Chương 5: Sóng dữ bến sông và quân bài định mệnh

Thuộc tiểu thuyết Trọng Sinh Dưới Chân Núi Tản

Tác giả: · Thể loại: Huyền Huyễn · Đăng ngày · 2717 từ · khoảng 14 phút đọc

Sóng dữ.

Sơn biết khi mạn thuyền nan nghiêng hẳn, nước dâng ngập gối. Dòng Đà cuộn đỏ, nuốt chửng nửa thân chiếc thuyền tuần tra của Thủy Phủ phía trước.

Hắn ghì mái chèo. Không một chút sơn khí. Ở bậc không, kinh mạch của hắn rỗng tuếch. Hắn thắng gã lái thuyền Thủy Phủ bằng cách nhìn dòng nước. Sông Đà đoạn này có một hàm ếch ngầm. Nước đập vào vách đá dội ra, tạo thành một lực đẩy ngược. Hắn xoay ngang bản chèo gỗ, mượn đúng lực dội ấy để thúc mạnh vào mạn thuyền nan.

Cú thúc chuẩn xác như thợ xẻ đưa cưa vào mắt tre. Chiếc thuyền nan xoay tít. Đuôi thuyền quét một vòng cung sạt qua mặt nước, hất thẳng gã cầm lái đang sặc nước vào giữa tâm xoáy. Gã chỉ kịp kêu một tiếng nghẹn rồi chìm dưới làn bọt trắng.

Sơn không nhìn lại. Hắn dùng hai tay kéo mạnh mái chèo, hướng mũi thuyền lao vào khe đá hẹp bên bờ.

Rắc.

Một tiếng động vang lên từ bả vai phải. Cơn đau nhói dọc xuống cổ tay. Sơn suýt chút nữa đánh rơi chèo. Tay phải hắn rũ xuống, giật liên hồi. Những mạch máu nhỏ dưới da căng phồng rồi vỡ, nhuộm đỏ ống áo vải thô.

Lại rạn kinh mạch. Thân xác mười sáu tuổi này quá yếu. Chỉ một cú rướn dùng lực vật lý quá tầm cũng đủ khiến các thớ thịt rách toạc.

Sơn cắn chặt môi đến bật máu. Hắn dùng một tay trái còn lại khống chế hướng đi, ép thuyền vào bãi sậy. Hắn phải về bến Ngọc ngay lập tức. Tiếng tù và của toán tuần tra thứ hai đã vang lên phía sau, xé toạc màn sương mù buổi sớm.

***

Bến Ngọc buổi rạng sáng không bình yên.

Mùi bùn tanh và khói bếp bị lấn át bởi một luồng áp lực nặng nề. Lồng ngực người ta thắt lại. Sơn vừa lết qua rặng tre đầu làng đã nghe tiếng khóc thét của trẻ con và tiếng đổ vỡ của chum vại.

Giữa khoảng đất trống trước bến sông, ba chiếc thuyền lớn của Thủy Phủ đã cắm sào từ bao giờ. Một toán tuần tra hơn chục đứa, tay lăm lăm đại đao, đứng dàn hàng ngang bao vây lấy dân làng.

Đứng trước hiên nhà cụ Nhàn là một gã trung niên vận áo dài xanh thẫm, gấu áo thêu hình sóng nước màu bạc. Gương mặt gã bệt sáp. Đôi mắt một mí ti hí lấp loáng tia nhìn tàn nhẫn.

Gã thở.

Mỗi nhịp thở ra đều mang theo hơi lạnh của nước sông. Hơi lạnh lan tới đâu, sương đọng trên lá cỏ hóa thành những bông tuyết nhỏ tới đó.

Bậc hai — Vững Gốc. Kẻ này đã tìm được nhịp thở của thủy khí, có thể dùng khí lạnh hộ thân.

"Đưa con nhỏ đó ra đây." Gã trung niên hờ hững nói, giọng như tiếng đá mài dưới lòng sông. "Lý quản sự đã có lệnh. Đứa con gái nhà chài này có lai lịch bất minh, phải đưa về Thủy Phủ tra xét. Ai cản đường, dìm xuống sông cho cá rỉa."

Cụ Nhàn ôm chặt lấy Cái Mây sau lưng. Cô bé mười hai tuổi mặt cắt không còn hạt máu. Đôi mắt đen láy vẫn trừng trừng nhìn gã tu sĩ.

"Các quan lớn... con bé chỉ là dân chài, có biết gì đâu mà bắt..." Cụ Nhàn khóc mếu, giọng khản đặc.

Gã trung niên không thèm liếc nhìn cụ bà lấy một cái. Gã phất tay. Một luồng thủy khí ngưng tụ thành dải nước mỏng như lưỡi dao, vạch một đường sắc lẹm trên đất. Cát bụi bắn ngược sát ngón chân cụ Nhàn.

