Chương 4: Mười tám nong dược trong đêm sương muối

Thuộc tiểu thuyết Tấm Khánh Đá Không Chịu Ngân

Tác giả: · Thể loại: Huyền Huyễn · Đăng ngày · 2403 từ · khoảng 12 phút đọc

Đêm mười ba tháng Chạp, sương muối phủ xuống mái lá khu lò sấy dày đến mức đóng thành một lớp váng trắng đục, khô khốc trên những tấm liếp tre. Cái lạnh không còn là cảm giác nữa mà như những mũi kim châm li ti, thấm qua lớp áo hạ xá mỏng, len vào tận tủy xương.

Nguyễn Trác thọc tay vào túi áo, đụng phải mép tờ sổ nhập củi. Hắn dùng thanh cời bằng sắt dài chừng hai sải, khẽ gạt lớp tro xám ở cửa lò thứ nhất. Lửa bên trong vẫn nhuốm một màu đỏ sậm, bền bỉ. Mùi thuốc từ ba chiếc nong lớn bốc lên, quyện với mùi đá ong nóng già, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, ấm sực.

Cứ hai khắc một lần, Trác phải đảo nong.

Hắn bắt đầu từ lò số một, nơi có mười tám nong dược đang sấy dở. Lò này lửa đang ở độ hỏa ba, đỏ rực và đều. Trác nhấc mép nong, đôi bàn tay chai sần kẹp chặt lấy vành tre, lắc nhẹ theo vòng tròn. Những lát thuốc trắng nhạt, nâu sẫm xáo trộn vào nhau, kêu lạt xạt. Hắn phải đảo thật khéo để những miếng dược nằm ở rìa nong — nơi tiếp xúc trực tiếp với hơi nóng từ vách đá ong — được đẩy vào giữa, tránh bị cháy cạnh. Hết mười tám lượt, mồ hôi đã lấm tấm trên trán hắn dù lưng vẫn đang hứng gió lùa.

Sang đến lò thứ hai, tình hình khác hẳn. Lò này chỉ có mười hai nong nhưng là loại thảo dược nhiều nhựa, dễ kết dính. Trác vừa mở nắp lò đã ngửi thấy một mùi khét nhẹ, hăng hắc. Hắn biến sắc, vội vàng vứt thanh cời, dùng tay trần kéo phắt hai nong ở tầng giữa ra. Quả nhiên, mép dược đã chớm chuyển sang màu nâu đen do luồng nhiệt bị kẹt ở góc khuất. Hắn phải rút bớt hai thanh củi lớn, tỳ vai vào thành lò để điều chỉnh lại hướng gió. Việc này khiến vết thương cũ ở ngực nhói lên, nhưng hắn không dừng tay. Nếu hỏng mẻ này, công sức mười ngày qua của cả tổ lò sẽ đổ sông đổ biển.

Ở lò thứ ba, Trác bắt đầu công việc che chắn. Sương muối mỗi lúc một dày, nếu để hơi lạnh ẩm xâm nhập vào lúc dược đang độ khô thì thuốc sẽ bị bở, mất hết dược tính. Hắn kéo những tấm liếp tre nặng nề phủ kín mặt lò theo thứ tự từ dưới lên trên. Những nong đặt ở tầng dưới gần cửa thông gió nhất phải được đậy trước để ngăn khí lạnh tràn vào đột ngột làm thay đổi nhiệt độ lõi.

Hắn đếm thầm. Ba lò, tổng cộng bốn mươi hai nong dược. Từ giờ đến lúc tan phiên trực còn đúng hai canh giờ nữa. Mỗi canh phải đảo ít nhất hai lượt. Hắn nhẩm tính, với cái sườn còn đau âm ỉ thế này, hai hôm nữa lên sân sơ khảo, liệu hắn có thể trụ vững quá mười hiệp hay không. Mỗi lần nhấc một chiếc nong nặng, cơ liên sườn của hắn lại co rút, nhắc nhở về một giới hạn vật lý mà hắn chưa thể vượt qua.

