Chương 4: Ba dữ kiện trong một khung hình

Thuộc tiểu thuyết Ký Ức Cho Thuê

Tác giả: · Thể loại: Khoa Huyễn · Đăng ngày · 2227 từ · khoảng 11 phút đọc

Ngày 9 tháng 9.

Mưa hẻm Quận 4 chưa bao giờ là thứ dễ chịu. Nước triều dâng, đẩy thứ mùi bùn đất và rác thải ứ đọng lên tận ngưỡng cửa tiệm Nhớ. Diệp Lan đứng sau quầy kính ba mươi hai ngăn, đôi bàn tay thoãn thoắt phân loại những thẻ ký ức vừa được khách trả lại trong ca trực đêm. Tiếng máy đọc thẻ cũ kỹ kêu lạch cạch, khô khốc.

Cô nhấc mảnh thẻ R-402 lên khỏi mặt kính. Vỏ nhựa cứng vẫn còn giữ độ ấm từ lần phát trước, hay có lẽ là từ thân nhiệt của chính cô khi áp nó vào ngực suốt mấy ngày qua. Lan mở cuốn sổ tay cá nhân, lật sang trang mới. Cô cầm bút chì, kẻ một khung bảng nhỏ gồm ba cột.

Cột đầu tiên cô ghi "Tổng lượt phát: 6". Cột thứ hai cô ghi "Đã phát: 3". Cột cuối cùng cô ghi "Còn lại: 3". Lan dùng đầu bút chì gạch một đường ngang dứt khoát dưới dòng chữ đó như một cách xác nhận công việc. Cô viết thêm một dòng ghi chú nhỏ bên dưới: "Mỗi lần mòn 15% rìa khung hình". Thao tác của cô chuẩn xác, khô khốc như một người kế toán đang kiểm kê những món nợ khó đòi. Đây là lần phát thứ ba. Cô tính toán từng lượt phát như cách người ta chắt chiu những đồng tiền lẻ cuối cùng trong túi trước ngày nhận lương. Bản gốc trong đầu người bán đã mòn. Sau lượt này, ký ức sẽ bắt đầu nhòe đi ở các rìa khung hình. Âm thanh sẽ méo mó, rệu rã.

Lan đặt hai tay lên mặt quầy kính lạnh lẽo. Cô đưa tay lên sờ sau tai trái. Vết hằn từ kẹp đeo tai đã rõ hơn, thành một lằn đỏ sẫm dưới da. Lan kẹp thiết bị vào vị trí, nhấn nút khởi động máy đọc đời mới trên bàn. Ánh sáng từ màn hình hắt lên mặt cô một màu xanh tái dại. Cô hít sâu, mùi nhựa nóng và mùi nước cống bốc lên nồng nặc.

Bốn phút hai mươi giây bắt đầu.

Tầm nhìn mở ra với mặt đất sũng nước. Lan điều chỉnh núm xoay trên máy đọc. Cô tua nhanh qua đoạn chính mình đang nằm bất động với mái tóc bết chặt vào mặt. Cô không nhìn vào cái xác của tương lai đó nữa. Cô cần những thứ bao quanh nó.

Cô tắt bớt một ngọn đèn bàn để tập trung nhìn màn hình.

Dữ kiện đầu tiên hiện lên trên chân tường bê tông phía sau lưng người nằm. Lan nhấn nút dừng hình. Cô xoay nhẹ đĩa từ để căn chỉnh độ nét. Vạch vôi in trên tường hiện ra, mờ nhạt nhưng đủ để nhận diện. Nấc ba. Mực nước ngập ngang mắt cá chân người đang đứng quay phim. Cô ghi nhanh vào sổ: *Nấc nước: nấc ba.*

Cô nhấn nút cho đoạn phim chạy tiếp. Người cầm máy dịch chuyển nhẹ. Một vệt sáng nhòe nhoẹt xuất hiện dưới mặt nước. Lan tua lại lần nữa, rồi lại lần nữa. Cô tăng độ tương phản của máy đọc lên mức tối đa. Hình ảnh phản chiếu của một tấm biển hiệu hiện ra trong bóng nước. Chữ chạy ngược chiều, nhấp nháy xanh đỏ. Lan nghiêng đầu, rời mắt khỏi máy đọc rồi đi nhanh sang phía gác lửng nơi chú Chín Tỏ đang lúi húi bên đống linh kiện.

