Chương 5: Nấc thứ ba

Thuộc tiểu thuyết Người Gác Đêm Hà Nội

Tác giả: · Thể loại: Đô Thị · Đăng ngày · 1794 từ · khoảng 9 phút đọc

Chiều đêm Rằm tháng Bảy, phố phường Hà Nội ngộp trong khói nhang.

Kiên lách chiếc xe số qua một con phố nhỏ ở mạn hồ Trúc Bạch. Hai bên vỉa hè, nhà nào cũng bày một mâm cúng. Cháo trắng đựng trong lá đa cuộn lại như cái phễu, xếp vòng quanh mâm gỗ. Gạo muối vãi trắng một góc đường. Vàng mã cháy rực trong những chiếc lò tôn, tàn tro bay lả tả theo gió cuốn. Ở một góc ngã tư, đám trẻ con đang rình rập, chỉ chờ chủ nhà vừa bê mâm lễ vào là ập đến giật lấy bánh kẹo, hoa quả. Tiếng cười đùa, tiếng la hét vang lên giữa những làn khói nghi ngút.

Kiên không nhìn vào các mâm cúng. Anh liếc đồng hồ điện thoại gắn trên ghi đông. 17:40. Tắc đường đang bắt đầu từ các ngả đổ về trung tâm. Anh cần tránh những đoạn kẹt để tiết kiệm xăng. Mọi phép tính trong đầu Kiên bây giờ chỉ xoay quanh số 79.

Bảy mươi chín cái tên cuối cùng. Một đêm cuối cùng.

Kiên tấp xe vào một trạm xăng gần đền Quán Thánh. Anh mở nắp bình xăng, rồi rút túi ni lông lấy ra hai chai nhựa loại 1 lít thường dùng đựng trà đá.

"Cho cháu đầy hai chai này. Dầu hoả."

Người nhân viên trạm xăng nhìn Kiên, nhìn bộ đồng phục xe ôm bạc màu rồi nhìn hai cái chai. Ông ta không hỏi gì, cắm vòi bơm.

"Năm mươi nghìn."

Kiên đếm đủ năm tờ mười nghìn lẻ đưa qua. Đây là số tiền cuối cùng trong túi anh. Sáng nay, anh đã đóng nốt hai trăm nghìn còn lại vào viện phí cho mẹ. Tài khoản app của anh hiện lên con số 0. Đêm nay, anh sẽ không có thu nhập. Nếu tính cả tiền dầu và tiền cuốc mất đi, cái giá để đọc nốt danh sách là 250.000 đồng.

Kiên treo hai chai dầu lên móc xe, vặn ga. Anh tấp vào một góc tối gần hồ, mở quyển vở gáy xoắn. Dưới ánh đèn đường vàng vọt, anh bắt đầu dò lại các trang. Đêm mồng Chín tháng Bảy, anh nhận quyển vở này với 214 cái tên. Qua năm đêm, anh đã đọc được 135 tên. Còn 79 cái tên nằm rải rác ở bốn ngã ba chưa kịp tới.

Anh nhẩm tính. Một lít dầu đọc được 40 tên ở nấc một. Hai lít là 80 tên. Vừa đủ cho 79 cái tên còn lại. Nhưng đó là tính theo nấc một. Ở nấc hai, lửa cháy mạnh hơn, dầu rút nhanh hơn. Còn nấc ba, ông Nhâm chưa bao giờ nói nó tốn bao nhiêu dầu.

Kiên cất vở vào ba lô, khoá kỹ hai lần khoá cổ mũ bảo hiểm. Anh bắt đầu chạy.

21:00. Ngã ba đầu tiên mạn phía Đông. Kiên thắp đèn. Anh vặn bấc lên nấc hai ngay lập tức. Ánh sáng đèn bão bung ra, đẩy lùi bóng tối xung quanh thành một vòng tròn rực rỡ. Kiên đứng sát mép tường, mở vở, hít một hơi thật sâu.

"Trần Văn Hợi. Nguyễn Thị Kim. Lê Văn Tám..."

Giọng anh vang lên, khô khốc và đều đặn. Mỗi cái tên được đọc ra, Kiên lại dùng bút chì gạch một đường dứt khoát. 136. 140. 145. Cổ họng anh bắt đầu có vị mặn của máu khô.

