Chương 1: Ba trăm mười một lần bị bấm trên chõng tre
Thuộc tiểu thuyết Tôi Là NPC Bán Bánh Chưng Đầu Làng
Tác giả: Con Mèo Lười Biếng · Thể loại: Game / Hệ Thống · Đăng ngày · 2375 từ · khoảng 12 phút đọc
Ngày thứ nhất.
"Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng, nhân đỗ xanh mướt với thịt lợn ỉ nuôi lớn bằng bèo cái, chỉ năm đồng một chiếc, ăn vào là khí lực tràn trề, vết thương mau lành."
Tôi mở mắt. Một thiếu niên mặc áo vải thô, tóc buộc túm, đang dí sát mặt vào tôi. Trên đầu cậu ta hiện dòng chữ xanh lá: *kiemthanh_2k9*. Cậu ta vừa bấm vào cánh tay tôi.
Cổ họng tôi tự vận động. Dây thanh quản rung lên một nhịp điệu đều đặn, vui vẻ, không thể dừng lại. Đúng bốn mươi hai chữ. Tôi đếm không sai một chữ nào vì chính tôi là người đã viết câu thoại này trong bản báo cáo lỗi số mười hai vào sáu tháng trước. Lúc đó, tôi kiến nghị bỏ bớt phần "nuôi lớn bằng bèo cái" vì nó làm câu thoại dài quá mức cần thiết. Trưởng dự án đã bác bỏ.
Bây giờ, tôi đang phải tự mình phát âm nó lần thứ tư trong mười phút.
Cậu thiếu niên tên *kiemthanh_2k9* cười khoái chí, quay sang mấy người bạn đứng cạnh:
"Nhìn này, NPC này nói dài vãi. Game làm kỹ thật đấy."
Cậu ta lại bấm thêm một phát nữa vào ngực tôi.
"Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..."
Tôi đứng sau một cái chõng tre xộc xệch. Trên chõng đặt mười chiếc bánh chưng vuông vức, xanh mướt, xếp thành hai hàng ngay ngắn. Phía dưới đất là một cái nồi đồng lớn vẫn còn bốc khói nghi ngút. Mùi lá dong luộc và mùi nếp nồng đậm xộc thẳng vào mũi.
Tôi nhìn xuống bàn tay mình. Đó không phải là đôi tay của một gã kiểm thử viên hai mươi chín tuổi thường xuyên gõ phím. Đó là đôi tay của một người già, thô ráp, da mồi, móng tay cáu lại vì nhựa lá dong.
Tôi thử cử động ngón tay. Nhựa lá dính làm hai ngón trỏ và ngón cái hơi rít khi rời nhau. Lưng tôi đau nhói. Một cơn đau âm ỉ dọc theo cột sống, đúng kiểu của những người phải ngồi gói bánh hàng chục tiếng đồng hồ.
Tôi định há miệng bảo cậu thiếu niên kia dừng lại. Tôi muốn nói: "Này em trai, anh là người thật, anh bị kẹt trong này."
"Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..."
Câu thoại lại tự động tuôn ra. Tôi kinh hãi nhận ra mình không có quyền kiểm soát cơ hàm khi có người kích hoạt lệnh đối thoại.
Tôi nhìn quanh. Đây là làng Kẻ Mọc. Ngay phía trước là cây đa cổ thụ và giếng nước đá ong. Xa hơn một chút là cổng làng bằng gạch đỏ bong tróc. Mọi thứ giống hệt bản thiết kế toàn tức VR mà tôi đã kiểm tra suốt chín tháng qua. Chỉ có điều, mùi bùn đất và cái nắng hanh hao trên da thịt này quá thật.
Tôi quyết định thử lần thứ nhất: thoát ra khỏi vùng hoạt động.
