Chương 1: Chín chiếc áo không ai mặc
Thuộc tiểu thuyết Hợp Đồng Hôn Nhân 99 Ngày
Tác giả: Hạ Tầm Xuân · Thể loại: Ngôn Tình · Đăng ngày · 1932 từ · khoảng 10 phút đọc
Bảy giờ sáng. Phố bắt đầu xôn xao bởi tiếng xích lô và tiếng rao bánh mì. Bên kia đường, nhà may Bảy Mận đã nổ máy từ sáu giờ: sáu cái máy công nghiệp chạy cùng một nhịp, dưới tấm biển đèn led chữ đỏ MAY LẤY TRONG 24 GIỜ. Bên này đường, Tường Vi không có cái máy nào chạy. Diệp ngồi khâu tay nốt đường viền chiếc áo dài phải giao vào thứ Sáu, chỉ nghe tiếng chỉ kéo qua mặt lụa. Tiền công tám trăm năm mươi nghìn, vừa đủ để xoay xở tiền chợ cho cả tuần tới.
Ông Sáu Hiền ngồi ở cái bàn gỗ kê sát cửa sổ. Trước mặt ông là cuốn sổ cái sờn gáy và một hộp dụng cụ bằng thiếc. Ông rút một sợi tơ, đưa lên miệng vê lại cho nhọn đầu.
Ông đưa sợi chỉ tới lỗ kim. Nó trượt sang trái.
Ông nheo mắt, đưa lại lần nữa. Sợi tơ mềm rũ xuống, chệch sang phải.
Lần thứ ba, tay ông hơi run. Đầu chỉ chạm vào mép lỗ kim rồi quăn lại, không chui qua nổi.
Diệp dừng tay. Cô không nhìn sang phía ông, chỉ đặt chiếc áo xuống bàn, vuốt phẳng chỗ vừa khâu rồi đứng dậy. Cô xuống bếp rót một ly nước ấm, mang ra đặt cạnh tay ông Sáu. Lúc đặt ly xuống, cô nhặt cây kim trên bàn bỏ vào hộp, rồi đặt lại vào chỗ đó một cây kim khác. Lỗ kim này to hơn hẳn, loại vẫn dùng cho sợi thô.
Ông Sáu không nói gì. Ông cầm cây kim mới lên, xỏ một lần là qua ngay. Ông bắt đầu đính lại cái cúc bấm bị lỏng của một chiếc áo cũ. Diệp quay lại bàn cắt, mắt lướt qua tờ giấy hẹn từ phía cung cấp vải dán ở góc gương. Hai mươi triệu. Hạn cuối là chủ nhật này.
"Diệp này."
"Dạ ba."
"Cô Bảy Mận sang."
Cô Bảy hích cửa bằng vai, hai tay ôm cái đầu máy may cũ mượn của Tường Vi tuần trước. Cửa mở ra, tiếng máy bên tiệm cô tràn vào rồi khép lại sau lưng. Cô đi thẳng tới bàn cắt, hạ cái đầu máy xuống mép bàn nghe một tiếng khục, rồi đứng thẳng lưng dậy, xoa hai cổ tay. Cô nhìn xấp hàng dang dở trên bàn Diệp, nhìn sang ông Sáu đang cặm cụi.
"Máy tôi sửa xong rồi, trả lại cho hai cha con nghen." Cô Bảy phủi bụi bám trên tay áo. "Tuần rồi cháy một cái ngay lúc đơn dồn, không mượn của anh Sáu thì tôi trễ cả lô chớ chơi. Bên tôi dạo này khách du lịch đặt nhiều quá, làm không xuể. Diệp, nếu rảnh rang, con qua phụ cô. Lương bao nhiêu cô trả bấy nhiêu, không để con thiệt."
Diệp nhìn những cuộn màu ngũ sắc xếp ngay ngắn trên kệ nhà mình.
"Con cảm ơn cô. Để con lo xong mấy đơn cho ba đã."
Cô Bảy gật đầu, không nài ép. Cô biết tính Diệp, cũng như biết tình hình của Tường Vi. Cô quay người đi về phía cửa. Thằng Toàn, em trai Diệp, đang đứng tựa cửa nhìn sang bên đó. Nó nhìn lâu tới mức Diệp phải tạch lưỡi một cái nó mới giật mình quay vào.
"Chị hai đừng nhìn em vậy." Toàn lên tiếng, giọng nó trầm xuống nhưng rành mạch. "Em định qua bên cô Bảy. Bên nớ cần người đứng đón khách, đo nhanh rồi chốt đơn trong ngày, cô Bảy nói sẽ chỉ cho em. Làm ở đây mãi không ra tiền đâu, nhà mình nợ nhiều quá rồi ba với chị gồng không nổi."
