Chương 1: Bốn mươi tư ngày

Thuộc tiểu thuyết Trồng Rau Muống Trên Sao Hỏa

Tác giả: · Thể loại: Khoa Huyễn · Đăng ngày · 2278 từ · khoảng 11 phút đọc

Ngày thứ bốn trăm mười hai, Hân thức dậy lúc 05:30. Cô dành mười lăm phút vệ sinh cá nhân bằng khăn tẩm cồn, mười phút nhai một thỏi lương khô vị lạt, và đúng 06:00 thì có mặt tại khoang nhà kính.

Mùi lá rau muống hăng nồng trộn với mùi ẩm mốc của giá thể len lỏi vào cánh mũi. Hân cầm kéo, bắt đầu tỉa lứa rau ở khay số 4. Cô cắt cách gốc ba đốt, chừa lại phần mầm đủ để cây tái sinh cho lứa sau. Nếu cắt sát gốc hơn, rễ sẽ mất sức và lứa sau mọc yếu. Mỗi nhát cắt đều gọn lẹ. Hân lần lượt thu hoạch hết tám mươi lăm ngọn rau đạt chuẩn trong khay. Cô xếp chúng vào khay nhựa rồi đặt lên cân điện tử. Màn hình hiện số 420. Cô lấy cuốn sổ giấy kẹp ở vách, ghi: "Ngày 412, khay 4, 420 gam".

Hân đi soát mười hai khay dọc hai dãy kệ sắt. Khay số 1 đến số 4 đang trồng rau muống thu hoạch cuốn chiếu. Khay số 5 và số 6 vừa mới gieo mầm ngày thứ ba. Khay số 7 đến số 9 là rau dền đã vào độ trưởng thành. Ba khay cuối cùng từ số 10 đến 12 đang được để trống để phơi giá thể. Hân cúi xuống kiểm rễ ở khay số 7 bằng cách nhấc bổng một cụm cây lên khỏi lỗ cắm. Bộ rễ trắng muốt, tỏa đều chứng tỏ dòng nước chảy tốt. Cô gạt một bọt khí kẹt trong ống dẫn PVC bằng đầu ngón tay. Sau đó, cô xoay van điều tiết lưu lượng từ mức 1,5 lên 1,8 lít trên phút. Tại góc khay số 9, một mảng mốc trắng đang chớm xuất hiện trên bề mặt sơ dừa. Hân không lấy kẹp gắp ngay. Cô mở sổ, ghi chú: "Khay 9 nhiễm nấm bề mặt, theo dõi thêm 24 giờ trước khi cách ly". Cô có thói quen ghi lại mọi dấu hiệu nhỏ nhất trước khi ra tay xử lý.

Trạm Lạc Long có mười hai khay thủy canh. Với công suất tối đa, nhà kính này cung cấp khoảng 1.100 kcal mỗi ngày cho cả trạm. Đó là một con số khiêm tốn. Một con người bình thường ở trạng thái vận hành tối thiểu trên Sao Hỏa cần ít nhất 2.000 kcal. Năm người là 10.000. Nhà kính được thiết kế để bổ sung vitamin và giữ cho vòng tuần hoàn nước ổn định, không phải để nuôi sống toàn đoàn.

Đúng 06:14, một tiếng chuông báo động vang lên từ khoang điều khiển.

Tiếng chuông không dồn dập, nó là một chuỗi ba tiếng bíp ngắn rồi ngưng, lặp lại sau mỗi năm giây. Hân buông kéo, lau tay vào vạt áo công tác rồi bước nhanh qua dãy hành lang hẹp dẫn về phía trung tâm trạm.

Duy đã đứng đó, tay vẫn còn cầm chiếc khăn lau mặt. Siti và Ito cũng vừa rời khỏi buồng ngủ. Anh Trung là người đến đài phát đầu tiên.

