Chương 4: Lễ nước lạnh lẽo và điềm báo diệt vong nơi bến sông

Thuộc tiểu thuyết Trọng Sinh Dưới Chân Núi Tản

Tác giả: · Thể loại: Huyền Huyễn · Đăng ngày · 2882 từ · khoảng 14 phút đọc

Tiếng chuông đá báo lễ nước gõ vào vách đá ven sông, vang lên những tiếng "coong, coong" khô khốc, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ Bến Ngọc.

Rạng sáng, trời lạnh căm căm. Khói nước từ sông Đà bốc lên như khói lò than, mang theo mùi tanh nồng của bùn non và rêu đá. Trên dải đất bồi chật hẹp sát mép nước, hàng trăm người dân làng chài Bến Ngọc đứng chen chúc. Không một tiếng xầm xì. Hàng trăm khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt vì sương đêm đều cúi gầm xuống đất. Mắt họ nhìn chăm chằm vào mũi bàn chân thâm đen vì nước ăn.

Ngay sát mép nước, người của Hội Đò Sông Đà đã dựng lên một chiếc bàn gỗ lim đen bóng. Chiếc bàn đặt ở vị trí cao nhất trên bãi đá. Chân bàn ngập trong dòng nước mấp mé. Ngồi sau bàn là Lý Thu Hoạch.

Hắn khoảng bốn mươi tuổi, vận bộ trường bào màu xanh sẫm dệt bằng sợi tơ bóng, vạt áo thêu hình sóng nước uốn lượn của Thủy Phủ. Gương mặt xương xẩu, nước da nhợt nhạt đặc trưng của kẻ quanh năm ngâm mình dưới nước. Đôi mắt hắn sáng lạnh, không một chút gợn sóng. Hắn không gào thét, không đập bàn đánh mắng. Tay phải hắn cầm chiếc bút lông ngỗng ngòi đồng. Thỉnh thoảng hắn khẽ chấm vào nghiên mực đỏ, điềm tĩnh lật giở từng trang sổ nợ dầy cộp. Bên cạnh hắn, chiếc cân đồng lớn treo trên giá gỗ ba chân đang đung đưa. Ba gã gia đinh vạm vỡ đứng canh hai bên. Ngực trần của chúng lộ ra những thớ thịt đỏ rực. Tay chúng cầm đinh ba sắt, mắt lườm lượm nhìn đám đông phàm nhân.

"Làng Bến Ngọc, ba mươi hai hộ." Lý Thu Hoạch không ngẩng đầu lên. Giọng hắn nhỏ nhẹ nhưng lọt vào tai từng người rõ mồn một qua tiếng sóng vỗ. "Năm nay sông lớn. Thủy Phủ gia ân không thu bằng cá tươi. Tất cả đổi ra lễ nước bằng tiền đồng hoặc dầu rái. Mỗi hộ... nộp gấp hai lần."

Một tiếng xao động khẽ vang lên như gió lướt qua bãi sậy, rồi lập tức lịm tắt dưới ánh nhìn của ba gã gia đinh.

Đinh Vũ Sơn đứng lẫn trong đám đông phía sau. Tay trái hắn giấu sâu trong vạt áo vải thô, những đầu ngón tay khẽ siết chặt. Vết rạn kinh mạch từ bả vai kéo xuống tận cổ tay đang âm ỉ cháy, đau nhức như có hàng ngàn con kiến lửa đang gặm nhấm tủy xương. Hắn hít một hơi thật sâu. Hắn dùng thủ pháp thở nén của Đạo Sơn để giữ nhịp tim bình ổn. Kiếp trước, hắn đã chứng kiến cảnh tượng này không biết bao nhiêu lần dưới tư cách một chân nhân đứng trên đỉnh núi cao nhìn xuống. Khi đó, hắn chưa từng biết cái lạnh cắt da của phàm nhân đứng dưới bến sông dưới chân mình là thế nào.

"Lão Hạc chưa đến à?" Sơn khẽ nghiêng đầu hỏi nhỏ.

