Chương 3: Giờ Dậu và thanh nan tre đổ xuống vai

Thuộc tiểu thuyết Giờ Dữ

Tác giả: · Thể loại: Dị Năng · Đăng ngày · 1844 từ · khoảng 9 phút đọc

Ngày 8 tháng 4. Gian nhà trước chật ních những khung tre và mùi giấy bổi. Lãm ngồi bệt dưới sàn, tay cầm con dao chuyên dụng gọt lại những đầu nan còn xước. Nồi hồ dán đặt trên bếp than tổ ong đang bắt đầu sủi tăm, hơi nước bốc lên thành từng luồng trắng đục, quẩn quanh trong không gian tĩnh mịch của buổi sớm. Mệ Chút ngồi phía đối diện, đôi bàn tay gầy guộc như những rễ cây già đang miết từng nếp giấy màu lên khung nhà kho lớn. Thằng Ri bưng một khay nan tre vừa chẻ xong ở sân sau đi vào. Nó bước nhanh, tà áo thun vắt vẻo qua vai. Khi nó đi ngang qua luồng hơi nước từ nồi hồ, Lãm vô thức ngẩng đầu. Một ký tự hiện lên giữa làn khói trắng. "Thân". Con số ấy đỏ son, rực lên như màu máu mới chảy, lơ lửng ngay trên đỉnh đầu thằng Ri. Lãm khựng tay dao. Con số đứng yên, tàn nhẫn và tĩnh lặng. Khói tan dần khi thằng Ri đặt khay nan xuống góc nhà, ký tự đỏ cũng lịm đi. Thằng Ri quệt mồ hôi trán, cười hì hì: — Chỗ nan ni đủ mần hai cái nhà kho đó eng Lãm. Lãm không đáp. Hắn đặt con dao xuống sàn, rồi lại cầm lên. Những đầu ngón tay hắn hơi miết vào cán gỗ nhẵn thín. Hắn đứng dậy, bước ra cửa kiệt, mắt nhìn đăm đăm vào khoảng không mờ đục phía đầu hẻm. Trời sắp sang hạ, không khí bắt đầu oi nồng. Hắn quay vào, đi vòng quanh đống khung tre, rồi dừng lại trước mặt mệ Chút. — Mệ, nan ni hình như bị mọt? Mệ Chút không ngẩng đầu, tay vẫn miết giấy: — Mọt mô mà mọt. Con cứ dán cho kỹ, hồ đặc thì giấy mới bền. Lãm nhặt một thanh nan lên, bẻ gãy làm đôi một cách vô nghĩa. Hắn đi vào gian sau, múc một gáo nước nhưng không uống, lại đổ ngược vào luồng. Tâm trí hắn kẹt lại ở chữ "Thân" vừa nãy. Giờ Thân là chiều nay. Thằng Ri vẫn đang lau dọn đống dăm tre, miệng huýt sáo vang cả gian nhà. — Chiều ni con có việc chi không Ri? — Lãm hỏi, giọng đều đều. Thằng nhỏ dừng tay, mắt sáng rỡ: — Dạ có chớ. Tụi bạn hẹn con ra bến xe phía Bắc lấy ít hàng giúp tụi hắn, xong rồi đi ăn chè luôn. Lãm nhìn vào nồi hồ đang sôi sùng sục. Hắn cầm lấy xấp giấy màu đỏ rực, ném mạnh xuống phản. — Thôi, chiều này ở lại dán cho xong mẻ hàng này đã. Mai người ta tới lấy sớm, mần không kịp là mất mối. Thằng Ri xị mặt, giọng xìu xuống: — Răng mà gấp rứa eng? Con hẹn tụi hắn rồi. Để tối con làm bù không được à? — Không được. — Lãm gắt, âm thanh sắc lạnh — Ngồi xuống đó. Dán xong chỗ này tui mới trả tiền công tuần trước. Thằng Ri lầm bầm trong họng, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của Lãm, nó đành ấm ức ngồi xuống cạnh đống khung giấy. Mệ Chút vẫn im lặng, tiếng tay bà miết trên giấy bổi nghe sột soạt, đều đặn như nhịp đập của gian nhà ống. Thời gian trôi qua nặng nề. Lãm không làm việc, hắn chỉ ngồi đó, mắt