Chương 5: Vạch Thứ Tư

Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404

Tác giả: · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 1902 từ · khoảng 10 phút đọc

Chất lỏng màu đen vẫn đang rỉ qua khe cửa gỗ. Nó không chảy loang ra theo quy luật trọng lực thông thường mà bò theo từng nhịp, đặc quánh và bóng nhẫy, gợi liên tưởng đến loại nhựa đường trộn lẫn dầu máy. Mùi hôi thối bốc lên nồng nặc, thứ mùi của xác động vật phân hủy kẹt lâu ngày trong đường ống kín, mang theo cái lạnh gây buồn nôn. Huy lùi lại một bước. Lưng anh chạm vào cạnh bàn gỗ nhám và cũ kỹ. Ngay phía sau cánh cửa, một âm thanh vang lên khiến da đầu Huy tê dại. Tiếng rít của cáp thang máy nghiến vào ròng rọc nghe khô khốc. Âm thanh đó quá gần. Đáng lẽ hố thang máy nằm cách phòng 404 một đoạn hành lang dài 10m, nhưng tiếng kim loại va chạm lại dội thẳng vào màng nhĩ anh như thể buồng thang vừa dừng lại ngay sát vách tường căn hộ. Rồi tiếng "ting" nhẹ đặc trưng vang lên. Cánh cửa thang máy mở ra. "Huy... Lâm Gia Huy ơi..." Giọng nói đó phát ra từ phía dưới sàn nhà, nơi đường ống thoát nước chạy qua. Nó rỗng tuếch, không có âm sắc, nhưng phát âm tên anh chính xác đến từng dấu nhấn. Huy cắn chặt môi, hai bàn tay nắm chặt lấy chiếc tuốc-nơ-vít cán nhựa vàng. Anh giữ im lặng tuyệt đối. Từng thớ cơ trên cánh tay anh gồng lên, cứng đờ. Anh nhớ kỹ lời bà Ba Nghệ: đêm thứ ba là đêm quyết định. Hạnh đã dừng lại ở đêm thứ ba. Huy hít vào thật sâu, ép mình phải quan sát bằng con mắt của một thợ điện. Vệt đen trên sàn đang di chuyển về phía chân anh. Theo logic kỹ thuật, nếu đây là một loại dung dịch hóa chất rò rỉ, nó phải tuân theo cao độ của mặt sàn. Sàn phòng 404 hơi nghiêng về phía ban công, nhưng vệt đen này lại đang bò ngược dốc. Kim đồng hồ vạn năng đặt trên bàn bắt đầu nhảy loạn xạ. Kim đo rung lên liên hồi, vạch chỉ mức điện áp vọt lên rồi rơi xuống không, lặp lại ở tần số 40Hz. Đây là tần số cộng hưởng của bê tông cốt thép. Tòa nhà đang rung động ở một mức độ mà mắt thường không thấy được, nhưng các thiết bị nhạy cảm thì ghi nhận rõ ràng. Huy không nhìn vào khe cửa. Anh cũng không nhìn vào vũng chất lỏng đang nhích dần đến mũi giày. Anh xoay người, tiến về phía hộp kỹ thuật tổng đặt ngay sát lối vào. Lòng bàn tay Huy đẫm mồ hôi khi chạm vào nắp hộp nhựa. Anh bật nắp ra. Bên trong là hệ thống cầu dao cũ kỹ, những sợi dây điện chằng chịt bám đầy bụi. Huy tìm cái cần gạt màu đen đã xỉn màu. Hộp này không có lộ riêng: nó ăn điện bằng một sợi dây câu bắt sang lộ tầng 3, mối nối quấn băng keo, kiểu đấu tạm mà ai đó đã để tạm suốt nhiều năm. "Huy... mở cửa cho... em..." Giọng nói giờ đây không còn phát ra từ đường ống. Nó nằm ngay sát cửa phòng, chỉ cách anh một lớp gỗ mỏng. Tiếng gõ "cộc, cộc, cộc" vang lên đều đặn. Đó không phải tiếng nắm tay đập vào gỗ. Âm thanh ấy sắc lẹm, giống như ai đó dùng một mẩu xương hoặc một thanh sắt nhọn gõ nhịp nhàng vào vách bê tông. Huy