Chương 17: Kho Tên

Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404

Tác giả: · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 1790 từ · khoảng 9 phút đọc

Lâm Gia Huy thu mình lại. Không gian trong khoang kỹ thuật cao đúng 1.450 mm. Anh không thể đứng. Đầu gối và cùi chỏ tì trực tiếp lên lớp sàn bê tông thô ráp, phủ đầy một lớp bụi mịn và khô khốc. Mỗi lần nhích người, khớp xương lại phát ra tiếng lục cục đanh. Trần bê tông xám xịt ngay sát đỉnh đầu. Chỉ cần ngẩng cao một chút, mỏm đá nhọn đã quẹt vào lớp tóc. Mùi bụi bê tông trộn lẫn với mùi dầu máy cũ bốc lên nồng nặc. Nó bám vào hốc mũi, chui vào cuống họng, đắng ngắt. Huy thở chậm. Anh phải tiết kiệm oxy. Ánh sáng từ chiếc đèn pin đội đầu quét một luồng trắng đục qua màn bụi, soi rõ những dầm ngang đúc bằng bê tông cốt thép chắn ngang lối đi. Cứ cách khoảng 2 m, một thanh dầm lại hiện ra. Huy phải cúi rạp người, ép sát lồng ngực xuống sàn để luồn qua khe hở chật hẹp. Sợi dây thừng bảo hộ buộc ngang hông căng ra. Nó kéo giật lại phía sau. Đầu dây bên kia vẫn đang kẹt cứng ở khe cửa tầng 4 đã sập. Đó là sợi dây liên kết duy nhất của anh với hành lang bên ngoài. Với thực tại. Anh nhích thêm một bước. Cùi chỏ tay trái, nơi có vết thương bắt đầu biểu tình bằng những cơn đau âm ỉ. Lớp băng gạc dính đầy bụi, đen sì. Hlù lùến răng, đẩy người về phía trước. Tiếng vải quần cọ sát trên nền đá vang lên đều đặn giữa không gian im lìm. Luồng đèn pin dừng lại bên vách tường bên phải. Huy khựng người. Anh đưa tay quẹt lớp bụi dày trên bề mặt bê tông. Dưới lớp bụi xám, những vạch khắc hiện ra. Chúng không phải hình vẽ. Đó là những đường rãnh sâu, dứt khoát, được đục vào đá bằng một vật kim loại nhọn. Anh bắt đầu bò dọc theo hàng vạch. Một. Hai. Ba. Bốn. Vạch thứ năm nằm chéo qua bốn vạch trước thành một cụm. Cách đếm thủ công của những kẻ bị giam cầm. Huy dùng ngón tay lần theo từng rãnh nhỏ. Có những vạch đã cũ mòn, cạnh đá bo tròn, bám đầy màng nhện khô. Có những vạch mới hơn, sắc cạnh, bụi đá trắng còn vương lại trong lòng rãnh. Mười cụm. Hai mươi cụm. Huy đếm đến cụm thứ ba mươi thì dừng lại. Những vạch khắc kéo dài hun hút vào bóng tối phía trước. Anh không đếm tiếp. Con số vượt quá hai trăm. Một sự tồn tại kéo dài được đo bằng những vết rạch thủ công trên nền bê tông lạnh. Anh thấy tay mình run nhẹ. Không phải do lạnh. Anh vừa nhận ra quy mô của sự lãng quên trong tòa nhà này qua những vạch đếm. Anh nhích thêm một đoạn dài. Không gian đột ngột mở rộng ra về phía hai bên vách, nhưng chiều cao vẫn không đổi. Đèn pin quét qua một khu vực kỳ lạ. Đây không phải là hố rác. Không có mùi hôi thối của chất hữu cơ phân hủy. Ở đây chỉ có đồ vật. Chúng được sắp xếp một cách cực kỳ ngăn nắp, phân chia theo từng chủng loại và kích cỡ. Sự ngăn