"Mất liên lạc hoàn toàn," anh Trung nói, mắt không rời màn hình radar vô tuyến. "Đường truyền băng thông rộng ngắt lúc 06:14:02. Sóng cực ngắn cũng không có phản hồi."

"Lỗi phần mềm bộ thu?" Siti hỏi. Chị tiến tới bảng điều khiển nguồn, kiểm tra dòng điện vào bộ phát. "Điện áp vẫn ổn định ở mức 220 V. Ắc quy dự phòng đầy."

"Nhật ký lỗi trống không," anh Trung trả lời, tay gõ nhanh trên bàn phím. "Tôi đã thử khởi động lại bộ giải mã ba lần. Không có tín hiệu bắt tay từ Trái Đất."

Hân đứng nép bên cạnh cửa, tay siết chặt cuốn sổ giấy. Cô không rành về dao động ký hay các giao thức liên lạc vô tuyến. Với cô, đài phát chỉ là một mớ dây rợ và những con số nhảy múa không mang quy luật sinh học.

"Có khi nào do thời tiết không?" Duy hỏi.

Bác sĩ Ito nhìn vào cảm biến bức xạ. "Không có bão mặt trời. Chỉ số nhiễu điện từ ở mức nền. Bầu khí quyển phía trên trạm đang rất yên tĩnh."

Quy trình loại trừ bắt đầu và kéo dài liên tục suốt bốn tiếng đồng hồ. Anh Trung yêu cầu Siti kiểm tra cơ cấu xoay của ăng-ten parabol ngoài vỏ trạm. Chị kiểm tra thông số trên thiết bị đo góc quay cầm tay. Góc lệch là 0,02 độ so với tọa độ chuẩn, nằm trong ngưỡng cho phép của cơ cấu truyền động. Tiếp đến là kiểm tra nguồn cấp điện cho toàn bộ hệ thống phát sóng. Siti đo được dòng điện vào bộ khuyếch đại công suất ổn định ở mức 48 vôn một chiều. Không có sự sụt áp đột ngột nào được ghi nhận trong nhật ký điện năng.

Anh Trung chuyển sang rà soát lớp phần mềm điều khiển. Anh truy xuất nhật ký lỗi trả về từ máy chủ liên lạc trung tâm. Màn hình chỉ hiện ra dòng thông báo hệ thống đang chờ phản hồi từ trạm mặt đất. Mọi gói tin gửi đi đều không nhận được xác nhận trả về từ quỹ đạo. Bác sĩ Ito tiếp tục theo dõi chỉ số thời tiết vũ trụ trên màn hình cảm biến bức xạ. Chỉ số hạt proton đo được là 0,5 đơn vị, hoàn toàn không đủ để gây nhiễu sóng băng tần X.

Hân đứng quan sát một lúc lâu nhưng không đưa ra bất cứ giả thuyết kỹ thuật nào về vô tuyến. Cô biết mình không hiểu gì về các bước sóng hay thuật toán mã hóa tín hiệu. Hân hỏi anh Trung về tiến độ rồi ghi kết quả âm tính vào sổ tay cá nhân. Cô lặng lẽ rời khỏi khoang điều khiển để quay về nhà kính. Trong khi mọi người bận rộn với các thiết bị, cô tiếp tục pha dịch dinh dưỡng cho lứa rau dền. Cô dùng ống đong chia chính xác từng mililít dung dịch đậm đặc vào bồn chứa.

Đến 09:00, không khí trong khoang điều khiển trở nên đặc quánh. Anh Trung ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn chằm chằm vào màn hình báo trạng thái "Total Link Loss".

"Đã kiểm tra ăng-ten, nguồn, phần mềm và thời tiết," anh Trung tóm tắt. "Mọi thứ phía mình đều hoàn hảo. Nhưng phía kia im lặng."

