Chương 3: Đường phấn đứt quãng

Thuộc tiểu thuyết Hợp Đồng Hôn Nhân 99 Ngày

Tác giả: · Thể loại: Ngôn Tình · Đăng ngày · 2079 từ · khoảng 10 phút đọc

Ngày thứ mười hai của bản hợp đồng.

Diệp mở cửa tiệm lúc bảy giờ sáng. Gió từ sông Hoài thổi vào, mang theo hơi ẩm và mùi của mặt đường đá nóng sớm. Trên mặt kính của quầy gỗ, góc gương vốn dĩ luôn dán chi chít những tờ giấy hẹn trả nợ và số điện thoại của chủ nợ, nay đã trống không. Vệt keo cũ còn sót lại, khô khốc và xám xịt. Cô lấy khăn thấm nước, lau mạnh tay cho đến khi mặt kính sạch bóng, không còn một dấu vết nào của những ngày bị đòi nợ gắt gao.

Tiền đã vào tài khoản ngân hàng của tiệm. Các khoản nợ xấu tại địa phương đã được tất toán bằng một nguồn tiền từ bên ngoài. Diệp không thấy nhẹ nhõm.

Bên kia đường, tiệm cô Bảy Mận đã lên đèn và chạy máy từ chiều.

Diệp bưng khay trà lên gác. Giữa chừng cầu thang gỗ, cô khựng lại.

Ông Sáu Hiền đang đứng bên bàn cắt lớn. Ánh sáng từ ô cửa sổ nhỏ rọi xuống tấm lụa tơ tằm màu xanh thiên thanh. Ông cầm viên phấn dẹt, đặt cây thước gỗ dài xuống mép vải. Diệp đứng yên ở bậc thang thứ năm, nhìn bóng lưng gầy của ba mình in lên tường.

Ông Sáu tì tay, kéo một đường phấn từ hông xuống tà áo. Viên phấn rít trên mặt vải một đoạn ngắn rồi khựng lại. Đường phấn không thẳng, nó gãy khúc, mờ nhạt rồi mất hút giữa chừng.

Ông dừng lại. Ngón tay trỏ của ông đặt trên viên phấn hơi giật nhẹ, một nhịp rất nhỏ nhưng đủ để làm lệch hướng đi. Ông Sáu lấy miếng giẻ khô, chà mạnh lên mặt lụa để xoá dấu phấn lỗi. Ông thổi nhẹ cho bụi phấn bay đi, chỉnh lại tư thế đứng, nắm chặt viên phấn hơn.

Lần thứ hai. Đường phấn lại đứt đoạn ở đúng vị trí cũ.

Ông Sáu buông phấn xuống bàn. Ông không nói gì, cũng không thở dài. Ông chỉ đứng đó, nhìn đăm đăm vào tấm vải xanh. Đôi bàn tay vốn dĩ có thể khâu những đường chỉ nhỏ như kiến bò, nay lại không thể giữ nổi một đường phấn thẳng.

Diệp lùi lại hai bước. Cô đi xuống tầng trệt, cố tình dậm chân mạnh lên bậc gỗ tạo ra tiếng động "cộp, cộp". Cô đứng dưới bếp, gọi vọng lên:

"Ba ơi, xuống uống trà. Con để trên bàn đó."

Một phút sau, tiếng bước chân ông Sáu mới truyền tới. Khi ông xuống tới nơi, gương mặt vẫn bình thản như mọi ngày. Ông cầm ly trà, nhấp một ngụm nhỏ.

"Con lụa xanh nớ khách hối dữ không ba?" Diệp hỏi, tay sắp xếp lại mấy cuộn chỉ trên kệ.

"Cuối tuần họ mới lấy." Ông Sáu đáp, mắt nhìn ra cửa.

"Để đó con chạy đường phấn cho. Mấy nay con muốn tập lại cách ra rập áo cổ trụ, ba cắt sẵn con sợ không đúng ý con."

Ông Sáu im lặng một lúc. Ông nhìn đôi bàn tay mình đang đặt trên đùi, rồi nhìn con gái.

"Ừ. Con làm đi. Ba sang bên nhà cô Bảy, nghe nói cổ mới nhập cái máy đơm nút mới, sang coi thử nó chạy ra sao."

Ông đứng dậy, đi ngay. Diệp đứng đó nhìn theo cho đến khi bóng ông khuất sau cánh cửa tiệm đối diện. Cô bước lên gác. Trên bàn cắt, tấm vải lụa xanh vẫn nằm đó. Vệt phấn đã được xoá sạch, nhưng nếu nhìn nghiêng dưới ánh sáng mặt trời, vẫn thấy những sợi lụa bị xơ nhẹ do bị chà xát nhiều lần.

Diệp cầm viên phấn lên. Cô đặt thước. Một đường phấn sắc lẹm, dứt khoát chạy dài từ cổ áo xuống tận chân tà. Tay cô vững, nhưng lòng cô thì trùng xuống.

