Chương 4: Đêm triều cường dâng trong con hẻm nhỏ

Thuộc tiểu thuyết Phòng Khám Cuối Con Hẻm Một Mét Tư

Tác giả: · Thể loại: Đô Thị · Đăng ngày · 1906 từ · khoảng 10 phút đọc

1 giờ sáng ngày 13 tháng 9, nước kênh Đôi bắt đầu liếm qua bậu cửa.

Sơn tỉnh giấc khi hơi lạnh ẩm xộc vào mũi. Anh không cần bật đèn, đôi chân trần chạm xuống nền gạch đã cảm nhận được một lớp nước mỏng, nhầy nhụa phù sa. Anh đứng dậy, thong thả cuốn ống quần lên quá gối. Đây là đỉnh triều.

Trong bóng tối nhập nhẹm của căn nhà cuối hẻm, Sơn thực hiện những thao tác đã thành bản năng. Anh bưng chồng ghế nhựa kê lên mặt bàn khám. Tủ thuốc gỗ được đóng chặt, chân tủ kê trên bốn viên gạch thẻ. Anh rút phích cắm ổ điện tầm thấp, đúng 40 centimet so với mặt sàn, quấn dây gọn gàng rồi vắt lên cao. Anh dời chiếc máy hút đờm lên kệ cao nhất. Tiếp đến, anh lấy sáu bao cát nhỏ chèn kín khe cửa chính. Tủ thuốc có ngăn dưới cùng chứa bông băng dư thừa, anh thảy hết chúng lên nóc tủ. Đúng 1 giờ 15 phút, nước đã chạm mắt cá chân. Đến 1 giờ 40 phút, dòng nước đục ngầu đã dâng cao tới nửa bắp chân anh.

Tiếng của cái hẻm lúc nước lên không còn là những âm thanh sinh hoạt thường nhật. Tiếng người gọi nhau í ới qua vách tường nghe xa xăm và nghẹt lại. Nhà bên cạnh, tiếng kéo tủ gỗ ken két trên nền gạch vọng sang rõ mồn một. Dưới sàn nhà sau, nước sục lên từ miệng cống nghe ùng ục, nghe như hơi thở của một con thú đang no mồi. Tiếng máy bơm nhà ai đó chạy rè rè, át đi cả tiếng mưa lâm thâm ngoài trời. Con hẻm một mét tư lúc này đầy tiếng động. Tiếng chân lội nước bì bõm, tiếng kim loại va chạm khi nhà ai đó kê lại chân giường. Nước ngoài hẻm mang theo rác và váng dầu đen ngòm từ phía kênh. Sơn đứng ở cửa sau, nhìn dòng nước đục ngầu đang mấp mé mặt sàn xi măng. Anh cầm chiếc đèn pin nhưng không bật. Bóng tối đối với anh không đáng sợ bằng sự tĩnh lặng sau hai giờ sáng.

Một tiếng "rầm" khô khốc vang lên từ phía đầu hẻm. Nó không phải tiếng sóng vỗ vào vách gỗ, cũng không phải tiếng đồ đạc rơi xuống nước. Đó là tiếng một kệ hàng bằng sắt đổ sụp.

Sơn quay phắt vào trong, chạy về phía bàn khám để lấy đồ nghề. Chỉ mất đúng 45 giây, anh vơ vội bộ panh, kéo tiểu phẫu, năm cuộn gạc lớn và một chai dịch truyền. Tất cả được tống gọn vào chiếc túi cứu thương bằng vải bạt cũ rồi anh lao ra cửa.

Nước cản bước chân anh. Mỗi bước chạy là một lần bẻ gãy mặt nước, nặng nề và chậm chạp. Qua hai khúc cua, ánh đèn pin từ những chiếc điện thoại quét loạn xạ trên vách tường nhà dân. Trước tiệm tạp hóa bà Tư Cúc, đám đông đã vây quanh một vòng tròn.

"Trời ơi Lâm ơi! Lâm ơi là Lâm!"

Tiếng bà Tư Cúc không gào thét, nó vỡ vụn ra thành từng mảnh. Sơn lách qua vai một người đàn ông gầy gò. Dưới ánh đèn pin rung rẩy, Lâm nằm ngửa trên nền gạch bông sát mép nước. Một kệ thuốc lá đổ nghiêng bên cạnh. Máu từ vùng dưới xương đòn trái của nó tuôn ra, đỏ thẫm, loang nhanh vào dòng nước triều đang tràn vào sảnh tiệm.

