Chương 1: Mười một triệu bốn và một cái xe cũ
Thuộc tiểu thuyết Ván Cược Cuối Cùng
Tác giả: Lê Minh Khang · Thể loại: Đô Thị · Đăng ngày · 2110 từ · khoảng 11 phút đọc
11.400.000 đồng. Trần Hữu Nghĩa vuốt lại xấp tiền lẻ trên tấm chiếu giữa phòng trọ. Hắn đếm lần thứ hai. Tờ năm trăm nghìn duy nhất nằm trên cùng. Dưới đó là những tờ mệnh giá hai mươi nghìn, mười nghìn và năm nghìn đồng. Hắn xếp chúng lại cho phẳng. Các góc tiền trùng khít. Hắn chia tiền thành ba xấp nhỏ. Một xấp dành cho cái xe hủ tiếu. Một xấp cho hàng hóa đợt đầu. Xấp còn lại là tiền xoay vòng cho hai mươi lăm ngày tới. Hắn ngồi đó, bám lấy những con số. 11.400.000 đồng là tất cả những gì còn sót lại. Hắn đã thanh lý sạch mớ bàn ghế cũ. Hắn đã nộp nốt tháng tiền nhà cho chủ trọ Quận 4. Khoản nợ 4,2 tỉ vẫn treo trên đầu. Mười hai triệu đồng cho kỳ trả đầu tiên vào ngày 10 tháng sau là một cái mốc cứng. Nghĩa định đứng dậy. Một cơn nhói từ thắt lưng truyền thẳng lên đại não. Hắn khựng lại. Tay hắn chống xuống mặt chiếu. Hắn giữ nguyên tư thế khom lưng trong mười giây. Đĩa đệm chỗ đốt sống L4-L5 phản ứng sau một ngày đi bộ. Hắn thở hắt ra. Hắn đợi cơn đau dịu xuống. Hắn dùng lực tay đẩy người đứng thẳng lên chậm chạp. Hắn không dùng cơ lưng. Hắn dùng cơ đùi. Đó là cách duy nhất để hắn còn có thể đứng bếp tối nay. Chiếc điện thoại cũ đặt trên sàn rung lên. Nghĩa cầm máy. Một tin nhắn từ Bé Diệp: "Con không cần tiền của bố. Bố đừng nhắn tin nữa." Hắn nhìn chằm chằm vào màn hình. Năm ngoái, chuỗi mười bốn quán hủ tiếu Quán Tư sập. Con bé đã phải chuyển trường giữa chừng. Bạn bè nói ra nói vào rất nhiều. Nghĩa bấm phím. Hắn soạn một chữ: "Ừ". Hắn cất điện thoại vào túi quần. Hắn cầm xấp tiền bốn triệu rưỡi đi ra khỏi phòng. *** Bãi thanh lý đồ cũ nằm sâu trong một con hẻm ở Quận 7. Nơi này bốc mùi sắt rỉ. Người bán là một gã đàn ông mặc áo may ô, bụng phệ. Gã đang ngồi húp vội tô mì gói. Gã chỉ tay vào chiếc xe hủ tiếu gõ nằm khuất sau đống bàn nhựa sứt mẻ. "Đó, xe inox dày. Thùng nước lèo còn mới nguyên. Tui rao bốn triệu rưỡi là bèo lắm rồi. Không bớt đâu nghen." Nghĩa không đáp. Hắn bước tới, đi quanh chiếc xe một vòng, gõ ngón tay vào thành inox rồi nghe tiếng vang. Inox 201, không phải 304. Dùng lâu sẽ xỉn màu. Hắn cúi xuống soi phần gầm. "Chỗ hàn chân bếp nứt tóc rồi anh." Nghĩa nói giọng bình thản. Gã bán xe ngừng nhai. Gã nhướn mày: "Đâu? Chỗ đó vẫn cứng ngắc mà." Nghĩa chỉ vào vết nứt: "Nứt