Chương 2: Vết cháy nhỏ ở mép vỏ thẻ

Thuộc tiểu thuyết Ký Ức Cho Thuê

Tác giả: · Thể loại: Khoa Huyễn · Đăng ngày · 1761 từ · khoảng 9 phút đọc

Ngày 4 tháng 9. Mặt trời chưa kịp đứng bóng, hơi nóng đã hầm hập bốc lên từ mặt đường hẻm Quận 4. Diệp Lan ngồi sau quầy, hơi thở còn vương mùi cà phê gói rẻ tiền của ca đêm. Cô lôi cuốn phiếu kiểm hàng ra. Đây là loại phiếu ba liên, giấy carbon màu xanh nhạt. Đầu bút bi gai nhẹ trên mặt giấy khi Lan bắt đầu điền vào các ô trống. Mã thẻ: R-402 (Không có trong danh mục). Giờ phát hiện: 03:15. Tình trạng vỏ: Trầy xước nhẹ, mép vỏ có vết sậm màu. Thời lượng: Bốn phút hai mươi giây. Lan nắn nót từng chữ ở phần ghi chú cuối trang: "Nội dung hiển thị không khớp với hồ sơ lưu trữ hiện hành. Cần xác minh dấu nguồn." Cô xé liên xanh, kẹp nó vào bìa cứng đặt trên mặt quầy gỗ. Theo đúng quy trình của tiệm 'Nhớ', mọi sự cố về thẻ lạ phải được báo cáo ngay khi kết thúc ca. Chị Tư bước ra từ phía sau tấm màn che gác lửng. Tóc chị búi vội, vài sợi lòa xòa trên cái trán còn bóng mồ hôi. Chị cầm một tách trà đã nguội ngắt, đặt xuống cạnh máy đọc đời mới. Lan đẩy tập bìa cứng về phía chị. - Chị Tư, em mới lập phiếu cho cái thẻ lạ hồi khuya. Chị Tư cầm lấy tập bìa, đôi mắt hơi nheo lại dưới ánh đèn neon. Chị lướt qua những dòng chữ Lan vừa ghi. Ánh mắt chị dừng lại ở dòng mã thẻ R-402 lâu hơn một chút. - Mã này không có trong máy hả em? - Dạ không. Em tra ba lần rồi. Nó nóng bất thường nữa. Chị xem cái này nghen, dấu nguồn ở mép có vẻ bị can thiệp. Chị Tư không nhìn vào mảnh thẻ đang nằm trong túi áo Lan. Chị chỉ gật đầu, ngón tay cái miết nhẹ lên mép tờ phiếu carbon. - Để đó đi đặng chị coi. Em cứ lo dọn dẹp quầy cho xong ca. - Có cần em trích xuất thử thông tin người gửi không chị? - Khỏi. Quy trình tới đó là được rồi. Để chị xử lý tiếp cho. Chị Tư gấp tờ phiếu lại thành hai, thản nhiên bỏ vào ngăn kéo nhỏ dưới bàn. Chị không hỏi thêm một lời nào về việc Lan đã xem nội dung bên trong hay chưa. Chị cũng không hỏi tại sao mảnh thẻ đó lại xuất hiện trong lô hàng trả về. Sự im lặng của chị Tư cứng nhắc như mặt nước đóng băng. Lan đứng yên, tay vẫn chạm vào mép quầy. - Thằng Bo đâu rồi chị? - Nó đi giao mấy thẻ ký gửi bên đầu cầu rồi. Chút nó về dọn thùng sau. Chị Tư xoay người bước thẳng vào kho. Tiếng dép lê lẹt xẹt trên sàn xi măng nhỏ dần rồi mất hút sau lớp vải phủ. Lan đứng lại một mình giữa những ngăn kính trống trải. Cô lén lấy mảnh thẻ ra khỏi túi áo. Dưới ánh sáng ban ngày, lớp vỏ nhựa trông đục ngầu hơn. Cô nhìn chằm chằm vào nó. Cái cảm giác thấy chính mình nằm dưới nước vẫn còn cuộn lên trong cổ họng. Lan không mở máy đọc. Cô chỉ xoay nhẹ mảnh