nắp này toát ra một vẻ dửng dưng, máy móc. Bên trái là một chồng thẻ nhân viên. Những tấm thẻ nhựa bọc trong bao da, dây đeo màu xanh, màu đỏ được cuộn lại gọn gàng. Huy cầm một tấm lên. Ảnh của một thanh niên đeo kính, phía dưới ghi: "Nguyễn Văn Nam - Nhân viên kỹ thuật". Bên phải là những chiếc dép lẻ. Toàn là dép chiếc. Dép lào đứt quai, dép nhựa trẻ em, dép cao gót bị gãy đế. Tất cả đều được xếp mũi hướng về phía trước, thẳng hàng như một đội quân câm lặng. Huy lách người qua một đống giấy tờ. Đó là những bản sao hộ khẩu, giấy khai sinh, bằng tốt nghiệp. Có cả những tờ thiệp cưới đã ố vàng, trên đó in rõ hai cái tên của cô dâu và chú rể bằng mực nhũ vàng. Một chiếc khăn tay trắng nằm riêng biệt trên một hộc đá nhỏ, góc khăn thêu tay chữ "Lan" bằng chỉ hồng. Huy bò chậm lại, quét đèn dọc theo đống đồ. Một chiếc dép nhựa lẻ, gót mòn lệch. Một thẻ nhân viên xưởng may ép nhựa, dây đeo đã mục, ảnh bạc trắng nhưng dòng chữ dập nổi còn đọc được. Một bảng tên học sinh cắt từ áo trắng, chỉ thêu xanh, còn nguyên đường kim của người mẹ nào đó khâu tay. Một tờ giấy đăng ký xe máy gấp tư. Một tấm thiệp cưới in nhũ vàng, hai cái tên nằm cạnh nhau ở giữa. Một chiếc khăn mùi soa thêu một chữ cái. Một quyển sổ hộ khẩu bìa xanh, mép sờn, còn đủ các trang. Không có một mẩu xương nào. Không có quần áo rách, không có vết máu, không có mùi tử khí. Chỉ có giấy, nhựa, vải và mực. Anh nhận ra một quy luật lạnh gáy. Thực thể này không thu thập thể xác. Nó không cần xương máu. Thứ nó đang gom về đây, chất đống trong khoang kỹ thuật tối này, là "tên". Những vật định danh. Những bằng chứng vật lý cuối cùng chứng minh một con người từng tồn tại trên đời. Khi một vật ở đây, tên của người chủ nó sẽ biến mất khỏi ký ức của hàng xóm, của bạn bè, và cuối cùng là của chính người thân họ. Không có gì bị quăng bừa. Mọi thứ đều được xếp theo loại, mặt có chữ quay lên trên. Huy nuốt xuống, cổ họng khô. Anh đưa tay chạm vào túi ngực, nơi cuốn sổ tay của Hạnh vẫn nằm yên. "Ai đó?" Tiếng động nhỏ phát ra từ phía góc tối, nơi những thanh dầm bê tông chồng chéo lên nhau. Huy đứng hình. Anh xoay nhẹ đầu, luồng đèn pin quét qua một bóng người đang co quắp. Đó là một người phụ nữ. Cô ta không phải ma. Ánh đèn pin soi rõ lớp da thịt tái nhợt, những vết bẩn đen kịt bám trên khuỷu tay và gấu áo. Cô gầy rộc, tóc bết lại thành từng lọn lớn che nửa khuôn mặt. Cô đang bò. Hai tay cô chống xuống sàn, động tác chậm và thận trọng. Dưới chân trái cô là một chiếc dép tổ ong màu vàng đã ngả sang nâu xỉn. Chân phải cô đi trần. Huy nhận ra chiếc dép đó. Chiếc còn lại hiện đang nằm dưới gầm giường phòng 404 của anh. "Chị... chị Hạnh?" Huy thốt lên, giọng khản đặc. Anh không nhích lại gần. Bản năng nghề nghiệp và sự thận trọng giữ anh đứng yên ở