Diệp lặng người. Câu nói của em trai không có vẻ hỗn láo, nó chỉ là một sự thật trần trụi mà cô không có cách nào phản bác. Toàn không đợi chị trả lời, nó lách qua khe cửa rồi đi thẳng ra phố.
Một chiếc xe ô tô đen đỗ lại trước cửa tiệm. Người đàn ông bước xuống, vai rộng, mặc áo sơ mi tối màu đơn giản. Lâm. Anh bước vào, không nhìn quanh quất mà đặt lên bàn của Diệp một phong bì dày và một gói giấy dài buộc dây.
"Chào chú Sáu. Chào cô Diệp."
Giọng anh trầm, đều, không có chút vội vã của một người đi thanh toán nợ.
"Tôi tới trả nốt tiền chín chiếc áo bà nội đặt. Chú cho tôi nhận lại cả chín chiếc về. Còn chiếc thứ mười, xin hủy."
Ông Sáu dừng tay, nhìn Lâm rồi nhìn Diệp. Diệp gật đầu thay ba. Cô đi về phía cầu thang gỗ hẹp, leo lên gác lửng.
Gác lửng là nơi lưu trữ những đơn hàng lâu năm. Cô mở tủ gỗ lim, mùi gỗ cũ lẫn với mùi băng phiến xộc vào mũi. Chín chiếc áo dài cưới được bọc trong túi riêng biệt. Trên mỗi túi có một mảnh giấy nhỏ ghi năm đặt và số đo.
Bà Chín Sương mỗi năm đều đến đây, chín năm liên tiếp bà đặt tổng cộng chín chiếc áo. Mỗi lần đến, bà lại tự đọc một con số mà bà cho là đẹp để chuẩn bị sẵn cho cháu dâu tương lai. Đến năm thứ mười, thợ vừa cắt xong thân trước và một cánh tay thì bà không quay lại nữa. Chẳng ai ở tiệm biết lý do vì sao bà đột ngột dừng lại.
Năm thứ nhất: Ngực 82, Eo 64. Năm thứ ba: Ngực 84, Eo 62. Năm thứ chín: Ngực 88, Eo 60.
Diệp ôm chín chiếc áo xuống dưới nhà. Cô đặt chúng lên bàn, tuyệt đối không hỏi một lời về lý do anh hủy đơn cuối cùng.
"Xong rồi anh."
Ông Sáu đứng dậy, ông nhìn Lâm rồi nhìn Diệp, sau đó chậm rãi bảo: "Hai đứa cứ làm việc, tao qua nhà cô Bảy lấy xấp vải mới về." Ông bước ra cửa, bóng dáng gầy gò khuất sau những chiếc xe xích lô đang chạy chậm trên phố.
Trong tiệm giờ chỉ còn lại Diệp và Lâm.
Lâm nhìn đống áo, rồi nhìn Diệp.
"Tôi cần đo một bộ mới. Áo dài nam, lụa tơ tằm đen này." Anh mở gói giấy dài lúc nãy, bên trong là xấp lụa đen. "Lễ mừng thọ bà nội tôi vào ba tháng tới."
Diệp lấy sợi thước dây quàng qua cổ. Cô chỉ tay về phía góc phòng, nơi có ngọn đèn vàng rọi thẳng xuống.
"Anh đứng vào kia."
Lâm bước tới. Anh đứng thẳng, hai tay buông thõng. Diệp đứng sau lưng anh, cô đưa thước ngang vai.
"Bốn mươi sáu." Diệp đọc nhỏ.
Đường vai bên trái thấp hơn bên phải đúng 1cm. Diệp điều chỉnh lại sợi thước. Thông thường với người cao lớn thế này, độ cân bằng phải tuyệt đối. Cô ghi nhanh vào sổ: vai lệch do mang túi laptop nặng một bên lâu ngày.
"Anh hạ vai chút nữa. Đứng thẳng lưng lên."
Cô vòng thước qua ngực.
"Một trăm hai."
Sợi thước căng sát lớp áo sơ mi.
"Anh thở ra đi."
Con số tụt xuống còn chín mươi tám. Diệp lùi lại một bước, ghi chú: chênh lệch cử động 4cm, thói quen tập tạ cường độ cao, cần trừ hao biên độ thở rộng để tránh bục chỉ khi vận động mạnh.
"Quay người lại phía tôi."