Sơn quỳ thụp xuống nền gạch buốt lạnh, nước ngập quá đầu gối, thấm đẫm ống quần vải thô. Anh tì đầu gối trái lên một bao gạo đổ dở để giữ thăng bằng. Anh dùng cả lòng bàn tay đè nghiến cuộn gạc lên vết đâm ngay dưới xương đòn. Sức nặng của toàn bộ cơ thể anh dồn lên đôi tay. Anh ép liên tục trong mười phút ròng rã. Bắp tay anh mỏi rã rời, rung lên bần bật dưới áp lực lớn. Anh phải đổi tay trụ ba lần để duy trì lực ép không đổi. Gạc thấm máu nhanh tới mức anh phải thay liên tiếp miếng thứ tư mới thấy dòng chảy hơi khựng lại.

"Tránh ra cho có khí trời!" Sơn quát.

Anh quét mắt nhanh. Vết đâm nằm ngay dưới xương đòn, máu phun theo nhịp. Động mạch dưới đòn hoặc tĩnh mạch lớn đã bị tổn thương. Lâm mặt tái nhợt, môi tím lại, hơi thở đứt quãng.

"Chú Bảy, gọi 115 ngay!" Sơn ra lệnh.

"Tui gọi rồi, họ nói xe đang ra tới đầu đường lớn mà nước vầy xe không vô được!" Chú Bảy Đực đứng trên một cái ghế gỗ, tay cầm điện thoại run bần bật. Màn hình hiện rõ: 1:22 sáng, thứ Bảy, ngày 13/9.

Sơn không đáp. "Dì Tư, giữ đèn pin điện thoại cho yên. Soi thẳng vào đây cho tôi."

Bà Tư Cúc ngồi bệt dưới nước, chỉ làm được duy nhất một việc là cầm điện thoại. Cánh tay bà cứng đờ, ánh sáng hắt vào mặt Lâm trắng bệch.

"Bác sĩ... cứu... cứu nó..."

"Cầm cho chắc cái đèn!" Sơn gằn giọng, thanh âm đanh lại. "Ngó lên đây. Giữ yên cho tôi."

Bà Tư giật mình, cố định cánh tay đang run. Ánh đèn pin điện thoại soi rõ từng ngón tay Sơn đang ấn chặt vào da thịt con trai bà. Sơn nghiêng đầu Lâm sang một bên, nhanh chóng dùng miếng gạc sạch lau khoang miệng. Anh quay sang đám đông, giọng cộc lốc:

"Ai có thùng xốp hay chồng gạch, mang lại đây. Kê chân nó cao lên. Lẹ!"

Hai thanh niên trong hẻm vội vàng bê tới một chồng gạch thẻ ướt nhẹp. Sơn kê hai chân Lâm cao hơn đầu để dồn máu về tim. Anh với tay lấy một chai nhựa đựng dung dịch trong túi y tế. Sơn xé bao kim. Anh tìm tĩnh mạch trên cánh tay gầy guộc của Lâm. Ánh đèn pin của bà Tư vẫn hơi rung.

"Đứng im đó. Đừng có nhúc nhích." Sơn buột miệng, giọng Quảng Ngãi nặng trịch bật ra.

Bà Tư Cúc nín thở, bất động như tượng. Sơn đâm kim. Một tia máu trào vào đốc kim. Anh kết nối phần dây nhựa, xả khóa tối đa. Trên vách tiệm có một cái móc sắt đóng sâu vào trụ gỗ, anh móc quai chai lên đó. Chú Bảy Đực lúc này đã xuống khỏi ghế, hai tay giữ chặt chai dịch truyền không rời, mắt nhìn chằm chằm vào từng giọt nước đang chảy. Anh thợ điện đứng gần đó vội vã đưa tay giữ lấy một bên chân của Lâm để nó không giãy giụa. Mỗi người lúc này chỉ đóng đinh ở một vị trí, không ai dám rời tay.

Xung quanh, ít nhất bảy người đứng chết trân trong nước. Chú Năm xe ôm và bà Hai bán bún mọc đều đứng đó, mặt cắt không còn giọt máu. Ba cái điện thoại giơ lên, ánh màn hình xanh loét hắt ngược vào gương mặt hốc hác của chú Năm. Sơn biết là có người quay nhưng anh không dừng lại.

"Bác sĩ làm vầy có sao không?" Ai đó thắc mắc trong bóng tối.

Sơn không ngẩng đầu, tay vẫn ép chặt vết thương.

