Chương 1: Mảnh thẻ không có trong phiếu
Thuộc tiểu thuyết Ký Ức Cho Thuê
Tác giả: Hà Tinh Vân · Thể loại: Khoa Huyễn · Đăng ngày · 2105 từ · khoảng 11 phút đọc
Ngày 3 tháng 9. Tiếng khóa xích sắt lách cách va vào cánh cửa cuốn kéo Diệp Lan ra khỏi cơn ngái ngủ. Mười giờ tối. Hẻm Quận 4 bắt đầu lùa hơi ẩm từ mặt cống lên, mang theo mùi bùn đặc quánh của con nước đang đứng. Lan đưa tay bật công tắc. Tấm biển hiệu "NHỚ" trên đầu cô khẽ rung lên, phát ra tiếng vo ve trầm đục rồi bừng sáng. Chữ "N" bị lỏng bóng nên chớp tắt liên tục, hắt những vệt sáng đỏ quạch xuống mặt đường nhựa bong tróc. Lan bước vào sau quầy kính. Ba mươi hai ngăn thẻ nằm im lìm dưới ánh đèn tuýp vàng vọt. Cô đặt túi xách xuống ghế xoay, tay thành thục nhấn nút khởi động máy đọc đời mới đặt ở góc quầy. Chiếc máy rít lên hai nhịp dài, khô khốc như tiếng kim loại mài vào nhau trước khi chuyển sang trạng thái chờ màu xanh lục. Đây là âm thanh mở đầu cho mọi ca đêm của cô suốt bốn năm qua. Ánh mắt Lan lướt nhanh qua tấm lịch triều cường dán trên cột. Nước đang đứng ở nấc một. Những vết ố vàng trên chân tường tiệm là chứng tích của vô số đêm nước lớn, nấc cao nhất vạch một đường ngang hông người ngay cửa kho. Lan liếc nhìn về phía gian trong cùng. Góc kho tối om, nơi cái máy đời cũ phủ lớp vải bạt xám xịt nằm phủ bụi giữa những chồng thùng giấy đựng thẻ lỗi. Cô quay lại với mặt quầy, bắt đầu sắp xếp xấp phiếu kiểm hàng còn trống. Tiếng bước chân lê lết trên mặt đường ướt nước vang lên từ đầu hẻm. Một người đàn ông trung niên, áo thun ba lỗ sờn vai, dừng lại trước quầy kính. "Thuê gì chú?" Lan hỏi, tay vẫn chưa rời xấp phiếu. "Có lát nào mưa không? Mưa lớn chút." Lan đưa ngón tay lướt trên các nhãn ngăn thẻ phía tay trái. Ngăn 14. Cô rút ra một mảnh nhựa dẹt bằng hai ngón tay, soi dưới đèn. "Mã R-402. Trận mưa rào tháng Tám năm ngoái. Quay từ ban công chung cư." Người đàn ông gật đầu, chìa ra tờ tiền lẻ nhăn nhúm: "Thuê hai giờ đặng ngủ cho dễ." "Một trăm hai mươi ngàn. Chú trả thẻ trước sáu giờ sáng giùm con." Lan ghi mã vào sổ, thu tiền rồi đẩy chiếc kẹp đeo sau tai cùng mảnh thẻ về phía khách. Người đàn ông lóng ngóng kẹp thiết bị vào vành tai trái, nhấn nút phát thử. Đôi mắt ông ta ngay lập tức đờ đẫn đi, hơi thở chậm lại khi những hình ảnh và tiếng mưa rơi lộp bộp từ vỏ não thị giác của người bán bắt đầu truyền thẳng vào đầu ông. Ông bước đi lảo đảo, chìm đắm trong một cơn mưa không thuộc về mình. Lượt khách thứ hai là một ông lão tóc bạc trắng, mặc bộ đồ pijama thẳng thớm nhưng đã cũ mòn. Ông không nhìn vào quầy kính mà nhìn thẳng vào Lan. "Vợ tui. Lát bốn phút hai mươi giây, đoạn bả gọi tui dậy ăn cơm." Lan dừng tay. Cô nhận ra ông lão. Cô kéo ngăn chứa những thẻ ký ức cá nhân được ký gửi dài hạn. "Ông Hai, thẻ này phát lần thứ chín mươi tám rồi." Lan cầm mảnh thẻ lên, cảm nhận độ mỏng của nó qua lớp vỏ nhựa. Những thẻ được phát quá nhiều lần thường có cảm giác nhẹ và rung nhẹ khi máy đọc vận hành. "Con nhắc lại quy trình. Mỗi lần phát là bản gốc trong đầu người bán mòn đi một chút. Sau một trăm lần, hình ảnh sẽ bắt đầu nhòe, tiếng sẽ méo. Ông muốn tiếp tục không?" Ông lão nhìn chăm chằm vào mảnh thẻ nhỏ xíu trong tay Lan. Những nếp nhăn trên mặt ông co thắt lại thành