Chương 5: Đoàn kiểm tra liên ngành vào hẻm cuối sáng nay

Thuộc tiểu thuyết Phòng Khám Cuối Con Hẻm Một Mét Tư

Tác giả: · Thể loại: Đô Thị · Đăng ngày · 2592 từ · khoảng 13 phút đọc

Tiếng loa kẹo kéo dội vào từ đầu hẻm đã tắt từ sớm, trả lại cho căn nhà cuối hẻm vẻ tĩnh mịch lạ thường của buổi sáng ngày 17 tháng 9.

Trần Hoài Sơn ngồi sau bàn khám. Trên mặt bàn là một xấp tiền lẻ được vuốt phẳng phiu, xếp thành từng tệp mười ngàn, hai mươi ngàn. Bốn ngày qua, sau đêm cứu thằng Lâm, lượng người ghé phòng khám tăng nhẹ. Anh đếm được 42 lượt khám. Sáng nay từ lúc mở cửa có thêm 7 người ghé qua. Với giá 30 nghìn một lượt, tổng cộng anh thu về 1,47 triệu đồng. So với khoản nợ 8,75 triệu phải trả vào cuối tháng, con số này vẫn còn thiếu hụt 7,28 triệu đồng nữa mới đủ định mức tối thiểu.

Sơn gấp cuốn sổ lại. Anh nhìn sang phía Thảo. Cô đang ngồi trên chiếc ghế nhựa thấp, tỉ mẩn phân loại từng cuộn gạc vào hộp inox. Cô lau sạch bụi bám trên mấy lọ cồn sát khuẩn bằng khăn khô. Cô xếp lại chồng ghế nhựa đỏ ngay ngắn sát vách tường. Thảo lặng lẽ thay túi rác y tế màu vàng mà không đợi anh nhắc. Đôi tay cô thoăn thoắt, thỉnh thoảng lại dừng lại để lau vệt mồ hôi trên trán.

"Thảo, nghỉ xíu đi."

Cô ngước lên, cười nhẹ: "Xong mớ này là xong rồi chú."

Ngoài cửa, chiếc xe máy của thằng Lâm dựng nép bên vách nhà, quay đầu sẵn ra hướng lộ lớn. Từ hôm được Sơn khâu vết thương ngay trên nền gạch tiệm tạp hóa, nó không còn đi phát tờ rơi nữa. Chồng tờ rơi xanh đỏ của phòng khám Nhân Hòa bị vứt bỏ xó cạnh đống vỏ dừa mục hiên nhà bà Tư Cúc, vài tờ bay ra mặt hẻm, lấm lem bùn đất sau đợt triều cường vừa rồi. Ông chủ vựa ve chai đi ngang qua, khẽ gật đầu chào Sơn một cái rõ nhanh. Cả con hẻm như đang nín thở chờ đợi một điều gì đó đã được báo trước. Những mảng tường cũ kỹ trong hẻm dường như cũng sẫm màu hơn dưới cái không khí hầm hập của mùa mưa.

Chín giờ đúng. Ba người đàn ông mặc sơ mi trắng, đeo thẻ công chức tiến vào. Hẻm rộng một mét tư, họ phải đi hàng một. Người đi đầu cầm một cặp da màu đen, bước chân dứt khoát trên nền gạch còn hơi ẩm.

Sơn đứng dậy. Anh chỉnh lại cổ áo blouse.

"Chào các anh."

"Chào anh Sơn. Chúng tôi là đoàn kiểm tra liên ngành của Quận," người đàn ông đi đầu nói, giọng trung tính và chuyên nghiệp. Ông trình ra quyết định kiểm tra được đóng dấu đỏ. "Chúng tôi nhận được đơn tố cáo về hoạt động khám chữa bệnh tại cơ sở này."

Sơn gật đầu, kéo ghế mời họ ngồi. Gian ngoài của phòng khám vốn hẹp, nay kê thêm hai hàng ghế nhựa khiến không gian trở nên chật chội. Một người nam trung niên ngồi ghế giữa mở sổ ghi chép, người trẻ hơn cầm máy tính bảng chuẩn bị chụp ảnh. Họ xem giấy phép hành nghề treo trên tường, sau đó mở tủ thuốc kiểm tra danh mục. Một người soi kỹ hạn dùng trên ba hộp thuốc kháng sinh và hai lọ thuốc giảm đau. Họ lật từng trang sổ khám bệnh, đối chiếu với hóa đơn tiền điện nước dán trên bìa kẹp nhựa. Những xấp giấy tờ họ mang theo được xếp ngay ngắn trong bìa hồ sơ màu xanh dương, kẹp bằng kẹp sắt lớn.

"Cơ sở có thực hiện phẫu thuật tạo hình thẩm mỹ không?" người kiểm tra hỏi.

"Không."

"Anh có lưu giữ bệnh án ngoại trú theo đúng mẫu quy định không?"

"Có, ở ngăn kéo dưới."

Sơn trả lời ngắn gọn, đúng trọng tâm. Người trưởng đoàn lật tờ đơn tố cáo, đọc to một đoạn: "Cơ sở thực hiện thủ thuật xâm lấn trái phép, không đảm bảo vô trùng vào khung giờ khuya. Clip đính kèm ghi nhận vào đêm 13 tháng Chín có hoạt động khâu vết thương hở."

"Giấy phép của anh chỉ là khám ngoại thông thường," người trưởng đoàn lật từng trang sổ. "Nhưng trong đơn có bằng chứng video anh thực hiện thủ thuật khâu vết thương sâu và xử lý sốc phản vệ tại chỗ. Anh xác nhận chứ?"

Sơn nhìn vào màn hình máy tính bảng người đó đưa ra. Hình ảnh anh đang ép gạc cho thằng Lâm hiện rõ dưới ánh đèn pin.

"Đúng. Tôi đã làm."

"Anh biết việc này vượt quá danh mục kỹ thuật được phép tại cơ sở này không?"

"Biết."

Sơn trả lời ngắn gọn. Anh không giải thích về tình trạng mất máu của bệnh nhân hay khoảng cách hai trăm mét ra tới đường lớn. Những điều đó không nằm trên giấy tờ. Anh hiểu rằng trong quy tắc hành chính, lạch trời cũng không qua được khung chữ ký.

Thảo đứng bật dậy, tay vẫn còn cầm cuộn gạc: "Mấy chú ơi, lúc đó nếu bác sĩ Sơn hổng làm là thằng Lâm chết chắc. Nước ngập ngang gối, xe cấp cứu đâu có vô tới."

Người trưởng đoàn ngước lên, gật đầu lịch sự: "Chúng tôi ghi nhận ý kiến của cô. Nhưng biên bản phải lập dựa trên quy định hiện hành."

Đúng lúc đó, một bóng người che khuất ánh sáng cửa. Bà Tư Cúc bước vào. Trên tay là một bịch ni lông màu xanh, loại bịch đựng hàng tạp hóa đã cũ, buộc chặt bằng hai vòng dây thun. Bà không nhìn Sơn, tiến thẳng tới bàn, đặt cái bịch xuống cái "bạch".

"Tới nộp hồ sơ," bà Tư nói cộc lốc.

Người trưởng đoàn nhíu mày: "Bà là ai? Chúng tôi đang làm việc."

"Dân hẻm này. Đây là giấy tờ của nhà bên Nhân Hòa. Cứ coi thử họ làm ăn sao mà con tui suýt chết, rồi mới tính tới chuyện phạt bác sĩ Sơn."

Sau lưng bà Tư, chú Bảy Đực cũng lách người vào, theo sau là dì Năm, chú Mười. Tổng cộng 14 người lần lượt tiến vào căn phòng chưa đầy 12 mét vuông. Chú Mười đi sau cùng phải chạy về nhà lấy thêm xấp toa cũ rồi mới quay lại xếp hàng. Chỉ trong 5 phút, mặt bàn khám đã kín đặc giấy tờ, không còn chỗ trống. Thảo phải mang thêm hai cái ghế nhựa để đựng những chồng túi nilon mới mang tới.

Những cái bịch đựng hồ sơ hiện rõ chất liệu khổ cực: bịch màu vàng ố vì khói bếp, bịch buộc bằng dây thun đã mục nát chỉ cần chạm nhẹ là đứt, có cái lồng hai lớp túi bóng để chống thấm nước. Một xấp tờ hóa đơn in nhiệt đã bay hết chữ, Sơn phải nghiêng ra phía ánh sáng trời mới đọc được vài ký tự mờ. Có tờ kết quả siêu âm từ ba năm trước đã sờn rách bốn góc.

"Một lần khám hết triệu tám, tiền thuốc bằng nửa tháng lương," chú Bảy nói lớn.

"Hồi năm ngoái tui đi, họ bắt xét nghiệm cả đống thứ rồi cho về," dì Năm đế vào.

"Tui bị viêm khớp mà họ kê thuốc gì uống vô là phù cả mặt," chú Mười chỉ vào dòng chữ trên đơn.

