Chương 1: Ba giờ chiều, trời tắt
Thuộc tiểu thuyết Tuyết Đen
Tác giả: Vũ Hải Đăng · Thể loại: Mạt Thế · Đăng ngày · 2077 từ · khoảng 10 phút đọc
Tiếng kim khâu đâm qua lớp da thịt kêu sực một tiếng nhỏ. Hân giữ kẹp mang kim bằng tay phải. Cô xoay cổ tay nhẹ nhàng để mũi kim cong của sợi chỉ khâu đi trọn một vòng bán kính. Mũi kim trồi lên phía bên kia mép rách. Thằng bé tầm mười lăm tuổi nằm trên giường cấp cứu số hai không rên rỉ, chỉ có những đầu ngón chân bấm chặt vào tấm nệm xanh.
"Mũi thứ ba," Hân nói dưới lớp khẩu trang. "Thêm một mũi nữa là xong. Vết thương này nông. Không ăn tới thịt bên dưới."
"Cô ơi, ngoài kia sao tối thui vậy cô?" Thằng bé hỏi. Mắt nó nhìn chăm chằm lên trần nhà, nơi bóng đèn đang chớp tắt liên tục rồi tắt hẳn.
Hân không ngước lên. Cô thắt nút chỉ, siết vừa đủ lực để hai mép da áp sát vào nhau mà không siết chặt tới mức nghẽn máu. Đúng mười bốn giờ mười bảy phút. Ánh sáng từ ba ô cửa kính lớn hướng ra mặt đường Nguyễn Trãi đột ngột tắt. Đó không phải kiểu tối của một cơn giông sắp trút nước, khi những đám mây xám tích điện che khuất mặt trời. Nắng tắt rụp, như thể có ai đó vừa giật phăng cầu dao tổng của bầu trời.
Ở hành lang, tiếng quạt trần quay chậm dần rồi dừng hẳn, để lại một khoảng lặng.
Hân cắt chỉ, bỏ kẹp kim vào khay hạt đậu inox vang lên một tiếng coong. Cô bước lại gần cửa sổ. Gió chiều không thổi, nhưng những hạt mịn màu đen bắt đầu rơi xuống. Chúng lất phất, nhẹ và xốp, phủ một lớp mỏng như nhung lên những chiếc lá bàng héo úa dưới sân bệnh viện.
Cô đẩy nhẹ cánh cửa kính, đưa bàn tay trần ra ngoài ban công nhỏ.
Một nhúm bụi đen rớt vào lòng bàn tay cô. Nó không mang hơi lạnh của tuyết, không tan, không có mùi lưu huỳnh hay hóa chất. Khi Hân miết hai ngón tay vào nhau, hạt bụi vỡ ra thành những mảng muội than mịn. Chúng bám chặt vào các vân tay nhưng không hề gây ngứa hay bỏng rát.
Mười bốn giờ hai mươi phút. Cô đã đứng ngoài ban công tròn ba phút. Thở khoảng mười sáu lần một phút, vậy là bốn mươi tám hơi. Bốn mươi tám hơi. Cô đếm lại lần nữa, vẫn ra bốn mươi tám. Hân nhìn vết đen bám trên ngón tay mình, thong thả rút một miếng gạc cồn trong túi áo blouse lau sạch, rồi khép cửa kính lại.
Tiếng máy theo dõi ở giường số ba phía góc phòng đột ngột reo lên những tiếng bíp bíp đơn điệu, đều đặn.
"Khang, lại kiểm tra nồng độ oxy giường ba," Hân ra lệnh.
Thằng Khang – sinh viên thực tập năm cuối, mặt cắt không còn giọt máu – lóng ngóng chạy lại phía giường bệnh. Trên giường là ông cụ bảy mươi mốt tuổi, nhập viện từ đêm qua vì bệnh phổi kinh niên trở nặng.
"Dạ… nồng độ oxy trong máu còn tám mươi tám," Khang lắp bắp. "Nhưng… cô Hân ơi, ông cụ bị sao thế này?"
Hân bước lại gần. Ông cụ nằm ngửa, mắt mở trừng trừng nhìn lên trần nhà trống rỗng. Cánh tay phải của ông nâng lên, ngón cái và ngón trỏ chạm nhẹ vào vành tai phải, giữ yên một giây, rồi hạ xuống giường. Ba giây sau, cánh tay lại nâng lên, chạm vào vành tai, giữ một giây, rồi hạ xuống.
Hân đặt hai ngón tay vào bên cổ ông cụ để bắt mạch. Cô rọi đèn vào mắt ông; con ngươi co lại. Cánh tay ông cụ lại nhấc lên. Chạm tai. Hạ xuống.
