Chương 5: Cái Mít bước qua cột mốc đá đầu làng

Thuộc tiểu thuyết Tôi Là NPC Bán Bánh Chưng Đầu Làng

Tác giả: · Thể loại: Game / Hệ Thống · Đăng ngày · 1860 từ · khoảng 9 phút đọc

Ngày thứ mười.

Mẻ bánh cuối cùng được vớt ra lúc bốn giờ sáng. Khói từ nồi luộc ám vào vách nứa, quyện với mùi lá dong chín nồng và mùi tro than. Hoàng dùng đôi đũa cả lớn, thận trọng nhấc từng chiếc bánh vuông vức, xanh sẫm, xếp chồng lên mặt chõng tre.

Cơ thể ông Tư đau nhức. Khớp gối kêu lục khục sau mỗi lần cúi xuống, và mười đầu ngón tay đã chai lại vì nhựa lá. Anh duỗi thẳng lưng, nghe xương sống kêu răng rắc.

Dòng dữ liệu khô khốc hiện lên trên mặt gỗ quầy hàng:

Vật phẩm: Bánh chưng (Độc nhất) · Số lượng: 74 · Loại: Tiêu hao · Hồi máu: ??? · Ph phẩm chất: ??? Kho nguyên liệu: Lá dong: 0 · Gạo nếp: 0 · Đỗ xanh: 0 · Lạt giang: 0 Tiền trong quầy: 0 đồng

Hoàng nhìn con số 0 ở kho nguyên liệu. Hôm nay là ngày cuối cùng của đợt thử nghiệm Hội Xuân. Anh đã dùng hết sạch những gì đổi được từ mớ lỗi hệ thống và sự tích cóp trong mười ngày qua. Bảy mươi tư chiếc bánh này là tất cả vốn liếng của quầy NPC_KM_014.

"Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng..."

Lão Sáu hàng xén cách đó hai mươi bước vừa bắt đầu vòng lặp. Giọng lão đều đều, vô hồn. Một người chơi cấp thấp vừa rơi xuống cổng làng, chưa kịp nhìn quanh đã bấm vào lão.

Làng Kẻ Mọc sáng nay không còn là ngôi làng tân thủ đìu hiu.

Sáu giờ sáng, cổng làng rùng mình. Từng luồng sáng trắng lóe lên liên tục tại điểm hồi sinh. Người chơi từ các khu vực lân cận đổ về như kiến cỏ. Cờ phướn ngũ sắc tự động mọc lên dọc con đường đất, rực rỡ và giả tạo. Những lồng đèn đỏ treo lủng lẳng trên cành đa đầu làng, phát ra thứ ánh sáng ổn định đến mức không thực.

Hệ thống bắt đầu kích hoạt các kịch bản Hội Xuân. Đám NPC nông dân vốn chỉ đứng cuốc đất giờ di chuyển theo lộ trình cố định ra sân đình. Tiếng nhạc bát âm vang lên, đều đặn và không có cao trào.

Hoàng kéo tấm biển gỗ ghi giá ra phía trước: "Bánh chưng thủ công: 25 đồng".

Cơn lũ người bắt đầu tràn qua quầy của anh.

Số lần bị bấm: 1.842... 1.915... 2.107...

Con số nhảy loạn xạ trên góc nhìn của Hoàng. Áp lực của hàng nghìn lượt truy cập cùng lúc làm đầu anh ong lên. Theo luật, mỗi lượt bấm sẽ kích hoạt khung thoại bốn mươi hai chữ. Nhưng lần này, khung thoại không kịp hiện ra.

Người chơi hiện tại không phải hạng tân thủ tò mò. Họ là những người đi "cày" sự kiện. Họ không cần nghe về gạo nếp cái hoa vàng. Họ cần vật phẩm hồi máu cấp cao để chuẩn bị cho chuỗi nhiệm vụ "Phá cỗ đêm Xuân" ở sân đình.

Do Hoàng đã thay đổi dòng mô tả vật phẩm thành bảng báo giá trao đổi nhanh từ chương hai, giao diện mua bán của anh giờ đây hiện thẳng lên màn hình người chơi ngay khi họ chạm vào quầy. Hệ thống ưu tiên xử lý giao dịch hơn là xử lý thoại. Lớp kịch bản mặc định bị đè bối hoàn toàn bởi logic thương mại.

"Ê, NPC này bán bánh lạ này." "Hồi máu không xác định? Chỉ số ẩn à?" "Mua nhanh không thằng khác hốt hết."