Người trưởng đoàn ghi chép lại các thông tin: "Chúng tôi ghi nhận sự việc này. Chuyện phản ánh chất lượng chuyên môn của cơ sở khác nằm ngoài phạm vi kiểm tra hôm nay, nhưng chúng tôi sẽ chuyển nội dung này tới thanh tra Sở để xem xét theo đúng thẩm quyền."

Chú Bảy Đực nhìn Sơn, rồi quay sang đoàn kiểm tra, giọng khàn đặc: "Coi đi. Nghèo thiệt nhưng biết ai cứu người, ai lấy tiền. Đây là bịch giấy của nhà, tờ hóa đơn một triệu tám nằm ngay trên trển."

Đoàn kiểm tra khựng lại. Người trưởng đoàn cầm một bịch lên, mở dây thun. Ông lật xem những tờ hóa đơn in nhiệt đã mờ chữ, những tờ kết quả siêu âm có chung một kết luận và những toa thuốc dài dằng dặc. Những tờ giấy mỏng manh, sờn rách mang theo gánh nặng của bao nhiêu buổi nhịn ăn nhịn mặc để đóng vào phòng khám khang trang ngoài kia.

Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng quạt trần quay cọc cạch. Những người dân hẻm không nói thêm lời nào. Họ đặt giấy tờ xuống rồi lùi ra đứng thành một vòng cung ngoài hiên, lặng lẽ quan sát. Nắng bắt đầu xiên qua những kẽ lá trên cây mận đầu hẻm, đổ xuống mặt những người hàng xóm.

Người trưởng đoàn thở dài, bút bi ghi nhanh vào sổ tay.

"Anh Sơn, chúng tôi ghi nhận thực tế này. Tuy nhiên, sai phạm về danh mục kỹ thuật vẫn phải được xử lý. Anh sẽ bị đình chỉ hoạt động tiểu phẫu và thủ thuật trong ba tháng, đồng thời nộp phạt hành chính."

Ông đẩy tờ biên bản về phía Sơn. Sơn cầm bút, ký tên. Từng nét chữ rạch lên giấy trắng, khô khốc. Anh biết ba tháng không làm tiểu phẫu nghĩa là anh mất đi nguồn thu nhập chính để trả nợ. Áp lực tiền bạc lại bắt đầu đè nặng lên ngực, nhưng Sơn vẫn giữ nét mặt bình thản trước đoàn kiểm tra.

"Còn số hồ sơ này," người trưởng đoàn chỉ tay vào đống bịch ni lông, "không thuộc thẩm quyền xử lý trực tiếp của chúng tôi hôm nay. Nhưng tôi sẽ niêm phong một số toa thuốc mẫu và gửi báo cáo kèm theo về Sở. Chúng tôi làm việc theo đúng quy trình."

Đoàn kiểm tra thu dọn giấy tờ rồi ra về. Hẻm lại rộng ra khi bóng áo trắng của họ khuất sau khúc cua. Không gian trở lại với âm thanh quen thuộc của xóm nghèo, tiếng người gọi nhau đi chợ, tiếng tivi vọng ra từ một căn nhà nào đó.

Sơn bắt đầu dọn lại đống giấy tờ hỗn độn. Anh xếp các toa thuốc thành ba chồng riêng biệt, dùng dây dù buộc chặt lại để góc tủ kính. Thảo phụ anh gom những túi nilon rỗng bỏ vào thùng giấy. Biên bản ghi rõ đình chỉ toàn bộ hoạt động khâu vết thương, thay băng và các thủ thuật xâm lấn khác trong 90 ngày. Mức phạt tiền tương đương với 4 tháng tiền lãi nợ mà anh đang gánh.

Sơn mở từng bịch ni lông để trả lại cho mọi người. Đến bịch của bà Tư Cúc, một tờ giấy nhỏ rơi ra. Đó là mặt sau của một tờ rơi phòng khám, ghi chép bằng bút bi xanh. Sơn lặng người khi nhìn thấy những dòng chữ đó.

*Ngày 10/8: bà Tám - 100k.* *Ngày 15/8: chú Bảy - 100k, siêu âm thêm 20k.* *Ngày 22/8: nhỏ Thắm - 100k.*

Đó là danh sách hoa hồng bà Tư Cúc đã nhận từ Nhân Hòa. Từng cái tên, từng con số rõ mòn mọt. Có lẽ trong lúc vội vàng gom giấy tờ, bà đã quơ nhầm cả tờ giấy này vào bịch.

