Chương 4: Ba Vạch Đỏ
Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404
Tác giả: Vũ Hải Đăng · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 2116 từ · khoảng 11 phút đọc
10:40 tối. Tôi ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ giữa phòng 404. Trên bàn, chiếc đèn pin Maglite vỏ nhôm lạnh ngắt nằm cạnh bộ tuốc-nơ-vít cách điện. Ánh sáng từ chiếc bóng tuýp trên trần thỉnh thoảng lại sụt áp, khiến quầng sáng trên tường co giật liên hồi. Theo đúng lịch trình đêm trước, phải còn 20 phút nữa hệ thống cáp thang máy mới bắt đầu gầm gừ. Nhưng đêm nay, quy luật vật lý của chung cư Bến Nghé dường như đã bị bẻ cong. Tiếng cáp nghiến vào ròng rọc vang lên sớm hơn dự kiến. Nó không trầm đục như thường lệ mà rít lên từng hồi, giống như tiếng lưỡi cưa sắt đang lạng qua một khối bê tông đặc. Tôi đứng bật dậy, tay nắm chặt lấy thân đèn pin. Một âm thanh khác xen vào, không phải từ phía thang máy. *Rầm! Rầm! Rầm!* Tiếng đập cửa liên hồi phát ra từ phía hành lang. Không phải tiếng gõ đều đặn của ông Tư Lành, cũng không phải tiếng cào cấu của thực thể vô hình đêm qua. Đó là tiếng người. "Anh Huy! Anh Huy ơi, mở cửa cho em!" Giọng Thắm. Cô ấy ở phòng 302 ngay phía dưới tôi. Tôi lao ra, vặn chốt cửa. Thắm ngã nhào vào trong, gương mặt tái mét dưới ánh đèn hành lang vàng vọt. Cô không đi dép, đôi bàn chân trần run rẩy trên sàn gạch men ố vàng. "Có chuyện gì?" tôi gắt khẽ, tay vẫn chặn cánh cửa để đề phòng thứ gì đó bám theo sau. Thắm thở gấp, chỉ tay xuống sàn nhà: "Phòng em... phòng em có nước. Không phải, nó không phải nước. Nó đen thui, hôi lắm anh ơi!" Tôi nhìn đồng hồ. 10:45. Hiện tượng đã bắt đầu lan xuống tầng ba. Đây là sự xâm lấn vượt ngoài dự liệu. Theo bản vẽ kỹ thuật của tòa nhà, trục thoát nước và hộp gen điện của phòng 404 và 302 thông với nhau. Nếu 404 có vấn đề, 302 sẽ là nơi hứng chịu đầu tiên. "Bình tĩnh. Cầm lấy cái này," tôi ấn chiếc đèn pin vào tay Thắm, còn mình thì xách túi đồ nghề. "Để tôi xuống coi." Chúng tôi không dùng thang máy. Cả hai chạy bộ xuống cầu thang thoát hiểm. Không gian tĩnh lặng một cách đáng sợ, chỉ có tiếng thở dốc và tiếng bước chân nện trên bậc đá mài. Đến tầng ba, một mùi hôi nồng nặc giống mùi xác động vật thối rữa trộn lẫn với mùi dầu máy cháy khét xộc vào mũi. Trong phòng 302, Thắm chỉ vào vách tường phía sau tủ quần áo. Đó là vách tường tiếp giáp với hố thang máy. Dưới ánh đèn pin quét qua, một cảnh tượng quái đản hiện ra. Những vết nứt hình mạng nhện chằng chịt xuất hiện trên mặt tường vốn đã bong tróc. Từ các khe nứt, một loại dịch lỏng đặc quánh, đen kịt như nhựa đường đang rỉ ra. Nó không chảy thành dòng mà bò loang lổ trên vách, bốc khói nhẹ. Tôi quỳ xuống, lấy bút thử điện chạm vào dòng nước đen. Đèn báo không sáng. Không có dòng điện rò. Tôi rút búa cao su trong túi, gõ nhẹ vào vách tường. *Cộc. Cộc.