Trác lẩm bẩm: "Đêm mười ba, hỏa ba lần, đảo bốn lượt." Hắn cúi xuống, ghi vào mặt sau tờ sổ bằng mẩu than đen. Hai ngày nữa đến sơ khảo. Hắn tựa lưng vào cột nhà kho củi, cảm giác vết sưng ở ngực từ đợt trúng Xích Trúc thủ vẫn còn râm ran. Dược liệu trong lò là của viện, còn cái mạng này là của hắn.

Tiếng bước chân dẫm lên lớp lá khô ngoài sân vách hở cắt ngang dòng suy nghĩ của Trác. Ba cái bóng đen hiện ra dưới ánh sáng đỏ lòm hắt ra từ cửa lò. Hai gã đệ tử trung xá bước vào trước. Chúng không nói lời nào, lầm lì tiến về phía Trác, khéo léo bao vây hai bên sườn, dồn hắn vào sát cột gỗ. Trịnh Khản bước vào sau cùng. Hắn đứng lại ngoài cửa lò một lúc, để bóng tối che khuất gương mặt, rồi mới chậm rãi bước hẳn vào vùng sáng của ánh lửa.

Trịnh Khản dừng lại cách Trác ba bước. Hắn không cầm vũ khí, hai tay buông thõng, nhưng vai hơi nhô lên, tư thế của người đã bén rễ vào đất. Gương mặt Khản hốc hác hơn mồng Bảy vừa rồi, quầng mắt thâm lại vì thiếu ngủ.

"Trác này," Khản nói, giọng khàn và phẳng lặng. "Tôi khuyên anh đừng lên sân hôm rằm nữa."

Trác đặt que cời xuống đất. Tiếng sắt chạm đá ong kêu khô khốc.

"Anh Khản, tên tôi đã nằm trong sổ sơ khảo của thầy rồi."

Trịnh Khản thở dài, một hơi thở dài mệt mỏi của kẻ đang làm việc quá sức. Hắn nói xong thì lơ đãng nhìn ra phía cửa lò, nơi sương muối đang đóng vảy trên ngọn cỏ.

"Thầy gạch được thì cũng thêm được. Tôi cũng chả muốn làm khó anh, nhưng tôi lỡ nhận của người ta nửa thang thuốc rồi. Nhà tôi đang nợ, không có thuốc này thì em tôi không trụ được qua mùa sương. Anh không đấu, tôi xong việc, anh cũng giữ được cái mạng về làng đốt than."

Khản chùi hai bàn tay vào vạt áo chàm đã sờn.

"Tôi không bỏ được," Trác trả lời, mắt nhìn thẳng vào đôi vai rộng của Khản.

Hai tên trung xá phía sau không đợi lệnh. Gã bên trái vọt tới, một tay khóa chặt cổ tay Trác, tay kia ép mạnh vào khớp khuỷu, đẩy ngược lên trên. Gã bên phải cùng lúc tì gối vào hông hắn, dùng cả trọng lượng cơ thể để ghim chặt bả vai Trác vào cột gỗ. Động tác của chúng đồng bộ và thuần thục đến đáng sợ, rõ ràng đã làm việc này không dưới chục lần.

Trác thử nhấc vai trái lên một cái để đo lực ép. Cứng như đá. Hắn lập tức nhận ra mình không thể thoát được bằng sức mạnh cơ bắp thuần túy. Hắn nhìn xuống gót chân của Trịnh Khản, thấy gã đang dịch chuyển nhẹ để tạo một góc đứng chéo. Hắn quan sát khoảng cách từ vai mình tới cột gỗ phía sau — chỉ chừng hai phân. Vạt áo hạ xá của gã trung xá bên trái bị sờn rách một miếng ở cổ tay, để lộ những vết sẹo cũ của việc luyện tập. Trác thu mọi chi tiết vào tầm mắt rồi bất ngờ thả lỏng toàn bộ cơ thể, để mặc cho hai gã kia khống chế.

Trịnh Khản đứng yên đó một nhịp trà. Hắn nhìn Trác, rồi nhìn cái lò sấy đang hừng hực lửa.

"Tao sẽ đánh vào vai trái. Gãy xương đòn thì nằm nửa tháng, thầy sẽ tự gạch tên mày."

