Chương 10: Điều thứ mười
Thuộc tiểu thuyết Hợp Đồng Hôn Nhân 99 Ngày
Tác giả: Hạ Tầm Xuân · Thể loại: Ngôn Tình · Đăng ngày · 2350 từ · khoảng 12 phút đọc
Giữa tháng mười. Nửa tháng đã qua từ hôm ông Sáu bảo Diệp ghi tên vào bìa sổ. Trong tiệm may, ông Sáu Hiền mặc thêm một chiếc áo khoác mỏng bên ngoài lớp sơ mi cũ, tay cầm bàn ủi than hì hục làm việc để hơi nóng từ lò tỏa ra sưởi ấm gian nhà.
Diệp mở cửa tiệm lúc sáu giờ rưỡi. Cô kéo hai cánh cửa gỗ dày, cài then vào móc sắt phía trên. Mùi gỗ ẩm và mùi vải mới ùa ra. Trên mặt bàn gỗ dài giữa gian nhà, cuốn sổ đo đơn hàng của năm nay nằm ngay ngắn cạnh hộp phấn vẽ. Trên bìa sổ, dòng chữ in sẵn vẫn còn rõ nét: "Sổ đo — Nhà may Tường Vi. Chủ tiệm: Nguyễn Sáu Hiền". Ngay bên dưới, Diệp đã viết thêm một dòng bằng mực tím: "Tiếp quản: Nguyễn Diệp."
Cô cầm tấm bảng gỗ nhỏ mới đóng, treo lên móc sắt cạnh cửa. Cô đếm được tất cả sáu món đồ cần xử lý ngay. Một chiếc quần tây nam cần lên lai thêm hai phân. Ba chiếc áo sơ mi của khách quen chờ thay khóa kéo mới. Một cái áo dài lụa bị bóp eo quá chặt. Cuối cùng là một chiếc áo khoác dạ bị rách một đường ở khuỷu tay.
Diệp phân loại chúng ra làm hai phía trên mặt bàn. Phía bên trái là những món có thể chạy bằng máy may. Phía bên phải là áo dài và áo dạ buộc phải khâu tay. Cô xé những mẩu giấy nhỏ, ghi tên khách và giờ hẹn trả. Cô dùng kim ghim đính chặt từng mẩu giấy vào cổ áo khách hàng.
Riêng chiếc áo khoác dạ là món khó nhất trong đống đồ. Cô lật đi lật lại phần vải bị rách để kiểm tra thớ sợi. Chỗ vải đã sờn. Đi kim sai một đường là bục thêm. Cô chưa quyết định được sẽ vá chìm hay thêu đè lên. Diệp để riêng chiếc áo đó sang góc bàn phía xa. Tấm bảng gỗ ngoài cửa khẽ rung khi có gió thổi qua.
Ông Sáu Hiền bước ra từ gian trong. Ông cầm bàn ủi than. Ông đi về phía đống đồ sửa Diệp nhận chiều qua. Ông không hỏi ý Diệp. Ông nhấc từng chiếc áo lên, lật mặt trong ra xem đường biên. Ông phụ trách việc ủi phẳng những nếp gấp và kiểm tra mặt vải, còn Diệp đảm nhận việc lật sổ, tính toán lượng vải và xỏ kim may những đường tà cho đơn hàng mới.
Ông Sáu cúi người, thổi nhẹ vào lò than cho lửa đượm. Tiếng than lách tách nổ nhỏ trong không gian tĩnh mịch của buổi sáng. Diệp bắt đầu vạch những đường phấn đầu tiên. Hai cha con làm việc cách nhau một sải tay.
Tiếng xe đạp lạch cạch dừng trước cửa. Toàn dựng xe, chân vẫn còn xỏ đôi dép nhựa dính đầy bụi vải. Cậu mặc đồng phục xanh của nhà may Bảy Mận. Túi áo dắt hai cây viết và một cuốn sổ nhỏ.
"Chị Hai, có đồ ăn sáng đây."
Toàn đặt bịch bánh mì còn nóng lên góc bàn cắt. Cậu lấy trong túi xách ra một cuộn chỉ lớn. Loại sợi dai, dùng cho máy công nghiệp.