* Tiếng vọng lại rất đặc. Nhưng khi tôi áp tai sát vào bề mặt bê tông, một sự rung động tần số cao khiến màng nhĩ tôi tê dại. Tôi nhẩm tính. Khoảng 40 Hz. Đây là tần số rung của động cơ điện khi bị quá tải nghiêm trọng hoặc khi ròng rọc cáp bị kẹt cứng nhưng vẫn cố quay. Tuy nhiên, âm thanh này không phát ra từ hố thang, nó phát ra từ chính bên trong lõi bức tường bê tông cốt thép này. "Anh... anh sửa được không?" Thắm đứng nép sau lưng tôi, giọng lo sợ. Tôi không trả lời. Tôi mở hộp đồ nghề, lấy ra một tuýp keo trám kỹ thuật dùng cho đường ống chịu áp suất cao. Tôi bắt đầu miết keo vào những vết nứt lớn nhất. Lớp keo tiếp xúc với dịch đen liền phát ra tiếng xèo xèo, bốc mùi khét lẹt. "Chỉ là rò rỉ cơ khí thôi," tôi nói dối để trấn an cô ấy, dù lòng bàn tay tôi đang đổ mồ hôi lạnh. "Chắc đường ống cũ phía trong bị vỡ, dầu thủy lực của thang máy thấm ra." Ngay khi tôi vừa trám kín kẽ hở cuối cùng, sự rung động biến mất. Căn phòng rơi vào sự im lặng tuyệt đối. Thắm thở phào một tiếng. Nhưng rồi, từ sâu trong vách tường, một âm thanh vang lên. *Cắc. Tùng. Tùng. Tùng.* Nhịp điệu đó rất quen thuộc. Đó là giai điệu của bài "Đội kèn tí hon" mà bọn trẻ con hay hát. Tiếng gõ vang lên từ bên trong lớp bê tông đặc, đều đặn và có ý thức. Thắm há hốc mồm, chiếc đèn pin trên tay cô rung lên, ánh sáng quét loạn xạ. Tôi đứng dậy, thu dọn đồ nghề. Tôi biết mình không thể sửa thứ này bằng tuốc-nơ-vít hay keo trám. "Đêm nay em qua phòng chị Ba Nghệ ngủ đi," tôi dặn, giọng khàn đặc. "Đừng ở đây một mình." Tôi quay về phòng 404. Suốt quãng đường đi lên, tôi cảm nhận được những ánh mắt vô hình từ những khe cửa khép hờ của cư dân tầng ba. Họ im lặng. Sự im lặng của những người đã quen với việc bị lãng quên. Sáng hôm sau. 6 giờ sáng. Ánh nắng Sài Gòn xuyên qua lớp bụi mờ trên hành lang chung cư Bến Nghé. Tôi bước xuống tầng trệt, đầu óc nặng trĩu sau một đêm trắng ngồi nhìn bức tường. Trước cổng chung cư, gánh chè của bà Ba Nghệ đã nghi ngút khói. Bà đang múc từng vá cốt dừa trắng muốt đổ lên bát chè đậu trắng. Thấy tôi đi tới, bà dừng tay, ánh mắt già nua đầy những vết chân chim nhìn tôi trân trối. "Cháu chào bà Ba. Cho cháu một bát chè," tôi ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp. Bà Ba không múc chè ngay. Bà nhìn tôi từ đầu đến chân, rồi nhìn lên phía trên lầu, nơi căn hộ 404 tọa lạc. "Con... con vẫn còn ở đó hả Huy?" bà hỏi, giọng khàn khàn đặc trưng miền Tây. "Dạ, cháu vẫn ở. Có chuyện gì không bà?" Bà Ba thở dài, đưa bát chè cho tôi nhưng không buông tay ngay. Bà nói nhỏ, chỉ đủ hai người nghe: "Hồi đó con Hạnh nó cũng lì như con. Nó nói nó thợ may, nó không sợ mấy cái tào lao. Vậy mà..." Bà bỏ lửng câu nói, cúi xuống gầm chõng tre, lôi ra một cuốn sổ tay nhỏ bìa màu xanh đã bạc màu. Cuốn sổ mà tôi đã tìm thấy bản sao hoặc một phần của nó trong hộp kỹ thuật, nhưng cuốn này trông cũ kỹ và dày hơn nhiều. "Nè, con cầm lấy mà coi. Sáng nay tui dọn dẹp đống đồ cũ của nó còn sót lại trong kho, thấy cái này. Tui định đốt, mà thấy con còn nhớ tới tên tui, còn chào hỏi tui... tui thấy tội." Tôi nhận lấy cuốn sổ. Những trang đầu là những sơ đồ vẽ tay mà tôi đã thuộc lòng. Nhưng bà Ba cầm lấy tay tôi, lật thẳng đến trang cuối cùng. Trang giấy trắng tinh, ngoại trừ một góc bên phải. Ở đó, có ba vạch mực đỏ đậm, thẳng tắp nằm song song nhau. Chúng được gạch một cách dứt khoát, chồng lên nhau nhiều lần đến mức mực thấm qua cả trang sau. Không có một chữ giải thích. Chỉ có ba vạch đỏ. "Nó gạch cái gì vậy bà?" tôi hỏi. Bà Ba Nghệ lắc đầu, đôi mắt nhìn vào khoảng không mông lung: "Tui hổng biết. Tui chỉ nhớ mỗi đêm nó xuống mua chè, nó đều cầm cây bút đỏ theo. Đêm đầu nó gạch một cái. Đêm thứ hai nó gạch thêm cái nữa. Tới đêm thứ ba, tui thấy nó gạch vạch cuối cùng rồi nó cười với tui, nụ cười kỳ cục lắm. Sáng hôm sau... hổng ai thấy nó nữa." Bà dừng lại, nhìn tôi đầy ái ngại: "Mà lạ cái là, mấy bữa sau tui hỏi ông Tư Lành con Hạnh đâu, ổng nhìn tui trân trối rồi hỏi 'Hạnh nào?'