Chương 2: Điểm tựa kinh mạch giữa lòng sông dữ

Thuộc tiểu thuyết Trọng Sinh Dưới Chân Núi Tản

Tác giả: · Thể loại: Huyền Huyễn · Đăng ngày · 2676 từ · khoảng 13 phút đọc

Nước sông Đà dâng lên như một bầy rắn quấn quanh những cọc gỗ mục ven Bến Ngọc. Thuyền tuần tra của Thủy Phủ là loại thuyền đáy phẳng. Lòng thuyền rộng để chứa những bao muối, hũ rượu thu thuế của dân chài. Lúc này, con thuyền bồng bềnh sát sạt mạn mương dốc. Toàn bộ hàng hóa nặng nề đều bị dồn ứ về mạn trái. Đám lính râu quai nón vây quanh cụ Nhàn hạch sách.

Mạn trái nặng, mạn phải hổng. Điểm tử huyệt lù lù trước mắt.

Trong đầu Đinh Vũ Sơn, vệt sáng điềm báo bùng lên lần cuối. Nó vẽ ra một đường cung đỏ uốn lượn dưới đáy nước. Đó không phải là đường đi của linh khí. Đó là dòng chảy của một con lạch ngầm va vào bãi đá dăm dưới lòng sông. Nước dội ngược lên tạo thành một hố xoáy nghịch.

Hắn rướn người. Sức nặng của tấm thân mười sáu tuổi dồn vào chiếc mái chèo gỗ mục. Không hút khí, không dẫn lực. Hắn chỉ dùng mũi chèo làm điểm tựa, thọc sâu xuống khe đá ngầm bên dưới.

Một tiếng *khục* khô khốc vang lên. Đầu mái chèo chêm chặt vào góc đá. Một đòn bẩy vật lý hoàn hảo được tạo ra ngay đúng nhịp nước dội ngược.

"Thằng ranh con! Mày làm cái gì thế?"

Gã râu quai nón thét lên. Gã vừa nhận ra đuôi thuyền của mình bỗng dưng bị nhấc bổng khỏi mặt nước. Một lực đẩy vô hình từ dòng xoáy dội ngược vừa tác động lên thuyền. Nhưng đã quá muộn.

Đinh Vũ Sơn nghiến chặt răng, hai tay vặn mạnh cán chèo. Hắn mượn đà con nước đẩy ngược góc nghiêng của chiếc thuyền đáy phẳng. Sức nước sông Đà nghìn năm dữ dội. Một khi đã tìm được điểm tựa, nó liền biến thành một bàn tay khổng lồ lật nhào mọi thứ cản đường.

*Rắc!*

Mái chèo gỗ mục gãy đôi làm hai nửa. Lực đòn bẩy đã hoàn thành nhiệm vụ. Con thuyền tuần tra mui đen chao đảo kịch liệt. Mạn trái chở nặng lập tức múc đầy nước sông dâng cao. Tiếng gào thét, tiếng hũ rượu va vào nhau vỡ nát, tiếng gỗ ép kẹp vào mạn đá vang lên nhức óc. Chỉ trong chớp mắt, con thuyền cồng kềnh lật úp. Bọt nước trắng xóa nuốt chửng gã râu quai nón cùng ba tên lâu la xuống lòng sông sâu hoắm.

*Rắc rắc rắc.*

Tiếng gãy đổ không chỉ vang lên từ thân thuyền. Nó phát ra từ chính bên trong lồng ngực của Đinh Vũ Sơn.

Một cơn đau xé rách ập tới. Cơn buốt nhức từ các đầu ngón tay xộc thẳng lên đại não. Thân xác phàm nhân này chưa hề có một tia sơn khí nào để bảo hộ.

Việc hắn vặn gân cốt để chịu phản lực từ dòng sông dữ làm rạn kinh mạch bả vai. Đường gân quanh cánh tay đau buốt. Cảm giác đau đớn như thể có hàng ngàn chiếc kim nung đỏ đang cắm sâu vào da thịt, cào cấu từng thớ gân.

Hắn quỳ sụp xuống lòng chiếc thuyền nan rách của cụ Nhàn, miệng ngậm chặt để ngăn không cho tiếng rên rỉ thoát ra ngoài. Máu tươi rỉ qua kẽ răng, mặn chát.

Vệt sáng điềm báo trong thức hải nhạt đi rồi tắt ngấm. Đi cùng với sự lụi tàn đó là một cảm giác trống rỗng đáng sợ xâm chiếm tâm trí Sơn. Hắn biết, mình vừa vĩnh viễn mất đi một phần ký ức tương lai của kiếp trước để đổi lấy cú lật thuyền vừa rồi. Nhưng đổi lại, hắn cứu được mạng của bà nội.