"Chú Chín, nhìn giùm con cái này chút." Lan nói.

Chú Chín Tỏ ngẩng đầu, quệt vệt dầu mỡ trên trán: "Cái gì mà gấp dữ vậy con nhỏ?"

"Trong hình này có cái biển Led phản chiếu dưới nước. Chữ nó chạy ngược, con đọc được chữ 'giảm' với chữ 'mùa'. Nó màu xanh lá pha đỏ." Lan mô tả.

Chú Chín nheo mắt, tay vẫn cầm cái kìm: "Cái biển đó nó sáng nguyên đêm hay sáng theo giờ hả Lan?"

Lan khựng lại, cô lắc đầu: "Con không biết, đoạn thẻ chỉ có mấy phút hà chú."

"Khu này biển Led xanh đỏ đầy ra." Chú Chín chép miệng. "Có tiệm sửa xe Ba Hưng, tiệm thuốc Tây với cái tiệm hớt tóc đầu hẻm. Thằng Hưng thì biển chữ đứng, tiệm thuốc thì xanh loét không có đỏ."

Lan nhớ lại khung hình: "Tiệm hớt tóc thì sao chú? Con thấy chữ nó chạy ngang, mỏng lắm."

"À, nếu chữ chạy ngang mỏng lét thì đúng là của tiệm hớt tóc rồi." Chú Chín vỗ đùi cái bép. "Mà cái biển đó mới treo từ rằm tháng này thôi, chủ tiệm tính tháo trước ngày 22 đặng sửa lại cái mái hiên."

"Chú chắc là nó chỉ treo đúng mấy ngày đó thôi sao?" Lan hỏi lại.

Chú Chín cười khà khà, phà hơi thuốc: "Tui là người đấu dây cho nó mà không chắc sao đặng. Nó nhờ tui làm bữa 15, hẹn 22 qua gỡ xuống."

Lan khẽ gật đầu: "Dạ, con cảm ơn chú. Mà cái kẹp tai này sao nay nó nóng dữ vậy chú Chín?"

"Máy chạy hết công suất thì nó nóng thôi." Chú nhìn vào tai Lan, giọng trầm xuống. "Nè, cái vết hằn sau tai con sưng đỏ rồi đó, nghỉ ngơi chút đi."

"Không sao đâu chú, con quen rồi." Lan gạt đi rồi quay về quầy.

Cô ghi thêm vào sổ: *Biển hiệu tiệm hớt tóc - treo từ ngày 15 đến 22.*

Ký ức bắt đầu đi vào phút thứ tư. Tiếng mưa trong thẻ to dần, át hết tiếng thở dồn dập của người cầm máy. Lan tháo một bên kẹp tai để tai phải vẫn nghe thấy tiếng mưa thực tế bên ngoài, còn tai trái tập trung vào tạp âm trong thẻ. Cô tăng âm lượng tối đa.

Một tiếng rao mảnh như sợi chỉ lọt vào giây thứ hai mươi của phút cuối cùng. Lan nhấn dừng, cô gọi với ra phía cửa nơi thằng Bo đang xếp mấy thùng hàng giao muộn.

"Bo, lại chị hỏi cái này."

Thằng Bo chạy lại, mặt mũi lấm lem: "Gì vậy chị Lan? Em đang vội giao bên khu C."

"Em đi hẻm nhiều, có nghe tiếng rao 'ai chỉ kim không' này bao giờ chưa?" Lan hỏi.

Bo vểnh tai nghe đoạn tạp âm ngắn: "Tiếng này của ông Sáu chỉ chứ ai. Giọng khàn vịt đực vầy không lẫn đi đâu được."

