Chương 2: Cơm nhà

Thuộc tiểu thuyết Hợp Đồng Hôn Nhân 99 Ngày

Tác giả: · Thể loại: Ngôn Tình · Đăng ngày · 1962 từ · khoảng 10 phút đọc

Ngày thứ tư của hợp đồng.

Diệp đứng trước tủ áo gỗ ép trong căn phòng nhỏ trên gác lửng. Cô lấy ra chiếc áo lụa màu xanh nhạt, loại lụa tơ tằm Bảo Lộc có độ rủ tự nhiên. Cô ướm thử lên người, xoay nhẹ trước gương. Ánh đèn tuýp soi rõ những đường sờn li ti dọc theo viền cổ áo — dấu vết của nhiều lần giặt và ủi. Đối với người ngoài, nó vẫn là một chiếc áo đẹp. Nhưng với bà Chín Sương, một người đã mặc đồ may đo thủ công suốt bảy mươi năm, cái sờn đó sẽ lộ ra ngay dưới ánh đèn bàn ăn.

Diệp cởi áo, treo lại vào móc. Cô chọn chiếc áo màu trắng kem, cổ cao ba phân, nút bọc vải đồng màu. Chất vải này dày hơn, giữ dáng tốt và tuyệt đối không có một sợi chỉ thừa.

Dưới nhà, tiếng đá mài sột soạt vang lên đều đặn. Ông Sáu Hiền đang ngồi trên chiếc ghế đẩu thấp, tay giữ chặt cây kim khâu bao lớn. Ông không nhìn lên khi thấy Diệp bước xuống cầu thang.

"Đường đi hướng nớ ngược gió, cột tóc cao cho gọn," ông nói, tay vẫn đưa đều trên mặt đá.

Diệp khựng lại một nhịp. Cô chỉ mới nói với ông là đi ăn cơm nhà một người bạn. Cô không đáp, chỉ tìm sợi thun vải, búi mớ tóc dài lên quá gáy.

Chiếc xe hơi đen bóng của Lâm dừng đúng tám giờ kém mười lăm ở đầu hẻm. Diệp bước vào, hơi lạnh từ máy điều hòa phả thẳng vào mặt. Không gian bên trong xe khô khốc, chỉ có mùi da ghế mới và mùi nước hoa trầm mặc của người đàn ông ngồi ghế lái.

Lâm mặc sơ mi xanh đen, cổ áo chỉnh tề. Anh đưa cho cô một tờ giấy ghi chú nhỏ.

"Bà nội thích ăn cơm mềm, không ăn được hành lá sống. Bà không thích người khác gắp thức ăn cho mình trừ khi bà yêu cầu. Tôi và cô quen nhau được hai năm, gặp nhau lần đầu tại một buổi triển lãm vải ở Đà Nẵng."

Diệp đọc lướt qua, ghi nhớ từng dòng. "Anh xưng hô thế nào?"

"Trước mặt bà, tôi gọi cô là Diệp, cô xưng em. Đừng dùng kính ngữ quá mức."

"Tôi biết rồi."

"Lát nữa nếu bà hỏi về chuyện cưới xin, cứ nhìn tôi."

Lâm khởi hành. Chiếc xe lướt qua những dãy nhà cổ lợp ngói âm dương, hướng về phía hạ lưu sông Hoài. Nhà bà Chín Sương nằm tách biệt, một ngôi nhà rường ba gian với sân gạch tàu đỏ rực. Đèn đường vàng vọt rọi xuống lòng đường đã vãn người qua lại, chỉ còn vài bóng khách bộ hành thong thả.

Bà Chín Sương ngồi trên chiếc trường kỷ gỗ trắc, tóc búi tròn, tay cầm một xấp vải cũ. Thấy hai người vào, bà chỉ khẽ gật đầu, ra hiệu ngồi xuống bộ bàn ghế giữa nhà.

Bữa cơm được dọn ra trên chiếc mâm đồng đánh bóng. Có bát canh chua cá cam nghi ngút khói. Lâm đứng dậy, cầm lấy tô canh lớn. Anh múc nước vào bát nhỏ cho bà. Động tác của anh rất chậm. Diệp ngồi xuống đối diện bà cụ. Cô nhìn bộ đồ bà đang mặc. Đây là kiểu áo dài vạt hò xưa. Đường khâu tay mảnh, đều tăm tắp. Màu vải đã hơi bạc ở nách. Có lẽ nó được may từ mười năm trước. Phần gấu áo đã được nới thêm một phân. Vết kim cũ vẫn còn hằn mờ trên mặt vải. Chỉ có người thợ lâu năm mới nhận ra.

