Chương 19: Viết Tên Con Lên Vách
Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404
Tác giả: Vũ Hải Đăng · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 1924 từ · khoảng 10 phút đọc
Huy tỉnh dậy lúc 8 giờ sáng. Tiếng còi xe từ phía cầu Khánh Hội dội vào cửa kính, kéo theo cái nóng hầm hập của Sài Gòn mùa khô. Anh ngồi dậy, cẳng tay trái đau buốt. Vết thương do cạnh tôn ở khoang kỹ thuật cứa vào đêm qua đã khô máu, dính chặt vào lớp băng gạc cũ. Huy cắn răng lột lớp vải ra. Vết cắt dài chừng mười phân, bắt đầu sưng tấy. Anh lau qua bằng cồn, quấn lại một lớp băng mới rồi dọn dẹp mặt bàn. Ba thứ đồ vật được xếp ra trước mặt anh. Thứ nhất là mẩu băng keo giấy. Đêm qua nó còn ghi rõ chữ "HUY", giờ chỉ là một mảnh giấy trắng xóa, keo đã khô và bong tróc ở các góc. Thứ hai là tấm thẻ nhân viên của Hạnh. Huy lật qua lật lại, mặt nhựa phẳng lì, không có tên, không có ảnh, chỉ có logo một công ty kỹ thuật đã giải thể từ lâu. Thứ ba là bản hợp đồng thuê nhà anh ký với bà chủ cũ. Ở dòng "Bên thuê", vết mực xanh từng ghi tên anh giờ mờ tịt rồi biến mất hẳn, để lại một khoảng trống trắng nhởn giữa các dòng đánh máy. Mọi vật chứng trong tòa nhà này đều vô giá trị. Huy nhìn vào chiếc điện thoại rẻ tiền đặt cạnh góc bàn. Sáng nay, lúc 6 giờ 15 phút, mẹ anh đã gọi. "Huy hả con? Sao hôm nay gọi sớm vậy?" Bà vẫn gọi đúng tên anh. Giọng bà khàn đặc vì thiếu ngủ nhưng rành mạch. Huy nhìn vào tấm thẻ nhân viên trống rỗng rồi nhìn sang chiếc điện thoại. Một quy luật vật lý hiển hiện trong đầu thợ điện: Tòa nhà này là một bộ lọc tần số cao. Nó triệt tiêu mọi thông tin định danh trên vật chất tĩnh. Nhưng thông tin đó vẫn tồn tại ở dạng sóng, truyền qua miệng người và được lưu trữ ở một máy thu nằm ngoài phạm vi ảnh hưởng của nó. Đồ vật không mang được tên đi ra ngoài. Chỉ có con người mới làm được điều đó. Huy xỏ dép, đi xuống tầng trệt. Gánh chè của bà Ba Nghệ vắng khách. Bà đang ngồi múc từng muỗng đậu đen vào bọc nhựa. Huy đứng trước quầy, bà Ba ngước lên nhìn anh, ánh mắt xa lạ như nhìn một người đi đường ghé vào hỏi đường. "Ăn chè gì con? Chè đậu hay chè thưng?" Huy nhìn bà, bình thản đáp: "Con là Huy, người thuê phòng 404. Hôm trước con có sửa cái vòi nước cho bà đó." Bà Ba ngẩn ra một chút, rồi tặc lưỡi: "À, thợ điện hả? Già rồi, mau quên quá. Rồi bữa nay ăn gì?" Huy không cố nhắc bà nhớ lại. Anh ngồi xuống chiếc ghế nhựa, hỏi nhỏ: "Bà Ba, cái cô hồi trước ở phòng 404 đó, bà còn nhớ cô ấy không?" Bà Ba dừng tay, ánh mắt nhìn vào khoảng không trước mặt. "Nhớ chớ. Con nhỏ đó hay ngồi đúng cái ghế con đang ngồi nè. Nó thích ăn chè đậu đen, mà lúc nào cũng dặn tao bỏ ít đường thôi. Nó có đôi dép tổ ong cũ mèm, lúc nào cũng để ngay ngắn ở cái bậc thềm thứ hai kia kìa." Bà chỉ tay về phía bậc tam cấp dẫn lên thang máy. Huy hỏi tiếp: "Vậy cô ấy tên gì hả bà?" Bà Ba nhíu mày. Bà bặm môi, cố nhớ, rồi lắc đầu: "Tên gì tự nhiên tao quên mất