Mười giờ sáng, một người đàn ông mặc áo sơ mi thắt cà vạt, xách cặp táp da ghé tiệm. Anh ta đặt lên bàn tiếp khách một bì thư lớn có con dấu của văn phòng công chứng.

"Chào chị, tôi là đại diện bên phía anh Lâm. Anh ấy gửi sang cho chị bộ hồ sơ tất toán nợ và giấy tờ nhà đã hoàn tất thủ tục sang tên. Chị ký nhận vào biên bản bàn giao này giúp tôi."

Diệp cầm lấy tờ giấy, một cái tên, một con dấu đỏ chót hiện rõ trước mắt. Cô ký nhận. Sau khi người đàn ông rời đi, cô mở bì thư ngay tại bàn.

Bên trong là bản sao giấy chứng nhận quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất tại địa chỉ 112 Nguyễn Thái Học. Tại mục người sở hữu, cái tên "Sáu Hiền" đã biến mất. Thay vào đó là một cái tên khác, in hoa, rõ ràng từng nét: PHAN BẢO LÂM.

Ngày ký là ngày thứ hai của hợp đồng. Tức là ngay hôm sau khi cô đặt bút, mười ngày trước.

Diệp nhìn con dấu đỏ đè lên góc dưới tờ giấy. Lâm không chỉ trả nợ. Anh đã mua đứt căn nhà này từ ngân hàng trước khi nó kịp đưa ra đấu giá phát mãi. Ngôi nhà ba đời của gia đình cô, giờ đây thuộc về người đàn ông mỗi tối vẫn ngồi ăn cơm với bà nội trong căn nhà rường phía hạ lưu sông Hoài.

Cô không gọi điện thoại. Diệp xếp tờ giấy lại, nhét vào túi áo dài rồi quay lại bàn cắt.

Chiếc áo giao chiều nay còn thiếu hai đường khâu tay ở cổ và một hàng cúc bấm. Cô làm nốt. Khách tới lấy lúc hơn một giờ, thử lại trước gương, xoay hai vòng, trả tiền. Diệp gấp tờ hoá đơn bỏ vào ngăn kéo, rửa tay, thay áo.

Gần ba giờ chiều cô mới dặn Toàn trông tiệm rồi đi bộ dọc theo phố về phía quán cà phê gỗ nằm gần chùa Cầu, nơi cô biết Lâm thường ngồi với các bên thầu xây dựng vào giờ này.

Lâm ngồi ở một bàn khuất trong góc, một mình. Trước mặt anh không có hồ sơ, chỉ có một ly cà phê đen đá đã tan gần hết. Anh mặc sơ mi trắng, măng sét cài gọn gàng. Khi Diệp bước tới, anh không ngạc nhiên. Anh kéo cái ghế đối diện ra.

Diệp ngồi xuống, rút tờ giấy trong túi đặt lên bàn.

"Cái này là sao?"

Lâm nhìn tờ giấy, rồi nhìn cô. Giọng anh thấp, đều:

"Thủ tục bảo lãnh. Ngân hàng không chấp nhận treo nợ nếu không có tài sản đảm bảo chuyển đổi. Tôi đứng tên để đóng hồ sơ phát mãi ngay lập tức. Nếu không làm vậy, chiều nay người ta đã tới dán niêm phong tiệm của cô."

"Anh đứng tên mua, không phải bảo lãnh." Diệp nhấn mạnh từng chữ. "Hợp đồng ghi anh trả nợ cho tiệm, không ghi anh lấy nhà."

Lâm đưa tay đẩy ly cà phê sang bên cạnh để lấy chỗ trống. Diệp nhìn thấy vệt chai ở gốc ngón tay anh, chỗ mà cô vẫn đinh ninh là dấu vết của việc tập tạ hay chơi thể thao.

"Trong hợp đồng có điều khoản về việc tôi toàn quyền xử lý các rủi ro phát sinh để duy trì vận hành tiệm Tường Vi." Lâm rút tay về. "Nhà của cô đang ở trạng thái nợ nhóm năm. Không có cách nào khác để giữ nó lại ngoài việc tất toán toàn bộ và chuyển quyền sở hữu."

"Anh đã tính chuyện này từ lúc nào?"

"Từ một tháng trước. Khi tôi xem danh sách các bất động sản sắp bị ngân hàng thanh lý ở khu phố một."

Diệp khựng lại. Một tháng trước. Trước cả khi anh bước chân vào tiệm Tường Vi để đưa ra lời đề nghị chín mươi chín ngày.

"Anh đã chuẩn bị để mua dãy nhà này từ lâu rồi."

