Chương 1: Trọng sinh chân núi Tản, sóng dữ vỗ bến xưa
Thuộc tiểu thuyết Trọng Sinh Dưới Chân Núi Tản
Tác giả: Trần Vũ Phong · Thể loại: Huyền Huyễn · Đăng ngày · 2448 từ · khoảng 12 phút đọc
Mắt mở.
Hơi nước buốt lạnh quất thẳng vào mặt. Đinh Vũ Sơn bật dậy. Lồng ngực hắn nghẹn đặc, luồng khí tức nghẽn lại nơi cổ họng tựa như người vừa ngoi lên từ lòng vực sâu vạn trượng. Tai hắn ù đi. Tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền nan vang lên liên tục, xen lẫn tiếng gió rít qua những bụi lau sậy rậm rạp ven bờ.
Mùi bùn đất phù sa sông Đà quyện với mùi cá ươn xộc thẳng vào mũi.
Hắn cố nhấc tay. Toàn thân rã rời, đau nhức như bị đá tảng đè qua. Đầu ngón tay bám đầy vảy cá khô và nhựa gai của dây đay. Sơn cúi xuống nhìn hai bàn tay mình. Đây không phải là đôi tay thon dài, gân cốt như ngọc của một chân nhân Đạo Sơn từng hô phong hoán vũ. Đây là bàn tay của một đứa trẻ mười sáu tuổi, xương khớp lộ rõ dưới làn da trắng bệch vì đói ăn.
"Ta... chưa chết?"
Ký ức cuối cùng của hắn là một đêm sấm sét xé toạc bầu trời đỉnh Tản. Đêm độ kiếp thăng hoa dời non lấp bể. Nhưng rồi một cảm giác lạnh buốt, nhọn hoắt xuyên qua tấm lưng trần ngay giữa lúc thiên kiếp đang giáng xuống. Mũi kiếm của người sư đệ thân thiết nhất đâm từ phía sau, lạnh lùng và tàn nhẫn. Điều làm hắn không thể hiểu nổi cho đến tận lúc lâm chung không phải là những mưu mô chiếm đoạt vị trí tông chủ. Hắn uất hận vì sao lại là người ấy. Người mà hắn từng tin tưởng giao phó cả mạng sống của mình.
Ba ngày cuối cùng trước khi chết hoàn toàn là một khoảng trống, không một mảnh ký ức nào sót lại. Hắn cố gắng đào bới trong tâm thức để tìm kiếm một dấu vết. Nhưng chỉ có một mảnh vụn duy nhất nổi lên rồi chìm mất. Đó là mùi nhựa thông cháy nồng lẫn trong tiếng chuông đá gõ ba nhịp chậm rãi, lặng tờ. Mảnh vụn ấy lướt qua rồi tan biến vào hư vô, không để lại bất kỳ lời giải thích nào.
Cơn đau nhói thọc sâu vào óc làm Sơn khuỵu xuống. Thuyền nan chao đảo giữa dòng nước xiết. Hắn cố vận chuyển một chút sơn khí theo thói quen kiếp trước để bảo vệ tâm mạch, nhưng hô hấp vừa khởi, không có một luồng linh lực nào đáp lại. Chỉ có thủy khí lạnh lẽo của dòng sông Đà hoang dã từ bốn bề ập vào, đâm buốt vào kinh mạch của Đinh Vũ Sơn như hàng ngàn cây kim châm.
Cái lạnh của nước sông thấm qua da thịt phàm trần, mỗi nhịp thở ra hít vào đều kéo theo sự tê dại dọc theo cột sống. Bản thể này của hắn vốn dĩ chỉ tương hợp với sơn khí của núi cao. Sơn khí nuôi dưỡng gân cốt, dẻo dai da thịt. Còn thứ thủy khí sâu thẳm nơi lòng sông này chỉ có thể bào mòn sinh lực. Nó hủy hoại gốc rễ bên trong từng ngày một. Việc đứng giữa dòng nước xiết mà không có tu vi hộ thể chẳng khác nào đang tự để dòng nước lạnh gặm nhấm vào xương tủy.
Sơn ngón tay siết chặt lại trên thân sào tre, hơi thở chậm hẳn đi. Hắn gượng dậy bám vào mạn thuyền, đưa mắt nhìn về phía bờ.