"Sơn! Sơn ơi! Con có sao không?"

Bà run rẩy bò tới, bàn tay đầy vết chai sạn sờ soạng lên vai hắn. Bà không hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Bà chỉ thấy con thuyền tuần tra bỗng dưng lật úp. Còn đứa cháu nội thì mặt mày không còn giọt máu.

"Đi... đi mau... "

Sơn thều thào, giọng khản đặc.

Hắn đẩy mái chèo gãy xuống nước. Hắn nương theo dòng chảy xiết đưa chiếc thuyền nan lủi vào rặng lau sậy rậm rạp ven bờ. Ở phía sau, tiếng gào thét của gã râu quai nón vẫn đang vọng lại giữa tiếng sóng vỗ gầm vang.

Gã là kẻ có tu vi Nhóm Khí. Nước sông không dìm chết được gã. Nhưng việc bị một phàm nhân lật thuyền ngay tại địa bàn của mình là một sỉ nhục tột cùng.

"Tao sẽ lột da mày! Thằng khốn! Tao sẽ tìm ra mày!"

Tiếng thét căm hận nhỏ dần khi chiếc thuyền nan của Sơn lọt hẳn vào bóng tối của một hang đá ngầm ven sông Đà. Đây là một hốc đá tự nhiên bị nước ăn mòn, chỉ có những người chài lưới lâu năm mới biết lối vào nằm ẩn sau những tán dây leo chằng chịt.

Đinh Vũ Sơn đổ sụp xuống nền đá ẩm ướt trong hang. Thân nhiệt hắn hạ thấp, cơn sốt do rạn nứt kinh mạch ập đến nhanh như bão. Hắn nhắm mắt lại, ý thức dần trôi tuột vào cõi hỗn mang đen tối.

Trong cơn mê sảng, một mùi hương kỳ lạ bỗng ngào ngạt xộc vào khoang mũi. Đó là mùi nhựa thông già bị đốt cháy, nồng hắc và ngột ngạt. Tiếp theo đó, ba tiếng chuông đá gõ *boong... boong... boong...* vang lên u tịch, lạnh lẽo từ một khoảng không gian vô chậm chạp.

Mùi nhựa thông. Tiếng chuông đá.

Ký ức của Đinh Vũ Sơn giật mạnh. Đây chính là những gì đã xảy ra vào ba ngày cuối cùng trước khi hắn chết ở kiếp trước. Đó là ba ngày trống rỗng mà hắn không tài nào nhớ nổi chi tiết trong suốt thời gian qua. Lúc bấy giờ, khi hắn đang bế quan đột phá cảnh giới Dời Non trên đỉnh núi Tản, mùi hương này đã lảng vảng quanh động đá. Tiếng chuông đá kia đã vang lên ngay trước khi hắn bị luồng kịch độc vô hình cắn xé kinh mạch.

Sơn muốn rướn người lên để nhìn rõ kẻ đang cầm chiếc vồ gõ chuông. Nhưng một bàn tay vô hình lạnh toát dường như đã bóp nghẹt cổ họng hắn. Nó dìm hắn sâu xuống vũng bùn đen tối.

Hắn giật mình tỉnh giấc bởi một lực kéo mạnh bạo ở cổ áo.

Không gian xung quanh tối sầm, thoảng tiếng nước vỗ vào vách đá ngầm. Đèn đuốc từ những chiếc thuyền tuần tra của Thủy Phủ bên ngoài hắt vào. Những vệt sáng quét qua khe hở của hang đá. Chúng rọi lên những giọt nước nhỏ tong tỏng từ trần đá xuống mái đầu bù xù của một đứa con gái.

"Nằm im! Muốn chết hay sao mà còn thở mạnh thế?"

Một giọng nói nhỏ nhẹ nhưng dứt khoát rít qua kẽ răng, kèm theo mùi tanh nồng của bùn non sông Đà. Đó là cái Mây. Nó mười lăm tuổi, con nhà thuyền chài đậu ngay kế bên nhà cụ Nhàn. Mái tóc nó dài, ướt nhẹp nước sông, dính bết vào hai bên má bộc lộ khuôn mặt gầy nhưng đôi mắt sáng quắc như mắt mèo đêm.

Nó dồn toàn lực từ cánh tay săn chắc, đen nhẻm kéo đầu Sơn xuống. Hai đứa nằm sát vào một khe nứt sâu dưới lòng hốc đá. Nơi đây dòng nước rỉ từ vách núi chảy ra lạnh ngắt.

