Chương 4: Đêm mười bốn
Thuộc tiểu thuyết Hợp Đồng Hôn Nhân 99 Ngày
Tác giả: Hạ Tầm Xuân · Thể loại: Ngôn Tình · Đăng ngày · 2183 từ · khoảng 11 phút đọc
Ngày thứ hai mươi sáu của bản hợp đồng.
Diệp đứng ở cửa tiệm Tường Vi, nhìn vệt nắng cuối cùng rút dần trên mặt đường đá xanh. Từ buổi ngồi ở quán cà phê hai tuần trước, hai người không nhắc lại chuyện căn nhà lần nào nữa. Lâm vẫn đến đúng giờ mỗi lần bà Chín nhắn.
"Bà nội nhắn tối nay cô sang." Anh đứng cạnh quầy gỗ, không bước hẳn vào trong. "Bà dặn cài cái trâm bà cho hôm nọ."
Diệp lấy chiếc trâm bạc hình hoa mai trong ngăn kéo bàn cắt ra. Từ bữa cơm hôm ấy nó vẫn nằm trong lớp giấy bọc cũ, những cánh hoa hơi xỉn màu.
Ông Sáu bước ra từ gian trong, tay phải giấu sau vạt áo dài sẫm màu. Ông nhìn Lâm, rồi nhìn con gái. Ông cầm chiếc trâm lên, định cài cho Diệp. Ngón tay ông run, thanh bạc chạm vào vành tai Diệp khiến cô hơi nảy mình. Chiếc trâm tuột khỏi tay ông.
Lâm đưa tay ra, đón lấy chiếc trâm trước khi nó chạm đất. Anh không nhìn ông Sáu, chỉ lẳng lặng đặt xuống mặt quầy.
"Để lát nữa sang nhà, bà tự tay cài sẽ hay hơn."
Ông Sáu gật đầu, rồi quay lưng đi vào trong. Bước chân ông kéo lê trên sàn gỗ, tiếng kêu khô khốc của gỗ mục vọng lại.
Tám giờ tối, phố cổ tắt đèn.
Đây là lệ của đêm mười bốn. Đèn đường, đèn biển hiệu đồng loạt lịm đi. Tiệm cô Bảy Mận đối diện vốn luôn ồn ào tiếng máy vắt sổ bỗng tối om. Biển đèn led "MAY LẤY TRONG 24 GIỜ" đã ngắt điện. Cánh cửa sắt kéo xuống một nửa. Những tiếng rào rào của kim chạy trên vải bị dập tắt, trả lại cho không gian tiếng gió lùa qua các khe cửa gỗ và tiếng bước chân người đi lại trên phố.
Diệp và Lâm đi bộ dọc Nguyễn Thái Học, về phía nhà cổ. Phố tối, chỉ còn ánh sáng hắt ra từ những chiếc đèn lồng đỏ treo trước hiên nhà. Những chiếc bóng đổ dài, chồng chéo lên nhau trên mặt đất. Một vài người dân bưng những mâm nến nhỏ ra cửa, mùi nhang trầm lan tỏa trong không khí ẩm của sông.
Họ không nói với nhau câu nào cho đến khi rẽ vào cổng sau nhà bà Chín Sương.
Bà Chín đang ngồi ở phản gỗ giữa sân, trước mặt là một mớ nan tre và mấy xấp giấy lụa màu vàng nghệ. Chiếc đèn lồng lớn treo ở giữa sân bị gió quật gãy mất hai nan, phần khung lệch sang một bên, rúm ró.
"Thằng Lâm giúp nội sửa lại cái đèn ni. Để rứa tới lễ mừng thọ thì khó coi quá."
Bà Chín xách ngọn đèn dầu đặt lên cái đôn sứ cao ngay sát cạnh bàn gỗ. Ánh sáng vàng phủ xuống mặt bàn, soi rõ từng thớ gỗ. Bà lấy khăn quàng lên vai.
"Nội đi chùa cầu an, khuya mới về. Hai đứa mần cho xong rồi khoá cổng giùm nội nghen."
Bà đi ra cổng trước. Tiếng dép lê xa dần rồi mất hẳn sau bức tường vôi.
Lâm tháo chiếc đèn xuống, đặt lên bàn. Hai nan tre chính bị gãy lìa ở đoạn uốn cong. Anh lấy một con dao nhỏ, lách vào kẽ giấy lụa cũ.
"Cô giữ khung cho chắc. Đừng để nó xoay."
Diệp vòng hai tay ôm lấy phần thân đèn tròn trịa. Gỗ khung còn vương mùi nến cũ. Lâm rạch một đường dài theo dọc nan gãy. Anh bóc lớp giấy lụa cũ ra. Mảnh lụa khô khốc vỡ vụn dưới tay anh. Anh dùng đầu dao gẩy lớp giấy ở chỗ bong sẵn. Những mẩu lụa mủn rơi xuống mặt bàn gỗ. Tại những chỗ keo còn dính chặt, Lâm phải dùng móng tay gỡ từng mảnh nhỏ. Anh làm chậm. Anh lột sạch lớp vỏ cho đến khi trơ ra khung tre cũ xỉn màu. Lâm cầm lấy đầu dây mây, tháo nút buộc cũ.
"Đưa tôi cái kéo."
