Chương 5: Thẻ thứ hai trong khay máy đời cũ
Thuộc tiểu thuyết Ký Ức Cho Thuê
Tác giả: Hà Tinh Vân · Thể loại: Khoa Huyễn · Đăng ngày · 1728 từ · khoảng 9 phút đọc
Ngày 12 tháng 9. Mùi bùn sình nồng nặc bốc lên từ lòng cống, đẩy qua các khe gạch vỡ, báo hiệu con nước đang len lỏi vào hẻm Quận 4. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, mặt nước loang loáng, đen kịt, bắt đầu bò qua vỉa hè tiệm Nhớ. Nấc hai trên chân tường đã biến mất dưới làn nước đục. Những chiếc xe máy chạy ngang qua, tiếng bánh xe xé nước nghe rào rào, bắn lên tận bậu cửa. Lan dừng lại trước hiên nhà đầu hẻm. Một chiếc ghế nhựa xanh trôi lờ đờ ngay cạnh chân cô. Ông chú đầu hẻm, tay cầm cây gậy gỗ, đang cặm cụi kê lại mấy chậu cây sát vách tường. - Nước lên nhanh quá hen. Chắc đêm nay còn ngập thêm mớ nữa đó – Ông chú ngước lên nhìn trời, tặc lưỡi. Lan xắn gấu quần lên quá mắt cá, gật đầu: - Dạ, con thấy nấc hai mất tiêu rồi. Để con vô phụ chị Tư kê đồ. - Ừ, vô lẹ đi con. Đêm nay triều cường lớn nhỏ, không chủ quan đặng đâu nghen. Lan bước đi, nước lạnh ngắt thấm qua lớp giày vải, luồn vào giữa các ngón chân. Cảm giác nhớp nháp của bùn đất bám vào da thịt. Cô đẩy cánh cửa kính của tiệm Nhớ. Tiếng chuông gió treo ở cửa kêu lanh lảnh, khô khốc giữa không gian đặc quánh hơi ẩm. Bên trong, chị Tư đang đứng sau quầy kính ba mươi hai ngăn. Ánh đèn neon hắt xuống mặt kính, làm lộ rõ những vết trầy xước li ti. Chị Tư không ngước lên. Những ngón tay chị gầy guộc, nhăn nheo, đang lướt trên sấp phiếu kiểm hàng. Tiếng giấy sột soạt vang lên đều đặn. - Chị Tư nè, để em phụ kê mấy thùng thẻ dưới thấp lên kệ – Lan vừa nói vừa tháo đôi giày ướt sũng đặt sang một bên. Chị Tư vẫn dán mắt vào cuốn sổ, giọng đều đều: - Khỏi, tui mới kê xong hồi chiều. Nay khách vắng, con kiểm lại lô thẻ trả về từ chuỗi tiệm lớn đặng lát tui chốt sổ. Lan bước lại gần quầy. Cô nhìn sấp phiếu. Những con số nhảy múa dưới ánh đèn. - Ngô Bảo Kỳ có ghé lại không chị? – Lan hỏi, mắt vẫn nhìn vào tập hồ sơ. Chị Tư khựng lại một nhịp, rồi lại tiếp tục lật trang: - Không. ổng đòi mua sạch kho thẻ cũ, tui còn đang tính. Bán hết đặng có tiền trả nợ mặt bằng, chớ cứ cầm cự vầy hoài cũng không thấu. - Mua hết kho thẻ cũ luôn hả chị? – Lan hỏi lại. - Ừ, ổng trả trọn gói hai mươi lăm triệu, tính luôn mớ thẻ hư. Tui đang đối phiếu, thiếu mất ba cái thẻ loại mười phút mà tìm không ra. - Chị Tư nè, hồi bốn năm trước, lúc em mới tới đây, sao chị nhận em vô làm lẹ vậy? Em nhớ mình đâu quen biết ai. - Thì hồi đó tiệm đang mùa cao điểm, khách xếp hàng dài tới tận đầu hẻm mà có mình tui xoay xở. Con tới