Sơn định thần, định nhúc nhích bả vai thì một cơn đau nhói như kim châm từ vết rạn kinh mạch xộc thẳng lên óc khiến hắn rên khẽ một tiếng. Mây lập tức đưa bàn tay đầy vết chai, nồng mùi vảy cá bịt chặt lấy miệng hắn.

Phía bên ngoài hang, tiếng chèo khua nước ràn rạt kèm theo tiếng quát tháo của đám binh lính Thủy Phủ chỉ cách đó chừng mươi thước.

Đuốc dầu thông rọi xuyên qua những khóm dây leo rậm rạp che cửa hang. Ánh sáng đỏ rực quét qua gấu áo chàm ướt sũng của Sơn. Hắn nằm im chịu trận.

Mây ghé sát tai Sơn, hơi thở nóng hổi: "Bọn lính Thủy Phủ đang điên cuồng sục sạo hết các bến. Thuyền thằng cha râu quai nón bị lật úp, mấy hũ rượu tiến chức chìm sạch xuống đáy sông rồi. Cụ Nhàn tao đã giấu dưới gầm sàn nhà cụ Nhạn phía trong lạch sâu, tạm thời an toàn."

Nó dừng một chút, gằn giọng: "Còn mày, điên hay sao mà lại dám chọc giận Thủy Phủ ngay giữa ban ngày ban mặt thế hả?"

Sơn không đáp, mắt hắn nhìn chăm chú vào động tác của Mây. Nó bò rạp người trên mỏm đá ướt. Một tay giữ chặt gáy hắn. Tay kia dùng một chiếc sào tre cụt đầu khéo léo gạt một mảng bèo tây lớn từ mương nước trôi vào. Mảng bèo che kín lấy kẽ hở duy nhất nơi ánh đuốc có thể lọt tới. Động tác của nó cực kỳ chuẩn xác, nhanh nhẹn, nương theo từng nhịp dội của sóng sông Đà để không gây ra một tiếng động nhỏ nào. Ở cái bến sông này, không ai bơi giỏi và hiểu rõ các ngách đá ngầm bằng cái Mây. Từ ngày bố nó mất tích trên sông trong một chuyến tải muối hai năm trước, một mình nó vừa quăng chài vừa lặn lội nuôi hai đứa em nhỏ đói rách.

Khi một chiếc thuyền tuần tra lướt qua, ánh lửa từ ngọn đuốc dịu dần rồi khuất sau rặng sậy, Mây mới buông tay khỏi miệng Sơn. Nó thở phào, ngồi thụp xuống lòng hang ẩm ướt, đưa tay vuốt ngược mái tóc ướt sũng ra phía sau gáy.

Lúc mái tóc dài xõa sang một bên, dưới ánh sáng lờ mờ phản chiếu từ mặt nước lách vào hang, Sơn chợt khựng lại. Sau gáy Mây, ngay sát chân tóc dưới đốt sống cổ thứ ba, lộ ra thoáng qua một vết chàm sẫm màu hình ba đỉnh núi nhấp nhô. Vết chàm sẫm đến kỳ lạ, nổi bật trên làn da xạm nắng của đứa con gái vùng sông nước.

Sơn im lặng nhìn chằm chằm vào vết chàm đó, đôi mắt hắn híp lại. Hắn không nói một lời. Hắn cũng không hề hỏi han hay bình luận. Hắn chỉ lẳng lặng ghi nhớ hình dáng ấy vào sâu trong tâm trí rồi quay đi chỗ khác. Hắn cố giữ cho hơi thở mình đều đặn.

Mây không chú ý đến cái nhìn của Sơn, nó bực dọc vắt nước từ gấu áo: "Thằng Sơn, dạo này tao thấy mày khác hẳn. Bình thường mày cạy miệng không ra nửa chữ, đi đứng thì chậm chạp, sao hôm nay lại dám dùng mẹo lật cả thuyền tuần tra? Mày gan to bằng trời rồi à?"

"Mày có biết hai ngày nữa là đến lễ nước không?"

Sơn khẽ tựa lưng vào vách đá ngầm, nén cơn đau ở cánh tay phải, hỏi nhỏ: "Lễ nước?"

"Mày mất trí rồi à?"

Mây trợn mắt, gạt mấy cọng rong rêu dính trên vai áo.

"Lễ nước hằng năm của Thủy Phủ đấy! Cả làng đang rần rần lo sốt vó lên kia kìa. Năm nay chúng nó đòi gấp đôi số cá mương và ba chục hũ rượu nếp cái hoa vàng. Nhà tao cào rách cả tay hai hôm nay mới được nửa giỏ cá mục, hai đứa em ở nhà đang phải ăn cháo cám cua qua bữa kia kìa. Cụ Nhàn nhà mày cũng lo đến mất ăn mất ngủ vì không có đủ tiền nộp thuế thân đợt này. Thế mà mày còn rước thêm cái họa lật thuyền của chúng nó!"