một khối im lặng. "Cứ phát đi cô. Đằng nào bả cũng mất ba năm rồi. Bản gốc mòn hay tui quên thì cũng vậy chớ gì." Lan không nói thêm. Cô quét mã, nhấn lệnh phát. Chiếc máy đọc phát ra tiếng rên rỉ nhỏ hơn bình thường, như thể chính nó cũng đang mệt mỏi vì phải gánh vác một ký ức đã quá tải. Ông Hai nhận lấy thiết bị bằng đôi tay run rẩy. Ông ngồi xuống chiếc ghế đá ngay trước cửa tiệm, kẹp máy lên tai và nhắm mắt lại. Khung cảnh hẻm Quận 4 ồn ào với tiếng máy lạnh nhỏ giọt và tiếng chó sủa xa xăm dường như biến mất đối với ông. Chỉ còn lại tiếng gọi của một người đàn bà đã hóa thành cát bụi. Mười hai giờ đêm. Một cô gái trẻ bước nhanh vào tiệm, ném một xấp thẻ lên mặt quầy kính. "Trả hàng. Không lấy tiền lại, đổi cho tui lô khác." Lan nhướng mày, tay cầm từng chiếc thẻ lên kiểm tra dấu nguồn ở mép vỏ: "Sao vậy? Toàn hàng tuyển khu Quận 1 mà." "Không giống như em nhớ. Trong thẻ tả quán cà phê đó thơm mùi quế, nhưng em nhớ nó mùi hoa sứ. Xem xong thấy đầu óc lộn xộn quá." Lan cầm cuốn phiếu kiểm hàng, ghi chú: *Khách trả do xung đột nhận thức*. Cô đẩy hộp thẻ mới về phía cô gái: "Ký ức là góc nhìn cá nhân thôi. Em nhớ mùi sứ là chuyện của em, người bán họ thấy mùi quế là chuyện của họ. Quy trình là quy trình, xem rồi không trả tiền được." Cô gái hậm hực chọn đại vài thẻ khác rồi rời đi. Lan thở dài, bắt đầu thu dọn đống thẻ bị trả lại. Tiếng máy đọc lạch cạch nhả thẻ liên tục. Cô phân loại chúng theo mã vùng, tay thoăn thoắt xếp vào ngăn. "Chị Lan! Còn nước lạnh không cho tui xin ngụm." Thằng Bo xuất hiện ở đầu hẻm trên chiếc xe điện nhỏ xíu của nó. Nó mười bảy tuổi, dáng người gầy nhom, mặc chiếc áo khoác xanh của đội giao hàng ký ức. Nó dựng xe, nhảy chân sáo vào tiệm, tự tiện lấy chai nước suối dưới gầm quầy tu một hơi dài. "Nay giao nhiều không Bo?" Lan hỏi, mắt vẫn dán vào sổ sách. "Sáu chục lát. Toàn là mấy bà nội trợ bán ký ức đi chợ đặng lấy tiền mua trà sữa. Nhạt nhẽo thấy mồ." Bo quẹt miệng, vỗ vỗ vào cái giỏ xe chứa đầy những hộp nhựa bảo quản thẻ: "Mà nói thiệt nghen, tui không bao giờ bán đâu. Giàu nghèo gì thì cái đầu tui cũng phải nguyên vẹn. Một lát bốn phút hai mươi giây cũng không bán. Sau này có chết thì mang theo hết, chớ mắc gì chia cho thiên hạ xem giùm." Lan mỉm cười nhạt: "Giữ được thì cứ giữ." "Thì đó. Bởi vậy chị Tư mới tin tui nhất hẻm này. Thôi tui đi giao nốt ca đêm để về ngủ. Chào chị nghen!" Chiếc xe điện biến mất vào bóng tối của con hẻm, để lại Lan với sự tĩnh lặng của ca trực. Cô bắt đầu thực hiện công việc quan trọng nhất của đêm: kiểm kê hàng trả về. Lan nhấc từng chiếc thẻ trong lô hàng cô gái lúc nãy trả lại. Cô dùng ngón tay miết nhẹ dọc theo mép vỏ nhựa. Một thói quen nghề nghiệp khiến cô nhạy cảm với nhiệt độ của những mảnh nhựa này. Thẻ bình thường sẽ lạnh ngắt. Thẻ vừa phát xong sẽ hơi ấm. Lan khựng lại khi chạm vào một mảnh thẻ nằm ở đáy khay nhựa. Nó không có nhãn. Cô cầm mảnh thẻ lên. Nó nóng. Cái nóng không phải từ máy đọc tỏa ra mà giống như một khối linh kiện vừa bị đoản mạch. Lan lật giở xấp phiếu trả hàng. Cô đếm lại. Tám chiếc. Nhưng trong khay có chín chiếc. Cô rà soát lại danh sách mã số trên phiếu. Không có mã nào trùng khớp với ký tự mờ nhạt khắc trên sống thẻ này. Lan soi mảnh thẻ dưới