Chương 4: Mười tám chiếc bánh chưng trên phên tre làng Kẻ Mọc
Thuộc tiểu thuyết Tôi Là NPC Bán Bánh Chưng Đầu Làng
Tác giả: Con Mèo Lười Biếng · Thể loại: Game / Hệ Thống · Đăng ngày · 1986 từ · khoảng 10 phút đọc
Ngày thứ bảy. Tiếng lửa cháy trong bếp sau quầy dứt hẳn. Khói mỏng len qua khe liếp, mang theo mùi nồng của lá dong chín nhừ và mùi thanh của nếp cái hoa vàng. Tôi dùng đôi đũa cả dài bằng sải tay, chọc vào lớp nước vẩn đục để tìm sợi lạt giang, rồi lần lượt nhấc từng khối vuông vức ra khỏi nồi. Mười tám cái. Tôi đặt chúng lên một tấm phên tre, khói bốc nghi ngút. > Vật phẩm: Bánh chưng nhà làm · Loại: tiêu hao · Hồi máu: 30 · Giá bán: 10 đồng · Phẩm chất: Độc nhất Số bánh này không nằm trong danh mục 20 cái "Phổ thông" mà hệ thống rót vào kho mỗi sáng. Chúng có độ nặng của vật chất thật, có độ sần của lá và có dòng chỉ số khiến bất kỳ người chơi nào cũng phải dừng lại. Tôi lau tay vào vạt áo nâu sờn, khớp gối của lão già ngoài năm mươi kêu răng rắc khi tôi bưng phên bánh ra quầy. Năm trăm mười bảy. Đó là số lần tôi bị bấm vào tính đến lúc mặt trời đứng bóng. Mỗi lần như thế, tôi phải đứng thẳng, miệng nở nụ cười cứng như quét sáp, và nhả ra đúng bốn mươi hai chữ kịch bản. Cổ họng tôi khô khốc, còn đôi chân thì rã rời vì đứng yên một vị trí quá lâu. Lão Sáu hàng xén ở cách đó hai chục bước vẫn đứng nhìn vào một điểm vô định trên đường đất, tay mân mê túi kim chỉ. Lão chưa bao giờ bị mỏi chân, vì lão không có dây thần kinh cảm giác. Lão chỉ là một đoạn mã sạch. Tôi thì khác. Tôi là một đống lỗi đang đi lại. Trong đầu tôi có một cuốn sổ ghi chép cũ. Chín tháng làm kiểm thử viên cho công ty, tôi đã cày nát làng Kẻ Mọc này. Khi ấy, tôi viết báo cáo lỗi để đổi lấy lương tháng. Bây giờ, tôi lục lại chúng để đổi lấy sự tồn tại. Lỗi số ba mươi bảy: Xung đột chỉ mục tồn kho khi thực hiện giao dịch ảo. Hiện tượng: Nếu NPC thay đổi giá trị món hàng vào đúng thời điểm người chơi xác nhận mua, hệ thống sẽ rơi vào trạng thái treo logic trong 0.2 giây. Để tự sửa lỗi và cân bằng dữ liệu, hệ thống sẽ tự động quét túi đồ của người chơi gần nhất có cùng mã vật phẩm tương đương để bù vào phần thiếu hụt của kho NPC. Mức độ: Nghiêm trọng. Tôi nhìn ra đường làng. Đám người chơi tân thủ đang chạy qua chạy lại, làm những nhiệm vụ vặt vãnh như đuổi gà hoặc hái thuốc. Họ cần máu. Họ cần bánh chưng của tôi để không phải ngồi nghỉ mười phút sau mỗi lần đánh nhau với lợn rừng. Tôi bắt đầu thao tác. Bàn tay dính nhựa lá của tôi không chạm vào bánh, mà chạm vào lớp chữ mờ ảo chỉ mình tôi thấy. > Thay đổi thuộc tính: Giá bán > Giá trị mới: 1 đồng > Thời gian áp dụng: 3 giây Dòng chữ "Giá bán: 1 đồng" hiện lên trên bảng thông báo treo trước quầy. Nó giống như một tia chớp đánh vào đám đông. "Vãi, bánh chưng 1 đồng kìa!" "Mua lẹ anh em ơi, NPC lỗi giá!" Tiếng bước chân rầm rập đổ về. Hai mươi người, rồi năm mươi người. Họ chen lấn, xô đẩy nhau để chạm vào tôi. Năm trăm mười bảy lượt bấm ban sáng không thấm thía gì so với cơn bão này. Tôi bị bấm liên tục đến mức câu thoại kịch bản bị vấp: "Chào