"Hồi ở bản tôi mần rùi. Đêm lũ, cũng y rứa."

Anh nói xong thì im bặt. Câu nói như rơi tõm vào dòng nước đục. Mạch của Lâm bắt đầu rõ hơn một chút.

"Xe ba gác tới rồi!" Chú Bảy Đực hét lên.

Chiếc xe ba gác của chú Bảy được đẩy lùi vào tận hiên. Họ lót một tấm bạt nhựa xanh lên thùng xe, kê đầu Lâm bằng một cuộn vải cũ. Chú Bảy vội vã dùng dây thừng buộc chặt lại cái thùng đựng đồ nghề ở góc xe trước khi nổ máy. Năm sáu cánh tay cùng Sơn nhấc Lâm lên. Sơn vẫn quỳ trên sàn xe, một tay giữ chặt gạc.

Hai trăm mét từ tiệm tạp hóa ra đầu đường lớn giờ như dài vô tận. Chú Bảy đi trước dẫn hướng, tay dắt xe ba gác, Sơn quỳ phía sau cùng hai thanh niên giữ xe không bị nghiêng. Nước ngập qua đầu gối, cuộn lên từng đợt. Tới khúc cua thứ hai, bánh xe vướng vào một đoạn rễ cây si già trồi lên mặt đất, khiến cả xe khựng lại. Lần này họ đi chậm hơn nhiều so với lần ở chương 1, vì Sơn ra lệnh tuyệt đối không được để xe bị xóc, tránh làm vết thương động mạch bục ra lần nữa.

Ra tới đầu đường lớn, ánh đèn đỏ của xe cấp cứu 115 xoay tròn. Các nhân viên y tế mặc đồ trắng lao tới. Sơn bàn giao nhanh:

"Vết đâm dưới xương đòn, nghi tổn thương mạch máu lớn, đã ép trực tiếp bằng gạc, bù được 300 ml dịch truyền. Huyết áp lúc nãy 80 trên 50."

Họ đẩy Lâm lên xe. Cánh cửa khép sập lại. Chiếc xe rú còi chạy đi. Bà Tư Cúc đứng chết trân bên cạnh chiếc ba gác, nước mắt chảy dài hòa vào nước triều. Sơn đứng đó, hai tay buông thõng. Máu của Lâm dính trên kẽ móng tay anh, bắt đầu khô lại thành một lớp màng màu nâu.

Trời tảng sáng. Nước bắt đầu rút, để lại một vệt bùn đen xám trên vách tường tiệm tạp hóa, cao chừng nửa mét. Trên chân bàn của phòng khám, vết phù sa bám lại thành một vòng tròn sẫm màu. Ngoài hẻm, bà Hai bán bún đang dùng vòi xịt nước để đẩy lớp bùn nhão ra phía cống. Trên sàn tiệm tạp hóa, sau một đêm kinh hoàng, chỉ còn sót lại một chiếc dép nhựa sứt quai, ba miếng gạc đẫm nước bùn và một mảnh thủy tinh vỡ từ tủ thuốc lá.

Sơn về tới phòng khám. Một lát sau, Thảo đi ngang qua. Cô không cầm sách, tay xách một túi bánh mì nóng.

"Chú Sơn," Thảo đứng lại, đưa điện thoại cho anh. "Cái này... người ta đăng lên mạng rồi."

Đó là một đoạn phim quay dọc, khung hình tối mịt và rung lắc dữ dội vì người quay đang lội nước. Trong video, tiếng chú Năm xe ôm vang lên rõ mồn một: "Trời ơi, ông y sĩ này liều quá!". Ánh đèn flash hắt vào gương mặt lạnh băng của Sơn. Con số lượt xem đã hiện lên 12.400 lượt. Sơn coi đúng năm giây rồi trả lại điện thoại cho Thảo. Anh không nói gì, đứng dậy đi vào trong nhà.

Sáng hôm ấy, một lá đơn đã được gửi đi kèm theo đường dẫn đoạn video đang lan truyền chóng mặt trên mạng xã hội, phản ánh về việc hành nghề y trái quy định trong điều kiện không đảm bảo vệ sinh.

Sơn đóng cửa phòng khám. Trên bức tường gạch phía sau, vệt bùn của cơn triều cường để lại một đường thẳng tắp, lạnh lẽo. Dưới nền nhà, những tờ giấy toa thuốc thấm nước bắt đầu bết lại thành một mảng màu xám đục.