23:30. Ngã ba thứ hai mạn phía Nam. Kiên mở chai dầu thứ hai, đổ đầy vào bầu đèn. Chai thứ nhất đã cạn sạch. Anh nhận ra mình đã tính sai. Việc duy trì nấc hai để nhìn thấy "vết" rõ hơn đã ngốn gần gấp đôi lượng dầu dự kiến.

Anh di chuyển đến ngã ba thứ ba gần đền Kim Liên. Lúc này phố xá đã thưa người. Anh đọc thêm được 20 tên nữa. Cộng dồn là 175. Còn 39 cái tên. Bầu đèn chỉ còn chưa đầy một phần ba.

Kiên ghé qua ngõ trọ của mình. Hàng xôi bà Móm vẫn ở đó. Bà ngồi trên cái ghế gỗ thấp chủng, đôi mắt nhìn trân trân vào khoảng không trước mặt. Thúng xôi đậy kín, không còn bốc hơi. Chị Vân trà đá đang dọn hàng gần đó, nhìn lướt qua chỗ bà Móm như nhìn một khoảng tường trống.

"Mẹ thằng Kiên hôm nay sao rồi?" Chị Vân hỏi, tay lau cái bàn nhựa.

"Dạ, vẫn thế chị ạ." Kiên đáp, mắt nhìn vào cái vết nhẵn thín dưới chân bà Móm.

"Ừ, rằm rọc xong rồi, lo mà cày cuốc. Mà cái góc ngõ này sao dạo này tối thế nhỉ, chả có ai bán buôn gì nhìn hiu hắt hẳn."

Chị Vân nói xong, xách túi rác đi thẳng. Bà Móm vẫn ngồi đó, cách chị chưa đầy hai mét. Kiên mở vở, tìm tên bà. Tên bà nằm ở trang cuối cùng của nhóm này. Anh đọc to tên bà ba lần. Bà Móm không quay đầu lại. Cái vết dưới chân bà không mờ đi. Nó vẫn nhẵn thín.

Kiên gấp vở lại, rồi mở ra, đọc tên bà lần thứ tư. Bà Móm xới xôi cho một người khách, gói bằng lá chuối, rồi cho vào túi.

01:15 sáng mười sáu. Kiên đứng ở ngã ba cuối cùng, điểm đánh dấu cuối cùng trong vở.

Dầu trong bầu chỉ còn một lớp mỏng dưới đáy. Bấc đèn đã bắt đầu khô. Anh còn 19 cái tên. Nếu cứ để nấc hai, đèn sẽ tắt sau mười cái tên nữa.

Kiên nhìn xuống núm vặn rỉ sét. Anh nhớ lại lời ông Nhâm đêm mồng Chín: "Nấc ba thì nó cũng nhìn thấy mình."

Anh không còn lựa chọn. Kiên cầm chắc thân đèn, dùng hai ngón tay vặn mạnh núm bấc sang phải. Một tiếng "khậc" vang lên. Núm vặn vượt qua cái lẫy rỉ sét đã kẹt cứng suốt mấy đêm qua.

Ngọn lửa trong bóng thuỷ tinh bùng lên, từ màu vàng chuyển sang một sắc trắng xanh rợn người. Ánh sáng không còn toả ra theo hình tròn nữa mà phóng đi như những tia chớp, xuyên thấu qua các lớp cửa cuốn, bờ tường, vỉa hè. Không gian xung quanh bỗng chốc trở nên vặn vẹo. Tiếng còi xe từ xa xa biến mất, chỉ còn lại một âm thanh u u kéo dài như tiếng gió lùa qua kẽ đá.

Kiên thấy lạnh. Một cái lạnh không đến từ không khí, mà đến từ việc anh cảm thấy lớp da trên mặt mình đang bị lột trần dưới ánh sáng ấy.

Anh mở vở, trang cuối cùng. 19 cái tên.

Kiên không đọc thầm nữa. Anh hét lên.

"Phạm Minh Đức! Vũ Ngọc Lan! Ngô Văn Hoàng!..."

Giọng anh vang dội, đập vào các bức tường cao tầng rồi dội ngược lại. Mỗi cái tên thoát ra, ngọn đèn xanh lại rung lên bần bật. Dầu trong bầu rút xuống thấy rõ bằng mắt thường.

