Chương 14: Mở Cửa Tầng

Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404

Tác giả: · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 1810 từ · khoảng 9 phút đọc

22:40. Lâm Gia Huy kiểm tra lại túi đồ nghề đeo ngang hông. Anh mang theo một kìm cắt, tuốc-nơ-vít cách điện, đèn pin đội đầu và quan trọng nhất là chìa khóa tam giác. Đây là thanh thép nhỏ, đầu đúc hình lăng trụ tam giác đều, thứ duy nhất giúp một thợ kỹ thuật cưỡng chế mở cửa tầng thang máy từ bên ngoài. Huy luồn một sợi dây thừng bảo hộ quanh bụng, đầu kia thắt nút chắc chắn vào lan can bê tông của hành lang. Anh không tin vào may mắn. Một thợ điện nước giỏi luôn dự phòng trường hợp sàn cabin không có mặt ở điểm dừng. Hành lang tầng 4 im lặng. Ánh đèn tuýp trên trần nhấp nháy theo nhịp 50Hz, hắt xuống nền gạch bông cũ những vệt sáng run rẩy. Huy tiến về phía cửa thang máy. Theo nguyên lý, hệ thống khóa liên động sẽ giữ chặt cửa tầng khi cabin chưa khớp vị trí. Muốn can thiệp vào bên trong, anh buộc phải thực hiện thao tác cơ khí thủ công. Anh chọn thời điểm này vì cabin đang dừng ở tầng trệt. Huy biết việc cắt nguồn điện tổng không có tác dụng với những sai lệch ở chung cư Bến Nghé. Ở đây, các quy tắc vật lý bị bẻ cong bởi một lực đẩy khác. Thứ duy nhất anh có thể chọn là thời điểm đối đầu. Huy rọi đèn pin vào lỗ nhỏ phía trên khung cửa tầng. Anh cắm chìa khóa tam giác vào, cảm nhận mũi thép chạm đúng vào lẫy khóa. Huy xoay cổ tay nửa vòng về bên phải. Một tiếng "tạch" khô khốc vang lên từ bên trong vách tường. Chốt liên động đã nhả. Anh buông chìa, dùng hai tay bám vào mép cửa bằng thép, dồn lực kéo sang hai phía. Cánh cửa nặng nề chuyển động trên ray dẫn hướng đã khô dầu, phát ra tiếng rít kim loại chói tai. Một luồng không khí đặc quánh từ hố thang ùa ra bao vây lấy Huy. Nó mang theo mùi của dầu máy biến chất, mùi sắt rỉ lâu ngày và hơi ẩm lạnh lẽo của nước đọng dưới đáy hố. Huy đẩy cửa mở rộng hết mức, chèn một miếng gỗ vào khe ray để ngăn cửa tự khép. Anh điều chỉnh tiêu cự đèn pin đội đầu, rọi thẳng vào khoảng tối phía trước. Hố thang máy hiện ra dưới ánh đèn led trắng xóa. Những sợi cáp thép đường kính 12 mm đen bóng vì mỡ bò chạy dọc từ trên cao xuống, căng như dây đàn. Phía đối diện, ray dẫn hướng bằng thép chữ T bám đầy bụi mịn. Cabin không có ở đây. Chỗ Huy đang đứng là một khoảng trống hoác nhìn thẳng xuống hố sâu thăm thẳm. Huy chồm người về phía trước, tay bám chặt vào khung cửa tầng. Ánh đèn pin quét qua vách bê tông đối diện. Ở đúng cao độ chân anh đang đứng, một sàn bê tông hẹp hiện ra. Đây chính là sai lệch mà anh tìm kiếm. Trên bản vẽ hoàn công của chung cư, khu vực giữa tầng 3 và tầng 5 là một khoang kỹ thuật bít kín. Nhưng thực tế, trước mặt Huy là một không gian có chiều cao chỉ chừng 1.450 mm. Nó thấp đến mức một người