Hân đếm thầm trong đầu. Mười một lần. Mười hai lần. Mười ba lần. Nhịp điệu chuẩn xác đến từng phần mười giây, giống như một chiếc đồng hồ cơ khí được lên dây cót hoàn hảo.
Cô tập trung ánh nhìn vào lồng ngực gầy guộc, trơ cả xương sườn của ông cụ.
Phía sau lớp da nhăn nheo và chiếc áo bệnh nhân màu xanh nhạt, nhãn quan của Hân bắt đầu thay đổi. Một luồng khí xám xịt, đặc quánh như nhựa đường đang bao bọc lấy toàn bộ hai lá phổi của ông cụ. Những túi khí nhỏ li ti vốn dĩ phải căng phồng, hồng hào nay bị những mảng bụi đen bám chặt, bít kín các đường dẫn khí tận cùng. Phổi của ông không còn lấy được dưỡng khí nữa. Lớp bụi đen ấy đang chuyển động nhẹ, co bóp theo từng nhịp thở giật cục của ông cụ.
Cơn đau nhói ở màng phổi phía sau lưng cô lại ập đến. Lần này nó dữ dội hơn. Hân phải bấm chặt các ngón tay vào đầu gối để giữ thăng bằng. Cô nén một tiếng ho khan, lùi lại nửa bước, dời mắt đi chỗ khác. Lần đọc phổi thứ nhất trong ngày đã tiêu tốn của cô một phần sức lực.
"Ông cụ có ra ngoài hành lang lần nào không?" Hân hỏi, giọng cô lạnh tanh dưới lớp khẩu trang.
"Dạ không," Khang lắc đầu lia lịa, tay vẫn cầm ống nghe. "Từ sáng giờ ông chỉ nằm đây, thở oxy qua mũi. Em khóa chặt cửa sổ hướng đó rồi mà."
Hân nhìn lên vạch đo trên tường. Quả bóng nhỏ màu đỏ đang lơ lửng ở vạch số sáu – sáu lít khí mỗi phút. Hệ thống oxy hóa lỏng của bệnh viện lấy khí từ bồn chứa lớn đặt ngoài sân. Hệ thống tiến hành lọc thô rồi dẫn thẳng vào các phòng bệnh qua đường ống âm tường.
Ông cụ không tiếp xúc trực tiếp với bụi rơi ngoài trời. Nhưng ông đã hít liên tục sáu lít khí nén từ ngoài vào thẳng phổi suốt năm tiếng đồng hồ qua.
"Bụi không lây qua da," Hân lẩm bẩm, mắt nhìn xuống bàn tay mình lúc nãy tiếp xúc với bụi. "Nó đi theo đường thở. Hít vào bao nhiêu, kẹt bấy nhiêu."
Cô đi nhanh về phía tủ thuốc của khoa. Trong hộc kéo cá nhân, tài nguyên của cô chỉ còn bấy nhiêu. Đó là hai cái khẩu trang N95 chưa khui, một chai nước suối nửa lít đã uống một góc, và bốn lọ kháng sinh dạng tiêm bột chưa pha. Cô lấy một chiếc khẩu trang mới, trùm đè lên chiếc cũ đang đeo, kéo khít hai dây chun qua gáy.
"Cô Hân! Giường số sáu… ca mới chuyển từ phòng khám ngoài vào ngưng tim rồi!" Tiếng một điều dưỡng trực ở cửa khoa hét lớn.
Hân không chạy. Cô đi với tốc độ nhanh nhất có thể nhưng giữ trọng tâm cơ thể thăng bằng để không thở dốc.
Trên băng ca cấp cứu là người đàn bà khoảng ba mươi lăm tuổi, áo quần còn dính đầy những vệt bùn đen ẩm ướt của cơn mưa nhỏ lúc đầu tuần. Khuôn mặt chị ta xám ngoét, môi thâm tím, lồng ngực hoàn toàn im lìm không có nhịp tự thở. Đứng bên cạnh băng ca, bé Muội – đứa nhỏ chừng bảy tuổi, tóc cột hai bên bằng dây thun đỏ – đang ôm chặt một cái túi vải màu xám tro trước ngực. Con bé không khóc. Nó ôm chặt chiếc túi, đôi mắt to tròn ráo hoảnh nhìn vào khoảng không.
"Chuẩn bị Adrenaline một miligam, hai ống. Khang, ép tim liên tục," Hân ra lệnh khi tay cô đã đặt lên xương ức của bệnh nhân để kiểm tra lực đối kháng.
Lồng ngực người đàn bà lạnh ngắt và cứng đờ. Khi Khang ấn tay xuống, tiếng xương sườn gãy rắc rắc vang lên trong phòng cấp cứu yên tĩnh. Hân bóp bóng thở, đều tay, mắt nhìn vào máy theo dõi. Đường điện tim chỉ là một sợi chỉ thẳng băng, thỉnh thoảng nhích lên những bước sóng giả do lực ép tim bên ngoài tạo ra.