Lâm xoay người. Diệp quàng thước qua eo anh. Ánh đèn vàng rọi rõ những chi tiết trên trang phục của người đàn ông đối diện. Trên chiếc thắt lưng da anh đang đeo, lỗ khóa hiện tại nằm cách lỗ khóa cũ đã giãn tới ba nấc.
"Tám mươi hai."
Eo anh nhỏ hơn hẳn so với dấu vết để lại trên dây lưng, tương đương mức giảm khoảng 8cm. Diệp kết luận thầm trong đầu: giảm cân gắt gao do áp lực công việc.
"Anh đưa tay cho tôi."
Lâm đưa tay ra. Ngón tay anh dài, móng cắt ngắn sạch sẽ. Khi Diệp cầm lấy bàn tay anh để vòng thước dây quanh cổ tay, cô cảm nhận được sự thô ráp. Ở gốc các ngón tay có những vệt chai cứng. Trên cổ tay anh, vết hằn của một chiếc đồng hồ kim loại nặng vẫn còn in rõ.
"Mười tám."
Diệp ghi vào sổ: chai tay do cầm nắm thiết bị tập luyện kim loại thường xuyên.
Lúc Diệp rút thước dây lại, đầu thước bị mắc vào chiếc cúc măng sét của anh. Cô phải tiến sát lại một bước để gỡ. Mùi mồ hôi nhạt lẫn với mùi nắng gắt từ ngoài phố phả vào mũi cô. Lâm đứng im, không cử động, cũng không lùi lại để tránh sự va chạm vô tình. Anh để mặc cô loay hoay với sợi dây.
Khi đầu thước vừa bong ra, Diệp lùi lại ngay lập tức. Cô ghi con số cuối cùng vào sổ rồi gấp lại.
"Xong rồi."
Lâm không đi ngay. Anh lấy từ túi trong áo khoác ra một tập giấy A4, đặt lên mặt bàn cắt, ngay chỗ Diệp vừa đo xong.
"Cô Diệp, mời cô đọc cái này."
Đó là một bản hợp đồng. Diệp lướt mắt qua những dòng chữ in rõ nét.
"Điều 1: Thời hạn hợp đồng là chín mươi chín ngày, kết thúc vào ngày lễ mừng thọ bà Chín Sương."
"Điều 5: Bên A (Phan Bảo Lâm) chịu trách nhiệm thanh toán toàn bộ các khoản nợ hiện có của nhà may Tường Vi với các bên cung cấp vải và ngân hàng. Dãy nhà số 112 Nguyễn Thái Học sẽ không bị sang tên hay chuyển nhượng trong suốt thời hạn hợp đồng."
Diệp dừng lại ở điều 9.
Nét chữ ở dòng này khác hẳn tám điều trên. Nó được viết bằng mực xanh, chữ hơi nghiêng và nét thanh mảnh hơn, dường như được thêm vào sau cùng.
"Điều 9: Không được động lòng."
Diệp nhìn dòng chữ đó rất lâu. Cô không ngẩng lên hỏi anh "động lòng" nghĩa là gì, cũng không thắc mắc tại sao nét chữ lại khác. Cô chỉ hỏi ba câu:
"Ai biết chuyện này?"
"Chỉ tôi, cô, và bà nội tôi."
"Nếu tôi dừng giữa chừng?"
"Nhà may sẽ được bán theo đúng quy trình phát mãi."
"Còn các khoản nợ đã trả?"
"Coi như chi phí đền bù phá vỡ thỏa thuận."
Diệp cầm cây bút bi đặt cạnh hộp kim. Cô ký tên mình vào góc phải tờ giấy. Nét mực xanh hiện ra đều đặn, dứt khoát trên mặt giấy trắng. Cô đặt bút xuống, tiếng cạch nhẹ của thân bút chạm mặt bàn gỗ vang lên khô khốc.
Lâm cầm bản hợp đồng, gật đầu chào Diệp rồi quay lưng bước ra xe. Chín chiếc áo dài cưới được anh xếp gọn ở ghế sau. Chiếc xe đen chuyển bánh, để lại một làn khói mỏng tan nhanh trong không khí buổi sáng Hội An.
Diệp lật cuốn lịch treo tường, đếm đến ngày thứ chín mươi chín rồi khoanh bút vào ô vuông đó, ghi bên cạnh: Ngày giao hàng.
Cô cuộn sợi thước dây lại, cất vào hộp thiếc cùng cuốn sổ. Bên kia đường, sáu cái máy tắt cùng một lúc. Trong tiệm Tường Vi không còn tiếng gì, Diệp nghe rõ tiếng mọt nghiến vào thớ gỗ ở chân bàn cắt.