tráng... Chào tráng... Chào tráng sĩ..." Đúng lúc một gã thanh niên mặc bộ đồ vải thô, trên tay cầm chiếc đoản đao bằng đồng — món đồ khá nhất của một tân thủ — chạm vào bảng mua hàng, tôi nhấn lệnh thực thi. 0.2 giây. Lỗi số ba mươi bảy kích hoạt. Hệ thống khựng lại. Gã thanh niên đứng khựng lại. Gã đã mua mười cái bánh với giá 10 đồng. Nhưng túi đồ của gã không có bánh. Thay vào đó, chiếc đoản đao trên tay gã đột ngột tan biến thành những hạt bụi sáng. Hệ thống vừa lấy chiếc đao đó để "trả nợ" cho chỉ mục trống trong kho của tôi, vì chiếc đao và mười cái bánh chưng có cùng mã giá trị cơ bản trong cơ sở dữ liệu vật phẩm sơ cấp. Gã thanh niên nhìn bàn tay trống rỗng, rồi nhìn số tiền vừa bị trừ. "Cái gì thế này? Đao của tao đâu?" Hàng chục người chơi khác cũng rơi vào tình trạng tương tự. Người mất đá lửa, người mất bình nước, người mất số kinh nghiệm vừa tích lũy được. Tôi thu tay lại. Bảng giá trở về mười đồng. Mười tám cái bánh chưng đã biến mất khỏi chõng. > Tiền thu về: 60 đồng (Đã bao gồm chênh lệch hối đoái lỗi) Sáu mươi đồng tiền đồng nằm trong ngăn kéo gỗ. Chúng nặng, lạnh và thật. Đám đông bắt đầu la hét. Họ chửi hệ thống, chửi nhà phát hành, chửi cái làng tân thủ đầy lỗi. Nhưng họ không chửi tôi. Trong mắt họ, tôi chỉ là một lão già NPC đứng đờ đẫn, miệng vẫn đang lặp lại câu thoại mặc định: "...gạo nếp cái hoa vàng, nhân đỗ xanh, mỡ lợn sạch..." Tôi nhìn gã thanh niên mất đao. Gã không hét. Gã đứng chết trân giữa đường, nhìn vào hư không. Để có chiếc đao đó, gã chắc chắn đã phải chạy đi chạy lại bãi chăn trâu suốt cả buổi chiều, đánh hàng trăm con lợn rừng, tích từng đồng lẻ. Đó là một buổi tối làm việc thực sự của gã. Và tôi vừa xoá sạch nó bằng một cái gạt tay. Gã đứng đó rất lâu. Đám đông tản đi khi nhận ra quầy hàng đã trống rỗng. Lão Sáu hàng xén vẫn đứng kia, không nhìn gã, không nhìn tôi. Đến cuối buổi chiều, khi nắng tắt bên gốc đa đầu làng, gã thanh niên ấy quay lại. Gã đi bộ chậm chạp, vai sụp xuống. Gã đứng trước quầy, không bấm vào tôi để mua hàng. Gã chỉ nhìn. "Ông Tư," gã nói, giọng khàn đặc. "Hôm nay ông có vui không?" Tôi khựng lại. Hệ thống bị kích hoạt bởi sự hiện diện của gã ở khoảng cách gần. Khung thoại hiện lên. "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng, nhân đỗ xanh mướt với thịt lợn ỉ nuôi lớn bằng bèo cái, chỉ năm đồng một chiếc, ăn vào là khí lực tràn trề, vết thương mau lành." Tôi đọc hết bốn mươi hai chữ ấy bằng giọng hào hứng giả tạo. Khi chữ cuối cùng tan đi, tôi nhìn sâu vào mắt gã. Lần này không có khung thoại nào cả. "Tráng sĩ nên về nghỉ sớm," tôi nói. "Ngày mai lợn rừng vẫn sẽ ở đó." Gã thanh niên im lặng một lúc, rồi khẽ gật đầu. Gã quay lưng đi. Gã không biết mình vừa nói chuyện với một người thật, gã chỉ nghĩ đó là một câu thoại ngẫu nhiên của một NPC được lập trình tốt. Nhưng bóng lưng gã trông cô độc đến mức tôi phải dời mắt đi chỗ khác. "Thủ đoạn khá đấy." Một giọng nói trầm, đủng đỉnh vang lên. ChúGấu đứng đó từ bao giờ. Hắn vẫn mặc bộ đồ xanh đậm của bang Bát Cơm Có Thịt, tay khoanh trước ngực. Hắn không