"Bơm Adrenaline lần một," Hân nói.
Năm phút trôi qua. Mười phút.
Mọi nỗ lực ép tim và hỗ trợ hô hấp đều vô ích. Con ngươi người mẹ mở lớn và đứng yên khi Hân rọi đèn vào.
"Ngừng cấp cứu," Hân buông bóng thở ra. Cô kéo tấm ga trải giường màu trắng lên quá mặt người đàn bà.
Trước khi hơi thở cuối cùng thoát ra từ khe môi tím tái của người mẹ lúc nãy, bà ta đã dùng hết chút sức tàn lực kiệt của ngón tay co quắp. Bàn tay ấy bấu chặt vào cổ tay áo blouse của Hân. Trong ba mươi giây ngắn ngủi ấy, không có những lời trăng trối sướt mướt. Người đàn bà chỉ thều thào qua kẽ răng đầy nước bọt lẫn máu đen: "Trà Vinh… cầu Cổ Chiên… tìm bà ngoại nó…"
Hân không gật đầu hứa hẹn dông dài. Cô chỉ đứng yên, để mặc cho những ngón tay của người chết dần buông lỏng khỏi tay áo mình.
"Khang, ghi hồ sơ bệnh án. Chết trước khi tới viện. Không thở được," Hân nói, giọng cô không có một chút dao động nào. Cô quay lưng đi thẳng về phía bồn rửa tay, vặn vòi nước cho dòng nước lạnh chảy qua các kẽ ngón tay bám đầy bụi đen và dịch cơ thể.
Khi bước ra hành lang ngoài của khoa cấp cứu để tìm chút không khí, cô thấy bé Muội vẫn đứng đó.
Con bé đứng nép sát vào bức tường sơn vàng đã bong tróc từng mảng của bệnh viện Nhân Hòa. Đôi bàn tay nhỏ xíu của nó siết chặt lấy cái quai của chiếc túi vải xám tro. Cái túi căng phồng, có vẻ nặng nề đối với bờ vai nhỏ bé của một đứa trẻ bảy tuổi.
Hân dừng lại trước mặt con bé. Cô cúi người xuống, khoảng cách giữa hai khuôn mặt chỉ chừng hai gang tay.
"Túi có gì?" Hân hỏi.
Bé Muội không trả lời. Nó chỉ dịch người sang bên phải một chút, mắt nhìn chằm chằm vào cái bảng tên màu đỏ có chữ "Bác sĩ điều trị" ghim trên ngực áo Hân. Cái túi vải bị nó ghì chặt hơn, che kín cả vùng ngực.
Hân không gặng hỏi thêm. Cô biết bây giờ không phải lúc để tò mò về thứ đồ chơi hay vài món tư trang của một đứa trẻ mồ côi. Nhưng để đưa nó đi cùng trên quãng đường hơn trăm cây số về miền Tây sắp tới, cô cần phải biết chắc chắn một điều.
Hân tập trung nhãn quan vào vùng ngực của bé Muội.
Cơn đau nhói ở màng phổi phía sau lưng cô lại ập đến, lần này dữ dội hơn, khiến Hân phải bấm chặt các ngón tay vào đầu gối để giữ thăng bằng. Qua lớp áo thun mỏng màu vàng chanh của con bé, Hân nhìn thấy rất rõ. Một mảng khói xám nhạt, mỏng như sương ban mai, đang lảng vảng bao bọc lấy phần đáy của cả hai lá phổi bé Muội.
Giai đoạn Tiềm Phục.
Con bé đã nhiễm bụi đen từ những ngày đầu tiên dịch bộc phát ngoài đường phố, trước khi mẹ nó kịp đưa nó vào đây lánh nạn. Mười lăm phần trăm diện tích đáy phổi của con bé đã xuất hiện những mảng mờ đục. Các cuống phổi bắt đầu dày lên, cứng lại như những sợi dây thừng khô, khiến không khí ra vào khó khăn hơn dù bề ngoài con bé vẫn có vẻ thở bình thường.
Hân không nói gì với con bé. Cô quay gót bước nhanh về phía bàn trực, ngón tay bấu chặt vào mép bàn gỗ để ngăn một cơn run rẩy chạy dọc sống lưng.
Vô thức, tay phải của Hân nhấc lên. Cô đưa chiếc ống nghe y khoa đang treo trên cổ lên áp sát vào lồng ngực mình. Cô giữ yên chiếc ống nghe đúng mười giây. Cô lắng nghe nhịp tim đập đều đặn dưới lớp bảo hộ hai tầng. Hành lang bệnh viện đang dần chìm vào bóng tối của bụi đen rơi đầy ngoài cửa sổ.