Bà Tư Cúc đứng ở góc phòng, tay vân vê tà áo. Bà thấy tờ giấy trên tay Sơn. Bà không tiến lại gần, cũng không thanh minh. Gương mặt khắc khổ của người đàn bà bán tạp hóa như già thêm vài tuổi dưới ánh đèn huỳnh quang.

"Bữa đó thằng Lâm mất máu nhiều," bà nói nhỏ, mắt nhìn ra ngoài sân sau nơi nước kênh đang dâng. "Cảm ơn chú."

Sơn không đáp. Anh gấp tờ giấy lại làm tư, đặt nó vào sâu trong túi áo blouse rồi đưa trả bịch ni lông cho bà Tư. Bà cầm lấy, quay người đi thẳng ra tiệm tạp hóa đầu hẻm. Sơn đứng nhìn theo, nhận ra cái lưng của bà hơi khòm xuống.

Chú Bảy Đực bước tới, vỗ vai Sơn một cái thật mạnh. Chú đang thắt lại sợi dây thừng buộc hàng trên xe ba gác thì dừng tay gọi. Cái bàn tay chai sần, đầy dầu máy của người chạy ba gác áp vào vai anh.

"Đừng lo quá chú Sơn. Hẻm này còn tui, còn tụi nó. Ba tháng không mổ xẻ thì chú khám bịnh, tui vẫn ghé."

Tiếng gọi chú Sơn vang lên rõ ràng, chắc nịch. Chú Bảy rút từ túi quần ra một điếu thuốc chưa châm, dắt lên vành tai rồi chậm rãi bước ra cửa.

Sơn lấy một tay nới lỏng chiếc cúc cổ áo blouse, sau đó bắt đầu xếp lại đống hồ sơ bệnh án sang một bên. Anh nhìn Thảo đang dọn nốt mớ gạc rơi vãi. Cô bé vẫn lầm lũi làm việc, đôi mắt không giấu nổi sự lo lắng nhưng động tác vẫn rất nhanh nhẹn.

"Thảo này," Sơn nói, giọng anh bỗng chuyển sang giọng Quảng Ngãi đặc sệt. "Sau ni có đi học lại, đừng có mần như họ nghe không?"

Thảo dừng tay, ngước nhìn anh, mắt hơi nhòe đi: "Con biết mà chú."

Buổi chiều, ánh nắng nhạt dần trên những sợi dây điện chằng chịt. Phòng khám vắng vẻ. Sơn ngồi trong bóng tối lờ mờ của gian ngoài, tay cầm chiếc điện thoại cũ. Những vết xước trên màn hình điện thoại hiện rõ dưới chút ánh sáng cuối ngày. Chuông reo. Một số máy lạ, nhưng đuôi số rất đẹp.

Sơn bắt máy.

"Chào bác sĩ Sơn," một giọng nam nhã nhặn vang lên từ đầu dây bên kia. "Mình là Kiệt, bên Nhân Hòa."

Sơn không trả lời. Anh tựa lưng vào vách tường lạnh. Hơi ẩm từ nền đất như thấm qua lớp áo mỏng, len lỏi vào da thịt.

"Tôi có nghe về đợt kiểm tra sáng nay. Thật tiếc cho một tay nghề như anh lại bị giới hạn bởi cái phòng khám chật hẹp đó. Sao không về làm với mình? Lương cứng tôi trả anh ba mươi triệu, hoa hồng tính riêng. Anh có thể giúp được nhiều người hơn ở đây."

Sơn vẫn im lặng. Anh nghe thấy tiếng lật giấy tờ từ đầu dây bên kia, một âm thanh sột soạt đều đặn và lạnh lẽo.

"Bác sĩ Sơn này, anh không cần trả lời ngay," giọng anh Kiệt vẫn đều đều, không một chút gợn sóng. "Nhưng tôi nghĩ anh sẽ thích gặp lại người quen cũ. Anh còn nhớ y sĩ Trần Văn Nam ở bệnh viện dã chiến số 7 năm đó không?"

Sơn siết chặt điện thoại. Khớp ngón tay anh trắng bệch. Cái tên đó hiện lên trong đầu như một bức ảnh cũ bị cháy sém, khơi lại những ký ức mà anh đã cố vùi lấp suốt hai năm qua. Những đêm dài không ngủ, mùi hóa chất và những tiếng bước chân vội vã trong hành lang bệnh viện dã chiến ùa về, bủa vây lấy anh trong gian phòng khám chật hẹp.

"Chào bác sĩ nhé. Mong sớm được hợp tác."

Tiếng tút dài.

Sơn để nguyên điện thoại trên tai thêm một lúc nữa. Rồi anh đặt nó xuống mặt bàn khám, úp màn hình xuống.