Tôi lách khỏi chõng tre. Đầu gối ông già Tư kêu rắc một tiếng khô khốc. Tôi bước từng bước nặng nề qua quầy của lão Sáu, đi ngang cây đa già nua và cái giếng nước đầy rêu xanh. Ba người chơi đang ngồi bệt bên mép giếng để chờ hồi máu, mắt họ lướt qua tôi nhưng không ai buồn hỏi. Tôi đếm được ba mươi hai bước chân từ chõng tre ra đến cột mốc đá đầu làng. Lưng tôi còng xuống vì sức nặng của cái thân xác tám mươi tuổi. Hơi thở đứt quãng và khò khè trong lồng ngực gầy guộc. Lão Sáu hàng xén đánh mắt nhìn theo tôi một giây rồi lại quay về trạng thái đứng im.
Vừa chạm chân qua ranh giới vô hình cạnh cột mốc đá, một lực kéo cực mạnh tóm lấy gáy tôi.
Xương cổ tôi kêu khục một tiếng khi trọng lực bị đảo ngược hoàn toàn để đưa vật thể về tọa độ gốc.
*Bịch!*
Tôi ngã sấp mặt xuống đất. Đúng vị trí sau chõng tre. Tư thế ngã của tôi y hệt tư thế tôi đang bước: chân trái đưa về phía trước, tay vung ngang hông. Tôi nằm đo đất, mũi chạm vào lớp đất tơi xốp đầy mùi phân trâu.
"Ơ, NPC ngã kìa!" Một cô gái đứng gần đó hét lên.
Bốn người chơi lập tức vây quanh. Một người cười hô hố, một người nhanh tay bật chức năng quay video hệ thống. Đứa thứ ba dùng mũi kiếm chọc vào vai tôi. Đứa thứ tư bấm vào lưng tôi ngay lập tức khi tôi còn chưa kịp nhổm dậy.
"Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng, nhân đỗ xanh mướt với thịt lợn ỉ nuôi lớn bằng bèo cái..."
Tôi vừa nằm sấp dưới đất, vừa đọc đủ bốn mươi hai chữ bằng một giọng niềm nở đến mức kinh tởm. Mấy người chơi cười rộ lên, rồi họ tản đi rất nhanh. Người chơi mới luôn bận rộn.
Tôi lồm cồm bò dậy, phủi quần áo nâu sồng. Cột sống lại biểu biểu tình bằng một cơn nhức buốt. Tôi nhìn sang bên cạnh.
Lão Sáu hàng xén đứng cách tôi chừng hai chục bước. Lão đang đứng bất động sau cái sạp nhỏ bày đá lửa và dây gai. Một người chơi đi qua bấm vào lão.
"Mua gì thì chọn đi, không mua thì đừng đứng chắn chỗ," lão Sáu nói bằng giọng đặc sệt vùng miền, cộc lốc và khô khốc.
Lão nói xong thì đứng im như phỗng. Mắt lão nhìn thẳng vào khoảng không. Lão không chớp mắt, không nhúc nhích dù một con ruồi đang đậu trên chóp mũi. Lão là một NPC đúng nghĩa. Một tệp dữ liệu không có ý thức.
Tôi khác lão. Và cái sự khác biệt đó khiến tôi rợn tóc gáy.
Tôi thử lần thứ hai: phá vỡ lớp thứ tư.
Một người chơi khác tiến lại gần. Tôi chủ động mở lời trước khi cậu ta kịp bấm. Tôi nói: "Chào khách, tôi không phải là máy, tôi bị kẹt ở đây, hãy báo cho..."
Miệng tôi phát ra: "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..."
Tôi thử lần thứ ba. Lần này tôi chọn một câu nằm trong logic của bối cảnh nhưng không có trong kịch bản cũ của ông Tư. Tôi nói về thời tiết: "Trời hôm nay nắng gắt quá, tráng sĩ có thấy nóng không?"
Lần này, không có dòng chữ xanh lá nào tuôn ra. Cổ họng tôi rung lên theo đúng ý muốn.
"Trời hôm nay nắng gắt quá, tráng sĩ có thấy nóng không?"