Đó là Bến Ngọc. Ngôi làng chài nghèo khổ với những mái nhà tranh vách đất nghiêng ngả dưới chân núi Tản. Đạo Sơn tôn quý đã đứng vững trên đỉnh Tản ba trăm năm nay. Họ nhìn xuống nhân gian bằng ánh mắt thờ ơ. Còn dưới bến sông hoang dã này thì Thủy Phủ vẫn thu thuế tàn khốc như từ thuở nào, không hề thay đổi.
Trên bến dốc nhão nhoẹt, một bóng dáng già nua, lưng còng gập đang kéo một mớ lưới rách đầy rác rưởi và cành củi khô. Bà nội của hắn. Cả cái làng chài này vẫn kính cẩn gọi bà là cụ Nhàn. Kiếp trước hắn đã bỏ rơi cụ Nhàn để đuổi theo đại lộ tu tiên, để rồi nhận lại cái kết cô độc trên đỉnh núi lạnh lẽo sau nhát kiếm phản bội kia.
Ngay khi ánh mắt Sơn chạm vào bóng hình của cụ Nhàn, một vệt sáng mờ đột ngột bùng lên trước mắt hắn. Vệt sáng không có dòng chữ nào. Nó chỉ uốn lượn rồi trải ra thành một mảng sáng mờ tái hiện một hình ảnh câm lặng. Ba ngày sau, trên bến đá hoang lạnh này, cụ Nhàn kiệt sức hoàn toàn. Bà gục ngã bên mép nước. Cơ thể lạnh ngắt rồi từ từ trôi xuôi theo dòng nước xiết không ai hay biết.
Lồng ngực Sơn nén lại, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Vệt sáng điềm báo. Ký ức tương lai đang tự hiện hình để cảnh báo hắn. Nhưng cái giá của nó là một phần ký ức tiên tri khác trong đầu hắn lại vừa bốc hơi như sương khói ban mai. Hắn sẽ dần trở nên mù lòa trước những gì sắp tới, buộc phải dựa vào mưu trí của chính mình để sinh tồn.
Sơn lặng yên đứng trên mũi thuyền, ngón tay bấu chặt vào thớ gỗ xù xì cho đến khi lớp da mỏng rách ra, rỉ máu. Hắn không nói một lời, nhưng đôi mắt đã lạnh đi như băng tuyết đỉnh Tản. Kiếp này, hắn tuyệt đối không để hình ảnh câm lặng ấy trở thành sự thật.
Từ phía khúc quanh sông, một tiếng tù và u uất vang lên liên hồi, xé toạc không gian yên bình của bến sông.
Con thuyền lớn mui sơn đen, cắm cờ hình sóng nước của Thủy Phủ lừng lững rẽ nước lao tới. Trên mui thuyền, ba gã đàn ông mặc áo cộc tay màu chàm, ngang hông giắt dao găm bản rộng, mặt mày dữ tợn đang đứng khoanh tay chỉ trỏ.
"Thuế nước đến. Tất cả dân chài tập trung lên bến."
Tiếng loa hét lớn của bọn chúng khiến dân làng chài đang vá lưới trên bờ khiếp sợ. Ai nấy đều vội vàng quỳ sụp xuống bùn đất, dập đầu không dám ngẩng lên. Thủy Phủ cai quản khúc sông này, bọn chúng là trời, là đất. Chỉ cần một cái nhíu mày, bọn chúng có thể dìm chết cả nhà dân chài dưới lòng sông sâu mà không ai dám kêu oan.
Con thuyền tuần tra của Thủy Phủ áp sát vào bến Ngọc, tạo ra những đợt sóng lớn xô đẩy chiếc thuyền nan của Sơn suýt lật úp.
Một gã tay sai râu quai nón bước xuống bến, đá văng chiếc thúng tre đựng vài con cá giếc nhỏ của cụ Nhàn. Cá rơi vãi ra bùn đất, giãy giụa yếu ớt.
"Mụ già, tháng này thuế của nhà ngươi thiếu ba thúng cá chép lớn. Không có cá thì nộp bằng máu." Gã râu quai nón quát lớn, giơ chân định đạp vào bả vai của cụ Nhàn.