Khản bước lên. Chân trái hắn đạp xuống nền đất, gót chân lún sâu, bám chắc như rễ tùng cổ thụ. Trác thấy vai Khản rút lại, khuỷu tay hơi choãi ra để mượn lực từ trục xương sống.

"Dòng máu họ Đàm không cứu được anh đâu."

Khản nói một câu ngắn ngủn rồi tung người tới. Không phải một cú đấm, mà là cả khối cơ thể to lớn lao đi bằng vai. Đó là Tùng Cốt công.

Trong đầu Trác, "cái hầm" bắt đầu cựa mình. Hắn không cố thoát ra. Hai tay bị giữ chặt khiến phần ngực và vai phơi ra hoàn toàn. Hắn tính toán. Nếu hắn gồng người, đòn của Khản sẽ bẻ gãy xương đòn ngay lập tức. Nhưng nếu hắn xoay người nửa bước về phía phải, để đòn vai ấy đập thẳng vào bả vai và trượt xuống sườn…

Trác hơi nghiêng người, để lộ phần da thịt dưới lớp áo hạ xá mỏng mảnh.

"Bộp!"

Tiếng xương thịt va chạm vang lên khô khốc. Trác cảm thấy một luồng lực nặng nề, trì trệ như một tảng đá từ trên đỉnh núi lăn xuống, dội thẳng vào mạn sườn trái. Một tiếng "rắc" nhỏ đến mức chỉ mình hắn nghe thấy. Toàn bộ không khí trong phổi bị ép sạch ra ngoài.

Hắn đổ sụp xuống. Hai tên trung xá buông tay, để hắn nằm co quắp trên nền đất đầy tro than.

Trác không thấy đau ngay lập tức. Một cảm giác nóng rực lan tỏa từ điểm va chạm, chỗ ấy gồ lên dưới tay hắn, sưng cứng lại chỉ trong vài nhịp thở. Hắn thấy một thứ gì đó rần rật chảy qua chỗ va chạm. Một cái "hình" vừa rơi vào hầm. Hắn nhìn thấy cách Khản đặt trọng tâm ở gót chân trái, cách lực đi từ hông lên vai, và cả khoảnh khắc cú va chạm bị khựng lại một nhịp ở đốt xương thứ hai.

Hắn nuốt được rồi.

"Xong chưa?" Một giọng nói già nua, khàn đặc vang lên từ phía sau dãy nong dược.

Cụ Đàn bước ra. Cụ không đi guốc mộc như mọi khi, đôi chân trần đạp im lìm trên mặt đất sũng nước sương. Tay phải cụ cầm chiếc đòn gánh tre già lên nước bóng loáng, tay trái cụt hai ngón kẹp hờ lấy đầu dây thừng.

Cụ không nhìn Trác, chỉ nhìn Trịnh Khản.

"Viện không cho phép đệ tử đánh nhau ở lò sấy."

Trịnh Khản lùi lại, vẻ mệt mỏi biến mất, thay vào đó là sự cảnh giác tột độ. Hắn ra hiệu cho hai tên kia lùi dần về phía cửa.

Cụ Đàn không tiến thêm. Cụ đưa chiếc đòn gánh lên, gõ nhẹ cán tre xuống nền đá ong cạnh lò sấy.

"Cộp."

Tiếng gõ không to, nhưng một vòng sóng vô hình lan ra từ điểm chạm. Những chiếc nong dược đang nằm yên bỗng rung bần bật, kêu lên những tiếng lạch cạch. Lớp tro trong lò sấy cuộn lên như có cơn lốc nhỏ thổi qua.

Trịnh Khản tái mặt. Hắn không nói một lời, xoay người chạy biến vào bóng đêm. Hai tên đệ tử trung xá cũng hớt hải theo sau, tiếng bước chân hổn hển xa dần.

Cụ Đàn đi tới cạnh Trác, dùng bàn tay ba ngón nắm lấy cổ áo hắn, nhấc dậy. Cụ không hỏi cậu có đau không, cũng không trách mắng. Cụ đẩy Trác ngồi bệt xuống một chiếc bục gỗ bằng một lực đẩy thô bạo nhưng chính xác.

"Thở ra," cụ nói, giọng cộc lốc.

