Chương 5: Sân khánh rêu phong ngày sơ khảo tất niên
Thuộc tiểu thuyết Tấm Khánh Đá Không Chịu Ngân
Tác giả: Trần Vũ Phong · Thể loại: Huyền Huyễn · Đăng ngày · 2092 từ · khoảng 10 phút đọc
Nắng rằm tháng Chạp không đủ ấm để làm khô mặt sân khánh. Sương sớm tan đi, để lại một vệt nước dài chảy chéo từ góc đông bắc xuống phía tây nam, đọng lại trong cái rãnh thoát nước cũ kỹ. Đám học trò đứng vây quanh vòng vôi trắng, hơi thở phả ra thành từng làn mỏng trong không khí lạnh buốt của núi Yên.
Hạ xá Nguyễn Trác đứng ở rìa đám đông. Vai trái hắn lệch hẳn xuống, lớp áo chàm vá víu bết một lớp bụi đá từ đống củi đêm qua. Hắn không nhìn những cặp đấu đang diễn ra trên sân. Mắt hắn dán vào mặt đá xanh của sân khánh.
Phía bên kia rãnh nước, đá bám một lớp rêu mỏng, xanh rì và trơn bóng dưới nắng nhạt. Phía bên này, mặt đá nhám, khô ráo hơn vì khuất gió. Trác biết cái lằn ranh ấy. Hai năm gánh nước qua đây, hắn đã trượt chân không dưới mười lần.
"Mày uống đi."
Cái Sen chen qua đám đông, nhét vào tay hắn một túi nước ấm. Ngón tay nó xanh nhựa cỏ, run lên vì lạnh. Trác nhận lấy, áp vào lòng bàn tay tê dại.
"Ừ."
"Ngón tay trái mày còn tím thế kia, đánh đấm gì. Hay thôi, xin thầy rút tên. Nhà họ Đàm nó ép người quá đáng, ai chả biết."
Trác không đáp. Hắn nhấp một ngụm nước, vị gừng cay xộc lên mũi. Hắn nhìn tấm khánh đá dựng trên hai trụ ở đầu sân. Tấm khánh lạnh lẽo như một bản án. Năm thứ hai hạ xá, nếu không qua được sơ khảo hôm nay, hắn sẽ phải trả thẻ, về làng Nương. Những phần dược của mấy tháng sau cho cái Nụ sẽ bị cắt đứt hoàn toàn. Nếu mất đường lĩnh thuốc từ viện, em hắn không sống nổi qua mùa sau.
Cặp đấu đầu tiên bắt đầu bằng một tiếng hô dõng dạc của thầy giám khảo. Một hạ xá sinh có vóc người gầy gò đối đầu với gã trung xá to khoẻ. Trận đấu diễn ra chưa đầy mười nhịp thở. Gã trung xá lách người, tung một cú đẩy bằng lòng bàn tay vào chính giữa ngực đối thủ. Người hạ xá sinh bắn văng ra ngoài vòng vôi trắng, lưng đập xuống nền đá đau đớn. Thầy giám khảo cúi xuống ghi sổ. Người thua cuộc lồm cồm bò dậy, lầm lũi đi ra khỏi sân mà không một ai thèm đưa mắt nhìn theo.
Đám đông xì xào rất khẽ. Một đứa đứng cạnh Trác nói nhỏ với bạn nó rằng tỉ lệ hạ xá trụ lại sau vòng sơ khảo năm nay chưa tới một phần mười. Luật ở đây khắc nghiệt nhưng đơn giản: chỉ cần gót chân chạm ra ngoài vạch vôi là kết thúc.
Cặp đấu thứ hai kéo dài hơn. Người hạ xá lần này khá dai sức, anh ta liên tục di chuyển để né tránh những đòn công trực diện. Nhưng mặt sân đá lạnh ngắt như rút dần nhiệt lượng từ lòng bàn chân. Càng về sau, những bước chạy của anh ta càng nặng nề. Đối thủ trung xá chẳng cần ra đòn hiểm, chỉ kiên trì ép sân cho đến khi người hạ xá tự quỵ xuống vì kiệt sức. Anh ta ngã gục ngay sát mép vạch vôi, hơi thở đứt quãng. Cái lệ sơ khảo này vốn không cần sự gian lận nào cũng đủ sức sàng lọc những kẻ yếu thế.
"Trận thứ tư: Trung xá Trịnh Khản đấu hạ xá Nguyễn Trác."
Tiếng thầy giám khảo khô khốc vang lên. Đám học trò tản ra, nhường một lối đi hẹp. Trịnh Khản bước ra giữa vòng vôi. Hắn cao hơn Trác nửa cái đầu, vai rộng, đôi bàn tay to bè bấu chặt xuống mặt sân. Bộ áo trung xá của hắn còn khá mới, đai thắt gọn gàng.