thẻ, cảm nhận những góc cạnh sắc lẹm của nó. 11 giờ sáng. Hơi ẩm từ nấc nước trên chân tường bốc lên cay nồng mùi rác mục. Lan bước ra khỏi tiệm, đi men theo lề gạch hẹp. Tiếng xích xe đạp của mấy đứa nhỏ trong hẻm kêu lạch cạch. Cô dừng lại trước chân thang sắt dẫn lên gác lửng đối diện. - Chú Chín ơi! Tiếng kim loại va chạm vang lên khô khốc từ trên cao. Một cái đầu với mái tóc bạc lốm đốm ló ra khỏi lan can sắt. Chú Chín Tỏ nheo mắt nhìn xuống, chiếc kính lúp vẫn còn gắn trên một bên mắt trái. - Con Lan đó hả? Nay không ngủ bù hay sao mà chạy qua đây? - Con có cái này nhờ chú xem giùm một chút. Lan leo lên thang. Căn gác của chú Chín nhỏ xíu, ngổn ngang linh kiện và mùi dầu máy. Một chiếc quạt cóc chạy rè rè, thổi hơi nóng quanh quẩn. Chú Chín gạt mớ ốc vít sang một bên, chừa ra một khoảng trống trên tấm vải nỉ xanh đã sờn rách. Lan đặt mảnh thẻ lên đó. Chú Chín cầm thẻ lên, không vội soi. Chú dùng ngón tay thô ráp miết dọc theo bốn cạnh nhựa. Chú xoay nó dưới ánh đèn bàn vàng vọt, rồi bất thần hạ kính lúp xuống. - Chà, cái này cũ dữ nghen con. - Nó bị sao vậy chú? Chú Chín lấy một cái nhíp gắp, chỉ vào một chấm đen li ti ngay góc mép. - Con nhìn kỹ chỗ này nè. Đây không phải vết trầy đâu. Nó là vết cháy nhựa. Loại máy đọc mới bây giờ dùng cảm biến quang, vỏ thẻ làm bằng nhựa chịu nhiệt nên không bao giờ có dấu này. - Nghĩa là nó được phát bằng máy đời cũ hả chú? - Phải nói là được ghi đè bằng máy cũ mới đúng. Cái dấu nguồn gốc của nó bị xóa sạch rồi. Người ta dùng đầu từ nóng quét lên đặng nạp dữ liệu mới vào. Mà ngặt nỗi, mấy cái máy đời cổ lỗ sĩ đó mới hay để lại cái huân chương này. Chú Chín đứng dậy, lục lọi trong hộc tủ đầy rác điện tử. Chú lôi ra hai cái vỏ thẻ trống, đặt cạnh mảnh thẻ của Lan. - Con so sánh đi. Vết cháy này nhỏ xíu, mỏng như sợi tóc. Đây là đặc trưng của dòng máy mã hiệu 80-K. Mấy cái tiệm lớn bây giờ họ quăng vô sọt rác hết rồi. Loại vỏ này mười năm nay cũng đâu còn ai sản xuất để mà thay. Lan nín thở. Ngón tay cô run nhẹ khi chạm vào vết cháy nhựa. - Trong hẻm mình còn ai dùng máy đó không chú? Chú Chín tháo kính lúp ra, xoa xoa hốc mắt mệt mỏi. Chú nhìn ra phía cửa sổ, nơi có thể nhìn thẳng xuống mái tôn tiệm 'Nhớ'. - Chỗ sửa máy của chú thì không còn cái nào. Mấy tiệm đầu hẻm cũng nâng cấp hết rồi. Mà nói nghe nè, tiệm Nhớ nhà con cũng còn một cái đó chớ. Cái máy cũ mèm nằm phủ vải trong góc kho đó, nhớ không? - Ý chú là... - Chú không có ý gì hết. Chú chỉ nói là máy 80-K giờ hiếm lắm. Muốn ghi đè để mất dấu nguồn như vầy thì phải dùng đúng nó mới được. Chú Chín đẩy trả mảnh thẻ về phía Lan. Chú quay lại với đống linh kiện, tiếng sắt thép chạm