Chương 7: Tiếng Gọi Bằng Chữ Em

Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404

Tác giả: · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 1647 từ · khoảng 8 phút đọc

Lâm Gia Huy kê chiếc bàn gỗ cũ sát vào vách tường tiếp giáp với hố thang máy. Ánh đèn tuýp trên trần nhà nhấp nháy theo từng nhịp rơ-le nhảy, hắt xuống những món đồ nghề được anh sắp xếp ngay ngắn. Một chiếc đồng hồ vạn năng điện tử, hai cây tuốc-nơ-vít cán nhựa trong, cuộn băng keo đen và xấp giẻ lau sạch. Huy vuốt lại lớp băng keo dán trên mặt bàn có ghi chữ "HUY" bằng mực lông dầu. Nét chữ dường như hơi nhòe đi, hoặc chính mắt anh đang từ chối nhận diện những ký tự đó là tên mình. Anh bặm môi. Cữ chạy thận của mẹ rơi vào thứ Năm tuần sau, và tiền thuê phòng này rẻ bằng nửa mọi chỗ khác trong thành phố. Anh không có chỗ nào để dọn đi. Nhưng đêm nay anh không định trốn nữa. Anh cần một con số cụ thể. Với thợ điện nước, sự sợ hãi thường đến từ những thứ không đo đạc được. Tiếng cáp thang máy bắt đầu nghiến vào ròng rọc. 22:45. Huy lấy cây tuốc-nơ-vít dài nhất, áp phần mũi kim loại vào vách tường bê tông. Anh nghiêng đầu, tì sát tai vào phần cán nhựa trong suốt. Đây là kỹ thuật nghe tiếng máy quen thuộc mà anh vẫn dùng để kiểm tra vòng bi mô-tơ bị rơ hay tiếng nước rò rỉ trong vách kín. Ban đầu, chỉ có tiếng ù ù trầm đục của gió lùa trong hốc thang máy. Huy với tay bật công tắc đèn bàn. Chiếc tăng phô trong máng đèn huỳnh quang bắt đầu phát ra tiếng rung đều đặn. Anh đặt bàn tay trái lên vỏ máng đèn để cảm nhận nhịp rung, tai phải vẫn áp chặt vào cán tuốc-nơ-vít trên tường. Ở Việt Nam, điện lưới vận hành ở tần số 50Hz. Mọi thiết bị chạy điện trong cái chung cư Bến Nghé này, từ mô-tơ thang máy, máy bơm nước trên sân thượng cho đến cái tăng phô cũ kỹ kia, đều phải rung theo nhịp 50 lần mỗi giây. Nếu vách tường này rung do ảnh hưởng của máy móc tòa nhà, nó phải khớp với nhịp của máng đèn dưới tay anh. Huy nín thở. Một âm thanh lạ xuất hiện. Bên dưới tiếng ù có một chuỗi rung động rất thấp. Giữa nhịp rung 50Hz của máng đèn và nhịp rung từ vách tường bắt đầu có sự lệch pha. Chúng đập vào nhau, tạo ra những tiếng "phách" ngắt quãng. Huy lẩm bẩm đếm theo nhịp đập đó. Cứ 1 giây, anh đếm được khoảng 10 nhịp phách. Hai nguồn rung lệch nhau bao nhiêu thì mỗi giây đập vào nhau bấy nhiêu nhịp. Mười nhịp phách nghĩa là thứ đang rung sau vách tường kia thấp hơn máng đèn đúng mười. Bốn mươi. Huy rụt tay lại, mồ hôi lạnh thấm ra lòng bàn tay. Con số 40Hz nằm ngoài dải vận hành của mọi thiết bị kỹ thuật trong tòa nhà này. Nó quá thấp để là tiếng máy, nhưng lại quá đều để là tiếng gió. Đúng 23:00. Tiếng cáp thang máy dừng khựng lại. Một tiếng "cạch" khô khốc vang lên từ phía hành lang. Huy ngồi bất động trên ghế, mắt đóng đinh vào khe cửa chính đã được anh dán kín băng keo từ chiều. Tiếng rung 40Hz đột ngột mạnh lên, truyền qua chân bàn gỗ, khiến chiếc đồng hồ vạn năng xê dịch vài milimet trên mặt phẳng. Từ phía vách tường bê tông đặc, tiếng gõ bắt đầu quay lại. *Cộc. Cộc. Cộc.* Nhịp gõ chậm, nặng, khớp hoàn toàn với tần số rung động mà anh vừa đo được. Nó không còn là tiếng kim loại va chạm ngẫu nhiên. Có ai đó bên kia đang gõ theo nhịp của chính mình. "Em ơi." Tiếng gọi vang lên ngay sát khe cửa. Huy giật bắn người, suýt chút nữa đã làm rơi cây tuốc-nơ-vít. Giọng nói không còn gọi đầy đủ "Lâm Gia Huy" một cách cứng nhắc như những đêm trước. Nó ngắn, mềm, giọng của một người quen cũ đứng đợi ngoài hiên. "Em ơi, ngủ chưa?" Lồng ngực Huy thắt lại. Âm thanh đó không truyền qua không khí mà dường như dội thẳng vào màng nhĩ anh. Nó giống giọng của một người chị họ ở quê, hay là giọng của Thắm phòng 302? Không, nó trung tính và phủ lên một lớp màng âm thanh mỏng mảnh, khó xác định giới tính nhưng lại vô cùng gần gũi. Trong vô thức, môi Huy hơi hé ra. Phản xạ "dạ" của một người Việt đã thấm vào máu từ lúc