Những bàn tay ảo vươn ra. Tiền đồng rơi vào ngăn kéo ảo kêu leng keng.

Vật phẩm: Bánh chưng · Số lượng: -1 · Tiền: +25 Vật phẩm: Bánh chưng · Số lượng: -2 · Tiền: +50

Hoàng không nói gì. Anh chỉ làm một việc duy nhất: cầm bánh đưa cho họ. Anh nhìn những khuôn mặt người chơi thực. Có kẻ hối hả, có kẻ cau có, có kẻ dùng lệnh "Khám phá" lên chiếc bánh rồi trợn mắt.

"Hàng thủ công thật à? Sao game này có thứ không có mã định danh phẩm chất thế này?"

Họ không biết rằng chiếc bánh này không được sinh ra từ mã nguồn. Nó sinh ra từ mười hai tiếng củi lửa, từ đôi bàn tay già nua đau nhức của ông Tư và tri thức của một kiểm thử viên bị kẹt ở chỗ làm.

"Ông Tư! Cho ba cái!"

Một cái tên quen thuộc hiện lên: kiemthanh_2k9. Cậu nhóc kiếm sĩ vẫn mặc bộ đồ khởi đầu nhưng đã có thêm cái bao kiếm bằng da trông khá xịn. Cậu ta ném xuống 75 đồng, nhận lấy ba chiếc bánh cuối cùng của mẻ hai.

"Ông vẫn bán ở đây à? Cháu tưởng Hội Xuân ông đi nghỉ rồi chứ."

Hoàng nhìn cậu nhóc. Miệng anh định nói gì đó, nhưng kịch bản NPC chỉ cho phép anh mỉm cười máy móc. Kiemthanh_2k9 cũng chẳng đợi câu trả lời, cậu ta quay người nhảy chân sáo về phía sân đình, vừa đi vừa gặm một chiếc bánh.

"Ngon hơn hàng hệ thống thật," tiếng cậu ta loáng thoáng vọng lại giữa đám đông.

Đúng lúc đó, đám đông dạt ra. Một bóng người to lớn đứng chắn trước quầy.

ChúGấu.

Bang chủ bang Bát Cơm Có Thịt không mặc bộ đồ tân thủ nữa. Hắn khoác một chiếc áo bào bằng lụa, chỉ số cấp độ đã vượt qua mức 30. Hắn nhìn cái chõng đã vơi đi hai phần ba, rồi nhìn sang ngăn kéo tiền của Hoàng.

"Ông Tư," ChúGấu gõ nhẹ ngón tay xuống mặt quầy. "Tôi đã nói rồi. Hệ thống không định giá nổi đồ của ông."

Hoàng nhìn thẳng vào mắt hắn. Bảng chỉ số của ChúGấu hiện ra: Thể lực: 450 · Nội lực: 200 · Trạng thái: Đang tính toán.

"Hôm nay tôi không ra giá bao trọn nữa," ChúGấu nói, giọng bình thản. "Vì tôi biết ông sẽ không bán. Đồ này, ông không làm vì tiền."

Hoàng vẫn giữ im lặng. Trong sổ nhiệm vụ của anh, dòng chữ của "Người quản" vẫn im lìm.

ChúGấu nhếch mép, quay đầu nhìn về phía sân đình nơi pháo hoa bắt đầu nổ. "Ông không phải NPC, nhưng ông cũng không phải người chơi. Ông là thứ lỗi lầm xinh đẹp nhất của cái game này. Chúc mừng ông bán chạy."

Hắn quay lưng đi, bóng dáng chìm vào dòng người đang gào thét vì các trò chơi Hội Xuân.

Chuyến giao dịch cuối cùng diễn ra vào lúc mười giờ sáng. Một người chơi trẻ tuổi, gầy gò, cái tên hiển thị là "TieuMuoi". Cô bé đứng trước quầy, nhìn chằm chằm vào chiếc bánh chưng cuối cùng.

Hoàng nhận ra bộ đồ của cô. Đây là người chơi đã bị anh dùng "Lỗi số 37" để chiếm đoạt số lượng gạo ở chương trước. Cô bé đã mất một buổi tối cày cuốc chỉ để bù vào chỗ thiếu hụt mà hệ thống ép cô phải trả.

TieuMuoi không mua. Cô bé đặt lên quầy một miếng thịt heo rừng — vật phẩm hiếm rơi ra từ quái cấp 15.