nghiến răng, dùng hết sức gạt mạnh cầu dao tổng xuống. Một tiếng "tạch" đanh gọn vang lên. Toàn bộ ánh sáng trong phòng 404 vụt tắt. Không chỉ trong phòng, mà cả dãy đèn LED thông báo ngoài hành lang và đèn báo tầng của thang máy cũng phải tắt theo nếu sơ đồ đấu nối đúng như anh suy luận. Huy đứng im trong bóng tối dày đặc. Anh hy vọng việc cắt nguồn điện sẽ làm gián đoạn tín hiệu điều khiển của hệ thống thang máy đang bị lỗi phần cứng nghiêm trọng này. Sự tĩnh lặng bao trùm. Căn phòng tối đến mức Huy không còn nhìn thấy vệt đen dưới chân. Nhưng tiếng gõ cửa không dừng lại. Nó chuyển từ tiếng gõ sang tiếng cào. Tiếng móng tay kéo lê trên mặt gỗ, chậm rãi và kiên nhẫn. Rồi một thứ âm thanh khác chèn vào: tiếng bước chân kéo lê một vật gì đó nặng nề trên sàn hành lang. Tiếng "sột soạt" nghe như người ta kéo một bao tải đầy cát dọc theo lối đi. Huy lùi dần vào góc phòng, nơi đặt giường ngủ. Anh ngồi xuống sàn, lưng tựa chắc vào góc tường gạch. Đây là góc chết, nơi anh không thể nhìn thấy khe cửa hay bất cứ khoảng hở nào từ phía hành lang. Anh nhắm nghiền mắt lại. Anh bắt đầu đếm nhịp thở để ép mình giữ bình tĩnh. Một, hai, ba... thở ra. Bốn, năm, sáu... hít vào. Đây chỉ là một chu trình cơ học, anh lặp lại trong đầu. Chung cư cũ thường có hiện tượng "búa nước" trong đường ống hoặc sự co giãn của kết cấu thép khi nhiệt độ thay đổi về đêm. Tiếng gọi tên chỉ là sự phản xạ âm thanh của gió luồn qua các khe kỹ thuật rỗng. Những vệt đen kia có thể là dầu nhớt từ ròng rọc thang máy bị vỡ túi chứa. Anh dùng kiến thức vật lý để xây dựng một bức tường bao quanh tâm trí, ngăn không cho những cơn rùng mình bóp nghẹt lý trí. Tiếng cào cửa mạnh dần. Cánh cửa gỗ rung lên dưới áp lực từ bên ngoài. Huy vẫn ngồi im. Anh không hỏi "Ai đó?", không hét lên. Anh biết, chỉ cần một lời đáp trả, rào cản vật lý của căn phòng sẽ vô dụng. Trong bóng tối, mùi hôi thối trở nên đậm đặc hơn. Nó len lỏi vào phổi anh, ép chặt từng nhịp thở. Một luồng khí lạnh buốt bò qua mu bàn chân Huy. Anh biết chất lỏng đen đã chạm đến chỗ mình. Anh vẫn không mở mắt. Anh ép mình nghĩ đến số tiền lương cuối tháng, nghĩ đến những đợt chạy thận của mẹ ở bệnh viện. Anh cần phải sống. Anh cần bốn tháng ở đây. "Huy... sao anh... không... trả lời..." Giọng nói giờ đây thầm thì ngay bên tai, dù lưng anh đang áp chặt vào tường gạch đặc. Tóc gáy Huy dựng đứng. Một giọt mồ hôi chảy dài từ thái dương xuống cằm. Anh vẫn tiếp tục đếm. Tám trăm hai mươi mốt, tám trăm hai mươi hai... Thời gian trôi đi chậm chạp. Tiếng bước chân kéo lê vật nặng ngoài hành lang bắt đầu lùi xa dần. Tiếng rít của cáp treo lại vang lên, nhỏ dần về phía hố thang. Tiếng "ting" cuối cùng vang lên rồi tắt hẳn. Sự rung động biến mất. Căn phòng trở lại yên ắng. Huy vẫn ngồi im trong tư thế đó rất lâu. Anh không dám mở mắt cho đến khi một tia sáng mờ nhạt len qua khe cửa sổ ban công. Ánh sáng ban mai màu xám tro tràn vào phòng. Huy mở mắt, hơi thở anh nặng nề. Anh nhìn xuống chân mình. Vệt chất lỏng đen kịt đêm qua đã biến mất hoàn toàn. Trên sàn nhà chỉ còn lại những vệt ố mờ mờ, trông giống như lớp bụi lâu năm. Không có mùi hôi, không có dấu vết của sự xâm nhập. Cánh cửa gỗ vẫn đóng chặt, ổ khóa không hề bị tác động. Huy đứng dậy một cách khó khăn, hai chân anh tê dại vì ngồi một tư thế quá lâu. Anh tiến về phía hộp điện, gạt cầu dao tổng lên. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy vài nhịp rồi sáng lòa. Căn phòng hiện ra trống rỗng và cũ kỹ, như mọi buổi sáng khác. Huy đi về phía cửa phòng, ngập ngừng một chút rồi mở khóa. Hành lang chung cư Bến Nghé vắng lặng dưới ánh sáng ngày mới. Không có ai ở đó. Thang máy đang dừng ở tầng trệt, bảng LED hiển thị số 1 đỏ rực. Huy đóng cửa lại, ngồi phịch xuống chiếc ghế gỗ duy nhất trong phòng. Anh sống sót. Đêm thứ ba đã qua. Anh nhớ đến gương mặt lo lắng của bà Ba Nghệ khi nói về Hạnh. Hạnh đã không qua được đêm thứ ba. Tại sao anh lại làm được? Có lẽ vì anh là thợ điện, anh đã cắt nguồn điện, hoặc đơn giản là anh đủ lì lợm để không đáp lại tiếng gọi đó. Anh thở dài, đưa tay lên xoa mặt. Hai mí mắt anh nặng trĩu, cơn buồn ngủ chực chờ kéo sập xuống. Nhưng trước đó, anh cần phải kiểm tra một thứ. Huy với tay lấy cuốn sổ tay của Hạnh đang đặt trên bàn. Cuốn sổ bám đầy bụi, những trang giấy ố vàng vì độ ẩm. Anh lật nhanh đến trang cuối cùng, nơi có ba vạch mực đỏ mà anh đã nhìn thấy chiều qua. Bà Ba nói đó là bộ đếm ngược. Ba đêm, ba vạch. Huy khựng lại. Toàn thân anh cứng đờ. Dưới ba vạch đỏ cũ kỹ, một vạch mực đỏ thứ tư vừa xuất hiện. Nét mực này tươi hơn, màu đỏ rực như máu mới, đường nét dứt khoát và mạnh bạo. Nó chưa khô hẳn, vẫn còn hơi bóng lên dưới ánh đèn tuýp. Huy dán mắt vào vạch mực đỏ thứ tư đó. Anh đưa ngón tay run rẩy chạm vào trang giấy. Mực dính nhẹ vào đầu ngón tay anh, để lại một vệt đỏ tươi. Trong phòng hoàn toàn kín cửa. Anh ở một mình từ đêm qua. Không có ai vào đây để viết thêm bất cứ thứ gì. Huy lật ngược lại các trang trước, hy vọng mình đã nhìn lầm. Nhưng không, sơ đồ hệ thống điện tầng 4 vẫn nằm đó, những lời cảnh báo "Đừng nhìn vào khe hở" vẫn nằm đó. Chỉ có trang cuối cùng đã thay đổi. Ba vạch đỏ của Hạnh. Và một vạch đỏ của anh. Huy nhìn ra cửa sổ. Thành phố bắt đầu nhộn nhịp với tiếng xe cộ và tiếng rao hàng, nhưng không khí trong căn hộ 404 vẫn lạnh lẽo. Anh nhận ra rằng đêm thứ ba không phải là kết thúc. Con số ba mà bà Ba Nghệ nhắc đến có lẽ chỉ là giới hạn của Hạnh, không phải giới hạn của tòa nhà này. Anh vẫn chưa được buông tha. Quy luật của chung cư Bến Nghé đã bước sang một giai đoạn mới, và vạch mực đỏ thứ tư kia chính là lời thông báo rằng đêm thứ tư sẽ còn tồi tệ hơn. Huy nhìn vệt mực đỏ trên đầu ngón tay mình, môi mím chặt. Anh gấp cuốn sổ lại, đặt nó ngay ngắn trên bàn, rồi ngồi bất động nhìn nó rất lâu. Ngoài kia, tiếng cáp thang máy lại bắt đầu chuyển động, chậm rãi và đều đặn.