Tôi không cần phép thuật để hiểu cậu," ông Bảy dựa lưng vào ghế, giọng chậm rãi. "Tôi dùng con số. Mọi sự kiện đều có một mốc khởi đầu. Tôi nhận ra mỗi khi nhà họ Trần đốt nhang hoặc đốt giấy mã để thử hàng, thì chỉ một lúc sau đó, tai họa sẽ ập xuống một ai đó quanh vùng. Cậu thấy trước đúng không? Cậu thấy cái mốc đó hiện lên trước khi nó thực sự xảy ra." Ông Bảy chồm người về phía trước, hơi thở ám mùi thuốc lá vây lấy Lãm. "Con trai tôi đang gặp chuyện. Nó đang vướng vào một vụ làm ăn lớn ở phía Nam, nhưng dạo gần đây nó cứ mơ thấy những điềm lạ. Tôi đã bấm quẻ, đã xem tướng, nhưng tôi không thể biết chính xác khi nào thì chuyện đó xảy ra. Tôi cần cậu nhìn giúp tôi. Chỉ cần một con số thôi. Ngày nào? Giờ nào?" Lãm nhìn vào những cuốn sổ tang xếp chồng lên nhau. Đó không phải là sổ sách, đó là một nghĩa địa bằng giấy mực. "Cháu không làm được, chú Bảy." "Cậu sợ cái giá phải trả đúng không? Tôi sẽ trả cho cậu. Bao nhiêu tiền cũng được. Hay cậu muốn tôi giữ kín bí mật này cho nhà họ Trần? Tôi có thể đốt hết đống sổ này ngay lập tức." "Không phải chuyện tiền bạc," Lãm lắc đầu, ánh mắt đanh lại. "Nếu cháu nói cho chú biết giờ dữ của con trai chú, sự xui xẻo đó sẽ không biến mất. Nó chỉ nhảy sang người khác. Có thể là chính chú, hoặc là một người qua đường nào đó cháu không hề quen biết. Chú muốn cứu con mình bằng cách đẩy họa cho người dưng hả?" Ông Bảy khựng lại. Những ngón tay đang bấu vào mép bàn run nhẹ. Sự lịch thiệp trên khuôn mặt ông nứt vỡ, để lộ ra vẻ tuyệt vọng của một người cha. "Tôi chấp nhận. Chỉ cần cứu được nó, tôi chấp nhận mọi hậu quả." "Nhưng người khác thì không chấp nhận, chú à. Cháu không thể cầm mạng người này để đổi mạng người kia. Luật nhà cháu không cho phép." Lãm đứng dậy. Cơn đau ở vai lại nhói lên như một lời nhắc nhở. Ông Bảy vẫn ngồi đó, vai sụp xuống. Ông không giận dữ, không đe dọa, chỉ có một nỗi buồn đặc quánh bao trùm. "Tôi đã chờ hai mươi năm để gặp được cậu," ông Bảy lẩm bẩm, mắt vẫn dán vào những cuốn sổ. "Tôi cứ nghĩ mình đã hiểu hết, hóa ra cái giá của sự biết trước lại tàn nhẫn đến thế này." Lãm quay lưng định bước ra ngoài, nhưng giọng ông Bảy lại vang lên sau lưng, trầm và đục. "Trong cuốn sổ năm 2012 còn một cái tên tôi chưa đọc. Nguyễn Văn Bình. Địa chỉ ở kiệt 42, bên kia cầu. Cậu nhớ cái tên này không?" Bước chân Lãm khựng lại giữa sân. Một luồng điện chạy dọc sống lưng khiến hắn rùng mình. Nguyễn Văn Bình. Đó là bố của Diệu. Cái tên đó nằm trong danh sách tai nạn giờ Dậu của mười hai năm trước, đúng vào ngày mệ Chút làm xong đơn hàng áo mão lớn nhất năm đó. Hắn không quay đầu lại. Tay trái bấu chặt vào gấu áo, móng tay bấm sâu vào lòng bàn tay để nén cơn đau đang trào dâng. Hắn không nói một lời, lẳng lặng dắt xe ra khỏi cổng nhà đòn. Tiếng máy xe nổ giòn tan trong nắng chiều, nhưng tai Lãm chỉ nghe thấy tiếng lật giấy sột soạt của những cuốn sổ tử thần kia. Về đến nhà, trời đã sụp tối. Mùi hồ dán nồng nặc lan tỏa từ gian trước. Mệ Chút đang ngồi trên phản, dưới ánh đèn tuýp leo lét. Bà đang dùng một cây cọ nhỏ phết hồ lên từng mép giấy bổi để dán đầu ngựa. "Đi mô chừ mới về? Hồ dán trong bếp sắp nguội rồi đó." Lãm dựng xe vào góc sân, cố giữ cho giọng mình thật bình thường. "Con sang nhà chú Bảy lấy chút hồ dán, sẵn tiện hỏi thăm mấy đơn hàng sắp tới." Mệ Chút không ngẩng đầu, tay vẫn đưa cọ đều đặn. "Chú Bảy nớ khôn lắm. Con bớt sang bên nớ đi." Lãm im lặng, đi đến bên cạnh mệ. Hắn nhìn đôi bàn tay gân guốc của mệ đang miết từng nếp giấy. Những ngón tay ấy đã làm việc này suốt cả đời, đã dán biết bao nhiêu con số đỏ sẫm lên vận mệnh của người khác mà không một lần run rẩy. "Mệ nghỉ đi, để đó con làm nốt cho." "Lấy tờ giấy bổi ni, dán đè lên cái xương tre chỗ cổ con ngựa. Dán cho khéo, đừng để hở lạt." Lãm ngồi xuống, cầm tờ giấy. Hắn nhúng cọ vào bát hồ, miết lên khung tre. Miết một đường, xoay khung, miết đường nữa. Mệ ngồi bên kia, tay chẻ nốt chỗ nan còn lại. Hai người làm tới khuya, không ai nói thêm câu nào.