còn nhỏ. Ai gọi mình bằng giọng đó thì cái miệng đáp trước, cái đầu nghĩ sau. Huy chợt nhớ đến dòng chữ trong cuốn sổ tay của Hạnh: "Phải từ chối". Anh vội vã chộp lấy chiếc giẻ lau trên bàn, cuộn tròn lại rồi nhét thật chặt vào miệng. Hai hàm răng nghiến chặt vào lớp vải thô nhám. Anh cắn mạnh đến mức vị mặn của máu bắt đầu thấm qua kẽ răng. Cơn đau từ hàm truyền lên não bộ giúp anh tỉnh táo lại giữa làn sóng dụ dỗ của thanh âm kia. "Em ơi, có trong đó không?" Giọng nói vẫn kiên nhẫn. Nó không mang theo sự đe dọa, không có tiếng gào thét hay cào cấu. Sự đáng sợ nằm ở chỗ nó quá đời thường. Nó đứng đó, cách anh một lớp cửa gỗ và mấy vòng băng keo điện, hỏi han bằng giọng của người vừa đi chợ về. "Ăn cơm chưa em? Chị có mua ít đồ." Huy nhắm chặt mắt, tay bám vào mép bàn gỗ đến mức các đầu ngón tay trắng bệch. Tiếng rung 40Hz vẫn đều đặn truyền qua xương chậu, chạy dọc theo cột sống anh. Anh không được phép phát ra bất cứ âm thanh nào. Một tiếng thở mạnh, một tiếng rên rỉ vì đau, hay một tiếng "dạ" đáp lại đều sẽ là chìa khóa để thực thể kia xác nhận sự tồn tại của anh trong không gian này. Căn phòng 404 im. Chỉ còn tiếng tim anh dội lên tận mang tai. Ngoài kia, giọng nói đổi cách. "Trời mưa từ chiều, em có kéo đồ vô chưa?" Im lặng. "Tháng này tiền điện lên dữ lắm. Em coi lại cái tủ lạnh, nó chạy suốt đó." Im lặng. "Chị đứng đây nãy giờ, mỏi chân quá em." Không câu nào đe doạ. Không câu nào nhắc tới tầng 4, tới cuốn sổ, tới cái tên anh vừa dán khắp phòng. Chỉ là những thứ hàng xóm nói với nhau qua cánh cửa, vào một buổi tối bình thường, ở một chung cư bình thường. Huy cắn chặt hơn vào lớp vải. Mỗi câu hỏi đều chừa sẵn một chỗ trống vừa vặn cho một tiếng "dạ". Chừng hai tiếng sau, tiếng rung trong vách tường bắt đầu nhạt dần. Giọng nói cũng thưa thớt rồi dứt hẳn. Huy vẫn ngồi nguyên tư thế đó, giẻ lau vẫn nhét trong miệng, mắt nhìn chừng chừng vào khoảng không tối đặc. Anh không biết mình đã ngồi như thế bao lâu, chỉ thấy đôi chân đã tê dại và khớp hàm mỏi nhừ. Khi ánh sáng lờ mờ của buổi sớm bắt đầu len qua khe thông gió, Huy mới dám nhả chiếc giẻ lau ra. Miếng vải đẫm nước mắt và máu. Anh chống tay lên bàn đứng dậy. Hai đầu gối rời rạc, không đỡ nổi trọng lượng của chính mình. Huy đưa tay gỡ cây tuốc-nơ-vít mà anh đã dùng băng keo dán cố định vào vách tường suốt cả đêm. Do áp lực tì sát từ tối qua, đầu mũi kim loại đã hằn nhẹ vào lớp vôi tường cũ kỹ. Huy khựng lại. Trên mặt tường, ngay vị trí mũi tuốc-nơ-vít tì vào, xuất hiện một vòng bụi màu gỉ sét tròn trịa. Anh đưa ngón tay chạm nhẹ vào vòng bụi. Nó nhám, khô, mùi kim loại để lâu ngoài mưa. Đáng lẽ, nếu có bụi gỉ sét, nó phải bám vào mũi tuốc-nơ-vít của anh. Nhưng cây tuốc-nơ-vít vẫn sạch bóng. Vòng bụi kia in trực tiếp lên bề mặt vôi tường, đều và kín, giống một con dấu đóng xuống. Huy ghé sát mắt nhìn. Những hạt bụi gỉ sét không nằm chồng lên lớp sơn. Chúng dường như được đẩy từ bên trong lõi bê tông ra ngoài, xuyên qua lớp vôi để tạo thành một hình tròn trùng khớp với tiết diện của đầu cán nhựa phía bên kia. Nó không phải vết bẩn từ căn phòng này. Nó là dấu vết được in từ phía bên kia bức tường — từ nơi mà theo bản vẽ kỹ thuật của chung cư Bến Nghé, không hề tồn tại bất cứ một không gian hay con người nào. Huy đứng lặng trong ánh sáng nhập nhoạng của buổi sớm, ngón tay vẫn đặt trên vòng tròn màu gỉ sét. Hai trăm milimet bê tông cốt thép. Anh đã tự tay gõ dò suốt một đêm để xác nhận con số đó, ngay tuần đầu dọn vào. Anh quay sang cửa chính, soi đèn pin điện thoại xuống khe cửa. Mấy vòng băng keo điện anh dán từ chiều tối vẫn nguyên, mép keo còn dính chặt vào nền gạch, không một vệt đen nào len qua. Đêm nay nó không vào bằng đường đó. Nó chỉ đứng ngoài và gọi. Anh chậm rãi tháo từng lớp băng keo trên mặt bàn. Chữ "HUY" viết trên đó giờ chỉ còn là một vệt mực đen loang lổ, không còn hình thù của một cái tên.