dán vào cái đồng hồ cũ treo trên vách. Giờ Thân bắt đầu. Hắn quan sát từng cử động của thằng Ri. Thằng nhỏ dán giấy vụng về, thỉnh thoảng lại ngáp dài hoặc nhìn ra cửa kiệt đầy tiếc nuối. Mọi thứ vẫn bình thường. Không có tiếng động lạ, không có tai nạn, không có sự cố nào xảy ra trong bốn bức tường chật hẹp này. Khi bóng nắng trên sàn nhà bắt đầu xế dài, báo hiệu giờ Thân đã qua, Lãm khẽ thở phào. Thằng Ri vẫn an toàn ngồi đó, hai tay dính đầy hồ dán. Hắn thấy lồng ngực mình nhẹ đi một chút, nhưng cái cảm giác bất an vẫn chưa tan hẳn. Hắn đứng dậy, đi đến bên bếp than, khơi lửa cho mạnh lên. Khói từ than và hơi nước lại bốc lên nghi ngút. Lãm đứng vào đúng vị trí cũ, nhìn thằng Ri qua làn khói. Ký tự trên đầu nó hiện ra. Lần này, nó không còn màu đỏ son nữa. Một màu xám đục như tro tàn hiện lên. Giờ Thân đã qua đi, hiểm họa đã rời bỏ nó. Lãm quay lưng lại, bước đến bàn thờ gian giữa. Hắn cầm cuốn sổ khách bọc giấy báo cũ kỹ lên. Lặng lẽ, hắn lật trang bìa trong, cầm bút chì gạch một vạch nhỏ bên cạnh vạch cũ. Vạch thứ hai. Lòng hắn thắt lại khi nghĩ đến cái giá mà mệ Chút từng bóng gió nhắc tới. Nhưng hắn đã cứu được thằng nhỏ. Hắn đi tới trước ấm nước đang sôi, hơi nước bốc lên mù mịt giữa mặt hắn và cái gương nhỏ treo trên vách gỗ. Lãm nhìn vào gương. Trong làn khói mờ ảo, mặt hắn hiện ra vàng vọt. Trên đỉnh đầu hắn, một con số đỏ nhạt hiện lên. Giờ Dậu. Lãm đứng chôn chân. Con số đỏ nhạt ấy không gay gắt như trên đầu thằng Ri lúc sáng, nhưng nó rõ mịt. Hắn đưa tay lên định chạm vào không trung, nhưng bàn tay chỉ xuyên qua làn khói bếp. Hắn nhìn sang cái lịch ta trên vách. Ngày 8 tháng 4. Chỉ còn hơn một khắc nữa là đến giờ Dậu. Hắn lặng lẽ gạch vạch bút chì thứ ba vào cuốn sổ. — Ri, con về đi. — Lãm nói, giọng hụt hơi. — Dạ? Chớ eng bảo dán cho xong mà? — Thằng Ri ngơ ngác nhìn đống giấy còn dang dở. — Thôi, mai làm tiếp. Con về đi kẻo tối. Thằng Ri không đợi nói lần thứ hai, nó quăng xấp giấy xuống rồi chạy biến ra cửa. Lãm đóng chặt cửa kiệt, cài then kỹ lưỡng. Hắn quay vào nhà, thu dọn hết dao kéo, đục, nan tre sắc nhọn cất vào tủ gỗ. Hắn đi lại chậm rãi, từng bước một, tránh xa mọi vật có thể đổ vỡ. Mệ Chút ngước mắt lên nhìn hắn: — Răng hôm nay con không đi giao hàng cho ông Bảy? Lãm ngồi xuống phản, hai tay nắm chặt đầu gối: — Con hơi mệt mệ nà. Để mai giao cũng được. — Mệt thì nằm nghỉ đi. Cứ đi ra đi vào làm chi cho cực. Hắn không nằm. Hắn ngồi bất động ở giữa gian nhà, mắt nhìn vào cái khung nhà giấy khổng lồ đang dựng dở ở góc nhà. Cái khung cao hơn đầu người, kết bằng hàng trăm nan tre mảnh, vốn được dựng nghiêng vào vách để chờ khô hồ. Giờ Dậu đến. Không gian chìm vào một thứ ánh sáng vàng vọt, tù đọng. Lãm nín thở, lắng nghe tiếng gió rít qua khe cửa. Bỗng nhiên, một tiếng "rắc" khô khốc vang lên từ phía góc nhà. Một sợi lạt buộc ở chân khung nhà giấy bị tuột. Cái khung khổng lồ, vốn dĩ nặng nề vì lớp giấy bổi mới dán còn ẩm hồ, bắt đầu đổ nghiêng. Lãm hốt hoảng định đứng dậy né tránh, nhưng chân hắn bị vấp vào mép phản. "Rầm!" Cái khung tre đổ ụp xuống. Một thanh nan cái nằm ở đỉnh khung, do chịu lực ép quá lớn, gãy gập lại rồi đâm sầm vào vai trái của Lãm. Cơn đau buốt nhói ập đến. Lãm rên rỉ, hổn hển đẩy đống tre gỗ ra khỏi người. Thanh nan gãy không đâm sâu vào da thịt, nhưng lực va đập khiến bả vai hắn tê dại. Hắn cảm thấy như có một khối đá tảng vừa nghiền nát khớp xương của mình. Mệ Chút lảo đảo chạy lại, bà không ngạc nhiên, chỉ lẳng lặng kéo Lãm ra khỏi đống đổ nát. Bà ấn hắn ngồi xuống ghế, đi lấy một lọ dầu mù u và miếng gạc trắng. — Để mệ xem mô. Lãm cắn sao chịu đựng khi mệ Chút vạch áo hắn ra. Một vết bầm tím lịm, sưng vù hiện lên rõ rệt trên bả vai trái. Mệ Chút đổ dầu ra lòng bàn tay, xoa bóp chậm rãi. Mùi dầu hăng nồng bốc lên. — Mệ... — Lãm thào thào — Tại con giữ thằng Ri... nên cái giờ nớ nhảy sang con phải không mệ? Bàn tay mệ Chút hơi khựng lại, rồi bà tiếp tục xoa bóp, giọng bà đều như tiếng lá rụng ngoài sân: — Lửa đang cháy ở nồi này, con dời nồi sang bếp khác thì lửa hắn vẫn cứ cháy thôi. Hắn không mất đi mô được. Con dời đi đâu thì hắn theo tới đó. Lãm im lặng. Cơn đau từ bả vai truyền lên tận đỉnh đầu, nhắc nhở hắn về sự hiện diện của một trật tự mà hắn vừa cố tình phá vỡ. Hắn không chết, nhưng cánh tay trái giờ đây nặng trĩu, không thể nhấc lên quá ngực. Đêm xuống nhanh chóng. Căn nhà ống chìm vào bóng tối, chỉ còn ánh đèn dầu leo lét trên bàn thờ. Lãm nằm trên giường, vai quấn băng trắng, mắt nhìn trân trân lên trần nhà. Tiếng chuông điện thoại đặt trên bàn bất chợt vang lên phá tan sự tĩnh mịch. Hắn dùng tay phải chới với cầm lấy máy. Trên màn hình hiện lên tên ông Bảy Trọng. Lãm hít một hơi sâu, áp điện thoại vào tai. — Cháu nghe đây chú Bảy. Đầu dây bên kia, giọng ông Bảy Trọng trầm thấp, mỗi chữ đều được phát ra một cách chuẩn xác: — Chào cháu. Chỗ hàng sáng nay chú chưa thấy cháu giao qua. Lãm ngập ngừng: — Dạ, cháu có chút việc riêng... mai cháu mang qua sớm cho chú. — Cháu bị thương à? Giọng nghe yếu rứa. Lãm giật mình, sự im lặng kéo dài vài giây. Ông Bảy Trọng không đợi hắn trả lời, ông tiếp tục bằng một giọng điệu kỳ lạ: — Chú đang ngồi xem lại mấy cuốn sổ cũ. Có nhiều chuyện trùng hợp hay lắm. Ngày mai cháu qua chỗ chú nhé. Cháu thấy giờ Thìn hay giờ Tỵ thì tiện cho cháu hơn? Lãm đổi tay cầm điện thoại. Ông Bảy không hỏi "mấy giờ", ông hỏi đúng khung giờ can chi. — Dạ... giờ Tỵ cháu qua. — Được. Chú đợi. Tiếng tút tút kéo dài sau đó. Lãm buông thõng cánh tay, chiếc điện thoại rơi xuống nệm. Vai hắn nhói lên một nhịp. Hắn nằm nghiêng về bên kia, và nằm như thế cho tới sáng.