Chương 4: Chỗ ngồi bỏ không
Thuộc tiểu thuyết Người Gác Đêm Hà Nội
Tác giả: Cú Ăn Đêm · Thể loại: Đô Thị · Đăng ngày · 1623 từ · khoảng 8 phút đọc
Đêm mười bốn tháng Bảy, Kiên đọc xong cái tên thứ 45 tại ngã ba phố Phan Đình Phùng.
Tay phải anh rời núm vặn bấc đèn. Ngón tay cứng đờ, giữ nguyên tư thế kìm kẹp dù bấc đã hạ. Cổ họng anh khô như bị ai rải cát vào trong. Mỗi khi nuốt nước bọt, một cơn đau buốt chạy thẳng từ yết hầu lên mang tai. Kiên cúi xuống nhìn quyển vở gáy xoắn đặt trên yên xe. Anh lấy bút bi gạch một đường dứt khoát qua tên cuối cùng trong danh sách của đêm nay.
Tổng cộng: 135 trên 214 tên.
Dưới chân chống xe, hai vỏ chai nhựa loại nửa lít nằm chỏng chơ. Một chai cạn sạch nước lọc, chai còn lại là dầu hỏa chỉ còn khoảng hai đốt ngón tay. Đêm nay anh tốn 50.000 đồng tiền dầu. Đổi lại, app xe ôm của anh báo ngoại tuyến suốt sáu tiếng. Con số 200.000 đồng thu nhập dự kiến mỗi đêm giờ chỉ còn là một dãy số không tròn trĩnh trên màn hình điện thoại đen ngòm.
Kiên đưa tay quẹt ngang trán. Mồ hôi bết vào tóc. Ba đêm ngủ không đủ cộng với những bữa xôi ăn vội khiến dạ dày anh thỉnh thoảng cuộn lên từng cơn nôn nao. Anh dắt cây đèn bão vào giá treo tự chế bên sườn xe. Anh kiểm tra khóa cổ mũ hai lần rồi mới nổ máy.
Anh không về ngõ trọ ngay. Anh muốn trả lại cây đèn.
Góc phố nơi ông Nhâm ngồi bán nước nằm cách đó bốn dãy nhà. Kiên đi chậm, mắt đảo qua những vỉa hè quen thuộc. Khi bánh xe trước chớm chạm vào vệt sáng từ đèn đường ở góc cua, anh bóp phanh.
Vỉa hè trống trơn.
Kiên tắt máy, gạt chân chống. Anh bước tới chỗ thường ngày có cái bạt cũ xanh rách và mấy chiếc ghế nhựa chồng lên nhau. Không có gì cả. Nền xi măng sạch sẽ. Kiên cúi người, nheo mắt nhìn mặt đường. Thường thì ở chỗ để ấm chè ủ sẽ có một vệt nước ố vàng, hoặc ít nhất là tàn thuốc lào rơi vương vãi trong kẽ gạch. Nhưng vỉa hè nhẵn thín. Ngay cả vệt đen bám trên tường chỗ ông Nhâm hay tựa lưng vào cũng biến mất.
Anh vặn đèn bão lên nấc một. Ánh sáng vàng nhạt loang ra. Không có vết. Không có bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy từng có một quán trà đá tồn tại ở đây suốt mấy chục năm qua.
Kiên đứng yên giữa khoảng không lặng im. Một người đi xe đạp thồ chở rau qua, nhìn anh bằng ánh mắt dò xét rồi lại khuất vào bóng tối của hàng sấu. Anh quay sang hàng trà đá của chị Vân cách đó hai mươi mét, chỗ điểm chờ xe ôm quen thuộc. Chị Vân đang dọn đống chén đĩa vào thùng xốp. Chị ngẩng đầu lên, chỉnh lại cái quai tạp dề bám mỡ.
"Chị Vân, hôm nay cụ Nhâm nghỉ sớm hả chị?"