nhảy nhót như bọn trẻ, hắn đứng vững như một cái cây. "Lỗi số ba mươi bảy," ChúGấu nói, mắt quét qua ngăn kéo tiền của tôi. "Tôi đã nghi ngờ ông từ hôm qua, nhưng hôm nay thì chắc chắn rồi. Ông biết dùng lỗi để ép giá và thu hồi vật phẩm. Một NPC biết khai thác bug." Tôi không đáp. Tôi cầm mảnh vải lau mặt chõng tre. "Tôi nhắc lại đề nghị cũ," ChúGấu bước tới một bước. "Hai trăm đồng cho mỗi mẻ bánh từ giờ đến hội Xuân. Độc quyền cho Bát Cơm Có Thịt. Ông không cần dùng đến mấy cái mẹo rẻ tiền làm hại người chơi nhỏ lẻ này nữa. Nó rủi ro. Hệ thống mà quét ra, ông sẽ bị xóa mã." Tôi dừng tay lau, nhìn hắn. "Tôi không bán," tôi nói. "Tại sao? Hai trăm đồng đủ để ông mua đứt cái quầy của lão Sáu bên kia đấy." "Bánh của tôi không phải để phục vụ một bang hội," tôi nói, giọng lão già Tư khản đặc. "Nó là để bán cho bất kỳ ai có tiền." ChúGấu nheo mắt. Hắn im lặng quan sát tôi như đang cố đọc một dòng lệnh ẩn sau lớp da nhăn nheo này. "Ông không phải NPC," hắn nói thầm, chỉ đủ hai người nghe. "Nhưng dù ông là cái gì đi nữa, hội Xuân này sẽ rất khốc liệt. Đừng để bị nghiền nát." Hắn quay người, đi thẳng về phía đình làng. Đêm xuống nhanh. Làng Kẻ Mọc chìm vào bóng tối, chỉ còn vài ngọn đèn lồng đỏ treo trước cổng đình. Tôi thu dọn quầy hàng, lết đôi chân sưng phù về phía bếp sau. Sáu mươi đồng tiền đồng nằm trong túi vải. Tôi đặt chúng lên bàn, không đếm lại. Tôi không thấy đói, dù cả ngày chưa ăn gì. Tôi chỉ thấy mệt. Một cái mệt không thuộc về cơ thể ông Tư, mà thuộc về Hoàng. Tôi mở sổ nhiệm vụ ra để kiểm tra lịch trình ngày mai. Dòng chữ đỏ hiện lên ngay giữa trang giấy trắng. Lần này không phải trên vách tường, mà nằm ngay trong sổ, nơi tôi ghi chép kho hàng. > Tại sao lại chọn cách đó? Tôi nhìn dòng chữ đỏ ấy. Nó không phải là một thông báo lỗi. Nó là một câu hỏi. Một câu hỏi từ thứ đang quản lý tôi, hoặc từ chính cái thế giới này. Tôi cầm mẩu than đen, định viết gì đó xuống dưới. Tôi định giải thích rằng đó là cách duy nhất để có đủ tiền mua lá và gạo cho hội Xuân, rằng tôi cần sinh tồn. Nhưng rồi tôi dừng lại. Tôi không viết gì cả. Tôi gấp sổ lại, đặt nó xuống cạnh đống lá dong còn sót lại. Mười hai tàu lá xanh sẫm, một đấu gạo nếp trắng đục. Chúng là tất cả những gì tôi còn lại cho mẻ bánh ngày mai. Tôi đi ra giếng, múc một gàu nước lạnh. Tôi dội nước lên đôi bàn tay dính nhựa lá dong và cả những vệt bụi than đen. Nước giếng trong game không có mùi, nhưng nó lạnh đến thấu xương. Tôi ngồi xuống bục giếng, nhìn về phía cột mốc đầu làng. Trong bóng tối, cái mốc đá ấy trông như một bóng ma đang canh giữ tù nhân. Số lần bị bấm trong ngày: năm trăm mười bảy. Tiền thu về: sáu mươi đồng. Lá dong còn: mười hai tàu. Tôi nhắm mắt lại. Tiếng lão Sáu hàng xén vẫn vang lên đều đều trong đêm tối, một câu thoại lặp đi lặp lại về giá kim chỉ, dù chẳng có ai mua. Lão không bao giờ mệt. Lão không bao giờ thấy hối hận. Tôi đứng dậy, vác cái nồi đồng nặng trịch vào bếp. Mười hai tàu lá. Một đấu gạo. Một buổi tối trắng đêm sắp bắt đầu. Vật phẩm: Nồi đồng trống · Loại: Công cụ · Độ bền: 80/100