Ở góc tối dưới rặng tre già sát mép bến, một bóng người gầy guộc đang tựa lưng vào thân tre. Tay lão ôm bầu rượu bằng gốm đen nứt cổ. Là ông Hạc. Lão không chen vào đám đông, chỉ đứng đó. Đôi mắt đục ngầu của lão nhìn chăm chằm vào khoảng không trên mặt sông. Mùi dầu rái nồng đậm từ người lão theo gió thoảng qua mũi Sơn. Sơn khẽ nheo mắt. Mùi dầu của rừng già núi Tản không thể lẫn vào đâu được. Lão già này rõ ràng đã nhìn thấy hắn. Lão chỉ khẽ nhấp một ngụm rượu. Đôi môi nứt nẻ của lão nhếch lên một nụ cười nhạt không rõ ý vị.

"Hộ nhà cụ Nhàn." Giọng gã gia đinh đứng cạnh bàn gầm lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Sơn.

Bà nội Sơn, cụ Nhàn, lập cập bước ra khỏi hàng. Đôi bàn tay xương xẩu bám chặt vào vành chiếc rổ tre đựng ba hũ dầu rái nhỏ. Gương mặt cụ run lên, những nếp nhăn xếp chặt lại trên trán.

"Lạy quan quản sự..." Cụ Nhàn quỳ xuống bãi đá dăm sắc nhọn, đầu gối va vào đá nghe "cộp" một tiếng. "Nhà già chỉ gom góp được chừng này dầu rái. Thằng Sơn nó ốm. Chiếc thuyền nan duy nhất của nhà cũng bị sóng đánh nứt đáy hôm qua rồi. Xin quan thư thả cho..."

Lý Thu Hoạch không thèm nhìn cụ Nhàn. Hắn dùng ngòi bút đồng gõ nhẹ hai tiếng lên mặt bàn gỗ lim. Một gã gia đinh bước tới, dùng chân gạt phăng ba hũ dầu rái. Hũ gốm vỡ tan. Chất dầu đặc sánh màu vàng xám chảy tràn ra bãi đá, bị nước sông tràn lên liếm sạch.

"Không đủ một nửa." Giọng Lý Thu Hoạch vẫn đều đều, lạnh lùng. "Thiếu mười quan tiền đồng. Trục xuất khỏi bến, tịch thu bến đỗ."

"Không được!"

Một bóng người nhỏ nhắn lao ra chắn trước mặt cụ Nhàn. Cái Mây. Hôm nay nó mặc chiếc áo cộc tay vá chằng vá đúp, mái tóc đen búi vội ra sau gáy bằng một chiếc lạt tre. Gương mặt tròn trĩnh của cô gái nhà chài đỏ bừng lên. Hai tay nó dang rộng bảo vệ bà cụ.

"Mức thuế của Thủy Phủ ban xuống đầu mùa rõ ràng chỉ có năm quan! Các người tự ý tăng gấp đôi, đây là cướp đoạt!" Cái Mây hét lớn.

Gã gia đinh đứng bên cạnh Lý Thu Hoạch sấn tới. Bàn tay hộ pháp của gã túm chặt lấy vai cái Mây, giật mạnh ra phía sau. Cú giật mạnh khiến chiếc lạt tre trên tóc nó đứt đôi. Mái tóc đen dày đổ xòa xuống hai vai.

Ngay khoảnh khắc đó, vạt áo sau cổ cái Mây bị kéo lệch sang một bên. Vùng da dưới gáy lộ ra một vết chàm màu đỏ sẫm to bằng ngón tay cái. Vết chàm này có hình ba đỉnh núi nhấp nhô sát nhau. Đó chính là vết chàm hình ba đỉnh núi Tản.

Lý Thu Hoạch đang cầm bút khẽ khựng lại. Đôi mắt vốn bình lặng của hắn chợt co rụt. Hắn nhìn chăm chằm vào gáy cái Mây. Ngòi bút đồng dừng giữa chừng. Một giọt mực đỏ rớt xuống mặt tờ trát thu tô, loang ra như vệt máu. Sự tham lam trên mặt hắn biến mất trong tích tắc. Thay vào đó là một sự dò xét, dè dặt đến cực điểm. Hắn biết vết chàm này nghĩa là gì. Đó không phải là bẩm sinh. Đó là dấu ấn linh khí của dòng họ giữ mạch đá cổ dưới chân núi Tản.