Chị Vân dừng hẳn tay, nhìn Kiên từ đầu đến chân như nhìn một người vừa ngủ mê dậy. Chị nhấc cái điếu cày đặt vào trong xô nhựa, giọng tỉnh bơ:
"Cụ nào cơ?"
Kiên hơi khựng lại. "Ông Nhâm. Cụ bán nước ngay góc này này. Hai hôm trước em còn thấy chị bảo cụ đi chơi đâu đó."
"Mày nói gì thế Kiên? Chỗ này làm gì có ai bán nước ngoài tao. Cái góc đấy người ta đổ rác còn chả xong, bán cho ai?"
Kiên nhướn mày. Anh nhắc lại đúng từng chữ: "Chính chị nói cụ đi chơi vài hôm mới về, bảo em khỏi chờ."
Chị Vân cười nhạt, tay vẫn hất nước rửa bát xuống rãnh thoát nước. "Tao chưa bao giờ nói câu ấy. Mày nghe nhầm rồi. Góc này mười năm nay vẫn là một chỗ trống thôi."
Kiên đứng chôn chân. Anh quay sang bà bán nước mía bên cạnh, người đang lạch cạch hạ cửa cuốn xuống một nửa. Anh hỏi về một người già tóc bạc thường ngồi ghế nhựa xanh. Bà lão không ngẩng mặt lên, tay vẫn giữ thanh sắt kéo cửa sắt:
"Xưa nay vẫn bỏ không thôi. Chỗ ấy phạm cửa nhà người ta, ai cho ngồi mà bán."
Kiên tiến về phía trạm trông xe phía đối diện. Ông bảo vệ đang ngồi trên cái ghế bố, mắt dán vào màn hình điện thoại xem phim tàu.
"Bác nhớ cụ già bán nước ở góc kia không bác?"
Ông bảo vệ tặc lưỡi, mắt không rời màn hình: "Hình như có ai đó. Mà lâu lắm rồi. Tôi chả thấy khách khứa bao giờ, không nhớ mặt, cũng chả biết tên."
"Năm hôm trước cháu vẫn thấy cụ ngồi."
Lúc này ông lão mới hạ điện thoại xuống, nhìn Kiên bằng vẻ ái ngại: "Năm hôm? Cậu xem lại đi. Chỗ đấy tôi làm ở đây hai chục năm, chỉ thấy nó trống huơ trống hoác."
Kiên quay lại xe. Thư vừa từ đâu chạy tới, gạt chân chống cạnh xe Kiên, miệng huýt sáo vang. Thư tháo mũ bảo hiểm, lấy tay vuốt lại mớ tóc bết. Kiên hỏi: "Thư, ông Nhâm bán nước ở đây, ông nhớ không?"
Thư nhún vai: "Mày hỏi làm gì? Tao chỉ biết có chị Vân trà đá. Mà bà Móm dạo này nghỉ à? Sáng qua tao định qua ăn bát xôi mà thấy chỗ ấy vắng tanh. Chị Vân bảo ngõ ấy xưa nay làm gì có bà nào bán xôi."
Kiên đứng lặng. Anh không nói với ai rằng mình vẫn nhớ. Anh cúi xuống, rút điện thoại từ túi quần ra. Anh mở mục lịch sử các cuộc gọi suốt một năm qua, vuốt màn hình liên tục để tìm một cái tên hay một số máy lạ. Ngón tay anh lướt qua hàng trăm dòng nhật ký cuộc gọi. Không có. Anh mở ứng dụng xe ôm, truy cập phần lịch sử chuyến đi của tháng trước. Anh nhớ mình từng đón ông Nhâm từ cổng bệnh viện về đây.
