Chương 8: Lộ Điện Bị Cạo Tên

Thuộc tiểu thuyết Căn Hộ 404

Tác giả: · Thể loại: Kinh Dị · Đăng ngày · 2270 từ · khoảng 11 phút đọc

Huy thức dậy khi ánh sáng ban ngày đã lách qua khe cửa sổ ố vàng, rọi thẳng vào bức tường đối diện giường ngủ. Anh không vội ngồi dậy. Đôi mắt anh dán chặt vào một điểm cách mặt sàn khoảng 1,5 m. Ở đó, trên lớp vôi trắng bong tróc, xuất hiện một vòng tròn màu gỉ sét mờ nhạt. Vết ố do ngấm nước từ trần xuống thì loang theo mạch vữa, mép nhoè. Cái này tròn, mép sắc, đều một màu. Trên bàn, cuốn sổ tay của Hạnh vẫn mở ở trang cuối. Bốn vạch mực đỏ, không thêm vạch nào. Mấy mẩu băng keo dán tên anh vẫn ở nguyên chỗ cũ trên nắp hộp đồ nghề và mặt trong cánh cửa; anh liếc qua, đọc được, rồi thôi không thử lần hai. Huy bước xuống giường, chân trần chạm mặt gạch bông. Anh rút chiếc điện thoại từ dưới gối, bật đèn flash rồi chụp lại vệt lạ. Sau đó, anh lấy thước cuốn từ trong túi đồ nghề, đo đạc cẩn thận. Đường kính vòng tròn đúng 60 mm. Đây là kích thước tiêu chuẩn của loại ống luồn dây điện hoặc ống thoát nước loại nhỏ. Anh dùng đầu tuốc-nơ-vít gõ nhẹ vào tâm vòng tròn. Tiếng vang đục và đặc. Không có khoảng rỗng. Bê tông không tự sinh ra gỉ sét ở mặt ngoài lớp vôi. Muốn có vệt đó, phải có thứ gì bằng thép tì vào — mà mặt bên này của tường thì suốt đêm chỉ có cây tuốc-nơ-vít của anh, và nó vẫn sạch. Huy cần bản vẽ hoàn công. Đối với một thợ điện nước, bản vẽ là tấm bản đồ duy nhất để phân biệt giữa thực tại và ảo giác. Anh cần biết chính xác sau bức tường này là gì: một hố kỹ thuật, một khoảng không hẹp, hay chỉ là khối bê tông chịu lực của tòa nhà. 8:15 sáng. Huy xuống tầng trệt. Ông Tư Lành đang ngồi trên chiếc ghế bố cũ trước cửa phòng bảo vệ, tay cầm tờ báo cũ nhưng mắt lại nhìn chăm chằm ra con hẻm nắng gắt. Thấy Huy, ông không ngẩng đầu, chỉ khẽ dịch chuyển đôi chân đang mang đôi dép nhựa mòn vẹt. "Chú thợ xuống sớm vậy?" Huy đứng lại bên cạnh bàn trực, tay vân vê sợi dây thước cuốn trong túi quần. Anh giữ giọng bình thản nhất có thể: "Chú Tư, tòa nhà mình có bản vẽ sơ đồ điện nước cũ không chú? Phòng cháu phía trên hình như bị rò rỉ ngầm, nước thấm xuống sàn mà cháu tìm không ra vị trí ống đứng. Cháu muốn mượn xem qua một chút để biết đường mà đục." Ông Tư Lành xếp tờ báo lại, động tác chậm chạp đến mức khó chịu. Ông ngước nhìn Huy. Ánh mắt ông đục ngầu, không có chút gợn sóng nào của sự ngạc nhiên hay lo lắng. "Không có." Huy hơi khựng lại: "Chung cư cũ nhưng lúc bàn giao hay sửa chữa lớn, ban quản trị chắc phải giữ chứ chú? Cháu chỉ mượn xem tại chỗ thôi, không mang đi đâu cả." "Thất lạc hết rồi." Ông