Cụ Nhàn sợ hãi, vừa vơ vét những con cá dưới bùn vừa van nài: "Xin quan lớn gia ơn... Sông dạo này cạn khí, lưới quăng xuống chỉ được cá tạp. Thằng Sơn nhà tôi lại đang đau ốm..."
Sơn đứng trên thuyền nan, chứng kiến cảnh tượng ấy. Lồng ngực hắn tĩnh lặng đến đáng sợ, nhưng ánh mắt dĩ vinh quang ba trăm năm của một chân nhân đã khóa chặt vào gã râu quai nón.
Thân xác này hiện tại chỉ là bậc không, không có một chút khí lực nào. Gã tay sai kia ít nhất cũng đã đạt tới cảnh giới Nhóm Khí, cơ thể có thủy khí bảo hộ, một đấm có thể đập vỡ đá tảng. Người không có khí tuyệt đối không thể dùng sức mạnh cơ bắp để thắng kẻ có tu vi.
Nếu lao lên liều mạng, hắn và bà sẽ chết ngay lập tức. Phải dùng mưu.
Sơn hạ thấp trọng tâm, đứng vững trên chiếc thuyền nan đang chao đảo. Ánh mắt hắn quét nhanh qua con thuyền mui đen của Thủy Phủ. Hắn không nhìn vào những gã tay sai, mà nhìn vào kết cấu vật lý của con thuyền và dòng chảy của con nước xung quanh.
Nước sông Đà đoạn này chảy xiết, tạo thành một xoáy nước ngầm ngay dưới gầm bến đá. Con thuyền mui đen tuy lớn nhưng phần bánh lái phía sau làm bằng gỗ sồi đã cũ, bị nước ăn mòn lâu ngày xuất hiện một vết nứt dọc theo trục xoay. Hơn nữa, để giữ thuyền đứng yên bên bến dốc, bọn chúng chỉ neo một sợi xích sắt lỏng lẻo vào cột đá trên bờ.
Sơn thầm tính toán tốc độ dòng chảy và góc nghiêng của con thuyền.
"Một lực đẩy ba mươi cân vào đúng khớp nối bánh lái. Sức nước từ thượng nguồn sẽ gánh phần còn lại. Bánh lái chắc chắn gãy."
Đó là sự hiểu biết về con nước của kẻ sống trăm năm bên sông Đà. Hắn không cần đến một tia phép thuật hay sơn khí nào.
Sơn cúi người nhặt cây sào tre dài chống thuyền lên. Cây sào làm bằng tre đực già, dẻo dai và nặng trịch.
"Này. Thằng ranh kia nhìn cái gì. Muốn chết à." Gã râu quai nón trên bờ phát hiện ra ánh mắt sắc lạnh của Sơn, gã quay lại quát lớn, tay đặt lên chuôi dao găm.
Cụ Nhàn thấy vậy hoảng sợ, vội lao đến ôm lấy chân gã râu quai nón.
"Quan lớn bớt giận. Cháu tôi nó bị ngớ ngẩn từ nhỏ. Nó không biết lễ nghĩa..."
"Cút ra."
Gã râu quai nón vung chân đá mạnh vào vai cụ Nhàn.
Chính là lúc này.
Sơn không hề do dự. Hắn dùng hai tay nắm chặt cây sào tre, lấy đà từ mạn thuyền nan rồi nhảy vọt lên. Hắn mượn lực rơi tự do cắm mạnh đầu sào tre bọc sắt xuống nước. Đầu sào lách vào đúng khe hở giữa bánh lái và thân thuyền mui đen dưới làn nước đục.
Một nhịp.
Đầu sào ăn khớp.
Hắn giật.
"Rắc."
Một tiếng động vang lên dưới lòng sông. Đầu sào tre chịu một lực phản chấn cực đại dội ngược lại.
Cơn đau thấu xương từ hai bàn tay truyền thẳng lên bả vai, xộc thẳng vào kinh mạch non nớt của Sơn. Đầu óc hắn quay cuồng, một tiếng "phụt" nhẹ vang lên trong lồng ngực. Kinh mạch của hắn đã bị rạn nứt vì dùng lực quá tầm. Máu tươi rỉ ra từ kẽ móng tay, nhuộm đỏ thân sào tre.