Hân quay trở lại nhà kính. Cô cần làm gì đó để đôi bàn tay không run rẩy. Cô lấy bình đo, múc 18 lít nước từ bể chứa tái sinh để tưới cho các khay phía cuối. 18 lít nước là định mức mỗi ngày của nhà kính, tương đương với lượng nước uống của ba người trong hai ngày. Mỗi lần đổ nước vào bồn thủy canh, Hân đều nghe thấy tiếng nước chảy róc rách trong các ống nhựa. Vòng tái sinh sẽ thu lại được khoảng 70% lượng nước này, phần còn lại mất đi vào sinh khối và sự bay hơi của lá cây.

Khoảng 10:30, Duy bước vào nhà kính với chiếc cân sức khỏe cầm tay.

"Đến giờ kiểm tra định kỳ, chị Hân," Duy nói nhỏ.

Hân bước lên cân. Duy nhìn con số, ghi vào bảng theo dõi.

"Năm mươi hai phẩy sáu," Duy đọc to. "Chị sụt không phẩy bốn ký so với tuần trước."

"Duy sụt bao nhiêu?"

"Em sụt không phẩy sáu. Anh Trung và bác sĩ Ito giữ cân. Chị Siti sụt không phẩy hai."

Hân gật đầu. Cô bước xuống, nhìn Duy rời đi. Những con số về cân nặng là bằng chứng thực tế nhất cho việc cơ thể họ đang đốt cháy tài nguyên nhanh hơn mức được bù đắp.

Buổi trưa, cả đoàn tập trung tại khoang trung tâm. Anh Trung đã dùng máy in nhiệt in ra một bảng phân bổ mới, dán đè lên tấm bảng cũ trên vách ngăn bằng nhựa. Tấm bảng được chia thành bốn cột: Hạng mục, Tồn kho, Định mức và Dự báo. Ở cột tồn kho lương thực, những dòng chữ in nhiệt đen sì nằm ngay dưới các vết mực dạ quang màu cam cũ. Vài vị trí trên bảng đã có dấu gạch chéo bằng bút dạ đen từ những đợt kiểm kê tháng trước.

Tấm bảng ghi rõ: Lương khô còn lại: 96 ngày. Tàu tiếp tế dự kiến: 140 ngày.

Phía dưới hai dòng đó là một khoảng trống lớn.

"Chúng ta cần đối diện với phép toán này," anh Trung nói, giọng bình thản đến mức lạnh lùng. "Trái Đất im lặng nghĩa là chúng ta không có dữ liệu cập nhật về hành trình của tàu tiếp tế. Nếu nó vẫn chạy theo lịch trình cũ, nó cần 140 ngày nữa để đi vào quỹ đạo Sao Hỏa."

"Nhưng chúng ta chỉ còn 96 ngày thức ăn," Siti tiếp lời. Chị nhìn vào đồng hồ điện năng rồi nói thêm một câu. "Ngân sách điện chỉ còn dư bốn nghìn oát giờ cho các thiết bị ngoài danh mục sinh tồn."

Duy cầm tờ phiếu kết quả đo lúc sáng lên. "Tổng trọng lượng của cả đoàn đã giảm hai phẩy một ki lô gam trong vòng bảy ngày qua."

Bác sĩ Ito đan hai bàn tay vào nhau. "Tôi không giúp được gì về kỹ thuật vô tuyến. Nhưng từ mai tôi sẽ nhận thêm ca trực bếp và dọn dẹp để mọi người tập trung sửa máy."

Hân bước tới cạnh tấm bảng. Cô đứng dậy, tiến thẳng đến vị trí tấm bảng nhựa trên vách. Cô lấy cây bút dạ đen dắt ở túi áo, vạch một đường gạch ngang dưới con số 140. Bàn tay cô ấn mạnh ngòi bút xuống mặt giấy nhiệt mỏng. Cô viết con số 44 vào ô trống phía dưới cùng.

44.

Con số hiện ra trên nền giấy trắng, to và rõ ràng. Hân ngồi xuống vị trí cũ của mình. Không ai nói gì trong suốt mười giây sau đó. Sự im lặng bao trùm lên toàn bộ khoang trung tâm của trạm.