"Bắt nó lại." Lý Thu Hoạch khẽ ra lệnh, giọng nói trầm xuống một tông. "Dùng người trừ nợ. Đưa lên thuyền."

"Buông tôi ra! Thả ra!" Cái Mây vùng vẫy. Sức lực của một cô gái thường sao địch nổi gã lực điền Thủy Phủ. Nó bị kéo sền sệt về phía chiếc thuyền lớn đang neo ngoài xa.

Đám đông dân làng xôn xao, nhưng ai nấy đều lùi lại. Không một ai dám tiến lên nửa bước.

"Khoan."

Một giọng nói thiếu niên vang lên, không lớn nhưng rõ ràng, cắt ngang tiếng khóc của cái Mây và tiếng nước sông.

Đinh Vũ Sơn bước ra khỏi đám đông. Hắn mặc chiếc áo vải thô màu xám tro rách vai. Tay trái hắn vẫn giấu trong vạt áo, tay phải buông thõng. Dáng người hắn gầy gò, sắc mặt nhợt nhạt vì thương tích, nhưng từng bước đi lại vững chãi lạ thường. Hắn đi thẳng đến trước bàn thu tô, đứng cách Lý Thu Hoạch chỉ ba bước chân.

"Mày là đứa nào? Thằng ranh rách rưới này..." Gã gia đinh định bước lên gạt Sơn ra.

Lý Thu Hoạch giơ tay ngăn gã gia đinh lại. Hắn nheo mắt nhìn Sơn. Hắn nhận ra đây là đứa cháu ngoại của cụ Nhàn, kẻ kiếp này vốn chỉ là một phàm nhân không có tư chất hợp dòng khí. Nhưng khí độ của thiếu niên trước mặt khiến hắn cảm thấy có gì đó không ổn. Nó quá tĩnh. Ánh mắt của một đứa trẻ mười sáu tuổi không thể có cái nhìn thấu suốt và lạnh lẽo đến mức làm người ta ớn lạnh như vậy.

"Ngươi muốn nộp thay?" Lý Thu Hoạch nhạt giọng hỏi.

"Tôi không có tiền nộp thay." Sơn nhìn thẳng vào mắt Lý Thu Hoạch. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ. "Nhưng tôi có một câu hỏi muốn hỏi riêng Lý quản sự."

Hắn bước thêm một bước. Tay phải hắn chống lên mép bàn gỗ lim. Hắn cúi người xuống gần tờ trát thu tô đang đặt mở trước mặt Lý Thu Hoạch. Hắn nhìn vào dấu triện đỏ chói nằm ở góc dưới cùng của tờ giấy.

"Dấu triện của Thủy Phủ dưới sông Đà, từ thời lập bến đến nay, góc phía dưới bên tả luôn có một nét khuyết nhỏ." Sơn nói bằng giọng cực nhỏ. Chỉ có hai người nghe thấy. "Nét khuyết bằng đầu tăm do khuôn đồng bị mẻ khi đúc dòng khí thứ ba. Tại sao dấu ấn trên tờ trát này của quản sự lại liền lặn, vuông vức tròn trịa?"

Lý Thu Hoạch toàn thân chấn động. Cây bút lông ngỗng trên tay hắn suýt chút nữa rơi xuống mặt bàn.

Hắn trố mắt nhìn Sơn. Trong mắt hắn lộ rõ sự kinh hoàng tột độ. Chuyện con dấu thật của Thủy Phủ bị mẻ một góc là bí mật cốt lõi của nội phủ. Chỉ có ba vị chấp sự lớn và những kẻ trực tiếp giữ ấn mới biết. Đến ngay cả những gia đinh thân cận nhất của hắn đứng bên cạnh cũng hoàn toàn mù tịt. Tại sao một thằng nhóc phàm nhân mười sáu tuổi ở cái bến rách này lại biết được?

