Chương 2: Bốn trăm lẻ hai lần bấm và giọt máu trên nền đất
Thuộc tiểu thuyết Tôi Là NPC Bán Bánh Chưng Đầu Làng
Tác giả: Con Mèo Lười Biếng · Thể loại: Game / Hệ Thống · Đăng ngày · 2209 từ · khoảng 11 phút đọc
Ngày thứ hai của chu trình vận hành tại làng Kẻ Mọc bắt đầu bằng một tiếng rít dài của hệ thống. Sự xuất hiện của bốn mươi sáu tài khoản người chơi mới rơi từ trên trời xuống làm náo động cả vùng không gian ảo. Tôi đứng trong gian bếp tối om phía sau quầy. Trên vách gỗ, dòng chữ đỏ vẫn nằm đó. Nó tĩnh lặng và chói mắt: *“Vậy thì chứng minh đi”*. Tôi không đoán. Tôi không hỏi. Tôi cũng chẳng dành thời gian để tự vấn xem "Người quản" là ai. Tôi cúi xuống. Tôi nhặt mẩu than còn sót lại từ đám củi cháy dở tối qua. Tôi quẹt một đường khô khốc bên dưới dòng chữ ấy. Tôi bắt đầu ghi thêm vào phiếu lỗi. *Hiện tượng: Dòng chữ đỏ xuất hiện ngoài kịch bản trên bề mặt vật thể vật lý (vách bếp).* *Các bước tái hiện: Bước một, tương tác với đối tượng (ghi lời than phiền). Bước hai, kích hoạt phản hồi hệ thống. Bước ba, quan sát dòng chữ đỏ.* *Mức độ: Nghiêm trọng. Đề nghị: Kiểm tra tính toàn vẹn của dữ liệu môi trường.* Viết xong, tôi phủi tay cho sạch bụi than. Tôi bước ra ngoài quầy. Một ngày làm việc của NPC_KM_014 chính thức bắt đầu. Bốn trăm lẻ hai lần. Đó là số lần tôi bị người chơi "bấm" vào trong ngày hôm nay. Cứ mỗi lần một bàn tay ảo chạm vào vai hoặc cánh tay tôi, khung thoại bốn mươi hai chữ lại tự động nhảy ra. Miệng tôi mở. Giọng tôi phát ra. Âm điệu vui vẻ như một cái máy được lập trình hoàn hảo. "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng, nén chặt trong mười hai tiếng đồng hồ, ăn vào ấm bụng, mát lòng, hồi sức tức thì cho các chuyến đi xa." Đến lần thứ một trăm, tôi nhận ra lưng mình bắt đầu mỏi. Cái thân xác ông Tư này đã ngoài năm mươi. Xương khớp không còn là của một thanh niên hai mươi chín tuổi. Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng ngắn ngủi giữa hai đợt khách, tôi đang loay hoay lau dọn cái chõng tre. Ngón tay tôi vô tình lướt qua khoảng không phía trên bảng giá gỗ. Một khung lưới trong suốt hiện ra. Đây là giao diện quản lý vật phẩm. Trước đây tôi chỉ được nhìn thấy nó qua màn hình máy tính tại phòng kiểm thử của công ty. Để mở bảng này, tôi phải nhấn giữ vào vùng không gian trống trên bảng giá gỗ trong đúng ba giây. Giao diện hiện ra gồm hai tab: [Thông tin hiển thị] và [Thuộc tính lõi]. Ở tab thông tin, có bốn ô có thể sửa đổi. Chúng gồm Tên vật phẩm, Mô tả ngắn, Mô tả chi tiết và Giá bán. Các ô như Phẩm chất, Hiệu ứng hồi phục và Thời gian tồn tại đều bị khóa cứng. Chúng bị chặn bằng một biểu tượng ổ khóa màu xám xịt. Đó là những giá trị được bảo mật bởi máy chủ trung tâm. Tôi chạm vào dòng mô tả của món bánh chưng. Một con trỏ nhấp nháy xuất hiện trên bàn phím ảo lơ lửng. Tôi xóa sạch nội dung mặc định. Ngón tay tôi di chuyển trên không trung để gõ lại từng chữ một cách tỉ mỉ. Tôi phải mất tới ba lần thử lại. Hệ thống liên tục báo lỗi "Ký tự không hợp lệ". Nguyên nhân do tôi lỡ tay gõ theo thói quen của dân lập trình. Khi tôi gõ xong, một nút "Lưu thay đổi" hiện lên ở góc phải. Tôi nhấn vào. Hệ thống hiện ra một bảng xác nhận nhỏ: "Bạn có chắc chắn muốn cập nhật dữ liệu hiển thị cho vật phẩm [Bánh chưng] không?". Tôi nhấn [Có]. Dòng cũ: Vật phẩm: Bánh chưng Dòng mới: Vật phẩm: Bánh chưng nếp cái hoa vàng Dòng cũ: Giá bán: 5 đồng Dòng mới: Giá bán: 10 đồng Ngay lập tức, con số trên