"Tôi là người kinh doanh, Diệp." Lâm nhìn thẳng vào mắt cô. "Tôi không làm việc theo cảm hứng. Mua lại dãy nhà này nằm trong kế hoạch tái cấu trúc của công ty tôi. Việc bà tôi muốn may áo chỉ là một sự trùng hợp, nhưng nó giúp mọi chuyện diễn ra êm đẹp hơn."

"Êm đẹp?" Diệp lặp lại, nụ cười nhạt hiện trên môi. "Anh tự ý quyết định số phận của căn nhà chúng tôi mà không hỏi một lời. Ba tôi còn không biết mình đang ở nhờ trong chính nhà mình."

"Hỏi để làm gì?" Lâm hỏi ngược lại, giọng vẫn không hề biến đổi. "Nếu tôi hỏi, ba cô có tiền để trả không? Hay cô có cách nào khác để giữ cái tên Tường Vi trên biển hiệu? Tôi mua lại, cô và ba vẫn ở đó, tiệm vẫn hoạt động. Sau chín mươi chín ngày, nếu cô thực hiện đúng các điều khoản, chúng ta sẽ có một thoả thuận chuyển nhượng lại. Đó là cách tốt nhất cho tất cả."

"Cách tốt nhất của anh là tước đi sự lựa chọn của người khác."

Diệp đứng dậy. Tờ giấy sở hữu nhà vẫn nằm trên bàn.

"Tôi không tranh cãi về chuyện tiền bạc với anh. Anh thắng. Nhưng điều chín trong hợp đồng, cái dòng chữ viết tay đó... 'Không được động lòng'. Bây giờ tôi mới hiểu tại sao anh lại thêm nó vào."

Lâm không đáp. Anh nhìn theo bóng Diệp bước ra khỏi quán, hòa vào dòng khách du lịch đang đi lại trên phố. Vai anh hơi lệch về một bên.

Diệp trở về tiệm khi trời đã bắt đầu xế chiều. Phố cổ lên đèn. Những chiếc đèn lồng bắt đầu tỏa ra thứ ánh sáng vàng đỏ ấm áp nhưng che khuất đi những mảng tường rêu mốc bên dưới.

Ông Sáu đã về từ lúc nào. Ông đang ngồi ở bàn máy, chân đạp đều đều. Tiếng kim đâm qua vải nghe sần sật.

"Đi mô cả buổi rứa con?" Ông Sáu hỏi, mắt vẫn không rời khỏi đường kim.

"Con đi có chút việc hành chính trên phường, sẵn tiện mua thêm ít chỉ màu cho đơn hàng mới." Diệp trả lời, cô treo chiếc nón lá lên vách.

"Cái áo xanh lúc sáng... con cắt xong chưa?"

"Dạ xong rồi. Ba cứ để đó con ráp cho. Tay ba dạo này đi đường phấn hơi lệch, để con chỉnh cho sắc nét."

Ông Sáu dừng máy. Ông nhìn con gái, rồi nhìn xuống bàn máy may. Trên mặt gỗ, những vết trầy xước của thời gian hiện rõ mồn một.

"Ừ. Con làm đi. Ba già rồi, mắt mũi cũng kém."

Diệp không nói thêm. Cô ngồi xuống bàn cắt, nơi tấm vải lụa xanh đã được vẽ hoàn chỉnh. Dưới ánh đèn tuýp trắng lạnh lẽo của xưởng may, cô nhìn thấy một vệt mờ ở góc vải. Đó là dấu vết của đường phấn đứt quãng mà ba cô đã cố xoá ban sáng. Dù ông đã chà xát rất kỹ, nhưng bụi phấn trắng vẫn còn len lỏi trong những thớ lụa, không cách nào mất đi hoàn toàn.

Cô cầm cây kim lên. Ngón tay cô hơi run, nhưng cô hít một hơi sâu, luồn sợi chỉ qua lỗ kim ngay lần đầu tiên.

Bên kia đường, tiệm cô Bảy Mận đang kéo cửa sập để kết thúc ca làm việc ban ngày. Tiếng cửa cuốn kim loại va chạm vào thanh ray khô khốc vang lên giữa không gian tĩnh mịch.

Diệp cúi đầu, bắt đầu khâu những mũi đầu tiên vào chỗ vệt phấn mờ còn sót lại.

Ngoài cửa, bóng tối đã phủ kín mặt đường đá. Phía cuối phố, chiếc xe đen từ từ lăn bánh, rẽ khuất sau hàng rào bông giấy.

Diệp dừng tay. Cô nhìn ra cửa sổ. Trên tà áo xanh, một giọt nước nhỏ rơi xuống, thấm nhanh vào vải, tạo thành một vệt sẫm màu đúng ngay vị trí đường phấn gãy.

Cô lấy một miếng vải vụn cùng chất liệu, áp nhẹ lên vệt nước để thấm bớt ẩm rồi để mặc cho nó tự khô. Nhưng vệt nước vẫn không mất ngay.