nhau lanh lảnh thay cho lời tiễn khách. Lan cầm thẻ đi xuống cầu thang sắt. Bước chân cô nặng nề hơn. Cái máy phủ vải trong góc kho hiện lên trong đầu cô như một khối đen thầm lặng. Về đến tiệm, Lan bước thẳng tới quầy. Cô cần ghi thêm chi tiết về mã hiệu máy 80-K vào phiếu kiểm hàng. Cô mở ngăn kéo cạnh máy đọc đời mới. Trống trơn. Lan lật tung mấy xấp biên lai tiền điện, đống phiếu ký gửi của khách quen. Không có tờ liên xanh nào cả. Cô cúi xuống nhìn sàn nhà, nhìn vào khe hở giữa quầy gỗ và tường. Không có gì ngoài lớp bụi xám. - Bo ơi! Thằng Bo đang hì hục khuân mấy thùng carton từ trong kho ra. Nó dừng lại, quệt mồ hôi trên mặt. - Gì chị Lan? - Hồi sáng chị kẹp tờ phiếu liên xanh ở đây, em có thấy không? Thằng Bo lắc đầu dứt khoát. - Nãy giờ em chạy đi giao hàng mới về mà. Có đụng vô quầy đâu. Mất hả chị? Lan không trả lời. Cô bước vào phía sau kho. Chị Tư đang ngồi bệt dưới đất, phân loại lại đống thẻ cũ trong thùng nhựa. Mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi Lan. - Chị Tư, tờ phiếu em đưa chị lúc sáng đâu rồi? Em định ghi thêm mấy chữ. Chị Tư không ngẩng đầu lên. Đôi tay chị vẫn thoăn thoắt nhặt từng mảnh nhựa bỏ vào khay. - Phiếu nào em? Chị nhớ hồi sáng chị bỏ trên quầy cho em mà. Chắc gió thổi bay đâu rồi. - Chị nói chị bỏ vào ngăn kéo mà? Em mới tìm không thấy. Chị Tư dừng tay. Chị ngước lên nhìn Lan, khuôn mặt không chút biểu cảm. - Chắc chị quên. Mà tờ phiếu đó quan trọng gì đâu. Thẻ không có mã thì sớm muộn gì cũng hủy. Em lo tìm làm chi cho mệt. Lan im lặng. Cô nhìn xoáy vào đôi mắt của chị Tư, cố tìm một sự lẩn tránh, nhưng chỉ thấy một vùng xám xịt bình thản. Chị Tư quay lại với công việc của mình. Tiếng thẻ nhựa va chạm lạch cạch vang lên đều đặn. Lan bước ngược ra phía quầy. Cô biết mình không nên hỏi thêm. Quy trình là một thứ luật lệ, nhưng người giữ quy trình có quyền làm nó biến mất. Bên ngoài, nắng đã đứng bóng. Con hẻm vắng lặng dưới cái nóng hầm hập. Lan đứng tựa lưng vào quầy kính, mắt dán chặt vào chân tường đối diện. Nước triều đang đứng ở nấc một, chỉ đủ làm ướt mấy dải rêu xanh bám dưới đáy tường. Vết nước khô để lại một vạch trắng mờ nhạt. Trong mảnh thẻ bốn phút hai mươi giây kia, nước dâng lên tới nấc ba. Lan móc điện thoại từ túi quần ra. Cô canh khung hình đúng góc nhìn của mảnh thẻ, ngay đoạn hẻm giữa tiệm 'Nhớ' và gác lửng chú Chín. Cô bấm chụp. Tiếng "tạch" của camera điện thoại vang lên lạc lõng giữa trưa hè. Lan nhìn vào bức ảnh vừa chụp, rồi lại nhìn ra thực tế. Nấc nước một hôm nay. Nấc nước ba trong thẻ. Lan cất điện thoại. Mảnh thẻ trong túi áo còn hơi ấm. Cô đứng thêm một lúc, rồi quay vào kiểm nốt ngăn thứ mười một.