Lâm lẳng lặng gỡ phần xương dăm ở miếng cá. Anh đặt đĩa cá sạch xương về phía bà. Bà Chín không nhìn anh, chỉ cầm đũa.

"Diệp này," bà Chín lên tiếng. "Lụa tơ tằm lỡ giặt tay mà co rút, cứng lại, thì con làm răng?"

Lâm ngừng đũa, nhìn Diệp. Diệp hạ bát cơm xuống mặt bàn. Cô đáp ngay, không phải nghĩ: "Dạ, phải ngâm lại vào nước lạnh pha chút giấm trắng khoảng mười lăm phút để sợi vải nhả ra. Sau đó không được vắt xoắn, chỉ trải phẳng lên khăn bông khô, thấm hết nước rồi phơi trong bóng râm. Nếu giặt bằng xà phòng hay nước nóng như sách dạy, tấm lụa coi như bỏ."

Bà Chín không gật đầu, cũng không khen. Lâm đứng dậy lấy thêm bình nước lọc. Anh rót vào ba chiếc ly thủy tinh. Tiếng nước chảy róc rách trong không gian tĩnh. Bà Chín với tay lấy xấp vải cũ ở đầu trường kỷ. Bà chìa ra một vệt ố xám xịt chạy dọc nếp gấp.

"Cái áo lụa này của bà, cất trong rương lâu ngày đem ra thấy hỏng một vệt thế này. Đoán xem nó hỏng vì lý do gì?"

Diệp xích lại gần. Cô không trả lời ngay. Cô đưa tay đón lấy xấp vải. Hai ngón tay cô miết nhẹ phần sợi. Cô đưa nó sát xuống ánh đèn điện phía trên bàn. Cô quan sát mật độ sợi và những hạt trắng li ti.

"Vải bị hỏng không phải do ẩm mốc, cũng không phải do gián gặm. Vết này nằm đúng đường gấp, sợi vải bị mủn từ bên trong ra ngoài. Chỗ này là do trước khi cất, người giữ áo đã dùng nước hoa xịt trực tiếp lên vải để đuổi mùi ẩm. Cồn và hóa chất trong nước hoa gặp môi trường kín lâu ngày đã ăn mòn tơ tằm, làm sợi vải bị 'chết'."

Lâm cầm muỗng chan thêm canh vào bát mình. Bà Chín thu xấp vải lại. Bà nhìn thẳng vào mắt Diệp.

"Cái khăn gấm ni của bà sút một đường chỉ ở giữa, có cứu đặng không?"

Bà chỉ vào chiếc khăn trải dưới chân đèn. Diệp cầm lên, soi dưới ánh sáng điện. Cô dùng đầu ngón tay khẽ gảy nhẹ phần chỉ sút. Đường chỉ bị cắt phẳng đầu. Không có tơ xước. Đây là vết cắt có chủ đích.

"Tôi thấy đường chỉ sút này bị cắt phẳng đầu. Đây không phải tự đứt. Có người đã dùng kéo bấm vào. Nếu gấm đã bị cắt mất sợi nền thì không nối lại được. Đừng cố cứu nó. Chỉ có thể thêu đè họa tiết khác để che giấu."

Bà Chín im lặng. Bà không hỏi thêm về vải vóc. Bà đẩy bát cơm không về phía Diệp.

"Xới cho bà chén cơm."

Diệp đứng dậy, cầm lấy môi gỗ. Cô không xới ngay. Cô dùng cạnh môi đánh tơi mặt cơm. Cô làm từ ngoài vào trong. Động tác dứt khoát. Cô múc một lượng cơm vừa phải. Cô nén nhẹ cho tròn trịa. Cơm vẫn giữ được độ xốp. Diệp đặt bát xuống. Cô xoay phần cán muỗng hướng về phía bà.

"Hồng, con gắp miếng cá tê cho thằng Lâm đi."

Diệp khựng lại trong hai giây. Cô nhìn miếng cá cam giữa mâm. Bà Chín nói đặc giọng Quảng, mỗi câu kéo dài ở cuối. Lâm đáp lại bà, và trong giọng anh không có lấy một dấu nào của vùng này. Lâm đưa bát ra đón. Cổ tay anh chạm nhẹ vào tay cô. Vết chai cứng ở gốc ngón tay anh cọ vào da thịt Diệp. Diệp rút tay về nhanh. Tay cô vô tình đụng vào mép tay áo của Lâm làm nó bị lật ngược lên. Lâm không nhìn, chỉ đưa tay kia sửa lại cổ áo cho Diệp vốn bị lệch sau lúc cô cúi người xới cơm. Anh vuốt lại nếp vải phẳng phiu. Sau đó anh chan thêm muôi nước canh cho mình.