Cây sào của người cha quá cố nứt đôi, trôi tuột vào lòng nước.
Nhưng nỗ lực của hắn đã có kết quả.
Bánh lái của thuyền mui đen gãy lìa. Sức nước chảy xiết từ thượng nguồn lập tức thúc mạnh vào đuôi thuyền mất thăng bằng. Con thuyền khổng lồ chao đảo dữ dội, quay ngang ra giữa dòng sông xiết.
Sợi xích sắt neo trên bờ bị kéo căng đột ngột. Sắt rít tai rồi giật tung cột đá bến sông. Hai gã tay sai đứng trên mui thuyền không kịp đề phòng. Bọn chúng mất đà trượt chân, ngã nhào xuống dòng nước lũ sủi tăm ngầu đục. Chúng ngoi đầu lên thở phì phò trong cơn hỗn loạn.
"Thuyền bị đứt xích rồi. Mau giữ lấy dây thừng, kéo lại." Đám tay sai trên mặt nước nháo nhác chèo chống, gào thét tìm cách bám vào mạn thuyền đang trôi tự do.
Gã râu quai nón trên bờ kinh hãi nhìn con thuyền tuần tra đang bị dòng nước xoáy cuốn trôi rất nhanh ra xa. Mất chiếc thuyền tuần tra này, hình phạt từ Thủy Phủ đủ để lột da gã thế mạng. Gã không có thời gian đôi co. Gã chỉ kịp quay đầu liếc xéo Sơn một cái đầy căm hận rồi gầm gừ qua kẽ răng.
"Đợi đấy. Tao sẽ quay lại tính sổ."
Dứt lời, gã lao xuống dòng sông. Gã sải tay bơi đuổi theo để cứu con thuyền đang quay cuồng giữa dòng nước dữ.
Bến sông hỗn loạn trở nên yên tĩnh lạ thường. Những người dân chài xung quanh run rẩy ngẩng đầu lên, nhìn chằm chằm vào thiếu niên gầy gò đang đứng trên mũi thuyền nan.
Sơn chống sào tre xuống bùn, cố giữ cho cơ thể không ngã quỵ. Kinh mạch trong người hắn đau như bị thiêu đốt, máu trong huyết quản sôi sục, nhưng ánh mắt hắn vẫn lạnh lùng, bình thản đến đáng sợ.
Vệt sáng điềm báo trước mắt hắn khẽ nhấp nháy rồi tắt lịm. Nó mang đi một phần ký ức nhỏ về tương lai. Nhưng hình ảnh cụ Nhàn được cứu sống vẫn vẹn nguyên trong tâm trí hắn.
Sơn nhìn về phía dòng sông đang cuộn sóng. Nơi con thuyền của Thủy Phủ đang khuất dần sau màn sương mù. Hắn trầm giọng nói. Giọng nói lạnh lẽo không hề có chút ấm áp của một thiếu niên:
"Đã sống lại một lần, ta không để lũ chó má này làm càn trước mắt mình."
Bàn tay Sơn siết chặt lại, vết cứa rách da rỉ thêm một dòng máu đỏ dọc theo cán chèo. Cụ Nhàn run rẩy từ dưới bến dốc lết lại gần, gương mặt hằn sâu những nếp nhăn sợ hãi, bấu chặt lấy vạt áo hắn:
"Sơn ơi... Mày vừa làm cái gì thế hả con? Bọn chúng sẽ giết cả nhà ta mất thôi..."
Sơn không quay đầu lại nhìn bà, mắt vẫn găm chặt vào khoảng sương mù xám xịt đang nuốt chửng khúc sông phía xa. Hắn mím chặt môi, dằn từng tiếng nhỏ qua kẽ răng:
"Vào nhà thôi bà."
Cụ Nhàn run lên, không dám hỏi thêm lời nào, lủi thủi thu dọn nốt mấy con cá giếc nát bét dưới bùn. Sơn bước chậm rãi dắt chiếc thuyền nan vào sát hốc đá khuất gió. Dưới đáy bùn sông nơi mũi thuyền vừa cắm xuống, một luồng thủy khí đen kịt, lạnh buốt thình lình từ lòng đất nứt ra, uốn lượn như một con rắn nước rồi quấn chặt lấy cổ chân hắn, kéo ghì xuống đáy sâu.