Tư đáp cụt lủn. "Chú thợ đừng tìm mất công. Hỏng chỗ nào thì vá chỗ đó, không cần đào sâu làm gì." "Nhưng không có sơ đồ thì cháu không dám làm mạnh tay, lỡ trúng cáp tổng thì khổ." Ông Tư Lành không trả lời nữa. Ông cầm ly trà đá đã tan hết đá, nhấp một ngụm nhỏ rồi lại nhìn ra hẻm. Huy hiểu nài nỉ kiểu này sẽ không đi tới đâu. Anh nhìn ra phía sau lưng ông Tư, nơi có chiếc tủ sắt gỉ sét đựng chìa khóa và vài tập hồ sơ bám bụi. Huy thay đổi chiến thuật. Anh hắng giọng: "Hồi sáng cháu đi ngang qua bể điều tiết thấy máy bơm sinh hoạt chạy kêu to quá chú Tư. Chắc bị e khí hoặc hỏng phớt rồi. Cư dân mấy tầng trên than nước yếu như nước đái bò. Cháu là thợ, sẵn đồ nghề đây, chú cho cháu vào phòng kỹ thuật cháu xử lý cho. Không lấy tiền công, coi như cháu đóng góp chút sức cho chung cư." Lần này, ông Tư Lành mới thực sự nhìn thẳng vào Huy. Ông nhìn đôi bàn tay chai sần vì cầm kìm, nhìn túi đồ nghề nặng trịch trên vai anh. Sau một lúc cân nhắc, ông đứng dậy, lấy chùm chìa khóa treo trên vách. "Đi theo tôi." Phòng kỹ thuật nằm dưới gầm cầu thang bộ tầng trệt, lọt thỏm trong một không gian ẩm thấp và tối tăm. Khi cánh cửa sắt rít lên một tiếng khô khốc rồi mở ra, mùi dầu mỡ cũ, mùi đồng gỉ và mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi Huy. Gian phòng chỉ rộng chừng 6 m2, chứa hai chiếc máy bơm công suất lớn nối với hệ thống ống kẽm chằng chịt. "Chú thợ làm nhanh cho người ta có nước dùng." Ông Tư Lành đứng ngay cửa, bóng ông đổ dài vào trong, che khuất một phần ánh sáng từ hành lang. Huy không nói nhiều, anh lôi chiếc đèn pin chuyên dụng kẹp lên trán, bật sáng rực một góc phòng. Anh bắt đầu tháo các con ốc ở nắp máy bơm. Tiếng kim loại va chạm leng keng vang vọng trong không gian hẹp. Trong lúc tháo máy, Huy đảo mắt quan sát xung quanh. Sát vách tường bên trái là tủ điện tổng của tòa nhà. Đó là một chiếc tủ sắt lớn, sơn tĩnh điện màu xám đã bong tróc từng mảng. Huy giả vờ đứng dậy để tìm chỗ tựa, anh tiến lại gần tủ điện. Phía trên dãy cầu dao tổng là những nhãn dán thủ công bằng sơn trắng đã ngả vàng. Người ta ghi lộ điện cho từng khu vực: T1, T2, T3, T5, T6. Mắt Huy nheo lại. Giữa nhãn T3 và T5, có một vị trí trống. Ở đó, người ta đã dùng vật sắc cạo sạch lớp sơn cũ, nhưng dấu vết vẫn còn hằn lại trên mặt sắt. Dưới ánh đèn pin cực mạnh, Huy nhìn thấy rõ nét sơn còn sót lại của chữ "T4". Phía dưới nhãn bị cạo đó, chiếc cầu dao (aptomat) đã bị tháo bỏ hoàn toàn. Chỉ còn lại hai lỗ vít trống hoác và hai đầu dây điện loại 6.0 mm2 bị cắt cụt, được bọc kỹ bằng nhiều lớp băng keo điện màu đen đã khô giòn. Có một tầng bốn tồn