Chương 5: Trạm chắn Bến Lức

Thuộc tiểu thuyết Tuyết Đen

Tác giả: · Thể loại: Mạt Thế · Đăng ngày · 1889 từ · khoảng 9 phút đọc

Chiếc Ford Transit 16 chỗ khựng lại trước mố cầu Bến Lức. Ánh đèn pha quét qua một dãy chướng ngại vật dựng tạm: ba cái thùng phuy sắt rỉ sét, vài bộ bàn ghế gỗ gãy chân chèn thêm lưới B40, và một sợi dây thừng căng ngang có buộc những dải vải đỏ.

Phía sau rào chắn, năm sáu bóng người đứng choán lộ. Họ mặc áo khoác gió, quần tây sờn gối, chân mang ủng cao su. Không có đồng phục, không có súng. Thứ duy nhất họ cầm là những đoạn gậy tầm vông và đèn pin loại lớn. Bụi đen trong không khí rạng sáng quện vào ánh đèn, trông như những sợi chỉ mục lơ lửng.

Chú Bảy Rớt tắt máy xe. Tiếng động cơ im bặt, chỉ còn tiếng gió rít qua khe cửa kính không kín khít.

“Tới rồi đó,” chú Bảy nói khẽ, tay vẫn ghì chặt vô lăng. “Trạm gác của dân mình.”

Hân mở cửa bước xuống. Gió sông thổi thốc vào mặt, mang theo mùi sình lầy và vị mặn đắng của bụi. Cô kéo cao lớp khẩu trang đã bắt đầu bết ẩm, ra hiệu cho Khang và những người còn lại ngồi yên trên xe.

Một người đàn ông chừng sáu mươi tuổi bước ra khỏi bóng tối của mái hiên di động. Ông mặc chiếc áo sơ mi sọc đã bạc màu, tay cầm một cuốn sổ bìa da cũ. Khuôn mặt ông hằn sâu những nếp nhăn, đôi mắt rực lên vẻ tỉnh táo đến khắc nghiệt.

“Dừng xe. Tắt máy. Xuống hết phía sau vạch sơn,” người đàn ông nói, giọng khàn nhưng rành rọt.

Hân bước tới cách rào chắn hai mét. “Chào chú. Tụi tui từ thành phố về, đang tính qua cầu để xuống Trà Vinh. Chú cho tụi tui xin qua trạm.”

Người đàn ông không nhìn Hân. Ông cầm đèn pin soi một lượt từ đầu xe đến cuối xe, dừng lại rất lâu ở những vệt bụi đen bám dày trên kính chắn gió.

“Tui là Chín Thiệt, trưởng trạm này,” ông nói, vẫn không rời mắt khỏi chiếc xe. “Cầu Bến Lức đóng rồi. Xã tui không tiếp người lạ. Muốn qua thì phải kiểm.”

Hân nhìn qua vai ông Chín. Phía sau rào chắn, trong sân một tiệm sửa xe cũ, có khoảng mười người dân ngồi bệt trên chiếu. Họ im lặng, đầu hơi cúi, tay giữ chặt những bọc hành lý nhỏ. Họ không nhìn đoàn người của Hân, ánh mắt chỉ dán vào khoảng không trước mặt. Một người đàn ông đứng gác cạnh đó thi thoảng lại nhích chân lên nửa bước, tay siết chặt cây gậy gỗ khi thấy người từ trên xe khách bắt đầu lục tục xuống đường.

“Kiểm sao hả chú?” Hân hỏi.

Ông Chín Thiệt đặt cuốn sổ lên mặt thùng phuy, lật ra một trang mới. “Có hai luật. Một, da phải sạch. Ai lấm lem bụi này trên người là đi chỗ khác, không bàn cãi. Hai, không được ho. Một tiếng cũng không.”

Hân nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn sang những người trong đoàn. Cô biết luật thứ nhất của ông Chín sai hoàn toàn. *Bụi đen lây qua đường hô hấp chứ không phải qua da.*

Hân định mở miệng, nhưng rồi cô khựng lại. Cô nhìn thấy Khang. Cậu thực tập sinh đứng nép sau cửa xe, ánh mắt đảo liên tục giữa Hân và đám người gác trạm. Khang biết Hân đã nhiễm. Nếu cô bắt đầu tranh luận y khoa về cơ chế lây nhiễm, ông Chín sẽ nghi ngờ.