"Ông hay đi qua hẻm mình giờ nào? Mùa này ông có đi không?"

Thằng Bo gãi đầu: "Ổng đi đêm không hà, tầm 11 giờ rưỡi tới 12 giờ đêm. Mà phải đêm nào nước dâng cao ổng mới dạt qua hẻm mình tìm đường khô."

"Một tháng ông đi mấy lần?" Lan hỏi dồn.

"Cứ đợt nào nước lên nấc ba thì ổng xuất hiện, chắc tháng đôi ba lần hà." Thằng Bo nhìn Lan tò mò. "Mà chị hỏi ông già đó làm chi? Bộ chị định mua kim chỉ về khâu miệng mấy đứa hay hỏi chuyện đời tư hả?"

Lan im lặng không đáp. Cô phẩy tay cho thằng Bo đi làm tiếp.

Lan tháo kẹp tai ra. Vỏ thẻ R-402 giờ đã nóng ran. Cô đặt nó xuống mặt quầy kính. Tiếng máy đọc lạch cạch dừng hẳn.

Lan với tay lấy tờ lịch triều cường dán sau quầy. Tờ lịch cũ kỹ, đầy vết ố vàng và những nốt mực đỏ đánh dấu con nước. Cô đối chiếu cột nước nấc ba với các ngày trong tháng 9. Nấc ba là mức triều cường đỉnh điểm. Trong tháng này, nấc ba chỉ xảy ra vào ba ngày liên tiếp: 19, 20 và 21.

Cô loại bỏ ngày 19. Ngày 19 nước mới bắt đầu đạt đỉnh, thường chỉ chạm nấc hai vào lúc nửa đêm. Cô nhìn vào ngày 21. Ngày đó ông Sáu thường nghỉ bán đặng đi lãnh hàng mới ở bên kia cầu.

Tay Lan cầm bút chì vẽ một vòng tròn đậm vào ngày 20 tháng 9.

Tiếng thang sắt ngoài cửa tiệm vang lên lộc cộc. Chú Chín Tỏ từ gác lửng đối diện bước xuống, chân xỏ đôi dép nhựa cũ mèm. Chú đi xuyên qua làn mưa, bước vào tiệm với cái áo khoác sờn vai. Chú nhìn Lan, rồi nhìn cái máy đọc đang tỏa nhiệt trên quầy.

"Làm gì mà máy nóng dữ vậy con?"

Lan không ngước lên, tay vẫn giữ tờ lịch.

"Con kiểm tra mấy thẻ khách trả sớm. Chú Chín, cho con hỏi cái này."

Chú Chín kéo cái ghế đẩu lại gần, châm điếu thuốc lào.

"Nói đi, tui nghe."

"Đêm nước lớn nào ông Sáu chỉ may hay đi qua đây nhất?"

Chú Chín nhả một làn khói trắng đục vào không khí ẩm ướt. Chú nheo mắt nhìn ra màn mưa ngoài hẻm.

"Ông Sáu hả? Ổng chỉ đi khi nước dâng tới nấc ba trở lên chớ gì. Hẻm mình cao, mấy hẻm khác ngập tới háng thì ổng mới dạt qua đây đặng tìm đường khô mà về. Đêm 20 tới đây nè, đêm đó nước dữ lắm nghen."

Lan lặng người. Cô nhìn xuống tờ lịch. Ngày 20 tháng 9.

"Năm nay nước lớn sớm hơn mọi năm hả chú?"

"Ờ, nghe đài nói vậy. Đêm 20 là đỉnh đó. Mắc gì hỏi ổng chi vậy?"

Lan lắc đầu. Cô gập tờ lịch lại.

"Con hỏi đặng biết mà dọn đồ kê cao, kẻo nước vô kho hư thẻ của chị Tư."

Chú Chín ậm ừ, không hỏi thêm. Chú đứng dậy, phủi bụi trên áo rồi quay bước ra ngoài.

"Ráng trực đi nghen. Nước đang lên nấc một rồi đó."