tại trong hệ thống điện. Và một ai đó đã khai tử nó về mặt vật lý bằng cách cắt dây, tháo lộ. Huy ngẩng lên nhìn bóng đèn đang sáng trên trần phòng máy bơm. Lộ T4 chết từ đời nào, mà tầng 4 vẫn có điện. Anh nhớ sợi dây câu trong hộp kỹ thuật hành lang, mối nối quấn băng keo bắt sang lộ tầng 3. Người ta đã khai tử cái tầng đó trên giấy tờ, rồi lặng lẽ nối lại nguồn cho nó bằng đường vòng, và để nguyên như vậy. Huy cảm thấy gáy mình lạnh toát. Anh nhận ra bóng của ông Tư Lành đã tiến sát lại gần từ lúc nào. Ông già bảo vệ không còn đứng ở cửa nữa. Ông đã vào trong phòng, đứng ngay sau lưng Huy, đôi mắt dán mắt vào cái nhãn bị cạo sạch. Hai người đàn ông đứng im lặng trong gian phòng kỹ thuật chật chội. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn từ một khớp nối ống kẽm bị hở nghe rõ mồn một. Huy không quay lại, anh vẫn nhìn vào hai đầu dây điện bị bịt kín, hỏi nhỏ: "Chú Tư, cái lộ này dẫn đi đâu mà người ta tháo mất rồi?" Ông Tư Lành không trả lời ngay. Hơi thở của ông nặng nề, mang theo mùi thuốc lá rẻ tiền. Huy thấy bàn tay ông Tư run lên một nhịp ngắn khi ông đưa tay chạm vào mép tủ điện gỉ sét. "Hồi đó tôi cắt sợi cáp." Giọng ông khô, phẳng, không lên không xuống. Đây là lần đầu ông xưng "tôi" với Huy. "Trong cabin còn người. Tôi biết." Huy xoay người lại. Dưới ánh đèn pin kẹp trên trán, khuôn mặt ông Tư Lành hiện ra từng nếp nhăn một. Đôi mắt ông không còn đờ đẫn như mọi ngày. Chúng mở to hơn bình thường, và không chớp. Ông Tư nhìn Huy, nhưng dường như ông đang nhìn xuyên qua anh để thấy một điều gì đó khác trong quá khứ. "Cậu đừng hỏi tôi nữa." Nói xong, ông Tư Lành quay lưng đi thẳng ra ngoài, để lại Huy một mình giữa đống máy móc dở dang. Tiếng bước chân của ông lê lết trên sàn hành lang, đều đặn rồi mất hút. Huy đứng sững lại. Ông đã cắt cáp thang máy khi biết rõ bên trong có người. Đó không phải sự cố. Đó là một quyết định, có người đứng ra quyết, và người đó vừa đi ngang qua anh. Huy nhìn xuống đôi bàn tay mình, chúng đang run rẩy. Anh cố lấy một hơi dài để lấy lại bình tĩnh. Bản năng thợ điện không cho phép anh bỏ dở công việc. Anh cúi xuống, nhặt chiếc cờ-lê lên và bắt đầu lắp lại máy bơm. Anh siết từng con ốc, kiểm tra từng khớp nối, xả e khí cho hệ thống một cách máy móc. Tiếng máy bơm rầm rì khởi động trở lại. Nước bắt đầu chảy mạnh trong các đường ống, tạo ra những âm thanh rung động truyền dọc theo khung sắt của tòa nhà. Huy dọn dẹp đồ nghề, khóa cửa phòng kỹ thuật rồi mang chìa khóa trả lại bàn trực. Ông Tư Lành đã ngồi lại chỗ cũ, tờ báo che khuất mặt. Ông không nói một lời, cũng không nhìn Huy. Anh