Chương 12: Sáu Tiếng Im Lặng
Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404
Tác giả: Vũ Hải Đăng · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 1982 từ · khoảng 10 phút đọc
Lâm Gia Huy đẩy chiếc giường sắt ra giữa phòng. Chân giường nghiến trên nền gạch men cũ, tạo thành những tiếng rít kéo dài, nhức buốt. Anh đứng đối diện mảng tường đầu giường, tay cầm thước dây. Sau hai trăm ly bê tông cốt thép này, bản vẽ chỉ chừa đúng một mét bốn lăm. Đây là thông số anh đo được sau nhiều ngày dò tìm các rung động trong kết cấu tòa nhà. Huy dùng bút chì đánh dấu lên tường hai đường kẻ ngang. Một đường ở độ cao 1.450 mm, một đường sát mặt sàn. Anh dán những dải băng keo giấy dọc theo vạch kẻ, tỉ mỉ ghi lên đó các trị số đo đạc điện trở bề mặt tường. Trên bàn làm việc dã chiến, anh bày sẵn đồng hồ vạn năng, bút thử điện cùng một chiếc máy ghi âm kỹ thuật số. Dưới chân tường, Huy trải một tấm bạt nhựa dày. Anh dùng băng keo ép chặt mép bạt vào mặt sàn để tạo thành một rãnh chứa nhân tạo. Hai chiếc xô nhựa được đặt vào vị trí thấp nhất của vệt lõm. Mọi thiết bị điện trong phòng đã được rút phích cắm. Huy kiểm tra lại toàn bộ sơ đồ đấu nối một lần nữa. Không gian phòng 404 lặng ngắt. Tiếng kim đồng hồ treo tường trở thành âm thanh duy nhất tồn tại. Huy ngồi lên chiếc ghế đẩu, tay siết chặt tuốc-nơ-vít. Anh không nhìn vào gương, không nhìn ra cửa. Ánh mắt anh dán chặt vào ổ cắm điện nằm ngay trên vạch kẻ ngang 1.450 mm của bức tường. Căn phòng 404 bây giờ không giống một nơi để ở. Nó là một hiện trường kỹ thuật được thiết lập để bẫy những sai lệch vật lý. Huy đã chuẩn bị sẵn sàng cho đêm thứ sáu. Anh biết mình không còn nhiều thời gian trước khi sự tồn tại của bản thân bị xóa sạch hoàn toàn khỏi chung cư Bến Nghé. Sau sự việc chiều hôm qua, khi Thắm nhìn anh như một người lạ và gọi anh là "anh thợ mới", Huy hiểu rằng quy luật của tòa nhà đang vận hành nhanh hơn anh tưởng. Ký ức về anh trong tâm trí hàng xóm đang bị thay thế. Một chỗ trống đang được điền vào bởi một cái tên khác, hoặc một người khác. 23:00. Tiếng gõ "cộc, cộc" quen thuộc không xuất hiện. Thay vào đó, một âm thanh mới bắt đầu len qua lớp bê tông. Đó là tiếng cào. Tiếng động phát ra từ phía trong vách ngăn, khô khốc và sắc lẹm. Nó di chuyển theo phương ngang với tốc độ đều đặn. Huy nín thở, mắt di chuyển theo hướng âm thanh chạy từ góc tường bên trái sang góc bên phải. Tiếng cào không cao cũng không thấp. Nó luôn duy trì ở độ cao đúng bằng tầm với của một người đang bò khom lưng trong khoang kín 1.450 mm. Huy cầm bút thử điện, áp đầu kim loại vào mặt tường ngay chỗ âm thanh đang đi qua. Đèn báo trên bút chớp liên hồi. Aptomat nhánh của phòng đã ở vị trí OFF từ nãy. Anh ghi con số vào sổ tay. Cổ tay anh không run. Anh chưa gọi tên thứ này là gì cả — anh chỉ ghi lại những gì thiết bị đọc được, đúng như khi đi khảo sát một tủ điện lạ. Tiếng cào kéo dài, lặp lại. Nó không tuỳ hứng. Nó đi hết một đoạn tường rồi quay lại từ đầu, đều tay, kiểu người ta rà tìm một thứ gì đó trên bề mặt. Huy đứng dậy, áp que đo của đồng hồ vạn năng lên vách. Kim nhảy. Tiếng móng tay hay vật nhọn miết trên gỗ nghe ghê răng. Âm thanh đi hết chiều ngang vách tường rồi quay lại. Đều đặn. Tĩnh lặng. Huy quan sát các điểm đánh dấu trên tường. Tiếng cào luôn dừng lại chính xác tại vị trí có vạch kẻ 1.450 mm. Điều này xác nhận giả thuyết của anh về không gian hẹp phía sau vách tường. Có một thứ gì đó đang bò trong bóng tối của khoang kỹ thuật bít kín. Thứ đó không thể đứng thẳng, nhưng nó biết cách thăm dò vị trí của người ở bên này vách. Một giọt chất lỏng màu đen bắt đầu rỉ ra từ lỗ cắm điện của ổ cắm trên tường. Nó đặc sánh, bò chậm chạp theo mép nhựa trắng. Huy lập tức ngắt aptomat tổng của cả căn phòng. Dòng điện đã bị cắt đứt hoàn toàn. Tuy nhiên, chất lỏng vẫn tiếp tục đùn ra từ phía trong hộp âm tường. Nó chạm vào mặt nạ nhựa của ổ cắm, khiến phần nhựa biến dạng nhẹ do nhiệt hoặc một phản ứng hóa học nào đó. Huy quỳ xuống tấm bạt nhựa. Anh đeo găng tay cao su, cầm bút thử điện quét qua vùng chất lỏng vừa chảy xuống. Đèn trên bút sáng rực. Chất lỏng này dẫn điện mạnh. Huy không chạm tay trần vào. Anh dùng một đoạn dây đồng uốn cong để gạt dòng chảy hướng về phía chiếc xô đã chuẩn bị sẵn. Chất lỏng rơi xuống xô, phát ra tiếng bộp nặng nề. Anh lót thêm vài lớp băng dính cách điện quanh viền ổ cắm để hạn chế sự lan rộng của chất lỏng đen lên mảng tường xung quanh. Anh hành động với sự chính xác của một người thợ đang xử lý đường ống nước bị rò rỉ. Anh không quan tâm đến nguồn gốc của chất lỏng. Anh chỉ quan tâm đến việc ngăn nó không chạm vào các bề mặt dẫn điện khác trong phòng. Nếu chất lỏng này chảy tràn xuống sàn và tiếp xúc với các thanh sắt của giường, căn phòng 404 sẽ trở thành một chiếc ghế điện khổng lồ. Huy kê chân chiếc ghế đẩu lên những miếng cao su cách điện. Anh ngồi đó, theo dõi dòng chảy từ ổ cắm điện. Chất lỏng đen không chảy nhanh, nhưng nó liên tục và không có dấu hiệu dừng lại. Một mùi hôi cũ kỹ, giống mùi nước cống lâu ngày trộn lẫn với mùi nhựa cháy, bắt đầu lan tỏa trong không khí. Huy đeo khẩu trang, mắt vẫn không rời khỏi vệt đen đang nhỏ từng giọt xuống xô. Giọng nói vang lên từ phía trong vách tường. Nó phát ra ngay phía sau tấm vách ngăn nơi tiếng cào vừa đi qua. Nó không vang vọng, nó nghe rõ như thể người nói đang đứng ngay sau một bức màn mỏng. "Hạnh ơi." Huy khựng lại. Tay anh đang cầm cuộn băng keo, siết chặt đến mức các đốt ngón tay trắng bệch. Giọng nói không phải của một người lạ. Nó mềm, và nó không vội. Gọi xong thì im một lúc, đủ lâu cho người ta kịp đáp, rồi gọi lại. "Hạnh ơi, mở cửa cho chị." Huy không quay đầu. Anh nhớ đến Thắm ở tầng 3. Chiều qua, cô nhìn anh bằng ánh mắt xa lạ, khẳng định rằng ông Tư Lành mới là người sửa điện cho cô. Mọi ký ức về Lâm Gia Huy đang bị xóa bỏ. Tòa nhà này đang điền tên "Hạnh" vào vị trí của anh. Anh chỉ là một bản sao đang bị ghi đè bởi người thuê trước. Căn phòng này không còn là nơi cư trú của anh nữa. Nó đã trở thành lãnh địa của một người tên Hạnh đã mất tích từ lâu. "Chị mang đồ ăn qua cho Hạnh nè. Mở cửa đi em." Huy không đáp. Anh cắn