Trịnh Khản nhìn Trác, rồi nhìn xuống túi nước trên tay hắn. Hắn không nói gì, chỉ đứng vững chãi như một gốc tùng già. Tùng Cốt công lấy trọng tâm làm gốc, chân bám đất không rời.
Trác bước vào vòng vôi. Hắn đứng lệch người, tay trái buông thõng. Sườn trái hắn vẫn còn những vết bầm từ đêm mười ba, mỗi nhịp thở đều mang theo cái đau âm ỉ.
"Bắt đầu!"
Thầy giám khảo hô lớn. Trịnh Khản không đợi lâu. Hắn nhích từng bước ngắn, ép Trác vào góc sân.
"Trò Trác, thủ thế đi." - Thầy nhắc.
Trác không thủ thế. Hắn hơi cúi người, hai tay thả lỏng một cách kỳ lạ. Trịnh Khản hừ nhẹ một tiếng, lao tới. Một cú tống vai mạnh bạo của Tùng Cốt công. Đòn đánh này Trác đã ăn đủ trong lò sấy đêm hôm trước. Khi vai của Khản chỉ còn cách ngực một gang tay, Trác không né. Hắn nhớ lại lời cụ Đàn dạy.
Hắn hít một hơi, rồi đột ngột thở hắt ra toàn bộ không khí trong phổi.
Bịch.
Cú va chạm nổ ra. Trác văng lùi lại ba bước, gót chân miết trên mặt đá tạo thành hai vệt dài. Lồng ngực hắn trống rỗng, không có khí để ép vào tim, cơn đau vì thế mà giảm đi một nửa. Hắn đứng vững.
Đám trung xá sinh đứng ngoài reo hò. Có đứa cười nhạt:
"Đúng là khánh câm, đỡ đòn cũng không xong."
Trịnh Khản dậm chân, mặt sân như rung nhẹ. Trác nhìn thấy kẽ hở khi đối thủ dồn lực. Hắn bất ngờ xoay người, tay phải vung lên theo quỹ đạo gập ghềnh của Xích Trúc thủ. Nhưng hắn ra đòn quá sớm. Khản chưa kịp dồn hết trọng tâm vào cú bước tiếp theo. Gã trung xá chỉ cần hất nhẹ cánh tay, đòn đánh của Trác bay chệch vào không trung vì thiếu lực.
Sơ hở lộ ra ngay lập tức. Khản bồi thêm một cú đá vào mạn sườn. Trác không kịp né, cả người đổ sụp xuống. Đầu gối hắn đập mạnh xuống nền đá xanh phát ra một tiếng động chát chúa. Vết thương cũ ở sườn rạn thêm, máu từ môi rỉ ra. Trác đau đến mức tối sầm mặt mũi, nhưng hắn kịp nhận ra một điều: Khản chỉ dùng phản xạ bài bản để đối phó. Gã sẽ chỉ thực sự tung ra chiêu thức phòng thủ cứng nhắc nếu thấy một mối đe dọa đủ lớn.
Trác bắt đầu lùi. Hắn lùi rất chậm, từng bước một, dẫn đối thủ về phía rãnh thoát nước.
"Đỡ này!"
Khản quát lên, đòn tay giáng xuống. Trác nghiêng người, đưa tay trái lên gạt.
Rắc.
Hai ngón tay trái của Trác gập ngược ra sau. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, không kêu nửa lời. Cơn đau nóng rát chạy dọc cánh tay vào tận xương tủy. Hắn lại lùi, chân trái đã chạm sát mép rãnh thoát nước.
Trịnh Khản tiến tới, bước chân dậm mạnh vào phần đá nhám. Hắn muốn kết thúc trận đấu. Hắn dồn lực xuống bộ hạ, chuẩn bị cho một cú quét trụ để hất văng Trác ra ngoài vòng vôi.
Đúng lúc đó, trên đỉnh núi Yên, tiếng chuông giờ Thìn ngân lên.
Tiếng chuông trầm đục, vang vọng giữa vách đá, át đi tiếng gió lùa. Đám học trò đứng quanh sân đều giật mình theo bản năng. Trịnh Khản cũng vậy. Nhịp thở của hắn hụt mất nửa khắc khi đang dồn khí xuống chân.
Trác nhìn thẳng vào mắt Khản. Hắn không lùi nữa. Hắn bước lên nửa bước, tay phải vung ra theo một quỹ đạo gấp khúc.
Đó không phải Tùng Cốt công. Đó là Xích Trúc thủ.
Đòn đánh đi thành ba đốt, lực dồn vào đốt cuối nhắm thẳng vào ngực Trịnh Khản. Đòn đánh này không có khí, nhẹ hều như một cái chạm tay của đứa trẻ. Nhưng Trịnh Khản, theo bản năng của một kẻ tu luyện trong viện, lập tức nhận ra chiêu thức nhà họ Đàm.