"Bên cô Bảy mới nhập loại này, may vải thô hay vải kaki đều không đứt. Chị cầm lấy mà dùng cho mấy món đồ sửa."
Diệp cầm cuộn chỉ lên, nhìn độ bóng của sợi. Cô gật đầu. Cô rút một đoạn chỉ dài khoảng hai gang tay. Diệp quấn đầu chỉ vào hai ngón trỏ rồi kéo mạnh. Sợi chỉ căng ra nhưng không hề bị đứt hay xơ. Cô áp cuộn chỉ vào xấp vải kaki màu xanh đen đang chờ sửa. Màu chỉ đậm hơn màu vải một tông nhưng vẫn dùng tốt được.
"Một cuộn này giá bao nhiêu vậy Toàn?"
"Dạ mười lăm ngàn, em mua ở đại lý mối của cô Bảy."
Toàn nói rồi bẻ đôi ổ bánh mì đang ăn dở. Cậu chìa một nửa về phía chị gái mình. Diệp lắc đầu rồi mở hộp gỗ đựng chỉ của gia đình ra. Cô đặt cuộn chỉ mới vào vị trí cạnh những cuộn chỉ cũ. Trong hộp, các cuộn chỉ được xếp ngăn nắp theo tông màu từ sáng đến tối.
"Bên đó việc nhiều không?"
Toàn cười, lau mồ hôi trên trán.
"Nhiều chớ chị. Khách du lịch ghé vô nườm nượp, họ đòi lấy đồ trong 24 giờ không hà. Tụi em chạy sáu cái máy công nghiệp mà có khi còn không kịp. Nhưng mà vui, được đứng chốt đơn, học cách nhìn mặt khách mà báo giá cũng hay lắm."
Toàn nhìn vào gian trong, thấy ông Sáu đang lúi cúi bên bàn ủi. Cậu hạ thấp giọng.
"Ba còn hay cằn nhằn chuyện em đi làm bên nớ không chị?"
Diệp nhìn xuống cuộn chỉ trong tay.
"Không. Ba biết hết đó, nhưng ba không nói nữa đâu."
Toàn đứng lại thêm một lát, kể thêm về chuyện xưởng may bên cô Bảy mới sắm thêm máy vắt sổ đời mới, tiếng êm ru chứ không cạch cạch như máy cũ nhà mình. Cậu nhìn đồng hồ. Rồi dắt xe đi ngay cho kịp ca sáng. Cái dáng cao gầy của cậu khuất sau khúc quanh phố Nguyễn Thái Học.
Mười giờ sáng, Phan Bảo Lâm đến.
Anh không đi xe hơi như mọi bận mà đi bộ. Lâm mặc áo sơ mi đen, tay xách một chiếc túi giấy loại dày. Anh bước qua ngưỡng cửa, gật đầu chào ông Sáu rồi nhìn về phía Diệp.
"Tôi có món đồ cần trả."
Diệp đặt cây kéo xuống mặt bàn.
"Anh vào buồng trong đi."
Lâm đi thẳng vào gian buồng phía sau bàn cắt, nơi đặt giá sổ lưu trữ của ba đời nhà may Tường Vi. Diệp đứng ở ngay lối vào, hai tay khoanh trước ngực. Cô không bước tới gần, chỉ quan sát từ xa.
Lâm mở túi giấy, lấy ra một cuốn sổ bìa cứng bọc vải màu nâu xám. Màu vải đã xỉn. Gáy sổ bong ra, để lộ những lớp chỉ khâu tay bên trong. Đó là cuốn sổ đo năm 1968.
Anh đi đến trước giá gỗ. Anh đặt chiếc túi giấy xuống chiếc ghế đôn bằng gỗ đặt cạnh đó. Hai tay anh lúc này đã hoàn toàn rảnh rang. Lâm đưa mắt nhìn dọc theo những dòng chữ ghi năm ở gáy sổ. Anh bắt đầu đọc lướt từ hàng dưới cùng của giá gỗ.