từ bên trong. Anh nấu nước sôi chừng ba tiếng, nhiệt nó giãn ra là cái bếp sụp xuống ngay." Gã bán xe tặc lưỡi: "Ối dào, chấm mối hàn lại là xong chứ gì." "Bánh này mòn lệch nữa." Nghĩa lấy tay xoay cái bánh xe bên trái. "Anh đẩy xe không thì không thấy. Nếu đổ đầy bốn chục lít nước lèo với năm ký xương, cái xe nó lết về bên trái. Đẩy chừng một cây số là cái vai anh đi tong." Gã đàn ông buông đũa. Gã đứng dậy đi tới cạnh Nghĩa: "Anh làm nghề hả?" Nghĩa không trả lời. Hắn mở nắp thùng nước lèo, miết tay dọc vành nắp. "Nắp không kín rồi." Nghĩa nhìn gã. "Kín chứ, tui đậy vẫn khít mà?" Gã bán xe cãi. "Một đêm hầm xương tám tiếng, nó thoát hơi kiểu này là tốn thêm ba mươi phần trăm gas. Một bình gas mini mười hai nghìn đồng. Một tháng anh mất thêm mấy trăm nghìn tiền ngu." Nghĩa đứng thẳng người. Hắn nhìn gã bán xe: "Ba triệu sáu. Tui lấy luôn bây giờ." "Trời đất! Anh ép giá dữ vậy? Bốn triệu rưỡi xuống ba triệu sáu, tui còn lời lóm gì nữa?" "Ba triệu sáu anh đẩy được cái xe nứt chân bếp này đi. Không thì anh cứ để đó cho nó rỉ thêm tháng nữa. Tới lúc chân bếp sập hẳn thì chỉ bán được giá sắt vụn." Gã đàn ông gãi đầu. Gã nhìn chiếc xe rồi nhìn Nghĩa. Ánh mắt Nghĩa lạnh và đanh. Hắn không có vẻ gì là đang mặc cả. Hắn đang đọc một bảng định giá đã chốt sẵn trong đầu. "Rồi, ba triệu sáu. Coi như tui xui gặp đúng dân trong nghề." Nghĩa đếm đúng ba mươi sáu tờ một trăm nghìn giao cho gã. Hắn còn lại 7.800.000 đồng trong túi. *** Năm giờ chiều. Nghĩa chạy chiếc xe máy cũ đến sạp xương của dì Năm Thoa. Chợ đầu mối lúc này chưa họp chính thức. Các mối cung ứng sỉ đã bắt đầu dọn hàng. Mùi máu tươi xộc vào mũi. Dì Năm Thoa đang ngồi trên cái ghế đẩu cao. Dì cầm xấp hóa đơn dày cộp. Thấy Nghĩa, dì bỏ kính lão xuống. Dì nhìn hắn một hồi lâu rồi thở dài. "Tưởng con đi luôn rồi chớ." "Tui về rồi dì Năm." Nghĩa bước tới. Hắn phụ dì nhấc cái giỏ xương ống lên bàn cân. "Cho tui lấy lại mối." Dì Năm nhìn cái giỏ xương. Dì nhìn bộ dạng gầy sọp của Nghĩa. "Lấy mấy ký?" Dì hỏi. "Dì để tui bốn chục ký một ngày. Tui lấy hàng vào buổi chiều để hầm qua đêm." Nghĩa đáp. "Giờ xương ống lên ba mươi tám nghìn một ký rồi đó nghen. Hàng đẹp, không ngâm nước." Dì nhắc nhở. Nghĩa gật đầu: "Tui biết giá đó mà." Dì Năm ngừng bút. Dì hạ giọng hỏi: "Có tiền chưa? Hay lại định nợ?" "Dì cho tui nợ gối đầu như hồi nẳm. Cuối tuần tui trả dứt điểm một lần." "Nghĩa nè, chuyện nhà con êm chưa? Sao không kiếm