"Tặng ông. Cháu nghe nói ông gói bánh bằng tay," cô bé gõ vào khung chat. "Lần trước chắc là lỗi game nên cháu bị mất đồ. Coi như đây là quà năm mới cho ông."

Hoàng nhìn miếng thịt heo. Nó có dòng mô tả: "Vật phẩm nhiệm vụ · Chất lượng: Thượng hạng".

Anh cầm lấy miếng thịt, rồi đẩy chiếc bánh chưng cuối cùng về phía cô bé. Anh không lấy tiền. Hệ thống hiện lên cảnh báo đỏ: "Giao dịch không cân bằng", nhưng Hoàng mặc kệ. Anh sửa giá chiếc bánh cuối cùng về 0 đồng ngay trên giao diện trao đổi.

Cô bé nhận bánh, vẫy tay chào rồi biến mất vào đám đông.

Hết sạch.

Quầy bánh chưng trống rỗng. Trên mặt chõng chỉ còn vài mảnh lá dong vụn và sợi lạt đứt. Hoàng ngồi xuống chiếc ghế đẩu, cảm nhận sự im lặng tương đối giữa tiếng ồn ào vây quanh.

Bảng dữ liệu cập nhật:

Kho bánh: 0/74 Tiền trong quầy: 210 đồng Trạng thái: Hoàn thành mục tiêu Hội Xuân

Hai trăm mười đồng. Đây là số tiền thật, có thể quy đổi ra ngoài đời nếu anh tìm được cách thoát ra. Nhưng hiện tại, nó chỉ là những con số vô hồn trong một thế giới dữ liệu.

Làng Kẻ Mọc vẫn đang náo nhiệt. Tiếng cười đùa, tiếng gõ trống, tiếng tranh giành nhiệm vụ vang lên khắp nơi. Lão Sáu hàng xén vẫn đang đọc khung thoại thứ tám nghìn trong ngày. Mọi thứ đều vận hành theo đúng kịch bản của nhà phát triển.

Hoàng nhìn về phía bãi chăn trâu đầu làng.

Cái Mít (NPC_KM_007) đang đứng đó. Con bé cầm roi tre, đôi mắt nhìn chằm chằm vào một điểm vô định. Theo kịch bản, giờ này nó phải lùa trâu về chuồng ở phía sau đình.

Nhưng cái Mít không đi về phía đình.

Nó bắt đầu bước đi. Những bước chân đất nhỏ bé dẫm lên con đường đất đỏ, hướng thẳng về phía cổng làng. Nó đi qua quầy hàng của Hoàng, đi qua đám người chơi đang hò hét, không liếc nhìn ai.

Hoàng đứng bật dậy. Đầu gối anh biểu tình bằng một cơn đau nhói, nhưng anh không quan tâm.

Cái Mít đã đến sát cột mốc đầu làng.

Đây là ranh giới hoạt động của mọi NPC trong làng Kẻ Mọc. Bước qua cột mốc này, mã nguồn sẽ nhận diện là "Lỗi vùng hoạt động" và kéo thực thể trở về vị trí cũ trong nguyên tư thế đang bước. Hoàng đã thử ba lần ở chương một và lần nào cũng ngã sấp mặt.

Cái Mít đưa chân ra.

Nó bước qua cột mốc đá.

Không có tia sáng trắng nào hiện lên. Không có lực kéo vô hình nào giật nó lại. Cái Mít bước chân trái qua, rồi chân phải. Nó đứng vững vàng ở vùng đất phía bên kia cột mốc — nơi vốn chỉ dành cho người chơi và quái vật rừng.

Con bé đứng lại. Nó từ từ quay đầu lại phía làng.

Giữa hàng nghìn người chơi đang chen chúc, giữa những đèn lồng và tiếng nhạc bát âm, cái Mít nhìn thẳng vào Hoàng. Đôi mắt dữ liệu của nó không còn vô hồn. Nó nhìn anh bằng một cái nhìn tỉnh táo, sắc lạnh, rồi nó mỉm cười.

Nó quay lưng, đi thẳng vào bóng tối của cánh rừng phía ngoài làng Kẻ Mọc.

Hoàng đứng chết trân bên quầy hàng trống rỗng.

Bảng dữ liệu hệ thống nhảy ra một dòng cuối cùng trước khi màn hình giao diện của anh tối sầm lại vì hết năng lượng ngày:

Kho hàng: 0. NPC_KM_007: Trạng thái không xác định.