tiêu. Cái mặt nó... tao cũng thấy mờ mờ. Lạ thiệt hà, nhớ rõ từng thói quen của nó mà cái tên kêu ra không được." Huy gật đầu. Đây là bằng chứng cuối cùng. Bà Ba nhớ được thói quen, nhớ được sự hiện diện vật lý, nhưng danh tính đã bị tòa nhà thu hồi. Bà chỉ là một ống dẫn chứa những mẩu ký ức vụn vỡ. Huy lấy trong túi ra một mẩu giấy, trên đó anh đã viết sẵn chữ "HẠNH" bằng bút dạ đen. Anh đẩy mẩu giấy về phía bà Ba. "Bà Ba, con nhờ bà một việc. Bà gọi điện cho chị Thắm, con gái bà ở Bến Tre đó. Bà đọc to cái tên trên giấy này cho chị ấy nghe, bảo chị ấy ghi lại vào cuốn sổ hay vách nhà, rồi cất đi dùm con." Bà Ba cầm mẩu giấy lên, nhìn chăm chăm vào chữ Hạnh. Bà đọc lên: "Hạnh? Tên Hạnh hả? Mà chi vậy con? Tự nhiên bắt tao gọi điện đọc cái tên này, con Thắm nó tưởng tao bị khùng sao?" "Dễ thôi bà. Bà cứ bảo là tên một người quen cũ nhờ cúng dùm, chị ấy ghi lại để sau này không quên. Bà giúp con đi, con trả tiền chè gấp đôi." Bà Ba lầm bầm: "Khùng thiệt rồi. Thôi được rồi, đợi tao chút." Bà lấy chiếc điện thoại cục gạch, bấm số. Huy ngồi yên, quan sát. "Alo, Thắm hả? Ờ, tao nè. Ghi dùm tao cái tên này vô sổ đi. Chữ Hạnh. Ờ, H-A-N-H nặng Hạnh. Ghi xong rồi hả? Cất đó đi, đừng có xóa nha. Ờ thôi tao bận bán rồi." Bà Ba cúp máy, trả mẩu giấy cho Huy. Ngay khi bà buông tay, mắt bà lại ngơ ngác. "Nãy tao mới đọc tên gì cho con Thắm vậy con?" Huy nhận lại mẩu giấy. Chữ Hạnh vẫn còn đó, nhưng trong đầu bà Ba, nó đã biến mất ngay khi cuộc hội thoại kết thúc. Bà đọc được chữ trên giấy vì bà đang đóng vai trò ống dẫn âm thanh, nhưng bộ nhớ của bà không thể giữ lại thông tin đó. "Không có gì đâu bà. Con cảm ơn." Huy đứng dậy, đi bộ ra đầu hẻm, nơi có tiệm tạp hóa cũ với chiếc điện thoại bàn dùng để gọi liên tỉnh. Anh nhấc máy, bấm một dãy số đã thuộc lòng từ những ngày còn ở quê. Đầu dây bên kia bắt máy sau ba hồi chuông. "Alo, ai đó?" "Mẹ, con đây." "Huy hả? Sao nãy mới gọi rồi mà giờ gọi nữa? Có chuyện gì không con?" Huy nín thở một nhịp. Tiếng ồn ào của phố xá Quận 4 dội vào tai anh, nhưng giọng của mẹ lại bình thản lạ kỳ. "Mẹ nghe con nói nè. Mẹ lấy cây bút dạ, loại mực không phai đó. Mẹ ra cái vách nhà sau, chỗ gần lu nước, cái chỗ mà nhà mình chưa quét vôi đó. Mẹ viết tên đầy đủ của con lên đó cho con." Bên kia im lặng một lát. Tiếng sột soạt của bước chân bà trên nền gạch tàu vang lên. "Viết tên mày chi vậy? Bộ ở trên đó làm ăn có chuyện gì hả con?" "Không có gì mẹ. Tại con đang nghiên cứu mấy thứ về phong thủy tòa nhà. Mẹ cứ viết đi, viết to, rõ ràng. Viết xong mẹ đọc to lên cho con nghe qua điện thoại." Huy đứng tựa lưng vào vách gỗ của tiệm tạp hóa. Anh nghe tiếng bà mở nắp bút. Có tiếng mẹ anh lầm bầm, giọng bà già nua nhưng ấm áp. "L... Lâm... Gia... Huy." Mỗi chữ mẹ anh đọc lên như một nhát búa đóng vào thực tại. Huy nhắm mắt lại. Anh nghe tiếng đầu bút ma sát trên vách tường gạch chưa tô. "Lâm Gia Huy. Tao viết xong rồi