Đến cái tên thứ mười lăm, Kiên khựng lại.

Ở rìa ánh sáng trắng xanh, trên vỉa hè đối diện, cái cột điện không còn thẳng. Bức tường vàng phía sau nó cũng không còn thẳng. Hai thứ ấy vẫn ở nguyên chỗ cũ, vẫn đủ màu, chỉ là các đường của chúng không gặp nhau ở chỗ đáng ra phải gặp.

Kiên đứng yên. Anh không quay đầu. Bàn tay trái anh vẫn giữ quyển vở mở, ngón cái ấn xuống mép giấy đến trắng móng.

Anh không nhìn sang đó nữa.

Lần đầu tiên kể từ đêm mồng Chín, Kiên cảm thấy mình không còn là người quan sát vô hình. Anh là một mục tiêu. Một đốm sáng duy nhất giữa một biển đen mênh mông của sự lãng quên.

Tay Kiên run lên, nhưng anh không lùi lại. Anh nhìn chằm chằm vào trang vở, gào nốt bốn cái tên cuối cùng.

"... Trịnh Công Sơn! Nguyễn Văn Nam!"

Cái tên thứ 214 vừa dứt, bấc đèn cháy đến sợi cuối cùng. Ngọn lửa trắng xanh loé lên một cái rồi tắt lịm.

Bóng tối ập xuống, đặc quánh. Kiên đứng im trong màn đêm, hơi thở dốc hụt hẫng. Anh đứng đó gần hai phút, tay vẫn nắm chặt quai đèn nóng bỏng. Sự hiện diện áp bức ở vỉa hè đối diện đã biến mất. Phố xá trở lại với tiếng rì rầm của những chiếc xe chở hàng sớm vào chợ Long Biên.

Kiên đưa tay lên lau mồ hôi trên trán. Anh quẹt phải vết dầu hoả lem nhem trên tay, mùi hắc nồng nặc. Anh lấy điện thoại ra. 02:30. App gọi xe báo một cuốc khách ở cách đó 500 m. Anh bấm từ chối.

Anh đi bộ về phía chiếc xe số đang dựng ở gốc cây. Anh đói đến mức bụng quặn lại, nhưng trong túi không còn một nghìn nào. Anh dắt xe, không buồn nổ máy, lững thững đi về phía ngõ trọ.

Sáng mười sáu tháng Bảy. Trời tờ mờ sáng.

Kiên về đến gác xép. Anh không cởi áo đồng phục, cứ thế ngồi bệt xuống sàn gỗ kê sát cửa sổ. Anh mở quyển vở gáy xoắn ra.

Theo thói quen, anh đếm lại những cái tên đã gạch. Một. Mười. Một trăm. Hai trăm mười bốn.

Anh lật sang trang tiếp theo. Trang này vốn dĩ là giấy trắng suốt năm đêm qua.

Bây giờ, trên đó có một dòng chữ mới.

Nét chữ nghiêng lệch, sắc cạnh, mực đậm đặc và sẫm màu hơn hẳn mực xanh của 214 cái tên trước. Đó là nét chữ của ông Nhâm. Kiên nhận ra nó ngay lập tức vì nó giống hệt nét chữ ở cái tên thứ 214 mà anh đã thắc mắc từ chương một.

Dòng chữ chỉ có vỏn vẹn một cái tên.

Nguyễn Trung Kiên.

Anh không ngạc nhiên. Anh cũng không thấy sợ. Anh đưa ngón tay chạm vào cái tên của chính mình. Mực vẫn còn hơi bóng dưới ánh sáng buổi sớm, nhưng khi chạm vào, nó và bám chặt vào thớ giấy.

215 cái tên.

Kiên gấp quyển vở lại, đặt nó lên trên cây đèn bão đã cạn dầu. Anh nằm xuống chiếc chiếu cói, nhìn lên trần nhà lốm đốm vết thấm nước. Tiếng bà bán xôi đầu ngõ dọn hàng lạch cạch vang lên. Tiếng bước chân người đi tập thể dục buổi sáng đi qua. Thế giới vẫn tiếp diễn.

Kiên nhắm mắt lại. Rồi anh mở ra, đếm lại số tiền lẻ trong túi áo, đếm hai lần.

Một nét mực khô.