Những con số 1945 rồi 1950 hiện ra dưới lớp bụi mờ. Tầng trên là những cuốn sổ của thập niên sáu mươi. Có cuốn được bọc bằng vải thô màu xanh đậm đã bạc màu. Có cuốn lại được bao bằng giấy xi măng nhăn nhúm và ố vàng. Lâm dừng lại ở tầng thứ ba của giá gỗ cũ.
Anh nhìn thấy mốc năm 1967 ở bên trái. Phía bên phải là gáy cuốn sổ của năm 1969. Một khoảng trống nhỏ nằm lọt thỏm ở giữa hai cột mốc đó. Cuốn sổ năm 1968 có mép giấy đã chuyển sang màu cánh gián. Một góc bìa phía dưới bị quăn lên tạo thành nếp gấp sâu. Những sợi chỉ khâu gáy bị lộ ra ngoài trông rất cũ kỹ.
Diệp đứng ở lối ra vào để quan sát nhất cử nhất động của anh. Cô thầm đếm mình đang đứng cách chỗ anh đúng năm bước chân. Ánh sáng từ ô cửa sổ nhỏ phía trên cao rọi xuống, làm rõ khoảng trống duy nhất trên giá sổ, nằm giữa cuốn 1967 và cuốn 1969.
Lâm giơ tay, gạt lớp bụi dày đóng trên mặt giá gỗ. Anh miết ngón tay dọc gáy hai cuốn bên cạnh. Anh căn cho thẳng. Sau đó, anh từ từ đẩy cuốn sổ 1968 vào khe hở.
Cuốn sổ trượt vào. Khít, không còn kẽ hở nào cho bụi lọt qua. Gáy ba cuốn nằm thẳng hàng. Một dải màu liền từ 1967 tới 1969.
Lâm rút tay về, nhìn vào gáy sổ một lúc lâu. Anh quay sang Diệp, giọng trầm xuống.
"Tôi cầm nó đi trước khi bước vào tiệm này lần đầu. Tôi không muốn ký một bản hợp đồng với người đang tin rằng mình mắc nợ gia đình tôi. Tôi định trả sau khi hết chín mươi chín ngày, rồi để lâu hơn dự tính một chút."
Anh dừng lại, hơi nghiêng đầu về phía giá sổ.
"Sổ của nhà cô, nên ở lại đây."
Diệp nhìn cuốn sổ cũ kỹ vừa tìm lại được vị trí của nó. Cô không hỏi về số tiền sính lễ, cũng không hỏi về những dòng chữ gạch xóa bên trong.
"Anh đã đọc hết những gì trong đó chưa?"
Lâm gật đầu.
"Hết. Cả những phần ghi chú nhỏ nhất ở lề trang."
Hai người cùng im lặng. Lâm đưa tay đẩy lại những gáy sổ đang bị xô lệch trên giá gỗ mở cho chúng thẳng hàng với nhau. Diệp cũng bước tới, đặt tay vào cạnh gáy sổ cùng anh để nhấc một xấp sổ nặng ở tầng dưới lên cho ngay ngắn. Ngón tay cô chạm lướt qua mu bàn tay anh khi cả hai cùng thực hiện một động tác chung.
Họ trở ra gian ngoài.
Diệp đi tới góc bàn, nơi có sợi dây thép treo các tờ đơn hàng đang chạy. Cô gỡ tờ giấy ghi bản hợp đồng chín mươi chín ngày ra khỏi kẹp sắt. Tờ giấy đã hơi quăn mép, mực xanh của Điều 9 vẫn còn mới hơn hẳn tám điều đầu tiên.
Diệp đặt tờ giấy lên mặt phẳng của bàn cắt vải. Cô mở nắp cây bút mực mình vẫn dùng để ghi sổ hằng ngày. Màu mực của cô là màu tím đen, khác hoàn toàn với màu mực xanh mảnh của Lâm.
Dưới dòng chữ của Điều 9, Diệp đặt thước, kẻ một đường ngang ngắn. Cô cúi xuống, viết bằng nét chữ dứt khoát của mình:
"Điều 10: Điều 9 hết hiệu lực."
Viết xong, Diệp đẩy tờ giấy sang phía Lâm. Cô không nói một lời nào, chỉ đưa cây bút mực cho anh.