Trác hít vào một hơi thật sâu theo bản năng để xoa dịu cơn đau, nhưng ngay lập tức, mạn sườn trái co thắt dữ dội khiến hắn sặc sụa, mặt mũi đỏ gay.

"Tôi bảo thở ra hết! Làm lại!" Cụ Đàn quát, giọng đanh như tiếng gõ sừng.

Trác nhắm mắt, cố gắng tống hết khí trong lồng ngực ra. Lần này hắn làm được một nửa thì lại khựng lại vì cảm giác như có hàng ngàn mảnh kính vụn đang đâm vào phổi. Cụ Đàn đặt bàn tay cụt ngón lên vai hắn, ấn mạnh xuống.

"Thở sạch khí ra. Khi biết đòn sắp tới, phải để lồng ngực trống rỗng. Ngực rỗng thì xương sườn còn có chỗ lùi, ngực đầy khí mà gồng lên là vỡ vụn."

Lần thứ ba, Trác tập trung vào việc xẹp lồng ngực xuống tối đa. Khi phổi không còn chút khí nào, hắn cảm nhận thấy các đốt xương sườn dường như dẻo dai hơn, áp lực từ vết sưng không còn chèn ép vào cơ quan nội tạng. Một cảm giác nhẹ nhõm kỳ lạ chạy dọc sống lưng.

Cụ Đàn hừ mạnh một tiếng: "Khi nào đối đầu với kẻ dùng cương kình, cứ việc làm như thế này. Đừng có gồng với cái thứ mạnh hơn mình."

Cụ Đàn nói xong, quay lưng đi về phía vườn thuốc, chiếc đòn gánh vắt vẻo trên vai.

Trác ngồi lại một mình trong ánh lửa lò lụi dần. Hắn đưa tay chạm vào mạn sườn trái. Chỗ đó đã bắt đầu gồ lên và nóng ran. Hắn thử đứng dậy, vận theo cái "hình" vừa nuốt được. Chân trái bấm xuống đất, vai hơi rút lại. Sườn hắn buốt điếng. Hắn phải dừng lại, mồ hôi vã ra như tắm.

Hắn ngồi xuống. Cái tư thế vừa rồi là tư thế bố hắn vẫn đứng khi hạ sọt than xuống sân. Bố hắn đang đứng đó, vai lệch hẳn sang một bên vì gánh hai sọt than nặng trĩu.

Trác nhớ rõ đôi bàn tay bố. Những móng tay dày, đen kịt vì tro than không bao giờ rửa sạch. Hắn nhớ mùi khói hầm bám trên vạt áo nâu rách rưới của ông. Hắn nhớ cả tiếng cười khàn khàn mỗi khi ông đặt sọt xuống sân.

Hắn lại nhớ thêm một chuyện. Đó là những buổi chiều muộn trên dốc làng, khi vai bố đã đỏ lựng và trầy trụa vì sợi dây thừng đay. Bố sẽ dừng lại ở lưng chừng dốc, hơi cúi người để đổi chiếc đòn gánh từ vai trái sang vai phải. Trác khi đó thường chạy theo sau, nhìn vào cái vai xương xẩu đang rung lên theo từng nhịp thở dốc.

Nhưng khi Trác cố nhìn lên phía trên, chỗ lẽ ra là khuôn mặt bố, hắn chỉ thấy một vệt mờ đục. Hắn cố nhớ đôi mắt, cái mũi, hay vết sẹo bên gò má mà u vẫn hay nhắc. Không có gì cả.

Trác nghiến răng, cố nhớ lại đám tang bố năm tám tuổi. Hắn đứng cạnh quan tài, nhìn vào bên trong. Hắn biết mình đã nhìn thấy mặt bố lần cuối ở đó. Nhưng giờ đây, ký ức ấy bị một mảng tối lớn nuốt chửng.

Trác đứng lặng người giữa đống tro tàn. Hắn đưa bàn tay lên, chậm rãi nhặt thanh cời sắt, gạt lại những vụn than rơi vãi dưới chân.

Tiếng cụ Đàn vọng ra từ phía vườn thuốc, lạnh lẽo như sương đêm:

"Sáng mai ra vườn sớm. Ta bảo cho một việc."