. Cả cái chung cư này, hổng ai nhớ nó là ai hết. Như thể nó chưa từng dọn vô đây vậy." Tôi cảm nhận được một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, dù trời đang nắng gắt. Tôi trả lại cuốn sổ cho bà Ba, cảm ơn rồi đi thẳng về phòng. Bước vào căn hộ 404, tôi đóng chặt cửa, chốt cả ba lớp khóa. Tôi lôi cuốn lịch cá nhân trong túi ra. Đêm đầu tiên: Tôi dọn vào, thấy thang máy dừng ở tầng bốn. Đêm thứ hai: Thắm gặp sự cố ở tầng ba, tiếng gõ "Đội kèn tí hon" xuất hiện. Và đêm nay. Đêm thứ ba. Tôi ngồi xuống giường, tay cầm chiếc tuốc-nơ-vít, bắt đầu tháo tung ổ cắm điện ngay cạnh vách tường tiếp giáp hố thang. Tôi cần biết bên trong có gì. Tôi không tin vào ma quỷ, tôi chỉ tin vào những sai lệch kỹ thuật. Nhưng ba vạch đỏ trong sổ của Hạnh là một dữ kiện vật lý không thể chối bỏ. Nó là một bộ đếm. Nếu đêm nay tôi không tìm ra cách "từ chối" đúng như lời dặn trong sổ, có lẽ ngày mai, bà Ba Nghệ cũng sẽ nhìn vào khoảng không và hỏi: "Huy nào?" Tôi kiểm tra lại các mối nối. Mọi thứ đều bình thường, trừ một việc. Đồng hồ đo điện vạn năng của tôi đang nhảy số liên tục. Điện áp trong phòng không phải là 220V ổn định. Nó đang dao động theo một nhịp điệu. *Cắc. Tùng. Tùng. Tùng.* Kim đồng hồ trên tường nhích dần. Mặt trời bắt đầu lặn xuống sau những tòa nhà cao tầng phía bên kia sông Sài Gòn. Bóng tối từ phía hành lang bắt đầu bò qua khe cửa, đen đặc và im lìm. Tôi cầm lấy chiếc đèn pin, kiểm tra lại rơ-le điện lần cuối. Đêm thứ ba bắt đầu. Và tôi chỉ còn vài tiếng nữa để hiểu tại sao Hạnh lại dừng lại ở vạch thứ ba đó. Càng về khuya, không khí trong căn hộ càng trở nên đặc quánh. Tôi không bật đèn tuýp nữa mà chỉ sử dụng ánh sáng vàng từ chiếc đèn bàn nhỏ. Ánh sáng này giúp tôi tập trung hơn vào những chuyển động nhỏ nhất trong góc phòng. Tôi chuẩn bị sẵn một bình chữa cháy mini và túi đồ nghề cứu hộ. Mọi kịch bản về chập điện hay vỡ ống dẫn dầu đều đã được tôi tính toán phương án xử lý, nhưng linh tính mách bảo rằng những thứ đó sẽ không giúp ích gì nhiều cho đêm nay. Tiếng cáp thang máy ngoài kia lại bắt đầu rít lên. Lần này, nó dừng ngay ở tầng bốn. Cánh cửa sắt nặng nề rên rỉ khi mở ra. Tôi đứng im sau cánh cửa phòng mình, hơi thở nén lại trong lồng ngực. Tiếng bước chân chậm rãi, kéo lê một vật gì đó nặng nề trên sàn gạch, đang tiến về phía phòng 404. Âm thanh ấy mỗi lúc một gần. Tôi siết chặt cán tuốc-nơ-vít đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Thanh âm dừng lại ngay trước cửa phòng. Một sự tĩnh lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, chỉ còn nghe thấy tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực. Tôi nhìn không rời tay nắm cửa, sẵn sàng cho bất cứ tình huống nào. Nhưng cái thứ ngoài kia không gõ cửa. Nó không lên tiếng đòi vào như Thắm lúc nãy. Nó chọn một cách khác, âm thầm và đáng sợ hơn nhiều. Tôi nhìn xuống sàn nhà. Từ dưới khe cửa, một vũng chất lỏng đen kịt bắt đầu len lỏi bò vào trong phòng. Dòng nước đen ấy chuyển động như một sinh vật có tri giác, nó chậm rãi bao quanh đôi giày của tôi, bốc lên một mùi hôi thối cực độ. Nó đã tìm thấy tôi. Đêm thứ ba thực sự đã bắt đầu.