Lâm đón lấy bút. Anh cúi xuống đọc dòng chữ mới thêm vào. Gương mặt anh không thay đổi biểu cảm. Anh đặt bút xuống, ký tên mình ngay dưới dòng chữ của Diệp. Chữ ký của anh to, rõ ràng, gạch chân.
Anh đẩy tờ giấy và cây bút lại cho cô. Diệp cầm bút, ký tên mình vào khoảng trống bên cạnh chữ ký của anh. Hai chữ ký nằm sát nhau, mực vẫn còn chưa kịp khô hẳn trên mặt giấy.
Lâm cầm tờ hợp đồng lên. Anh đi tới phía sợi dây thép, kẹp tờ giấy trở lại vị trí cũ, giữa đơn hàng may áo dài cho một vị khách ở Sài Gòn và đơn sửa váy cho một khách du lịch người Pháp.
Bản hợp đồng nằm đó, bình thản như mọi tờ hóa đơn khác trong tiệm.
Lâm nhìn đồng hồ, rồi nhìn sang Diệp.
"Thứ Tư tuần sau tôi sẽ ghé qua lấy bộ áo của bà nội. Cô cứ làm theo tiến độ, không cần vội."
Diệp gật đầu.
"Tôi biết."
Lâm quay người đi ra cửa. Bóng anh đổ dài trên nền gạch bông cũ của tiệm Tường Vi trước khi biến mất vào dòng người đi bộ trên phố.
Bên kia đường, nhà may cô Bảy Mận bắt đầu vào giờ cao điểm. Tiếng máy may công nghiệp chạy rào rào, át cả tiếng chuông gió ở cửa tiệm. Cô Bảy đứng trước cửa, tay cầm một xấp vải màu xanh công nhân, miệng lớn tiếng điều phối thợ thuyền và khách khứa. Một chiếc xe điện chở khách du lịch dừng lại, khách ùa vào tiệm bên đó với tiếng cười nói xôn xao.
Diệp quay lại bàn cắt của mình. Cô cầm cây thước gỗ, đặt lên mảnh vải lụa màu vàng mỡ gà. Cô dùng phấn vẽ một đường cong mềm mại cho vòng nách áo. Tiếng phấn sột soạt trên mặt vải nghe rõ mồn một trong gian nhà yên tĩnh.
Ông Sáu Hiền đã ủi xong chồng đồ sửa. Ông đặt bàn ủi xuống kê trên một miếng gạch men, rồi đi tới cạnh Diệp. Ông nhìn đường phấn cô vừa vẽ, không khen cũng không chê. Ông cầm lấy cuộn chỉ công nghiệp Toàn mang về lúc sáng, bắt đầu tháo lõi để sang vào các suốt chỉ nhỏ cho máy may gia đình.
Ông kẹp một chiếc suốt kim loại vào trục xoay bên hông máy. Ông dùng chân đạp nhẹ lên bàn đạp để vòng xoay bắt đầu chuyển động. Hai ngón tay ông kẹp nhẹ lấy sợi chỉ để điều hướng. Sợi chỉ chạy đều qua kẽ tay rồi quấn tròn quanh lõi suốt. Khi chiếc suốt đã đầy chỉ, ông dừng chân rồi thay một chiếc suốt khác vào. Ông thực hiện các thao tác này rất chậm. Những ngón tay ông bám chắc lấy sợi chỉ dù đôi lúc chúng có hơi cứng lại.
Bên kia đường, cô Bảy Mận chợt ngẩng lên nhìn sang phía tiệm Tường Vi. Cô lớn giọng gọi với qua một câu hỏi.
"Anh Sáu ơi, bên nhà còn dư cái kéo cắt chỉ mô không cho em mượn tạm một buổi hè?"
Ông Sáu ngừng tay đạp máy, ngẩng đầu lên đáp lại.
"Để xíu tui biểu con Diệp cầm qua cho, đồ nhà còn đủ xài mà."
Diệp cầm kéo lên. Lưỡi kéo sắc lẹm đi qua thớ vải, tạo ra tiếng xoèn xoẹt đều đặn. Cô cắt xong một thân áo, xếp gọn vào góc bàn, rồi tiếp tục trải mảnh vải tiếp theo ra.