ngay lúc tui đang cần người phụ lau thẻ, thấy con hiền, ăn nói nhỏ nhẹ nên tui ưng bụng nhận luôn chớ sao. - Mà hồi đó chị đâu có treo bảng tuyển người đâu chị? Chị Tư vẫn cúi đầu, tay cầm mảnh thẻ đẩy mạnh vào khe máy mà không hề dùng vải lau mặt chip. Chị đặt tờ phiếu kiểm hàng úp mặt xuống bàn. - Tui định bụng sáng mai treo thì chiều đó con tới rồi, đúng là cái duyên. - Chị Tư, nãy chị quên lau mặt chip rồi kìa, để em làm lại cho. Chị Tư sững người, rút thẻ ra rồi chậm rãi dùng khăn lau lại một lượt cho đúng mặt. - Già rồi cái tay nó quáng, làm lộn lên lộn xuống hoài hà. - Thôi chị nghỉ đi, mai mình kiểm nốt sấp phiếu của bên chuỗi Memory Plus bên kia chuyển qua. - Ừ, để đó tui lo. Mà sao cái vết hằn sau tai con hổm nay nhìn đậm quá vậy, Lan? - Tại em đeo kẹp tai nhiều thôi, không sao đâu chị. - Coi giữ mình, mệt quá thì đi nghỉ sớm nghen con. Chị rời khỏi quầy, tiếng dép lẹt xẹt trên sàn nhà nghe nặng nề. Lan đứng yên, nhìn bóng chị Tư khuất sau cầu thang gỗ dẫn lên gác lửng. Thằng Bo từ góc khuất đẩy xe hàng ra, nó nhìn Lan rồi nhìn lên gác. - Chị Tư đi ngủ rồi hả chị Lan? – Thằng Bo hỏi nhỏ. - Ừ, bả lên gác rồi. Mày giao hết hàng chưa mà còn đứng đây? - Xong hết rồi nè, mà chị coi cái thẻ này em mới lượm được trên đường vô nè. - Thôi đem về đi, tối rồi. - Em chưa có bán mảnh ký ức nào hết nên nhìn mấy cái này em thấy lạ hà, em để dành làm kỷ niệm luôn. - Biết rồi, lo về đi kẻo nước ngập lút bánh xe bây giờ. Tiếng sàn gỗ kêu rắc rắc rồi im hẳn. Lan chờ thêm mười lăm phút. Cô không cử động, chỉ đếm nhịp tim mình hòa cùng tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường. Khi hơi thở trên gác đã đều, Lan mới lặng lẽ bước về phía gian kho sau cùng. Cánh cửa kho rít lên một tiếng nhỏ khi Lan đẩy vào. Mùi bụi bặm và nhựa cũ xộc thẳng vào mũi. Trong góc kho, dưới đống thùng gỗ mục nát, một vật thể lớn nằm phủ tấm vải bố dày cộp. Lan tiến lại gần, hai tay túm lấy mép vải thô nhám rồi giật mạnh. Một luồng bụi xám xịt bay ra làm cô phải nín thở. Cô dùng vạt áo lau bớt lớp bụi đóng dày trên mặt kính bảo vệ của chiếc máy. Lan lò dò tìm sợi dây nguồn cứng ngắc ở phía sau, cắm vào ổ điện sát chân tường. Cô nhấn nút khởi động. Một tiếng gầm gừ vang lên. Không phải tiếng "tít tít" hai nhịp gọn lỏn của máy đời mới trên quầy, mà là một chuỗi âm thanh lộc cộc kéo dài. Động cơ cũ kỹ bên trong vật lộn để quay, phát ra tiếng rền rĩ như tiếng nghiến răng của kim loại. Một mùi khét nhẹ, đặc trưng của dây đồng bị đốt nóng, tỏa ra từ khe tản nhiệt. Đèn tín hiệu màu đỏ nhấp nháy liên hồi theo từng nhịp máy chạy. Sau một hồi khởi động