Câu đó ra được. Tôi đứng sững lại. Hệ thống không chặn những câu thoại nằm ngoài kịch bản nếu chúng không vi phạm quy tắc về bảo mật thông tin hoặc phá vỡ thực tại ảo của người chơi. Tôi đã học được luật: muốn nói điều mình muốn, phải mượn ngôn ngữ của thế giới này.
Tôi thử lại bằng ba cách khác nhau: "Tôi là Hoàng, tôi đang bị kẹt trong hệ thống này." thành "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..." "Làm ơn hãy gọi cảnh sát đến cứu tôi với." thành "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..." "Nắng này mà ăn bánh chưng thì nóng lắm." thành "Nắng này mà ăn bánh chưng thì nóng lắm."
Tôi im lặng. Một sự im lặng đáng sợ.
*kiemthanh_2k9* quay lại. Cậu ta dường như rất thích cái quầy bánh chưng của tôi. Cậu ta bấm liên tục ba phát vào cánh tay tôi.
Tôi nghiến chặt răng. Tôi dùng toàn bộ ý chí để giữ cho hai hàm răng không tách ra.
Cơ mặt tôi co giật. Cơn đau chạy dọc xương quai hàm. Nhưng rồi, miệng tôi tự động bật mở như có một bàn tay vô hình cạy ra.
"Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..."
Nó tự chạy. Như một cái máy ghi âm bị kẹt nút. Tôi không thể không nói. Tôi phải đọc trọn vẹn, đúng tông điệu, đủ bốn mươi hai chữ. Nếu bị bấm liên tục, câu thoại sẽ xếp hàng chờ trong đầu tôi và tuôn ra lần lượt.
Tôi nhìn vào không trung. Một bảng dữ liệu hiện ra, chỉ mình tôi thấy:
> Số lần bị bấm hôm nay: 184 > Kho bánh: 20/20 chiếc
Trưa. Nắng gắt hơn.
Tôi đứng đó quan sát lão Sáu. Trong vòng một giờ đồng hồ, có đúng mười bốn người chơi đi ngang qua bấm vào lão. Lão lặp lại câu thoại "Mua gì thì chọn đi, không mua thì đừng đứng chắn chỗ" chính xác mười bốn lần. Lão đứng ở tọa độ X:142 Y:85 không lệch một milimet. Tôi biết rõ cơ chế của lão. Đúng 00:00 mỗi ngày, kho hàng của lão sẽ tự động đầy lại mà không cần ai tiếp tế. Quầy bánh chưng của tôi thì không có dòng lệnh đó. Nếu mười chiếc bánh trên chõng và mười chiếc trong nồi biến mất, tôi sẽ chẳng còn gì để bày.
Tôi nhìn ra bãi chăn trâu đầu làng. Con bé Mít đang đứng dưới bóng cây sung. Nó cầm roi tre, lặp đi lặp lại động tác quất vào không khí. Có người chơi đến gặp nó để nhận nhiệm vụ "Tìm trâu lạc".
"Trâu nhà em đi lạc vô rừng, tráng sỹ tìm giúp em với," nó nói.
Tôi nhếch mép. "Tráng sỹ". Chữ "sỹ" dùng dấu ngã. Đó là lỗi chính tả tôi đã ghi vào sổ chín tháng trước khi kiểm tra kịch bản cho NPC_KM_007. Trưởng nhóm nội dung bảo không quan trọng, chẳng ai đọc kỹ mấy dòng đó đâu. Giờ đây, cứ mỗi năm phút, tôi lại nghe con bé Mít phát âm sai cái dấu ngã đó một lần. Tiếng quất roi tre của nó vang lên đều đặn. Lão Sáu hàng xén vẫn không chớp mắt. Cả làng Kẻ Mọc là một guồng quay cơ khí, và tôi là một cái bánh răng bị lỗi nhưng vẫn phải quay theo nhịp.
Tôi liếc nhìn bảng dữ liệu của mình đang lơ lửng bên cạnh chõng tre:
> Số bánh hệ thống phát: 20 chiếc/ngày > Số bánh đã bán: 0 > Số bánh còn lại: 20
Buổi chiều trôi qua trong sự hành hạ của các ngón tay người chơi.