việc gì khác mà làm?" Dì Năm hỏi khẽ. Nghĩa tránh ánh mắt của dì. Hắn nhìn vào đống xương trên bàn cân. "Chuyện đó tính sau đi dì. Giờ tui chỉ cần hàng thôi." Dì Năm thở dài: "Hồi nẳm con là chủ chuỗi mười bốn quán. Con nợ tui một tuần mấy trăm triệu tui không sợ. Giờ con đẩy cái xe gõ. Tui cho con nợ gối đầu là tui liều mạng đó." "Dì biết tui mà." Nghĩa nói. "Tui có thể mất tiền. Tui không bao giờ trốn nợ." "Được rồi. Nợ ba ngày thôi, đúng chiều thứ Năm hằng tuần phải thanh toán sạch." Dì Năm chốt hạ. Nghĩa im lặng gật đầu. Dì Năm nhìn xấp hóa đơn cũ. Tên Trần Hữu Nghĩa từng nằm ở vị trí ưu tiên. Dì là người duy nhất không đòi nợ khi chuỗi của hắn sụp đổ. Mười năm trước, dì bị mối bên chợ Bình Điền quỵt tiền. Chính Nghĩa đã ký trước cho dì ba tháng tiền hàng. Dì Năm vẫy tay ra hiệu cho hắn lấy hàng. Dì đột ngột nắm lấy tay Nghĩa. Dì kéo sát lại. Giọng dì thầm thì. "Thằng con tui nó làm quản lý bên Quán Tư mới, nó mà thấy con ở đây là nó báo về công ty đó." Nghĩa khựng lại. Tay hắn siết chặt cái quai túi ni lông đựng xương. "Tui biết rồi. Cảm ơn dì Năm." Hắn xách hai bao xương ống nặng trịch ra xe. Bốn mươi ký xương ống có giá 1.520.000 đồng. Hắn chưa phải trả ngay nhờ nợ gối đầu. Con số đó đã nằm trong danh sách phải thu hồi. Nghĩa đạp máy. Chiếc xe máy cũ nổ lụp bụp. Hắn rời khỏi chợ. *** Sáu giờ ba mươi tối. Nghĩa gạt chân chống xe máy đầu con hẻm cụt. Chỗ này cách phòng trọ bốn trăm mét. Hắn đi bộ vào trong. Con hẻm dài chừng tám chục mét. Lòng đường chỉ vừa đủ hai xe máy tránh nhau. Hai bên là bốn dãy trọ công nhân. Những ô cửa sổ nhỏ xíu hắt ra ánh sáng vàng vọt. Nghĩa chậm rãi đếm từng cánh cửa. Một. Hai. Ba... Sáu mươi tám phòng. Hắn đứng lại ở cuối hẻm. Bức tường của một kho hàng chắn ngang tại đây. Chỗ này tối. Hơi đất ẩm bốc lên. Đây là điểm hội tụ của cả bốn dãy trọ. Hắn nhìn xuống mặt đường. Xi măng lở lổm chổm. Không có hàng quán nào bám trụ ở đây. Khách vãng lai không bao giờ quẹo vào hẻm cụt. Nhưng Nghĩa thấy khác. Hắn nhìn đồng hồ. Sáu giờ bốn mươi lăm. Một nhóm công nhân mặc đồng phục xanh đi vào. Gương mặt họ phờ phạc sau ca làm việc. Họ mang theo những túi ni lông đựng bánh mì. Có người cầm hộp xôi lạnh ngắt. Sáu mươi tám phòng. Ít nhất có một trăm năm mươi con người sống ở đây. Đa số là dân lao động tỉnh lẻ. Không có bếp nấu trong phòng trọ chật hẹp. Họ cần một bữa ăn nóng. Họ cần đồ rẻ. Họ cần quán ngay sát cửa nhà. Nghĩa nhẩm tính. Nếu mỗi