nặng nề, khay đọc thẻ mới từ từ bật ra với một tiếng "cạch" khan. Trong khay đọc, một mảnh thẻ ký ức vẫn còn nằm im lìm. Nó chưa được nhả ra từ lần sử dụng cuối cùng. Cô run rẩy nhấn nút thoát thẻ. Mảnh nhựa trượt ra, nóng hổi trên lòng bàn tay cô. Nó không có nhãn, chỉ có vết cháy li ti ở mép vỏ – dấu vết ghi đè của chính chiếc máy 80-K này. Lan đeo kẹp tai vào. Cô hít một hơi thật sâu rồi nhấn nút phát. Bốn phút hai mươi giây. Tầm nhìn của Lan bị bao phủ bởi một màn sương mờ đục trước khi hình ảnh hiện rõ. Vẫn là cái hẻm Quận 4 này. Vẫn là góc nhìn từ trên cao đổ xuống vỉa hè đối diện tiệm Nhớ. Nước ngập nấc ba. Mưa rơi xiên xéo qua ánh đèn đường. Những hạt nước li ti bám vào ống kính làm hình ảnh đôi chỗ nhòe đi. Ở rìa khung hình, một cánh tay hiện ra. Chiếc đồng hồ dây da nâu, mặt vuông, chữ số La Mã nằm ngay cổ tay trái. Vết xước hình chữ V trên mặt kính đồng hồ lấp lánh dưới ánh đèn. Đó là bàn tay của người quay. Dưới đất, một người nằm bất động. Nước tràn qua cổ áo, tóc bết chặt vào trán. Lan nín thở, mắt dán chặt vào khuôn mặt của nạn nhân trong thẻ. Tim cô đập nhanh đến mức tai cô bắt đầu ù đi. Người nằm đó không phải là Diệp Lan. Mặc dù bộ quần áo đồng phục của tiệm Nhớ y hệt bộ cô đang mặc, nhưng khuôn mặt đó hoàn toàn khác. Đó là một người đàn ông ngoài ba mươi tuổi, với một hình xăm con bướm nhỏ ngay cổ tay phải đang chìm dần dưới dòng nước đen. Lan giật phắt kẹp tai ra. Chiếc thẻ nhả ra khỏi máy, rơi xuống mặt sàn xi măng phát ra tiếng "cạch" cụt. Lan đứng chôn chân trong bóng tối. Tay cô rời khỏi máy, buông thõng. Máy 80-K vẫn kêu thêm hai nhịp "khục khục" rồi im hẳn, chỉ còn lại làn khói mỏng bốc lên từ khe tản nhiệt. Cô biết người này. Cái hình xăm con bướm ở cổ tay đó. Cô đã thấy nó rồi, ở một chỗ khác, vào một lúc khác. Lan nhìn ra phía cửa kho. Nước đã bắt đầu tràn qua ngưỡng cửa, lạnh buốt. Cô cúi xuống nhặt mảnh thẻ lên, bỏ vào túi áo trong cùng với mảnh thẻ R-402. Hai mảnh thẻ, cùng một độ dài, cùng một góc nhìn, cùng một chiếc đồng hồ đeo tay với vết xước hình chữ V. Một cái là tương lai của cô, một cái là quá khứ của kẻ tiền nhiệm. Bên ngoài, tiếng nước vỗ vào vách tường nghe như tiếng thở dài. Lan bước ra khỏi kho, đi ngang qua quầy kính trốn vắng. Cô dừng lại trước chân tường, nhìn nấc nước đang dâng. Nấc hai đã chìm sâu. Nấc ba đang chờ đợi. Cô lấy cuốn sổ tay ra, ghi vào dòng chữ cuối cùng trước khi khép ca. Những chữ số đanh hiện lên trên mặt giấy ẩm: Số lần phát còn lại: năm. Cô gấp sổ, tắt đèn kho, kéo tấm vải phủ lại lên chiếc máy đời cũ. Rồi cô ra đầu hẻm, lội qua chỗ nước đã tới mắt cá.