"Bốn mươi tư ngày thiếu hụt," Hân nói. "Đó là nếu tàu tiếp tế đến đúng hạn. Nếu nó không đến, hoặc nếu Trái Đất có chuyện..."

"Chúng ta không đoán," anh Trung cắt ngang. "Việc của chúng ta là xử lý con số 44 này."

"Ngân sách điện của tôi chỉ có thể duy trì hệ thống sưởi khoang ngủ ở mức 15 độ nếu muốn giữ đèn nhà kính," Siti báo cáo. "Đèn trồng cây ăn 2,4 kW. Nếu cắt đèn, chúng ta tiết kiệm được điện nhưng mất vòng tái sinh nước và khí."

"Chúng ta cần tiết kiệm vận động để giảm nhu cầu calo xuống dưới mức 2.000," Ito nói tiếp.

Duy nhìn tấm bảng. "Ngày thứ mấy thì em bắt đầu mất cơ, bác sĩ?"

"Nếu cắt khẩu phần, sau hai tuần," Ito đáp.

Cuộc họp kết thúc mà không có quyết định cắt giảm ngay lập tức. Anh Trung nói ông cần thêm sáu tiếng để chạy lại toàn bộ quy trình chẩn đoán hệ thống đài phát một lần cuối.

Hân trở về nhà kính. Cô đóng cửa khoang, ngồi xuống chiếc ghế đẩu bằng nhôm cạnh khay số 12. Cô mở sổ tay ra một trang mới. Cô bắt đầu thực hiện các phép tính đầy đủ bằng bút bi trên mặt giấy kẻ ô.

Sản lượng rau muống: 12 khay x 400 gam/khay = 4.800 gam mỗi lứa. Năng lượng: 4.800 gam x 0,2 kcal/gam = 960 kcal cho cả lứa 20 ngày. Một ngày: 960 / 20 = 48 kcal.

Hân viết tiếp một dòng tính toán cho khoai lang. Dự kiến khoai lang: 100 ngày. 12 khay x 2 kg/khay = 24 kg. Năng lượng: 24 kg x 860 kcal/kg = 20.640 kcal. Chia cho 5 người: 4.128 kcal mỗi người. Hân viết một dòng: "Ngày thu hoạch dự kiến: Ngày 512". Cô gạch bỏ dòng đó bằng hai nét bút đậm. Cô viết lại bên dưới: "Ngày 512 trừ đi ngày 412 còn 100 ngày".

Rau không cứu được ai; thứ cứu được là khoai lang, mà khoai lang thì quá chậm. Khoai lang cần 100 ngày mới có củ. Lương khô còn 96 ngày. Khoảng hụt là 44 ngày.

Hân nhìn sang kệ lưu trữ thực phẩm ở vách ngăn phía sau. Tại ngăn số 3 của giá kho lương, nằm sau những hộp nhựa đựng lương khô tiêu chuẩn, có một vật được bọc bằng bốn lớp màng nhôm thực phẩm. Đó là gói bánh chưng do gia đình Duy gửi lên từ đợt tàu chuyển hàng năm ngoái. Trên lớp băng keo dán ngoài nhãn có ghi dòng chữ: "Bánh chưng 200 gam, 900 kcal". Món đồ nằm im lìm bên cạnh những gói hạt giống khô và túi đựng ngũ cốc dự phòng.

Cô cầm bút, khoanh tròn con số 44 trên trang giấy. Vết mực thấm qua mặt sau, tạo thành một quầng đen mờ đục.

Tiếng bơm tuần hoàn rít lên một nhịp ngắn rồi trở lại âm thanh rì rì quen thuộc. Hân đứng dậy, kiểm tra đồng hồ áp suất của màng lọc nước tái sinh. Kim đồng hồ nhích thêm một vạch về phía vùng đỏ.

Cô ghi vào dòng cuối cùng của trang sổ: "Ngày 412, áp suất màng lọc 1.2 bar, màng bắt đầu tắc".