"Nói nhiều."

Gã bước tới. Bàn tay năm ngón gầy guộc như vuốt chim ưng thò ra. Gã túm mạnh lấy bả vai Cái Mây. Gã giật mạnh cô bé ra khỏi vòng tay cụ già.

Vết chàm sau gáy lộ ra dưới ánh sáng ban mai.

Dấu ấn Tam Sơn. Quả nhiên là dòng dõi giữ mạch đá cổ. Tin tức của Lý quản sự không sai.

Gã cười gằn. Tay siết chặt hơn. Cái Mây hét lên vì đau.

"Buông nó ra."

Một giọng nói lạnh lùng, bình thản đến đáng sợ vang lên từ phía lối rẽ rặng tre.

Đinh Vũ Sơn bước ra. Quần áo hắn rách rưới. Tay phải buông thõng. Máu tươi vẫn dọc theo đầu ngón tay nhỏ xuống từng giọt trên nền cát ẩm. Nhưng đôi mắt hắn tĩnh lặng như nước giếng cổ. Không một chút gợn sóng.

Gã trung niên quay đầu lại, nhướng mày nhìn Sơn: "Thằng nhóc ranh bến tàu? Ngươi là đứa đã phá hỏng việc thu thuế của Lý quản sự?"

"Ta bảo ngươi buông tay ra." Sơn bước thêm một bước.

Hắn biết rõ mình đang đối mặt với cái gì. Một kẻ ở cảnh giới Vững Gốc, dù chỉ là bậc thấp nhất của giới tu hành, cũng đủ sức nghiền nát hai mươi người thường bằng tay không. Nhưng Sơn không có lựa chọn.

Nếu để chúng bắt Cái Mây đi, bí mật về vết chàm kia sẽ lọt vào tay lũ tai mắt Đạo Sơn ở Thủy Phủ. Thảm họa diệt vong Bến Ngọc mà hắn nhìn thấy trong vệt sáng điềm báo sẽ diễn ra ngay đêm nay.

Hắn phải dùng đến thủ pháp của kiếp trước.

Sơn hít vào một hơi thật sâu. Hắn không có sơn khí trong người, nhưng hắn biết cách ép gân cốt để cưỡng cầu một tia sức mạnh. Đó là "Thập Nhị Trọng Kích" — thủ pháp nén khí của chân nhân Đạo Sơn.

Khí không có sẵn thì dùng huyết nhục làm mồi nhóm.

Rắc. Rắc.

Xương sườn của Sơn phát ra những tiếng kêu rợn người. Gương mặt hắn lập tiếp đỏ bừng, rồi tái nhợt đi trong tích tắc. Cực hình như có hàng vạn cây kim nung đỏ đâm xuyên qua từng thớ thịt, dọc theo cột sống lao thẳng lên đại não. Kinh mạch toàn thân hắn co rút lại, rạn nứt nghiêm trọng hơn gấp mười lần lúc nãy.

Nhưng đổi lại, một luồng sức mạnh vật lý khổng lồ, mang theo uy thế nặng nề như đá tảng ngàn năm, bùng phát từ bàn chân Sơn.

Hắn đạp mạnh xuống đất.

Mặt đất bến Ngọc nứt toác. Thân hình Sơn hóa thành một vệt mờ, lao thẳng về phía gã trung niên.

Gã trung niên biến sắc. Gã không ngờ một thằng nhóc phàm nhân lại có thể bộc phát ra tốc độ và uy lực khủng khiếp như vậy. Gã vội vàng đưa hai tay ra trước ngực, thủy khí xung quanh ngưng tụ thành một tấm khiên nước dày nửa thước.

Uỳnh.

Nắm đấm trái của Sơn nện thẳng vào tấm khiên nước.

Sức mạnh nén từ xương cốt bộc phát. Tấm khiên nước vỡ tan thành ngàn vạn tia bắn tung tóe.

Lực phản chấn cực mạnh đánh thẳng vào ngực gã trung niên. Gã lùi lại liên tiếp năm bước. Mỗi bước chân đều lún sâu xuống cát bến sông. Ngực đau nhói như bị búa tạ nện trúng.

Sơn đứng vững tại chỗ, nhưng lập tức hộc ra một ngụm máu lớn. Khóe mắt, lỗ mũi hắn đều có tơ máu rỉ ra. Cánh tay trái dùng để đấm giờ đây cũng mất cảm giác hoàn toàn, gân xanh nổi lên đen kịt.

"Thủ pháp Đạo Sơn?" Gã trung niên gầm lên, mắt đầy vẻ kinh hoàng xen lẫn nghi kỵ. "Ngươi là người của Đạo Sơn? Không đúng... ngươi không có sơn khí!"