đêm hắn kéo được hai mươi phần trăm số người này ra ăn. Hắn có ba mươi tô. Chưa đủ hòa vốn. Hắn cần phải kéo thêm khách từ các hẻm lân cận. Hẻm này tuy cụt nhưng nó thông ra con đường nhỏ. Con đường đó dẫn thẳng tới khu công nghiệp. Khoảng cách chỉ tầm hai cây số. Hắn cúi xuống. Hắn dùng mũi giày di di trên nền đất. Hắn đánh dấu vị trí sẽ đặt bánh xe. Góc này khuất gió. Khói từ bếp than sẽ không bay thẳng vào cửa sổ nhà dân. Một vị trí thầm lặng cho một kẻ bắt đầu lại từ số không. *** Nghĩa quay trở ra đầu hẻm. Hắn về phòng trọ chuẩn bị hầm xương cho đêm mai. Nhưng khi vừa ra đến mặt đường lớn, bước chân hắn khựng lại. Phía bên kia đường, cách chỗ hắn đứng chừng ba trăm mét, một giàn giáo đang được tháo dỡ. Ánh đèn LED rực rỡ hắt ra từ một tấm biển hiệu mới tinh. Biển hiệu có nền màu nâu cánh gián. Chữ trắng hiện đại. "QUÁN TƯ - HỦ TIẾU MỸ THO TRUYỀN THỐNG". Nghĩa đứng chôn chân trên vỉa hè. Mắt hắn nheo lại. Hắn tập trung vào cái logo nằm ở góc trái biển hiệu. Đó không phải là một biểu tượng vẽ bằng máy tính. Đó là một chữ ký. Nét chữ "Tư" uốn lượn. Nét chữ mạnh mẽ. Nhưng ở nét gạch ngang cuối cùng lại bị khuyết một đoạn nhỏ. Nó như thể cây bút máy đã hết mực ngay khoảnh khắc đó. Dấu chấm trên chữ "i" bị lệch về bên phải đúng hai milimet. Đó là chữ ký của hắn. Hắn nhớ rõ ngày đó. Hai năm trước. Hắn ký thỏa thuận chuyển nhượng quyền khai thác thương hiệu. Hắn cần vốn cứu vãn chuỗi cửa hàng đang nợ đầm đìa. Cây bút ký tên hôm đó thực sự đã hết mực ở nét cuối. Đỗ Quang Kiệt đã đứng cạnh hắn. Kiệt cười rất tươi. Kiệt nói rằng chữ ký này sẽ là linh hồn của Quán Tư. Bây giờ chữ ký ấy được phóng to gấp trăm lần. Nó nằm kiêu hãnh trên tấm biển hiệu của một cửa hàng mới. Người sở hữu nó đang đứng trên vỉa hè với đôi bàn tay cáu bẩn mùi sắt rỉ. Nghĩa nhìn quán hủ tiếu sang trọng kia. Hắn nhìn lại đôi bàn tay mình. Khoảng cách giữa hắn và cái tên của chính mình chỉ là ba trăm mét đường nhựa. Nó xa như hai thế giới khác nhau. Hắn không nói gì. Hắn cũng không giận dữ. Nghĩa lẳng lặng quay lưng. Hắn đi thẳng về hướng phòng trọ. Ngày mai hắn sẽ phải dậy từ hai giờ sáng. Hắn bắt đầu hầm bốn mươi ký xương ống đầu tiên. Cuộc chơi chưa kết thúc. Hắn vẫn còn cái lưỡi biết nếm vị. Hắn còn đôi bàn tay biết giữ nhịp. Và quan trọng nhất, hắn vẫn còn một cái tên chưa được viết lên bảng hiệu. Nghĩa bước vào bóng tối của con hẻm, tiếng bước chân khô khốc nện xuống nền xi măng. Hết chương 1.