tư thế bò. Người phụ nữ dừng lại. Cô ngẩng đầu lên. Đôi mắt cô không có vẻ gì là hung dữ hay đe dọa. Chúng trống rỗng. Một sự trống rỗng hoàn toàn, không có tiêu cự. Cô không trả lời tên mình. Cô nhìn vào luồng sáng đèn pin của Huy, rồi khẽ nghiêng đầu. Giọng nói của cô cất lên, nhỏ nhẹ và lễ phép một cách kỳ quái: "Em ơi, em có biết chị tên gì không?" Huy nuốt nước bọt. Anh lấy cuốn sổ tay trong túi ngực ra, giơ lên trước mặt. "Chị là Hạnh. Đây là sổ của chị. Chị tên là Hạnh." Người phụ nữ nghe xong, không có bất kỳ phản ứng nào trên khuôn mặt. Cô không vui mừng, không khóc lóc, cũng không nhận lấy cuốn sổ. Cô chỉ im lặng nhìn Huy trong khoảng vài giây. Rồi, vẫn bằng đúng tông giọng đó, đúng nhịp điệu đó, cô hỏi lại: "Em ơi, em có biết chị tên gì không?" Huy lặp lại, nhấn mạnh từng chữ: "Chị tên là Hạnh. Chị thuê phòng 404 trước tôi." "Em ơi, em có biết chị tên gì không?" Cái vòng lặp bắt đầu. Cô hỏi không ngừng. Mỗi câu hỏi cách nhau đúng một khoảng lặng vừa đủ để người đối diện trả lời, nhưng dường như câu trả lời của Huy không hề lọt vào nhận thức của cô. Huy nói tên cô lần thứ ba. Rồi lần thứ tư. Khoảng lặng giữa hai câu hỏi của cô không hề đổi, dài đúng bằng nhau, đủ cho một câu trả lời mà cô không nghe. Huy lùi lại. Anh không thể giúp cô ngay lúc này. Anh quay đèn pin về phía cuối khoang, nơi hàng vạch khắc kết thúc bằng một vết rạch sâu và mới nhất. Ở đó có một khoảng không gian nhỏ được dọn dẹp sạch bụi. Trên nền bê tông phẳng, hai mẩu băng keo giấy được dán cạnh nhau. Mẩu thứ nhất đã xỉn màu. Trên đó ghi một dãy số điện thoại viết bằng bút bi xanh. Huy nhìn kỹ. Đó là số điện thoại của mẹ anh. Chính mẩu băng keo anh dán vào mặt trong cẳng tay trái, dưới dây đồng hồ, chiều hôm kia. Mẩu băng keo đã biến mất khỏi tay anh ngay đêm đó. Mẩu thứ hai nằm ngay bên cạnh. Nó là một mẩu băng keo trắng trơn. Không có chữ. Không có dấu vết mực. Nhưng Huy nhận ra vết rách ở mép băng keo. Đó chính là mẩu anh đã dùng để ghi tên mình: "HUY". Bây giờ, cái tên đó đã bị xóa sạch, không để lại một dấu vết tẩy xóa nào. Nó trơn láng như thể chưa từng có ai viết lên đó. Ngay bên phải mẩu băng keo trắng là một khoảng trống. Khoảng trống đó vừa đủ rộng để dán thêm một mẩu băng keo nữa. Huy nhìn vào khoảng trống ấy. Anh nhìn lại người phụ nữ đang lặp lại câu hỏi vô hồn phía sau lưng. Anh nhìn sợi dây thừng bảo hộ đang căng cứng nối ra ngoài hành lang. Trong bóng tối của khoang kỹ thuật, tiếng ròng rọc thang máy bắt đầu chuyển động. Một âm thanh trầm đục từ phía hố thang vọng lại, nghiến lên những sợi cáp thép cũ kỹ. Thang máy đang dừng ở tầng 4. Huy đưa tay chạm vào mẩu băng keo trắng của mình. Nó lạnh ngắt. Anh không quay đầu lại nhìn người phụ nữ kia nữa. Anh biết khoảng trống tiếp theo là dành cho cái gì.