Khản xoay hông sang phải để đỡ theo đúng bài bản. Cú xoay hông buộc chân trái của hắn phải bước lên để giữ trọng tâm. Mũi giày của Khản dẫm đúng vào rãnh thoát nước, ngay phần mặt đá bám đầy rêu xanh và sương muối.
Trượt.
Cái trục của Tùng Cốt công gãy vụn. Trịnh Khản mất thăng bằng, cả thân hình to lớn chao đảo. Trác không bỏ lỡ. Hắn dồn toàn bộ sức nặng của thân thể, bằng một cái đẩy vai vụng về nhưng đúng lúc, nện thẳng vào mạn sườn đang hở ra của Khản. Trịnh Khản ngã nhào. Hắn trượt dài trên lớp rêu, lăn hai vòng rồi dừng lại ngay phía ngoài vạch vôi trắng.
Sân khánh lặng ngắt. Chỉ còn tiếng gió thổi qua những kẽ đá. Thầy giám khảo bước lại gần vạch vôi, nhìn Trịnh Khản đang ngồi bệt dưới đất, rồi nhìn Trác đang đứng với bàn tay trái đẫm máu.
"Trung xá Trịnh Khản ra ngoài vạch. Hạ xá Nguyễn Trác thắng."
Tiếng công bố vang lên, rơi tõm vào không gian tĩnh mịch. Đám thượng xá sinh phía xa xì xào, nhưng không ai bước tới. Ở góc hành lang khuất nắng, Đàm Chí Thành lặng lẽ quay lưng đi. Hắn rời sân trước khi trận đấu kịp ngã ngũ, tà áo chàm mất hút sau dãy tường đá.
Trịnh Khản ngồi im một lát. Hắn nhìn vệt rêu bị giày mình cày nát, rồi nhìn sang Trác. Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo.
"Mày khôn hơn tao tưởng."
Khản nói đúng một câu, rồi lầm lũi đi thẳng về phía giảng đường. Hắn không hằn học, cũng chẳng nhìn lại. Với hắn, thua là thua, lệ viện đã định.
Cái Sen chạy nhào vào sân. Nó nắm lấy bàn tay gãy ngón của Trác, mặt tái mét.
"Mày điên rồi! Gãy hết xương rồi này."
Nó nhanh tay rút từ trong túi áo ra mấy thanh tre nhỏ và một dải vải thô. Nó bắt đầu nẹp hai ngón tay gãy của Trác lại. Động tác của nó nhanh và dứt khoát, kiểu người đã nẹp tay cho người khác nhiều lần.
"Để tao đưa mày về, tao có nắm cỏ sương mồ hái trên dốc Rùa từ sớm tinh sương, thuốc ấy dịu đau tốt lắm. Đã bảo đừng có liều mạng mà."
Trác đứng im để nó buộc dải vải. Hắn chỉ trả lời một tiếng:
"Ừ."
Xung quanh, vài đứa học trò hạ xá nán lại. Chúng nhìn Trác với ánh mắt khác hẳn thường ngày, vừa tò mò vừa có chút kiêng dè. Một đứa tiến lại gần, nhìn vào cái rãnh nước rồi hỏi khẽ:
"Mày tính trước cả rồi à? Cái rãnh ấy?"
Trác không nhìn nó, cũng không trả lời. Hắn cúi xuống nhặt cái túi nước cái Sen đưa lúc sáng, nút lại, đút vào ngực áo.
Trác bước tới bàn thầy coi sổ. Thầy giám khảo đọc to kết quả một lần nữa để thầy coi sổ chép sang danh sách kỳ khảo tất niên. Ngòi bút lông đưa nhanh trên mặt giấy. Tên hắn đi từ cuốn sổ sơ khảo sang cuốn sổ kỳ khảo tất niên, kèm một chữ "Thông" bằng mực đen bóng.
Trác lê bước rời khỏi sân khánh. Cơn đau từ ngón tay bắt đầu giật lên từng hồi theo nhịp tim. Hắn đi ngang qua tấm khánh đá treo trên trụ đá giữa sân. Hắn không chạm vào nó. Hắn chỉ đi lướt qua, vai áo rách cọ nhẹ vào luồng không khí tĩnh lặng xung quanh tấm khánh.
Keng.
Một tiếng ngân vang lên.
Tiếng khánh không trong trẻo như mọi khi. Nó trầm, đục ngầu, như tiếng búa gõ vào một khối đồng đặc bị vùi dưới đất sâu. Âm thanh ấy ngắn ngủi, bị tiếng bàn tán của đám đông vừa tan trận át đi gần hết.
Trác không ngoảnh lại. Hắn tiếp tục đi về phía dãy lò sấy dược. Ở cửa vườn thuốc, cụ Đàn vẫn đứng đó từ lúc nào. Tay cụ kẹp cái nong dược bằng ba ngón tay còn lại, đứng im như một pho tượng đá ong. Đôi mắt cụ nhìn xoáy vào tấm khánh đá, rồi nhìn theo bóng lưng lệch vẹo của Trác.