Trát thu tô này đúng là giả. Do hắn tự ý khắc ấn phụ để thu thêm tiền đút túi riêng, hòng lấp vào khoảng trống một sổ nợ cờ bạc lớn ở kinh thành đang réo gọi sau lưng. Nếu chuyện này lọt đến tai các chấp sự Thủy Phủ, hắn sẽ bị lột da, ném xuống lòng sông cho cá rỉa xương.

"Ngươi... làm sao ngươi..." Giọng Lý Thu Hoạch run lên. Bàn tay hắn vội vàng che lấy tờ trát.

"Quản sự không cần biết tôi nghe từ đâu." Sơn đứng thẳng người dậy. Ánh mắt hắn lạnh lùng liếc nhìn dòng nước sông đang dâng lên mấp mé sát chân bàn gỗ. "Nhưng tôi biết thêm một chuyện nữa. Bây giờ là đầu giờ Dần. Thủy triều sông Đà chuẩn bị đổi dòng."

Lý Thu Hoạch nhíu mày: "Đổi dòng thì sao?"

"Dân chài Bến Ngọc ai cũng biết, dưới lòng sông ngay chỗ đặt bến này có một rãnh đá ngầm hình chữ Chi. Cứ đến giờ Dần ngày rằm, nước triều cường dâng lên gặp rãnh đá sẽ tạo thành một luồng xoáy ngược. Sóng sẽ dâng cao hơn bình thường ba thước. Trong vòng mười lăm phút nữa, toàn bộ khu bãi đá này sẽ ngập sâu đến thắt lưng." Sơn gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn. "Bàn thu tô của các ông đặt ở đây sẽ bị sóng đánh lật. Lúc đó hỗn loạn. Nếu tờ trát giả này rơi xuống nước, chữ mực đỏ nhòe ra, người ta nhặt được mang lên Thủy Phủ đối chất... thì không hay."

Lý Thu Hoạch nhìn xuống dòng nước dưới chân bàn. Nước sông đang bắt đầu cuộn bọt trắng. Dòng nước vốn chảy xuôi từ thượng nguồn nay lại có xu hướng cuộn ngược. Nước xô mạnh vào chân bàn gỗ lim làm nó rung bần bật.

Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán quản sự Thủy Phủ. Hắn nhìn Sơn, rồi lại nhìn cái Mây đang bị giữ chặt phía sau. Hắn biết mình đã rơi vào cái bẫy tâm lý do đứa trẻ này giăng ra. Nếu hắn cố tình làm lớn chuyện, bắt giữ cái Mây và gia đình Sơn, thằng nhóc này chắc chắn sẽ hét to bí mật về con dấu giả trước mặt hàng trăm dân làng. Tin đồn một khi đã lan ra, hắn không cách nào bịt miệng hết được.

"Ngươi muốn thế nào?" Lý Thu Hoạch nghiến răng. Giọng hắn rít qua kẽ răng.

"Mức thuế giữ nguyên như cũ, năm quan một hộ. Nhà cụ Nhàn đã nộp đủ bằng dầu rái lúc nãy. Cái Mây không nợ nần gì cả, thả người." Sơn nói, giọng nói bình thản đến đáng sợ. "Và quan quản sự nên rút lui ngay trước khi nước sông dâng lên dập tắt đống lửa của các ông."

Lý Thu Hoạch siết chặt tay, khớp xương kêu lên răng rắc. Hắn là tu sĩ cảnh giới Vững Gốc, một bàn tay có thể bóp chết mười thằng nhóc phàm nhân như Sơn. Nhưng ở đây có quá nhiều mắt nhìn. Hơn nữa, mùi dầu rái từ phía rặng tre già đột ngột nồng nặc hơn. Hắn liếc mắt nhìn về phía lão Hạc đang ôm bầu rượu. Lão già nát rượu kia không cử động, nhưng luồng thủy khí xung quanh chiếc đò nát của lão đang dao động một cách bất thường.

Lý Thu Hoạch biết mình không thể mạo hiểm.