tấm biển gỗ ở quầy hàng từ từ mờ đi. Nó hiện ra con số 10 rõ nét. Tôi không nói dối hệ thống. Những cái bánh này đúng là bánh chưng. Quy trình luộc bánh chưng trong thế giới này quả thật mất mười hai tiếng đồng hồ. Tôi chỉ đang cập nhật đúng giá trị của sức lao động. "Ủa, ông Tư?" Một giọng nói vang lên kèm theo một cái bóng nhảy choi choi. Kiemthanh_2k9 đã đứng trước quầy từ lúc nào. Nó nheo mắt nhìn tấm biển giá mới. Nó gãi đầu. "Hôm nay tăng giá à lão già? Bánh nếp cái hoa vàng là cái gì? Có xịn hơn loại hôm qua không?" Tôi đứng thẳng lưng. Khuôn mặt tôi cứng đờ theo thiết lập kịch bản. Khung thoại mặc định tự chạy. "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..." Tôi đọc hết bốn mươi hai chữ. Kiemthanh_2k9 kiên nhẫn nghe cho đến khi khung thoại đóng lại. Nó tặc lưỡi. Nó ném mười đồng lên chõng tre. "Thôi được rồi, mua thử xem có gì khác không. Cho một cái." Tôi đưa bánh cho nó. Giao dịch hoàn tất. Hiệu ứng của việc "sửa mô tả" bắt đầu lan rộng nhanh hơn tôi tưởng. Một hàng người bắt đầu rồng rắn kéo đến trước quầy bánh. Đầu tiên là một tân thủ. Cậu ta mua liền ba cái bánh vì tò mò tại sao món này lại đắt gấp đôi ngày hôm qua. Tiếp đó là một người chơi khác. Đây là một người chơi có vẻ thiên về cày cuốc. Cậu ta đọc kỹ dòng mô tả "hồi sức tức thì". Sau đó cậu ta quyết định mua hai cái để dành cho chuyến đi săn lợn rừng. Một cô nàng đứng tần ngần trước quầy. Cô ta lẩm nhẩm đọc dòng "nếp cái hoa vàng". Cô ta quay sang bảo bạn đi cùng: "Mua cái này đi, nghe tên có vẻ là nguyên liệu nhiệm vụ ẩn đấy". Cô ta mua bốn cái. Hai người chơi khác mỗi người lấy một cái. Một người chơi trung niên mua hai cái. Ba thanh niên đi theo nhóm mỗi người lấy thêm một cái nữa để chia nhau. Tổng cộng, mười cái bánh còn lại được tẩu tán sạch sẽ. Thời gian diễn ra chỉ trong vòng chưa đầy ba mươi phút. Tổng doanh thu hôm nay là đúng 200 đồng. Con số chính xác với mức giá 10 đồng cho mỗi chiếc trong số 20 cái bánh kho hàng. Lão Sáu hàng xén bên cạnh vẫn đứng bất động. Quạt nan trên tay lão nhịp nhàng theo một biên độ cố định không đổi. Dù quầy bánh của tôi có náo nhiệt hay tranh cãi về giá cả thế nào, lão cũng không liếc nhìn lấy một cái. Lão trung thành tuyệt đối với kịch bản "người bán hàng điềm tĩnh" của mình. Tôi nhìn vào bảng trạng thái kho hàng. > Trạng thái kho: 0/20 > Thời gian hồi phục: Vô hạn > Lệnh cấp phát: Không khả dụng Hệ thống không tự đầy bánh vào kho. Tôi liếc sang quầy hàng xén cách đó hai mươi bước. Lão Sáu hàng xén vừa bán đi một cuộn dây gai cuối cùng trên kệ cho một người chơi. Phải chờ đến đúng mốc nửa đêm, kho của lão mới được hệ thống quét. Sau đó nó tự động lấp đầy lại như cũ. Đó là thứ đặc quyền dành cho NPC cung ứng mà tôi vô cùng ghen tị. Hiện tại, kho hàng của tôi vẫn đứng im ở con số không tròn trĩnh. Nghĩa là hệ thống đã phát cho tôi hai mươi cái bánh duy nhất trong ngày. Sau khi tôi bán sạch với giá cao, nó quyết định không phát thêm. Muốn bán tiếp, tôi phải có hàng. Muốn có hàng, tôi phải tự chuẩn bị nguyên liệu. Tôi rời khỏi quầy. Tôi đi về phía tây làng. Đầu tiên là ghé vườn của NPC giữ vườn lá để xin lá dong. Lão giữ vườn ngồi giữa những đống lá xanh mướt nhưng ánh mắt đờ đẫn. Lão chỉ đồng ý đổi lá nếu tôi có "Phân bón loại A". Đây là một vật phẩm mà hiện tại tôi không có cách nào sở hữu được. Sau đó, tôi tìm đến kho gạo của làng do NPC coi kho gạo quản lý. Gạo nếp ở đây có giá 2 đồng một đấu. Khi tôi định mua, hệ thống báo lỗi: "NPC không có quyền thực hiện giao dịch mua bán với NPC kho". Tôi không biết tên của họ, dường như cũng chẳng có ai thiết lập tên cho họ cả. Ngày hôm nay của tôi kết thúc trong bế tắc. Tôi không thể đổi lá vì thiếu vật phẩm trung gian. Tôi cũng không thể mua gạo vì bị kẹt quyền hạn hệ thống. Đây chính là cái bẫy logic. Tôi phải tìm cách phá bỏ nó trong ngày mai. Tôi đứng ở cột mốc đầu làng. Tôi nhìn vệt đất đỏ dẫn ra cánh rừng phía xa. Chỉ cần bước qua đó ba bước, tôi có thể đến được ruộng lúa của những người chơi cấp cao hơn. Tôi thử bước một bước. Lưng tôi đau nhói. Một lực kéo vô hình giật mạnh từ phía sau gáy. *Bịch.* Tôi ngã sấp mặt xuống nền đất. Vị trí ngã ngay sát cột mốc. Bốn người chơi đang chạy ngang qua dừng lại nhìn tôi. "Kìa, NPC bị lỗi à? Sao lại ngã ở đây?" Tôi lồm cồm bò dậy. Tôi phủi bụi trên áo nâu. Khung thoại mặc định lại nhảy ra. Có người vừa bấm vào để kiểm tra xem tôi có phải là nhiệm vụ ẩn không. "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..." Đám người chơi chán nản bỏ đi. Họ thấy tôi chỉ lặp lại câu thoại cũ. Tôi quay lại quầy bánh. Tôi ngồi bệt xuống đất. Chiều muộn, nắng vàng quánh lại như mật trên những rặng tre. Kiemthanh_2k9 quay lại. Nó nhìn cái chõng trống không. Nó nhìn tôi đang ngồi bó gối bên cạnh nồi đồng nguội lạnh. "Này ông Tư, sao không còn bánh? Hôm nay bán đắt hàng quá nên nghỉ sớm à?" Nó đứng đó. Tay nó cầm thanh kiếm gỗ. Đôi mắt ảo của nhân vật người chơi nhìn xoáy vào tôi. Đây là lượt bấm thứ bốn trăm lẻ hai trong ngày. Khung thoại của tôi chạy hết bốn mươi hai chữ. Khi khung thoại vừa khép lại, tôi nhìn thẳng vào nó. Hệ thống cho tôi một khoảng hở nhỏ để phản hồi tự do. Điều kiện là không vi phạm quy tắc bảo mật. "Tôi đang đợi gạo về," tôi nói. Giọng tôi khản đặc vì đã đọc khung thoại quá nhiều. Kiemthanh_2k9 chớp mắt. Nó nhe răng cười. Một cái icon mặt cười hiện ra trên đầu nó. "NPC này cũng biết chém gió nhỉ. Gạo về cơ à? Thế mai có bánh không? Để tôi còn qua sớm, cái bánh mười đồng của ông hồi máu ổn phết, đi đánh lợn rừng đỡ phải ngồi nghỉ." Tôi không đáp. Nó cũng không đợi tôi đáp. Nó xoay người chạy biến về phía sân đình. Nơi đó ánh đèn lồng bắt đầu được thắp lên cho phiên chợ đêm. Không ai nhận ra sự khác biệt. Không ai biết rằng lão già bán bánh chưng này vừa nói một câu nằm ngoài kịch bản. Thế giới vẫn vận hành theo những dòng mã khô khốc của nó. Tôi quay vào gian bếp. Dưới ánh sáng lờ mờ của buổi hoàng hôn, dòng chữ đỏ vẫn im lìm trên vách gỗ. Tôi cầm lấy những sợi lạt giang cũ. Chúng sót lại từ mẻ bánh sáng nay. Chúng mỏng. Chúng dai và dính nhựa. Tôi bắt đầu tước lạt. Từng sợi lạt giang được tách ra. Chúng phát ra tiếng sột soạt chân thật đến mức đáng sợ. Bên cạnh chân tôi, một mảnh lá dong khô bị rơi ra từ hôm qua. Nó đang bắt đầu tan rã. Những mẩu lá xanh thẫm dần biến thành những dòng mã nhị phân li ti. Chúng mờ nhạt rồi biến mất vào hư không. Dữ liệu không thể sinh ra từ hư vô. Tôi biết cách để thu thập chúng từ những kẽ hở của thế giới này. Tôi đặt tay lên vách bếp. Tôi đứng ngay cạnh dòng chữ của Người quản. *Gạo: 0 đấu.* *Lá: 0 tàu.* *Tiền: 200 đồng.* Tôi còn tám ngày nữa để chuẩn bị cho Hội Xuân. Hệ thống ghi nhận trạng thái: NPC_KM_014, hoạt động bình thường. Tôi cúi đầu, tiếp tục tước sợi lạt thứ mười hai. Ngón tay tôi rớm máu, một giọt máu màu đỏ sẫm rơi xuống nền đất, không biến thành mã nhị phân, mà thấm sâu vào lòng đất làng Kẻ Mọc.