Sơn không thèm trả lời. Hắn dùng bàn tay trái run rẩy thò vào ngực áo, lôi ra một mảnh đồng nhỏ ném bộp xuống bãi cát ngay trước mũi giày gã trung niên.

Mảnh đồng lăn hai vòng rồi dừng lại. Đó là một con dấu tròn, nhưng ở góc trái của nó có một vết mẻ rất sâu, dường như bị đục bằng dao nhọn.

Gã trung niên nhìn thấy con dấu, sắc mặt lập tức đại biến, bước chân vô thức lùi lại một bước lớn.

"Ấn phụ của Thủy Phủ... vết mẻ góc trái..." Gã lắp bắp, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán.

Chỉ có những kẻ thân cận với Chấp sự đại nhân của Thủy Phủ mới biết rõ điều này. Ấn phụ dùng để thanh tra nội bộ luôn có một vết mẻ bảo mật ở góc trái. Vết mẻ dùng để phân biệt với ấn thu thuế giả. Kẻ mang theo con dấu này, hoặc là tuần tra mật của Thủy Phủ, hoặc là người có quan hệ huyết thống với các trưởng lão phía trên.

"Lý Thu Hoạch tự ý khắc ấn giả để thu thuế riêng, chuyện này Chấp sự đã biết." Sơn nói, giọng khàn đặc nhưng rõ ràng từng chữ.

Hắn bồi thêm: "Ngươi muốn làm đồng phạm, hay muốn giữ cái đầu trên cổ để về Thủy Phủ chịu phạt?"

Mảnh đồng đó thực chất chỉ là một miếng đồng nát Sơn nhặt được ở bãi thải bến tàu kiếp trước. Tự tay hắn dùng dao khắc theo trí nhớ. Nhưng sự trùng khớp về chi tiết vết mẻ khiến kẻ đối diện hoàn toàn mất đi ý chí chiến đấu. Sự nghi ngờ và nỗi sợ hãi hình phạt tông môn lớn hơn bất kỳ điều gì.

Gã trung niên nhìn chằm chằm con dấu trên bãi cát ẩm, hàm răng nghiến chặt phát ra những tiếng ken két. Gã nhìn vết chàm sau gáy Cái Mây với vẻ tiếc nuối tột cùng, nhưng rồi lại nhìn sang Đinh Vũ Sơn. Dù thằng nhóc trước mặt trông thê thảm, hơi thở đứt quãng, nhưng thủ pháp bộc phát lúc nãy vô cùng kỳ quái, căn cơ thâm sâu khó lường.

Hơn nữa, việc thu thuế riêng vốn là tính toán cá nhân của Lý Thu Hoạch để đút túi riêng. Thủy phủ hoàn toàn không có lệnh chính thức xuống bến Ngọc bắt người lần này.

Nếu gã tiếp tục dây dưa ở đây, đổ máu với một kẻ lai lịch bất minh có hộ thân phù của Chấp sự, đến khi chuyện vỡ lở, Lý Thu Hoạch chắc chắn sẽ đẩy gã ra làm tốt thí mạng. Gã là một tu sĩ bậc Vững Gốc, không dại gì tự chuốc họa sát thân vì lợi ích của kẻ khác.

"Tốt, hôm nay coi như ngươi giỏi." Gã trung niên hít một hơi sâu, lùi lại hai bước, ngoài mặt vẫn cố giữ vẻ hung bạo. "Nhưng bến Ngọc này không trốn mãi dưới bóng Chấp sự được đâu. Món nợ này, Lý quản sự sẽ tự tay tìm ngươi đòi lại cả vốn lẫn lãi."

Gã trung niên hậm hực phất tay: "Chúng ta đi!"

Toán tuần tra vội vàng thu binh. Ba chiếc thuyền lớn nhanh chóng rút neo, quay mũi lao ra giữa dòng sông Đà cuồn cuộn, biến mất sau màn sương lạnh dày đặc.

***

Khi chiếc thuyền cuối cùng khuất hẳn sau màn sương, Đinh Vũ Sơn không thể gượng thêm được nữa. Khớp gối rệu rã, cả thân người đổ ập về phía trước như một thân cây mục bị đốn gốc.

Cụ Nhàn hớt hải lao tới, cùng Cái Mây luống cuống đỡ lấy hai bên nách hắn. Cánh tay phải của Sơn buông thõng hoàn toàn, lạnh ngắt và mất đi mọi cảm giác, trong khi toàn bộ trọng lượng cơ thể hắn đều đè nặng lên vai cụ già.

"Sơn... con làm sao thế này? Trời đất ơi, máu..." Cụ Nhàn mếu khóc, hai bàn tay gầy guộc run rẩy vuốt ngực cho hắn.