đó. Viết ngay chỗ cao nhất luôn cho khỏi ai đụng vô. Mà mày nói nghe nè, tao đẻ ra mày thì tao quên sao được mà bắt tao viết lên tường?" "Con biết. Mẹ cứ giữ cái tên đó ở đó. Đừng có ai quét vôi hay lau đi nha mẹ." "Rồi rồi, biết rồi. Khổ ghê hà. Mà tuần này thứ Năm chạy thận, con còn đủ tiền không? Không đủ thì nói mẹ, mẹ ra xã hỏi coi người ta cho vay thêm không." Huy nhìn xuống túi quần. Anh còn đúng 1.250.000 đồng. Vừa đủ cho một cữ chạy thận và tiền xe. "Con còn đúng một triệu hai trăm năm mươi ngàn. Mẹ yên tâm, con sắp xong việc rồi. Mai con về." "Ờ, về sớm đi con. Ở trên đó hầm hập quá tao lo." Huy cúp máy. Anh trả tiền điện thoại rồi quay lại chung cư. Ở cổng bảo vệ, ông Tư Lành đang ngồi trên chiếc ghế bố, tay cầm một cuốn sổ sờn rách, bìa bọc nhựa đã chuyển sang màu vàng đục. Thấy Huy, ông không ngước lên, chỉ vỗ vỗ vào mặt ghế bên cạnh. "Ngồi đi." Huy ngồi xuống. Ông Tư Lành đẩy cuốn sổ về phía anh. Đó là sổ đăng ký tạm trú của chung cư Bến Nghé từ những năm 90. Huy lật đến trang ghi danh sách nhân viên bảo trì và bảo vệ. Ở dòng thứ tư, phần họ tên bị gạch xóa một cách kỳ lạ. Những vết gạch không phải do mực bút bi, mà trông giống như tờ giấy bị bào mòn bởi thời gian, khiến mặt chữ nham nhở không còn hình dạng. "Người thợ bảo trì đó." Ông Tư Lành nói, giọng trầm đục. "Sau vụ cắt cáp, nó bò ra khỏi hầm, đi gõ cửa từng phòng tầng ba tầng năm. Nó không hỏi đồ ăn, không hỏi nước uống. Nó chỉ hỏi mỗi một câu: Tên tui là gì?" Ông dừng lại, tay run run lấy điếu thuốc lá nhưng không châm. "Tôi là người trực đêm đó. Vậy mà hai mươi năm qua, tôi không nhớ nổi tên nó là gì. Đó là lý do tôi không nói với ai. Tên người ta mà mình còn không giữ được, thì nói ra ai tin." Huy nhìn vào khoảng trống nham nhở trên trang giấy. "Đêm nay nó sẽ tìm tên nó hả ông?" Ông Tư Lành gật đầu, môi mấp máy: "Đêm nay cậu mở cửa cho nó rồi. Cẩn thận cái miệng." Huy không hỏi thêm. Anh đứng dậy, cầm cuốn sổ tay của Hạnh quay về phòng. Trời về chiều, nắng quái xiên qua những khe hở của hành lang chung cư, tạo thành những vệt sáng bụi bặm. Huy ngồi xuống mép giường trong căn phòng 404. Anh lấy ra một tờ giấy trắng, định viết danh sách những người cần được "neo" tên. Nhưng ngay khi đặt bút xuống, anh khựng lại. Giấy mực trong căn phòng này sớm muộn cũng sẽ bị xóa. Đồ vật không mang được gì ra ngoài. Chỉ có trí não là thứ tòa nhà này chưa xâm nhập hoàn toàn, chừng nào anh còn đủ tỉnh táo để không trả lời những câu hỏi vô danh. Huy xé nát tờ giấy, vò nát rồi ném vào sọt rác. Anh ngồi thẳng lưng, hai tay đặt lên đầu gối. Trong bóng tối bắt đầu phủ xuống căn phòng, anh bắt đầu đọc to. Giọng anh vang lên, đều đặn như nhịp rơ-le thang máy. "Hạnh." "Lâm Gia Huy." "Hạnh." "Lâm Gia Huy." Anh đọc không ngừng. Tiếng máy móc bắt đầu rung nhẹ dưới sàn nhà. Kim đồng hồ nhích dần về phía con số mười một. Huy vẫn ngồi đó, môi mấp máy không dừng. "Hạnh." "Lâm Gia Huy."