Anh vuốt đến mức đầu ngón tay nóng ran. Ứng dụng báo lỗi tải dữ liệu. Anh gõ tên "Nhâm" vào thanh tìm kiếm. Kết quả trả về một dòng trắng xóa. Anh đứng ngay mép vỉa hè, mở bản đồ vệ tinh lên. Anh phóng to hết cỡ vào góc phố Phan Đình Phùng. Trên màn hình điện thoại, vị trí ấy hiện ra là một khoảng xám của vỉa hè, bên cạnh là bức tường vàng cũ kỹ. Không có biểu tượng quán cà phê, không có điểm kinh doanh trà đá nào được đánh dấu. Anh cất điện thoại, dắt xe lùi lại ba bước rồi kiểm tra xem mình đã tắt máy chưa.
Kiên lái xe về ngõ trọ. Anh dừng xe trước cửa nhà bà Móm. Bậc thềm đá vẫn ở đó. Nó nhẵn thín. Bà vẫn đứng đó, vẫn dọn đồ chuẩn bị cho nồi xôi sáng sớm, nhưng gương mặt bà mờ nhạt. Bà nhìn Kiên bằng đôi mắt không có tiêu cự.
"Cậu mua xôi à?"
"Không, cháu..."
Kiên không nói tiếp được. Anh lên gác xép, khóa chặt cửa. Ánh sáng từ đèn đường hắt qua khung cửa sổ nhỏ, rọi lên quyển vở gáy xoắn. Kiên mở trang cuối cùng. Cái tên thứ 214. Nét chữ nghiêng, sắc cạnh, mực đậm hơn hẳn phần còn lại. Anh đọc lại dòng chữ đó lần thứ ba.
Kiên lấy một tờ giấy nháp từ trong cặp sách cũ. Anh đặt bút viết ra những con số.
Đã đọc: 135 tên. Tổng danh sách: 214 tên. Cần đọc thêm: 214 - 135 = 79 tên.
Anh nhìn chai dầu hỏa còn lại. Nó chỉ còn khoảng 0,05 lít. Anh bắt đầu làm phép tính chi tiết xuống lề giấy. Một lít dầu giá 25.000 đồng đọc được 40 tên. Vậy để đọc hết 79 tên còn lại, anh cần ít nhất 1,975 lít dầu. Số tiền mua dầu sẽ là 49.375 đồng. Một đêm anh chỉ có sáu tiếng trước khi trời sáng. Trung bình mỗi tên mất khoảng bốn phút rưỡi để đọc và chờ đợi. 79 nhân với 4,5 bằng 355,5 phút.
Anh viết số 355,5 rồi gạch chân. Nó tương đương gần sáu tiếng đồng hồ đọc liên tục không nghỉ. Số dầu hiện tại chỉ đủ cho chưa đầy năm cái tên. Số tiền trong túi anh lúc này không còn một xu.
Kiên nhìn dòng chữ nhỏ phía dưới tờ giấy: "Gửi mẹ: 2.100.000 đồng". Sáng mốt mẹ anh có lịch chạy thận buổi thứ hai trong tuần. Đó là khoản tiền bất di bất dịch phải nộp cho phòng thu ngân bệnh viện. Anh không thể dùng tiền chạy thận để mua dầu hỏa.
Phép tính cuối cùng không cho ra đáp số khả quan. Kiên cầm bút bi, khoanh một vòng tròn thật đậm quanh con số 79. Vòng tròn rách cả mặt giấy, lún xuống tận mặt chiếu trúc.
Anh vặn núm đèn bão. Nấc một lên. Nấc hai lên. Núm vặn rít lên một tiếng rồi kẹt cứng ở ngưỡng nấc ba. Kiên nhìn chằm chằm vào ngọn lửa nhỏ đang nhảy múa bên trong bóng kính. Đêm mai là đêm cuối cùng. Anh chỉ có một lựa chọn để đọc hết số tên kia bằng một lượng dầu ít ỏi.
Bên ngoài, tiếng chổi tre của người công nhân vệ sinh quét rác đêm kêu sàn sạt trên mặt đường.
79.