"Cụ... đỡ con..." Sơn thào thào, mỗi hơi thở ra đều mang theo vị tanh nồng của huyết dịch dâng đầy cuống họng. Hắn phải dùng toàn bộ sức lực của tay trái để bấu chặt vào vai Cái Mây mới giữ cho mình không ngã gục xuống bãi cát. Đầu óc hắn quay cuồng, các mạch máu ở thái dương đập liên hồi như muốn vỡ tung.

Từ phía rặng tre đầu bến, lão Hạc chậm rãi bước ra. Lão vẫn mặc bộ quần áo vá chằng vá đắp, tay cầm bầu rượu đất nung, bước đi xiêu vẹo. Nhưng kỳ lạ thay, mỗi bước lão đặt xuống cát bến, những vệt máu Sơn vừa nhỏ xuống đều tự động bị cát mịn vùi lấp, không để lại một dấu vết nhỏ nào. Hương nhựa thông nồng nặc từ người lão tỏa ra, lấn át hoàn toàn mùi tanh của sông nước xung quanh.

Lão Hạc dừng lại cách Sơn ba bước, mắt nhìn vào cánh tay phải rũ rượi của hắn. Lão không nói một lời, cũng chẳng có biểu hiện gì là muốn ra tay cứu giúp. Lão chỉ lặng lẽ dốc bầu rượu, nốc một ngụm lớn, rồi bất ngờ quăng mạnh bầu rượu đất nung về phía Sơn.

"Uống đi." Giọng lão khàn khàn, cộc lốc.

Cái Mây nhanh tay chụp lấy bầu rượu trước khi nó rơi xuống cát. Cô bé áp sát miệng bầu vào đôi môi nhợt nhạt của Sơn.

Sơn cắn răng hớp một ngụm lớn.

Nước rượu đắng nghét. Hương lá thông non tràn vào khoang miệng. Lập tức, một luồng nhiệt lưu ấm áp lan tỏa khắp lồng ngực. Dòng nhiệt chảy dọc xuống bả vai phải, làm dịu đi cơn đau buốt tận xương tủy. Hơi thở của hắn dần ổn định trở lại, dù sắc mặt vẫn trắng bệch như tờ giấy bản.

Lão Hạc nhìn Sơn bằng ánh mắt sâu hoắm, không nói thêm bất kỳ điều gì, cũng chẳng đợi hắn mở lời cảm ơn. Lão lẳng lặng quay lưng, thong thả rảo bước về phía chiếc thuyền nan cũ kỹ của mình đang cắm sào ở góc bến sông. Bóng lão gầy guộc, cô độc lọt thỏm giữa làn sương mù mờ ảo, để lại một bầu không khí im lặng đầy khó xử giữa ba người nhà cụ Nhàn.

Chưa kịp để Sơn điều khí huyết, từ phía con đường độc đạo dẫn lên chân núi Tản, tiếng móng ngựa dồn dập vang lên.

Một con bạch mã bờm dài xuất hiện giữa bến sông. Trên lưng ngựa là một thanh niên vận đạo bào màu vàng nhạt của Đạo Sơn, ngực áo thêu hình một đỉnh núi màu đen thanh nhã. Phong thái của y cao quý, mắt nhìn thẳng, không thèm liếc nhìn những người dân chài đang sợ hãi quỳ sụp xuống đất hai bên đường.

Đệ tử nội môn Đạo Sơn.

Người thanh niên ghìm cương ngựa ngay trước mặt Sơn. Y rút từ trong tay áo ra một cuộn giấy da dê màu vàng. Y mở ra, đọc lớn bằng chất giọng trầm bổng, mang theo ngữ điệu cổ phong nghiêm cẩn:

"Đạo Sơn phụng mệnh trời đất, trấn giữ mạch khí Tản Viên. Ba năm một kỳ, mở cửa đón người có duyên."

Người thanh niên dừng lại một nhịp. Ánh mắt sắc lẹm lướt qua Đinh Vũ Sơn đang tựa vào vai cụ Nhàn để đứng vững. Y đọc tiếp:

"Phàm là thiếu niên dưới mười bảy tuổi trong vùng ven sông, có tên trong trát này, đều phải lên núi tham dự kỳ thi thử thách."

Hơi thở của Sơn khựng lại.

"Kỳ này có hai người. Một là Đinh Vũ Sơn, bến Ngọc."

Sơn nén cơn đau, cố gắng giữ thẳng người. Mọi chuyện đang diễn ra đúng như kiếp trước, chỉ có điều thời gian dường như bị đẩy nhanh hơn.

"Người thứ hai..." Người thanh niên đọc tiếp, giọng nói vang vọng khắp bến sông lạnh lẽo:

"... Hoàng Lam Trạch, bến Ngọc."

Đinh Vũ Sơn đứng chết lặng. Hơi thở của hắn khựng lại nửa nhịp giữa lồng ngực buốt giá. Bàn tay trái đang vịn trên vai Cái Mây vô thức siết chặt. Các đốt ngón tay hắn trắng bệch ra.