trưởng thành buộc phải bò hoặc cúi gập người nếu muốn di chuyển bên trong. Khoảng không này chạy dài vào bóng tối theo cả hai phía của hố thang. Huy lia đèn dọc theo vách bê tông của khoang thấp đó. Trên mặt tường nhám bẩn, những vạch khắc sâu vào đá hiện ra. Chúng nằm san sát nhau, kéo dài hết tầm sáng của đèn. Đó không phải là vết nứt tự nhiên. Những đường thẳng dứt khoát, song song, giống như cách người ta đếm ngày trong ngục tối. Ánh đèn dừng lại ở mặt sàn bê tông cách mép cửa tầng chừng hai mét. Một vật thể màu vàng xỉn nằm lạc lõng giữa lớp bụi trắng. Huy nheo mắt. Đó là một chiếc dép tổ ong cũ, chiếc bên phải. Quai nhựa đã ngả màu hổ phách, lòng dép bám đầy vụn bê tông mới bong tróc. Anh nhận ra kiểu dáng này ngay lập tức. Nó chính là nửa còn lại của chiếc dép trái đứt quai mà bà Ba Nghệ đang giữ trong ngăn kéo gầm giường. Cạnh chiếc dép, bốn vạch khắc cuối cùng trong dãy hiện lên rõ mòn mốt. Mép đá chỗ đó vẫn còn sắc cạnh, chưa bị bụi phủ mờ như những vạch phía trước. Có ai đó vừa mới ở đây. Có ai đó đã khắc vạch thứ tư này ngay trước khi Huy mở cửa. Không gian trong hố thang đột ngột hạ nhiệt. Huy đứng lặng, cánh tay bám vào khung cửa bắt đầu nổi da gà. Anh không thấy bóng người, không thấy bàn tay nào thò ra từ bóng tối của khoang kỹ thuật 1.450 mm đó. Chính sự vắng mặt của chủ nhân chiếc dép mới là thứ khiến các khớp ngón tay anh tê dại. "Lâm Gia Huy..." Tiếng gọi vang lên. Âm thanh không phát ra từ đường ống nước, cũng không phải tiếng thì thầm vô diện. Nó dội lên từ phía dưới hố thang, len lỏi qua các sợi cáp thép rồi xoáy thẳng vào tai anh. Huy khựng lại. Giọng nói kia phát âm đầy đủ ba chữ họ tên anh với một nhịp điệu không thể nhầm lẫn. Đó là cách nhấn nhá ở chữ "Gia", cách kéo dài âm tiết cuối cùng theo âm hưởng miền Tây đặc sệt. Y hệt cách mẹ anh vẫn hay gọi mỗi khi anh đi làm về muộn. Đầu gối Huy run lên. Một phản xạ tự nhiên hình thành trong cuống họng. Anh hé môi, định cất tiếng "Dạ" theo thói quen hai mươi bảy năm. Huy kịp cắn chặt răng lại. Chiều nay chính tay anh đã xé bỏ dòng quy trình đó và vò nát nó. Đột ngột, tiếng ròng rọc ở đỉnh hố thang chuyển động. Cáp thép rung lên bần bật, những giọt dầu mỡ bắn vào vách tường. Cabin thang máy đang được kéo xuống từ tầng trên. Huy nhìn lên. Khối thép nặng hàng tấn đang lao xuống với tốc độ 1 m/s. Trong hố thang hẹp, cabin hoạt động như một pít-tông khổng lồ, nén không khí phía dưới tạo thành một áp lực nghẹt thở. Huy vẫn đang chồm nửa người vào trong hố. Anh phải thoát ra ngay lập tức trước khi sàn cabin cắt qua vị trí anh đang đứng như một lưỡi dao chém sập xuống. Anh buông một tay, túm lấy sợi dây thừng neo ở lan can. Tay còn lại Huy đạp mạnh vào ray dẫn hướng để tạo lực đẩy ngược. Nhưng lòng bàn tay anh đầy mồ hôi, trượt dài trên khung thép cửa