Hân nhẩm tính nhanh trong đầu. Từ đây về tới Trà Vinh còn hơn tám mươi cây số. Bình dầu của chú Bảy chỉ còn khoảng một phần tư, chưa chắc trụ nổi đến sáng nếu cứ nổ máy chạy lòng vòng tìm đường khác. Bây giờ đã là ba giờ rưỡi sáng, chỉ còn chưa đầy hai tiếng nữa mặt trời sẽ lên và gió biển sẽ thổi mạnh, tán bụi đen đi khắp các ngả đường. Trong đoàn chín người, ông Năm Thới và hai đứa nhỏ đã kiệt sức, không thể đi bộ quá một cây số nếu xe bị giữ lại. Im lặng là cách duy nhất để cả đoàn còn cơ hội chuyển bánh trước khi trời sáng.

“Được, chú kiểm đi,” Hân nói ngắn gọn.

Chú Bảy Rớt tiến lại gần, giọng nài lỉ: “Chín à, tui Bảy Rớt dưới Cầu Ngang đây. Tui quen ông Mười ở xã mình mà. Cho anh em đi đường vòng qua ruộng được không? Xe này tui mượn, phải đưa sắp nhỏ về gấp.”

Ông Chín Thiệt không ngước đầu lên: “Mười kẹt rồi. Ba ngày trước. Đang đứng tưới cái ruộng khô ngoài kia kìa, gánh nước không nghỉ mười tiếng đồng hồ tới lúc gục luôn. Đường ruộng tui lấp kẽm gai hết rồi. Đừng có đi, lính tui nó tưởng người kẹt đi lạc nó đánh ráng chịu.”

Chú Bảy im bặt. Câu nói về "người kẹt" khiến không khí nặng nề hẳn đi.

Hân liếc nhanh vào cuốn sổ trên thùng phuy. Ở trang trước, có một dòng chữ viết tay nguệch ngoạc: *Nguyễn Thị Út (con Chín) – Sạch – Đã qua 4:00 sáng*.

Ông Chín Thiệt nhận thấy ánh mắt của Hân, ông vội vã lật sang trang khác. Một người gác trạm trẻ tuổi đứng gần đó lầm bầm: “Con Út nó đi tắm ba lần mới sạch da đó chú Chín, vậy mà vẫn...”

“Mày im miệng đi,” ông Chín gắt, rồi quay sang đoàn người. Ánh mắt ông bỗng chùng xuống, ông vuốt lại mép cuốn sổ sờn rách, giọng bỗng trầm hẳn nhưng vẫn kiên định:

“Mấy người đừng có trách tui ác. Tui dân quê, chữ nghĩa không bao nhiêu, tui đâu có học hành gì về ba cái thứ dịch bệnh này. Tui biết chừng nào hay chừng nấy.”

Ông lật cuốn sổ về trang đầu, xoay ngược lại cho Hân nhìn. Trang giấy kẻ tay, chi chít tên.

“Ấp tui hai trăm bốn chục nóc gia. Hơn một ngàn con người đang nín thở trong nhà. Tuần rồi mất mười tám người kẹt ngoài đồng. Ba đứa nhỏ lịm trong mùng mà tui không dám cho ai tới khiêng. Gạo kho xã còn đúng năm bao. Trạm này tụi tui thức trắng chín đêm rồi.”

Phía sau rào chắn, một người trong đám ngồi trên chiếu ho một tiếng. Cả sân im. Người đó lấy tay bụm miệng, cúi thấp xuống.

“Tui biết tui kiểm kiểu này là làm khó mấy người,” ông Chín nói. “Mà tui không giữ thì ai giữ cho dân tui. Giờ tui thả qua, lỡ có một người mang bệnh, chiều nay trong ấp mọc thêm mấy cái mả, tui lấy cái mạng già này đền cho bà con được hôn?”

Ông cụp đèn pin xuống đất.

“Mấy người có con. Tui cũng có con. Con Út nhà tui... nó cũng phải kiểm như vầy mới được về nhà đó thôi.”

Ông gập cuốn sổ lại.

“Từng người một. Bước tới thau nước đằng kia.”

Áp lực đè nặng khi ông Năm Thới bước lên đầu tiên. Ông già nhất đoàn, phổi đã yếu từ lâu vì thuốc lá. Tiếng thở của ông rít lên từng hồi qua lớp khẩu trang vải. Ông Chín Thiệt đứng, tay cầm đèn pin soi sát vào từng kẽ móng tay, từng hốc tai của ông Năm.