chặt môi đến mức nếm được vị tanh của máu. Anh ép bản thân phải tập trung vào việc hứng dòng chất lỏng đen từ ổ cắm. Anh tự nhủ rằng mình là thợ điện, và đây chỉ là một công trường đang gặp lỗi kỹ thuật cần bảo trì. Tiếng gọi vẫn tiếp tục. Nó không cao giọng, không giục giã. Nó đều đặn và lạnh lẽo. "Hạnh ơi, sao không trả lời chị?" Huy nhìn vào chiếc máy ghi âm trên bàn. Đèn tín hiệu vẫn đang nháy đỏ. Anh hy vọng thiết bị kỹ thuật này sẽ thu lại được giọng nói kia, để chứng minh rằng nó có thật, rằng anh không bị điên. Anh cố tình ngồi im như một pho tượng. Sự im lặng là quy tắc sống còn mà ông Tư Lành đã dặn. Đừng trả lời. Đừng mở cửa. Đừng thừa nhận sự tồn tại của bất kỳ thứ gì ngoài những thông số kỹ thuật. Giọng nói lặp đi lặp lại cái tên "Hạnh" thêm vài lần rồi nhỏ dần. Tiếng cào cũng thưa đi. Huy nhìn đồng hồ. 4:15 sáng. Ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt qua khe cửa sổ cho thấy bóng tối đặc quánh đang loãng dần. Chất lỏng đen từ ổ cắm điện ngừng chảy. Nó bắt đầu khô lại, co rút thành một vệt xám xịt, cứng đờ trên mặt nhựa. Khi ánh nắng đầu tiên xuyên qua khung cửa sổ, mọi âm thanh lạ biến mất hoàn toàn. Huy đứng dậy, đôi chân tê dại sau một đêm ngồi bất động. Anh bắt đầu thu dọn hiện trường. Anh đổ số chất lỏng trong xô vào một chai nhựa kín, sau đó gỡ tấm bạt nhựa và cuộn lại. Vệt bẩn trên tường không thể lau sạch, nó đã ăn vào lớp vôi như một vết sẹo cũ. Huy nhìn vào vệt bẩn. Nó chỉ là một vệt bẩn, khô, bám vào chân tường như mọi vệt bẩn khác trong toà nhà này. Anh chợt nhớ đến chiếc máy ghi âm đặt trên bàn. Anh cầm nó lên, đeo tai nghe vào. Huy nhấn nút phát. Anh tua nhanh qua 6 tiếng ghi âm của đêm dài. Không có tiếng gõ. Không có tiếng cào. Không có giọng gọi "Hạnh ơi". Trong băng chỉ có tiếng máy lạnh của căn hộ kế bên, tiếng xe cộ thưa thớt ngoài phố, và tiếng thở dốc đều đặn của chính anh trong bóng tối. Huy khẽ nhíu mày. Anh tua lại lần nữa để kiểm tra các dải tần số âm thanh. Vẫn im lặng. Những gì anh nghe thấy bằng tai trần đêm qua hoàn toàn không xuất hiện trên băng ghi âm. Thiết bị kỹ thuật đã từ chối ghi nhận thực tế đó. Cho đến đúng khoảng thời gian giữa đêm, đoạn ghi âm bỗng vang lên một âm thanh lạ. Đó là giọng của chính Huy. Nó trầm và vô hồn, khác hẳn với tông giọng bình thường của anh. "Dạ." Huy đứng yên giữa phòng, ngón tay còn đặt trên màn hình. Anh tua lại, nghe tiếp. "Dạ." Anh tua lại lần nữa. "Dạ." Âm thanh đó phát ra từ chính loa của chiếc máy ghi âm. Đúng giọng anh. Nhưng không phải cách anh nói khi trả lời khách, cũng không phải cách anh gọi mẹ. Huy mở to mắt, tay run rẩy cầm chặt chiếc máy. Anh không hề nhớ mình đã mở miệng. Suốt cả đêm, anh đã cắn chặt môi, đã tự nhủ phải im lặng bằng mọi giá. Vậy mà chiếc máy lại ghi lại được một tiếng "Dạ" dứt khoát. Anh nhấn nút phát lại. Lần này anh không dừng lại. Anh tua ngược, rồi lại phát. Tiếng "Dạ" vang lên đều đặn trong căn phòng 404 đang ngập tràn ánh nắng buổi sớm. Huy nhìn xuống đôi bàn tay mình, rồi nhìn vào vệt đen trên ổ cắm điện. Anh tua lại đoạn băng một lần nữa. "Dạ."