tầng bám đầy dầu mỡ. Cabin đã xuống đến tầng 5, ánh đèn từ kẽ hở sàn cabin hắt xuống đỉnh đầu Huy. Huy rướn người, với tay về phía hốc khung cửa tầng — chỗ cái túi bạt sờn cũ anh đã thấy lúc banh hai cánh cửa ra, và đã kịp nghĩ là của thợ bảo trì bỏ quên. Anh móc lấy túi bạt, dùng hết sức bình sinh giật mạnh người ra sau. Cơ thể Huy ngã ngửa về phía hành lang đúng lúc cabin thang máy sượt qua. Tiếng gió rít u u bên tai. Cẳng tay trái của Huy miết dọc theo ngưỡng cửa tầng bằng thép sắc lẹm. Một cảm giác nóng rát chạy dọc từ cổ tay lên đến khuỷu tay. Anh ngã rầm xuống nền gạch bông, túi bạt kỹ thuật văng khỏi tay, rơi ngay cạnh người. Cánh cửa tầng do mất miếng gỗ chèn nên tự động đóng sập lại theo cơ chế lò xo. Tiếng kim loại va vào nhau nghe đanh và gọn. Thang máy đã dừng lại ở tầng 4. Một tiếng chuông "tính" vang lên đều đặn. Từ bên kia cánh cửa tầng vừa đóng, có tiếng một vật nặng được kéo lê trên bê tông. Tiếng kéo đi ngang, chậm, dừng lại. Rồi một tiếng cạo ngắn, dứt khoát — thứ tiếng của kim loại vạch vào tường, đúng một nhát. Sau đó im. Huy nằm trên nền hành lang, hơi thở dồn dập. Anh cảm nhận được chất lỏng ấm nóng đang thấm đẫm tay áo sơ mi. Máu chảy ra từ vết rách, nhỏ từng giọt xuống mặt gạch màu xanh nhạt. Huy ngồi dậy, nghiến răng chịu đau. Anh dùng tay phải kéo túi bạt về phía mình. Bên trong túi chỉ có một vật duy nhất: một tấm sơ đồ đấu dây thang máy được ép nhựa cứng. Lớp nhựa đã bạc màu, ố vàng theo thời gian. Trên sơ đồ, những đường kẻ mực kim ghi chú chằng chịt về các cụm rơ-le và biến tần. Ở góc dưới cùng, ai đó đã dùng bút đỏ khoanh tròn một vị trí có ghi chú: "Mạch cưỡng bức tầng kỹ thuật". Với tấm sơ đồ này, anh không còn phải mò từng cụm rơ-le một nữa. Huy thở hắt ra, tay phải run rẩy vén tay áo trái lên để kiểm tra vết thương. Một đường rách dài cắt ngang qua cẳng tay, máu chảy dọc theo các thớ thịt. Anh nhìn xuống vị trí dưới dây đồng hồ, nơi chiều nay anh đã cẩn thận dán một mẩu băng keo giấy ghi số điện thoại của mẹ ở quê. Mẩu băng keo đã biến mất. Vết rách trên da chạy qua đúng vị trí đó nhưng lạ kỳ thay, không có một sợi giấy nào còn sót lại. Trên da cánh tay Huy chỉ còn hiện rõ một vệt keo hình chữ nhật trắng sạch, khô khốc. Vệt keo đó sạch đến mức không dính lấy một giọt máu nào, dù máu từ vết cắt ngay bên cạnh đang tràn ra liên tục. Không có dấu vết bị xé, không có sợi giấy nào mắc lại ở mép vết thương. Huy nhìn không rời vệt hình chữ nhật trống trơn trên da mình. Tiếng thang máy bên trong hố vẫn chạy rì rì, đều đặn và vô cảm. Ngoài hành lang, ánh đèn tuýp lại chớp tắt thêm một lần nữa. Huy bóp chặt vết thương, máu trào qua kẽ ngón tay. Vệt keo trắng nằm ngay bên cạnh, không dính gì. Anh cuộn tấm sơ đồ vào lòng, tựa lưng vào cánh cửa thang máy đã đóng kín. Đêm thứ bảy chỉ mới bắt đầu.