“Mở khẩu trang ra,” ông Chín ra lệnh.

Ông Năm run rẩy gỡ dây thun. Gương mặt già nua hiện ra dưới ánh đèn.

Hân siết chặt nắm tay. Cô biết đây là lúc phải dùng đến nó. Cô cần biết chắc ai trong đoàn có thể qua, ai sẽ bị giữ lại. Cơn đau màng phổi âm ỉ bắt đầu trỗi dậy như một lời cảnh báo.

*Đọc.*

Tầm nhìn của Hân mờ đi trong một nhịp tim, rồi đột ngột trở nên trong suốt. Lồng ngực ông Năm Thới hiện lên như một tấm phim X-quang sống động. Hai lá phổi rách nát vì tuổi tác, nhưng bụi đen chỉ mới bám một lớp mỏng như sương muối ở rìa. Ông sạch. Ít nhất là sạch hơn cô.

Hân chuyển ánh nhìn sang bé Muội đang đứng nép sau lưng mình. Con bé ôm khư khư cái túi vải xám tro, đôi mắt to tròn nhìn trân trân vào thau nước.

Trong lồng ngực nhỏ bé của Muội, vệt đen không còn là sương nữa. Nó đã kết thành từng mảng đặc, bám cứng vào những nhánh nhỏ nhất. Hơn 20%. Tốc độ này quá nhanh. Chỉ cần một cái sặc, một hớp gió lạnh, là con bé ho.

Một cơn đau nhói như kim đâm xuyên qua ngực trái khiến Hân lảo đảo. Cô cắn chặt môi để không bật ra tiếng rên.

*Số lần còn lại: 16.*

Con số hiện ra trong đầu cô. Mỗi lần đọc là một lần cô tự rút ngắn thời gian của chính mình.

“Con bé kia, tới lượt,” ông Chín Thiệt chỉ tay vào Muội.

Khang đột ngột bước lên, chắn giữa Hân và ông Chín. “Chú ơi, con bé còn nhỏ, để tui kiểm trước cho.”

“Thứ tự là thứ tự,” ông Chín gạt tay Khang ra. “Con nít hay người già đều như nhau. Bước lên!”

Bé Muội nhìn Hân. Hân không nói gì. Cô biết nếu bây giờ cô ngăn cản, ông Chín sẽ biết có điều khuất tất. Quy tắc của trạm là: Đứng yên, rửa sạch, đếm tới mười, không ho.

Muội tự đặt túi vải xuống mặt đường nhựa đầy bụi. Nó bước tới chiếc thau nhôm đựng đầy nước pha xà phòng. Đôi bàn tay nhỏ xíu nhúng vào nước, run rẩy xoa vào nhau.

Nước trong thau bắt đầu đục dần, chuyển sang màu xám xịt của bụi.

“Đứng yên đó. Đếm từ một tới mười,” ông Chín nói, tay cầm đèn pin soi thẳng vào cổ họng con bé.

Chú Bảy Rớt nín thở. Khang cúi gầm mặt, hai tay đút sâu vào túi áo khoác, vai run nhẹ.

Muội đứng thẳng lưng, đôi môi mấp máy.

“Một... hai... ba...”

Tiếng đếm nhỏ xíu, lạc lõng giữa đại lộ thênh thang.

“Bốn... năm... sáu...”

Đến số bảy, ngực con bé chợt phập phồng mạnh. Hân nhìn thấy các cơ cổ của Muội căng lên. Một luồng khí từ phổi đang bị những mảng bụi đen kích thích, đẩy ngược lên vòm họng.

Hân đưa tay vào túi áo, chạm vào chai nước suối cuối cùng chỉ còn chưa đầy một đốt ngón tay. Cô không bước.

Muội nhắm nghiền mắt, hai nắm tay siết chặt.

“Tám... chín...”

Một tiếng *khục* nhỏ vang lên trong thực quản. Con bé gập người xuống, hai tay ôm lấy cổ.

Tiếng ho khan đầu tiên bật ra giữa trạm chắn Bến Lức.

Ánh đèn pin của ông Chín Thiệt dừng lại ngay khuôn mặt đang đỏ ửng vì sặc của bé Muội. Những bóng người gác trạm phía sau đồng loạt nhích tới, gậy tầm vông nện xuống mặt đường *cộp cộp*.

“Dừng lại,” ông Chín nói.