ánh đèn neon đỏ chớp tắt. Dấu nguồn ở mép vỏ có một vết trầy xước lạ lẫm, giống như bị một vật sắc nhọn cạy ra rồi ép lại bằng nhiệt. Cô nhìn vào góc kho tối. Cái máy phủ bạt đời cũ vẫn nằm đó. Tiệm 'Nhớ' chỉ dùng máy đọc đời mới cho khách, nhưng những vết ghi đè kiểu này thường chỉ xuất hiện trên các đời máy cơ khí từ hai mươi năm trước. Lan đặt mảnh thẻ xuống quầy. Quy trình yêu cầu cô phải lập phiếu báo cáo ngay cho chị Tư về bất kỳ hàng thừa nào không rõ nguồn gốc. Đôi tay cô đặt lên cuốn sổ, nhưng đầu bút bi không hạ xuống mặt giấy. Cô nhìn mảnh thẻ không nhãn. Nó nằm đó, đơn độc và nóng hổi như một vật thể sống. Lan nhấc chiếc kẹp tai lên. Cô luồn mảnh thẻ vào khe cắm của máy đọc đời mới. Chiếc máy rít lên một tiếng dài chói tai, như thể nó đang từ chối một thứ ngôn ngữ lạ. Lan nhấn nút cưỡng bức. Máy kêu hai nhịp. Nhận thẻ. Lan đeo kẹp vào tai, nhấn nút phát. Tầm nhìn của cô ngay lập tức bị thay thế. Cô không còn đứng sau quầy kính nữa. Hình ảnh bắt đầu bằng một góc nhìn từ trên cao đổ xuống. Nước triều đang dâng. Những vệt nước đục ngầu cuộn xoáy quanh những bao rác bồng bềnh. Lan nhận ra ngay cái hẻm này. Đoạn giữa hẻm, ngay phía trước tiệm sửa xe của chú Chín Tỏ. Nước đang ở nấc ba. Nấc ba trên chân tường nghĩa là nước đã tràn vào quá mắt cá chân. Trong khung hình, một đôi tay xuất hiện ở rìa dưới, run rẩy và bám đầy bùn đất. Người quay đang đứng ở một vị trí rất cao, có lẽ là từ gác lửng đối diện nhìn xuống. Tiếng mưa rơi ầm ầm lấp liếm mọi âm thanh khác, chỉ còn lại tiếng thở dốc đứt quãng truyền qua hệ thống âm thanh của kẹp tai. Người quay cúi đầu xuống thấp hơn. Dưới mặt nước dâng cao, một cô gái đang nằm bất động. Tóc cô bết chặt vào khuôn mặt tái nhợt. Cổ áo sơ mi đồng phục của tiệm 'Nhớ' bị nước đẩy trôi dạt sang một bên. Đôi mắt cô gái mở trừng trừng, phản chiếu ánh sáng đỏ chớp tắt từ biển hiệu phía xa. Đó là Lan. Cô thấy chính mình đang nằm dưới mặt nước bẩn thỉu của hẻm Quận 4. Khung hình rung chuyển dữ dội. Một giọng nói thều thào vang lên, bị tiếng sấm át mất quá nửa, chỉ còn lại những âm sắc vụn vỡ. Đôi tay của người quay vươn ra, định chạm vào mặt nước nhưng rồi lại rụt lại. Bốn phút hai mươi giây trôi qua như một cơn ác mộng đặc quánh. Chiếc máy đọc phát ra hai tiếng lạch cạch khô khốc. Mảnh thẻ tự động nhả ra, rơi xuống mặt quầy kính với một tiếng *cộp* gọn lỏn. Lan giật phăng chiếc kẹp tai ra khỏi đầu. Cô đứng chôn chân sau quầy gỗ, đôi bàn tay nắm chặt lấy mép kính đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Hơi lạnh từ máy điều hòa thổi trực diện vào gáy, nhưng cô vẫn thấy mồ hôi chảy ròng ròng dọc sống lưng. Cô nhìn xuống mảnh thẻ. Con số chỉ số lần phát hiện lên trên màn hình nhỏ của máy đọc: 1/5. Thẻ vẫn còn nóng. Lan đưa mắt nhìn ra ngoài cửa tiệm. Nước ngoài hẻm vẫn đang đứng ở nấc một, im lìm và phẳng lặng. Không có mưa. Không có xác người. Ánh đèn neon đỏ vẫn chớp tắt đều đặn lên những vũng nước đọng. Lan chậm rãi cầm mảnh thẻ lên, giấu nó vào sâu trong túi áo đồng phục. Cô không mở cuốn sổ phiếu. Cô không cầm bút. Cô xoay người lại, nhìn cái đồng hồ điện tử trên tường. 3 giờ 15 phút sáng. Lan tháo kẹp, đặt xuống quầy. Ngón tay cô xoa lên vết hằn sau tai. Cô nhìn cái đồng hồ thêm một lúc nữa.