"Thu dọn đồ đạc! Rút lui lên thuyền!" Lý Thu Hoạch đứng phắt dậy, lớn tiếng ra lệnh cho đám gia đinh. "Nước sông đổi dòng, hôm nay thu tô đến đây thôi. Hộ nhà cụ Nhàn và nhà cái Mây... miễn nợ mùa này."

Đám gia đinh ngơ ngác, nhưng không dám cãi lệnh, vội vàng khiêng chiếc bàn gỗ lim và hòm tiền đồng chạy nhanh lên chiếc thuyền lớn đang neo sẵn. Cái Mây bị buông ra, lập tức chạy nhào về phía cụ Nhàn. Hai bà cháu ôm lấy nhau khóc nức nở.

Lý Thu Hoạch bước lên mạn thuyền. Trước khi bước vào khoang, hắn đột ngột quay đầu lại. Ánh mắt hắn nhìn xoáy vào Đinh Vũ Sơn như muốn khắc ghi gương mặt này vào xương tủy. Đó không phải là ánh mắt giận dữ của một kẻ thua cuộc, mà là sự tính toán lạnh lùng của một con rắn độc đã xác định được con mồi mới.

Hắn vẫy tay gọi gã gia đinh thân cận lại gần, thì thầm vào tai gã: "Cho người báo ngay lên núi Tản. Nói với bên Đạo Sơn rằng ở Bến Ngọc có một thằng nhóc phàm nhân biết quá nhiều chuyện không nên biết. Và... kiểm tra kỹ lai lịch của con bé có vết chàm sau gáy kia."

Gã gia đinh gật đầu. Gã nhảy xuống một chiếc thuyền nhỏ. Chiếc thuyền nhanh chóng chèo về phía nhánh sông dẫn lên chân núi Tản.

Sơn đứng trên bến đá, gió sông thổi mạnh làm vạt áo xám của hắn bay phần phật. Tay trái hắn đau buốt, vết rạn kinh mạch như muốn vỡ tung ra sau khi hắn cố ép mình duy trì nhịp thở định tâm quá lâu.

Bỗng nhiên, một vệt sáng điềm báo màu đỏ sẫm đột ngột lóe lên trước mắt Sơn.

Trong vệt sáng câm lặng kéo dài chưa đầy hai nhịp thở, Sơn nhìn thấy một cảnh tượng kinh hoàng: Toàn bộ Bến Ngọc chìm trong biển lửa đỏ rực. Những xác người cháy sém nằm la liệt trên bãi đá. Một bóng người khổng lồ đứng trên đỉnh núi Tản nhìn xuống. Bàn tay người đó vung lên, gieo rắc những đốm lửa xanh biếc xuống dòng sông Đà.

Vệt sáng tắt lịm. Tâm trí Sơn trống rỗng trong một khoảnh khắc. Một cú ngã nhào từ đỉnh núi cao ập đến làm hắn lảo đảo. Ký ức về ba ngày trước khi hắn chết ở kiếp trước vẫn là một khoảng trắng. Điềm báo vừa rồi đã chỉ rõ một điều. Sự hiện diện của hắn và bí mật của cái Mây đang đẩy ngôi làng này vào một thảm họa diệt vong không xa. Hắn phải nhanh chóng rời đi.

Lý Thu Hoạch đứng trên boong chiếc thuyền lớn đã bắt đầu nổ máy lướt đi trên sóng. Hắn nhìn Sơn, nở một nụ cười nhạt đầy ẩn ý rồi quay lưng bước hẳn vào trong khoang.

Sơn đứng lặng giữa bến sông, lồng ngực phập phồng. Hắn biết, ván cờ sinh tử này mới chỉ vừa bắt đầu. Hơi thở của sự chết chóc từ đỉnh núi Tản đang đổ xuống bến sông Đà theo từng đợt gió lạnh. Hắn nhìn bóng con thuyền khuất dần trong sương mờ, bàn tay siết chặt lại, cảm nhận rõ rệt dòng chảy định mệnh đang cuồn cuộn vây lấy bản thân và cả mảnh đất dưới chân mình.