Lan nhìn theo bóng chú Chín khuất sau màn mưa rây rắc. Cô lấy một tờ giấy trắng nhỏ, ghi rõ ba dữ kiện: *Nấc nước: 3. Biển hiệu: treo sau ngày 18. Tiếng rao ông Sáu: đêm nước đỉnh điểm.* Dưới cùng, cô viết một dòng chữ số to, rõ ràng: *20 tháng 9.*

Cô gấp tờ giấy làm tư, nhét sâu vào túi áo trong, cạnh mảnh thẻ ký ức R-402.

Sự thật lạnh ngắt tràn vào lồng ngực cô. Mảnh thẻ này không phải là ký ức về một vụ án đã qua. Nó là một bản ghi về một sự kiện chưa xảy ra. Mười một ngày nữa. Cô có đúng mười một ngày trước khi thực tại đuổi kịp những gì ghi trong thẻ. Người cầm máy, kẻ sở hữu chiếc đồng hồ có vết xước hình chữ V đó, đang đợi ngày 20 tháng 9 để nhấn nút ghi hình.

Lan nhìn lên cái đồng hồ treo tường. Đã 3 giờ sáng. Ca trực của cô kết thúc.

Tiếng bước chân nặng nề từ gác lửng phía sau tiệm vang lên. Chị Tư đi xuống, tay cầm một xấp phiếu thu chi. Bà dừng lại cạnh quầy kính, ánh mắt lướt qua cái máy đọc vẫn còn hơi ấm, rồi dừng lại ở vết hằn đỏ trên tai Lan.

"Nay khách ít mà máy nóng dữ vậy Lan?"

Lan đứng dậy, tháo kẹp tai bỏ vào khay nhựa.

"Dạ, em kiểm tra lại mấy tấm thẻ cũ bị mờ để lập danh sách thanh lý."

Chị Tư không nói gì, bà tiến lại gần cửa tiệm, nhìn vệt nước đang liếm vào chân tường.

"Nước lên nhanh quá. Coi chừng trong kho nghen Lan. Mấy thùng thẻ dưới đất dễ thấm lắm."

"Dạ, em biết rồi chị Tư."

Lan xách túi ra cửa. Chị Tư vẫn đứng đó, lưng hơi còng xuống, nhìn chăm chăm vào con nước đang bò lên từ phía cống. Bà không quay lại, không hỏi thêm câu nào về mảnh thẻ đã biến mất khỏi phiếu kiểm hàng hôm trước.

Lan bước ra ngoài hẻm. Nước triều đã dâng tới nấc một, ướt đẫm đế giày vải của cô. Mùi bùn tanh nồng và mùi rác mục rữa xộc vào mũi. Cô đi chậm, đếm từng bước chân trên nền hẻm ướt nhẹp.

Tại chân tường tiệm sửa xe đầu hẻm, Lan dừng lại. Cô nhìn vào vạch vôi trắng ghi số 3. Mười một ngày nữa, nước sẽ dâng tới đúng vị trí đó. Cô sẽ nằm ở đây, ngay dưới chân mình lúc này. Nước sẽ ngập qua mắt cá chân, và một ai đó sẽ đứng nhìn cô qua ống kính của một cái máy đọc đời cũ 80-K.

Lan hít một hơi dài. Không khí đêm lạnh buốt tràn vào phổi.

Cô nhìn ra đường lớn. Phía đó, những tiệm ký ức sang trọng của tập đoàn lớn vẫn sáng đèn neon rực rỡ. Ngô Bảo Kỳ đang ở đâu đó ngoài kia, đeo chiếc đồng hồ mặt vuông có vết xước hình chữ V, chờ đợi con nước lớn.

Hẻm Quận 4 vắng lặng. Chỉ có tiếng nước chảy róc rách vào các khe cống và tiếng mưa rả rích trên mái tôn. Lan bước tiếp về phía gác lửng của chú Chín Tỏ. Cô không quay đầu lại nhìn tiệm Nhớ.

Mười một ngày.

Số nấc nước hôm nay: 1. Số ngày còn lại: 11.