> Số lần bị bấm hôm nay: 256
Tôi nhìn vào bảng vật phẩm của mình.
> Vật phẩm: Bánh chưng · Loại: tiêu hao · Hồi máu: 12 · Giá bán: 5 đồng · Phẩm chất: Phổ thông
Không một ai mua. Người chơi mới vào game chỉ có mười đồng lận lưng. Họ thà để máu tự hồi hoặc đi xin ăn ở quán cơm sân đình còn hơn bỏ năm đồng mua một cái bánh hồi được mười hai điểm máu rẻ tiền. Với họ, tôi chỉ là một cái "loa" phát thoại để kiểm tra xem game có giật lag hay không.
Hoàng hôn xuống. Làng Kẻ Mọc bắt đầu thưa người. Người chơi kéo nhau ra rừng săn cáo hoặc vào hang động đánh chuột hết.
Chân tôi tê dại. Tôi khập khiễng bước vào gian bếp nhỏ nằm ngay sau quầy bánh chưng. Đây là vùng an toàn, nơi duy nhất không có người chơi nào vào được vì cánh cửa tre luôn hiển thị trạng thái "Khóa".
Gian bếp tối và đầy mùi tro bếp. Tôi ngồi bệt xuống nền đất, lưng tựa vào vách gỗ.
Nghề nghiệp cũ trỗi dậy. Khi một kiểm thử viên gặp một lỗi không thể sửa, anh ta phải ghi lại để những người sau không dẫm phải. Hoặc ít nhất, để xác nhận rằng cái lỗi đó có tồn tại.
Tôi đi tìm than. Trong bếp chỉ có một chồng củi khô và cái lò đất nguội lạnh. Tôi thọc tay vào đống tro tàn, moi ra một mẩu than đen nhẻm dài cỡ ngón tay. Tôi đứng dậy, đi đến vách gỗ phía đông của gian bếp, nơi ánh sáng trăng bắt đầu len qua khe hở.
Tôi dùng mẩu than viết lên vách gỗ phẳng phiu nhất. Cánh tay tôi run rẩy, nhựa lá dong dính trên ngón tay làm nét chữ hơi bị nhòe.
Hiện tượng: Ý thức nhân viên kiểm thử bị kẹt trong vỏ NPC_KM_014. Mất quyền kiểm soát cơ hàm khi bị kích hoạt hội thoại. Không thể di chuyển ra khỏi bán kính hoạt động 20m. Các bước tái hiện: 1. Tỉnh dậy trong bối cảnh làng Kẻ Mọc. 2. Di chuyển ra cột mốc đá đầu làng. 3. Thử nói các câu thoại phá vỡ lớp thứ tư. Mức độ: Nghiêm trọng (Blocker)
Viết xong, tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ đen sì trên vách. Nó trông thật thảm hại. Một phiếu báo lỗi ghi bằng than trong một thế giới ảo.
Tôi đếm lại con số cuối cùng trong ngày trước khi lịm đi vì kiệt sức.
> Số lần bị bấm hôm nay: 311 > Thời gian tới hội Xuân: 9 ngày
Đêm ở làng Kẻ Mọc rất tĩnh. Tiếng dế kêu râm ran là một vòng lặp âm thanh 30 giây một lần. Tôi nhắm mắt, cảm nhận nhựa lá dong khô lại trên đầu ngón tay.
Sáng hôm sau.
Ánh nắng lọt qua khe vách gỗ, chiếu đúng vào dòng báo lỗi của tôi.
Tôi dụi mắt, nhìn xuống phía dưới.
Dưới dòng "Mức độ: Nghiêm trọng", xuất hiện một dòng chữ mới. Nó không phải bằng than. Nó là một màu đỏ rực, sắc lẹm, trông như được khắc trực tiếp vào dữ liệu của không gian này.
*Vậy thì chứng minh đi.*