lặng lẽ đặt chùm chìa khóa xuống bàn rồi bước đi. Chiều muộn. Nắng cuối ngày đổ xuống chung cư Bến Nghé một màu đỏ quạch, ăn vào những mảng vôi lở. Huy đi bộ từ phía đầu hẻm vào, đầu óc vẫn lùng bùng những mảnh ghép rời rạc: vệt gỉ sét trên tường, nhãn điện T4 bị cạo, và sợi cáp bị cắt 20 năm trước. "Huy... chú thợ ơi." Tiếng gọi khàn khàn vang lên từ phía xe chè của bà Ba Nghệ. Bà đứng đó, nép mình dưới tấm bạt che nắng đã rách tả tơi. Bà nhìn quanh một lượt, rồi nhìn lại lần nữa về phía bàn trực. Huy bước lại gần: "Bà Ba tìm con có chuyện gì không?" Bà Ba Nghệ không trả lời ngay. Bà thò tay xuống dưới kệ gỗ, rút ra một chiếc túi ni-lông màu đen, được cột túm miệng rất kỹ. Bà chìa chiếc túi ra, tay run bần bật. "Cái này... bà giữ lâu quá rồi. Đêm qua thấy con ở trên đó, bà ngủ không được." Huy đón lấy chiếc túi. Nó nhẹ tênh nhưng cảm giác cầm trên tay lại nặng nề một cách lạ lùng. "Cái gì vậy bà?" "Của con Hạnh." Bà Ba hạ thấp giọng xuống mức tối thiểu, chỉ đủ để Huy nghe thấy giữa tiếng xe cộ ngoài đường. "Buổi sáng sau cái đêm nó không còn ở đây nữa, bà ra quét sân thì thấy nó nằm ngay trước cửa nhà bà. Một chiếc dép tổ ong cũ, đứt quai. Bà cất nó vô tủ, tính để chờ nó về thì trả. Mà nó... nó không về nữa. Sáng nay bà nhìn thấy nó trong túi, bà sợ quá. Con cầm đi." Huy mở miệng định hỏi thêm, nhưng bà Ba đã nhanh chóng quay lại múc chè cho một khách hàng vừa trờ tới. Bà không nhìn anh nữa. Cái vá trong tay bà khua nhanh hơn mức cần thiết để múc một ly chè. Huy cầm chiếc túi đen đi về phía cầu thang. Tim anh đập mạnh. Qua lớp nilon mỏng, anh có thể cảm nhận được hình dáng thô kệch của chiếc dép nhựa bên trong. Anh dừng chân trước cửa thang máy. Đèn báo tầng đang dừng ở số 1. Huy chợt nhớ lại đêm đầu tiên anh dọn đến. Khi cánh cửa thang máy mở ra ở tầng bốn không tồn tại, trên sàn hành lang ngay sát mép cửa có một ĐÔI dép tổ ong cũ, mòn vẹt gót, nằm chéo nhau. Anh nhìn xuống cái túi đen trên tay mình. Trong đó chỉ có một chiếc, và nó đã nằm trong tủ bà Ba Nghệ suốt bốn tháng nay. Vậy cái đôi anh thấy đêm đó đủ hai chiếc bằng cách nào. Huy không bấm thang máy. Anh quay người, lẳng lặng đi lên bằng đường cầu thang bộ. Từng bậc thang tối om dẫn anh trở lại căn hộ 404. Phía sau lưng anh, tiếng xích sắt của thang máy bắt đầu hoạt động, tiếng ròng rọc nghiến vào nhau nghe khô khốc trong không gian vắng lặng của buổi chiều tà. Khi Huy đứng trước cửa phòng mình, anh thấy một mảnh giấy nhỏ bị kẹt ở khe cửa. Đó là thông báo tiền điện tháng này. Anh cầm mảnh giấy lên xem. Mục tên khách hàng để trống. Chỗ địa chỉ chỉ ghi vỏn vẹn: "Phòng 404".