"Hai đứa quen nhau ở triển lãm, vậy bữa đó Hồng mặc đồ màu gì?" Bà Chín hỏi tiếp.

Diệp đặt đôi đũa xuống cạnh bát. Cô nhìn xuống đôi tay mình đang đặt trên đùi. Cô nhớ lại tấm vải lụa mình vừa xử lý ở tiệm sáng nay.

"Dạ, em mặc váy màu hoa hiên," cô liếc nhanh sang Lâm.

"Là màu vàng cam đậm," Lâm tiếp lời ngay lập tức. "Màu đó rất kén da, nên tôi mới chú ý."

Bà Chín mỉm cười. Một nụ cười rất mỏng. "Màu hoa hiên là màu của sự quên đi phiền muộn. Tốt."

Bà gọi Diệp là Hồng thêm hai lần nữa suốt bữa ăn. Không ai sửa lại. Diệp rót thêm nước vào ly của bà cụ. Lâm đứng dậy lấy thêm một đĩa rau thơm. Mọi việc diễn ra trong im lặng. Tiếng bát đũa va nhau rất khẽ. Bà Chín ăn thêm nửa bát cơm rồi thôi.

Sau bữa cơm, bà Chín bảo Diệp vào buồng trong lấy thêm ít trà sâm dứa để sẵn trên kệ. Diệp đi theo hành lang bên hông. Cô không bước vào gian thờ. Qua khung cửa gỗ, cô nhìn thấy một chiếc tủ gỗ gõ chạm rồng phượng. Ổ khóa đồng lớn màu xám xịt nổi bật trên nền gỗ đỏ sẫm.

Ngay cạnh đó là bàn làm việc của Lâm. Một tờ giấy nằm rời trên tập hồ sơ lọt vào tầm mắt cô. Đó là thông tin bất động sản. Trên cùng có dòng chữ: 112 Nguyễn Thái Học - Hồ sơ phát mãi.

Địa chỉ nhà cô.

Bên cạnh địa chỉ là một dãy số tiền. Diệp thu hồi ánh nhìn. Cô không chạm tay vào giấy tờ. Cô đi thẳng tới kệ trà. Cô lấy túi trà sâm dứa rồi quay trở ra. Lâm đứng ở ngưỡng cửa chái nhà. Bóng anh đổ dài trên nền gạch. Anh che khuất tầm nhìn về phía cái tủ gỗ khóa kín.

"Bà đang chờ trà," anh nói ngắn gọn.

Buổi tối kết thúc khi trăng đã lên cao trên dòng sông Hoài. Trước khi hai người ra về, bà Chín mở một chiếc hộp nhung nhỏ. Bà lấy ra một chiếc trâm cài tóc bằng bạc cổ. Đầu trâm chạm hình hoa mai năm cánh. Bà nắm lấy tay Diệp. Bà đặt chiếc trâm vào lòng bàn tay cô. Diệp cảm thấy sự lạnh lẽo của bạc. Cánh hoa sắc cạnh tì lên da.

"Giữ lấy cái này. Lần sau đến, cài nó cho bà xem."

Lâm lái xe đưa Diệp về. Con đường dọc bờ sông đêm nay có đèn điện rọi xuống mặt đường nhựa phẳng lì.

"Dãy nhà 112," Diệp lên tiếng, phá vỡ sự im lặng. "Tại sao lại có trong hồ sơ phát mãi của anh?"

Lâm nhìn thẳng vào con đường phía trước. Tay anh xoay vô lăng nhịp nhàng. "Đó là thủ tục pháp lý để tôi có thể bảo lãnh khoản nợ của ông Sáu. Nếu không chuyển đổi quyền sở hữu tạm thời, ngân hàng sẽ siết nợ ngay trong tuần này."

"Anh đang muốn mua đứt nó?"

"Tôi đang muốn giữ nó lại theo cách của tôi. Cô chỉ cần làm đúng hợp đồng."

Lâm dừng xe ở đầu hẻm. Diệp không hỏi thêm. Cô bước xuống, tay nắm chặt chiếc trâm bạc trong túi áo.

Về đến tiệm Tường Vi, bên trong đã tắt đèn. Ông Sáu đã đi ngủ. Diệp treo chiếc trâm bạc lên một cái đinh nhỏ phía sau cánh cửa tủ gỗ lim trên gác lửng, ngay cạnh chiếc áo dài cưới thứ mười còn may dở.

Bên ngoài, tiếng chuông chùa xa xa vọng lại. Diệp cởi bộ đồ nghề, đặt cây thước dây lên bàn cắt. Đồng hồ treo tường điểm mười hai tiếng.