Sơn nhìn ra khoảng tối vô định ngoài cửa hang. Trí óc ba trăm năm kinh nghiệm của hắn đang nhanh chóng tính toán. Lễ nước của Thủy Phủ chính là kỳ thu thuế tàn bạo nhất bằng danh nghĩa tế thần. Nó dồn ép dân chài vào đường cùng. Đó cũng là lúc các thế lực bên dưới bắt đầu lộ mặt.

Mây nhổ một búng nước bọt xuống dòng nước dưới chân. Giọng nó đầy bực dọc nhưng vẫn lộ rõ vẻ lo toan: "Tao cứu mày không phải để mày nằm đây làm bù nhìn."

Nói xong, Mây nhoài người sát ra mép đá. Nó đưa mắt dòm chừng dòng nước chảy xiết bên ngoài.

Dáng vẻ bướng bỉnh và đôi vai nhỏ của nó dưới ánh đêm trông cô độc nhưng rắn rỏi vô cùng. Nó có con đường sinh tồn của riêng nó. Gánh nặng của ba mạng người nằm trên vai nó. Nó không phải đứa trẻ cần chở che.

Sơn nhìn bóng lưng của Mây, khẽ gật đầu: "Được. Lát nữa tao tự đi."

Mây ngoảnh đầu lại nhìn hắn một lượt từ đầu đến chân, chân mày nhíu chặt: "Mày thật sự rất lạ. Cái ánh mắt này... không giống thằng Sơn lờ đờ mọi khi chút nào. Thôi kệ mày, giữ lấy cái mạng mà lo cho cụ Nhàn."

Nó dứt lời rồi ra hiệu cho Sơn chuẩn bị. Khi tiếng còi đồng phía xa tạm lắng, Mây nhẹ nhàng trượt người xuống nước như một con rái cá, không hề tạo ra một tiếng động hay bọt khí nào. Sơn hít một hơi thật sâu, nén cơn đau buốt ở kinh mạch tay phải, từ từ bò theo dòng nước lạnh buốt bám sát phía sau nó.

Đêm tối phủ kín lòng sông. Hai đứa nương theo vách đá, luồn qua những rễ cây sung cổ thụ rủ xuống nước.

Nhờ rễ cây che mắt, chúng tránh được các toán tuần tra đang sục sạo trên bến. Khi đã tiếp cận được bãi bồi ngầm bên kia bến Ngọc, Mây vẫy tay ra hiệu cho Sơn dạt vào bụi sậy rậm rạp. Rồi nó nhanh chóng lặn sâu mất hút dưới lòng sông cuồn cuộn. Nó phải trở về phía xóm chài của mình.

Đinh Vũ Sơn một mình lủi vào bóng tối của rặng sậy, bước chân nặng nề tiến về phía bờ dốc.

Đêm đã sập hẳn xuống sông Đà, mang theo cái lạnh thấu xương từ lòng nước bốc lên.

Từ phía Bến Ngọc, tiếng còi đồng của Thủy Phủ lại rền rĩ vang lên dồn dập. Những vệt lửa đuốc đỏ rực bắt đầu dàn hàng ngang phong tỏa toàn bộ khúc sông. Những đốm lửa nhỏ nhoi như những con mắt quỷ trôi nổi trên dòng nước xiết, phản chiếu ánh sáng đỏ lựng lên những vách đá âm u của núi Tản.

Mọi lối thoát trên sông đều đã bị bịt kín.

Đinh Vũ Sơn đứng khuất sau bóng tối của một thân cây đổ. Gió sông thổi mạnh làm chiếc áo chàm ướt sũng dán chặt vào khuôn ngực gầy đang thở dốc. Cánh tay phải của hắn đau nhức đến tê dại, kinh mạch bên trong đang rạn nứt nghiêm trọng sau cú vặn đòn bẩy lúc chiều. Hắn không thể dùng sức mạnh trực diện trong lúc này. Mọi lợi thế của hắn bây giờ chỉ là sự hiểu biết cặn kẽ về từng thớ nước. Hắn nắm rõ từng tâm lý kẻ thù từ ba trăm năm kinh nghiệm xương máu của kiếp trước.

Hắn nheo mắt nhìn những vệt đuốc đỏ lòm đang bao vây bến sông, bàn tay gầy gò siết chặt lấy mẩu mái chèo gãy còn sót lại trong tay. Chỉ còn hai ngày nữa là đến lễ nước, và Thủy Phủ đã bắt đầu giăng lưới. Trò chơi sinh tử dưới chân núi Tản này, bây giờ mới thực sự bắt đầu.