Diệp buông một tay, với chiếc kéo sắt đưa cho anh. Lâm cắt đứt những sợi dây mây đã mục. Sợi dây đứt phựt. Anh rút mạnh thanh tre gãy. Nó mắc lại ở khớp nối. Lâm phải lắc nhẹ cổ tay để lựa thế. Thanh tre bật ra ngoài. Anh nhặt hai nan tre mới. Một chậu nước bằng đồng được đặt dưới chân bàn. Lâm thả nan tre vào đó.
"Phải ngâm cho mềm." Lâm nói.
Họ đợi vài phút. Tiếng nước vỗ nhẹ vào mạn thuyền phía xa vọng lại. Lâm vớt nan tre lên, lau khô bằng vạt áo. Anh hơ nan qua ngọn lửa đèn dầu. Khói bốc lên mỏng dính. Hơi nóng làm nan tre dịu đi. Lâm xoay thanh tre liên tục trên ngọn lửa.
"Giữ thấp xuống một chút."
Lâm dùng lực cổ tay, bắt đầu uốn thanh tre theo hình cung. Diệp tỳ ngực vào bàn, dồn lực hai tay để cố định cái khung đang chực chờ bung ra. Anh ướm thử nan vào vòng cũ. Nan tre hơi cong quá đà. Lâm nới tay, uốn lại một nhịp nhẹ hơn. Anh đưa nan tre vào vị trí. Ngón tay anh chạm vào mu bàn tay Diệp. Da anh nhám, hơi nóng. Anh không rút tay lại ngay mà dùng ngón cái miết chặt đầu nan tre vào khớp nối.
"Dây mây đâu?" Lâm hỏi.
"Ở góc bàn bên kia." Diệp đáp.
Lâm rướn người nhưng tay vẫn phải ghì nan.
"Để tôi lấy cho."
Diệp buông tay phải. Cô với cuộn dây mây nhỏ. Lâm nhận lấy nhưng ngón cái vẫn ép chặt nan tre vào khung gỗ.
"Giữ hộ tôi chỗ này." Lâm bảo.
Diệp đặt ngón tay lên đúng vị trí Lâm vừa chỉ. Cô nhận thấy Lâm dùng tay trái để tỳ lực chính.
"Anh thuận tay trái à?" Diệp hỏi.
"Ừ."
Lâm cầm cuộn dây bằng tay phải. Anh quấn một vòng qua nan. Sợi dây bị tuột. Lâm tặc lưỡi. Anh xả dây ra làm lại từ đầu. Diệp nhìn cách anh lóng ngóng với những sợi mây mảnh. Cô nhẹ nhàng gỡ cuộn dây từ tay anh.
"Để tôi buộc."
Cô nói rồi luồn sợi dây qua khe hở nhỏ. Ngón tay Diệp linh hoạt. Cô là thợ may, việc thắt nút là bản năng. Cô quấn ba vòng chồng khít lên nhau. Cô thắt một nút kép rất chặt. Đầu dây mây được giấu khéo vào bên trong nan. Lâm nới tay ra. Thanh tre nằm im trong rãnh gỗ, không hề xê dịch.
"Khéo đấy." Lâm nhận xét ngắn gọn.
Họ tiếp tục với nan thứ hai. Lần này Lâm uốn hơi quá tay, thanh tre kêu "rắc" một tiếng. Anh cau mày, bỏ thanh đó xuống.
"Làm lại thôi."
Anh lấy thanh tre dự phòng cuối cùng. Diệp dịch chuyển tay, giữ vào phần đáy đèn để anh dễ thao tác. Hai người làm việc trong im lặng. Chỉ có tiếng dây mây lướt trên tre khô.
"Kéo đâu rồi?" Lâm hỏi.
"Anh vừa đặt dưới chân đèn."
Lâm cúi xuống tìm. Anh nhặt kéo lên, cắt gọn phần dây thừa. Sau khi cố định xong hai nan mới, Lâm cầm lấy hũ hồ phết làm từ bột lọc. Anh cầm một mảnh tre nhỏ định quết hồ nhưng làm rớt một giọt xuống mặt bàn.
"Hồ này đặc quá." Lâm lầm bầm.
Anh dùng que tre ngoáy mạnh vào hũ hồ. Những tảng bột đục ngầu quện vào nhau.
"Đến phần của cô."
Diệp đón lấy hũ hồ. Cô không dùng que tre. Diệp dùng ngón tay trỏ quẹt một lớp mỏng dọc theo nan tre. Động tác của cô nhanh và đều. Cô miết hồ đến đâu, bề mặt tre bóng lên đến đó. Diệp cầm miếng giấy lụa vàng nghệ. Cô căn mép giấy thật chuẩn với trục dọc của đèn. Cô đặt giấy lên. Diệp dùng lòng bàn tay vuốt phẳng từ giữa ra hai mép. Động tác của cô rất dứt khoát.
Lâm đưa tay định phụ một góc giấy nhưng Diệp đã gạt nhẹ tay anh ra. Cô làm một mình. Diệp miết tay liên tục để đuổi hết bọt khí ra ngoài. Giấy lụa bám chặt vào khung tre, căng mọng. Những nếp gấp ở đỉnh đèn được cô xử lý gọn gàng. Diệp gấp các mép giấy thừa vào bên trong khung gỗ. Cô không để lại một vết nhăn nào trên mặt vải.
"Cái kéo của anh đâu?" Diệp hỏi.
Lâm đưa kéo. Cô bấm nhẹ một đường ở cổ đèn, gập mép vải vào trong rồi miết chặt. Lâm đứng quan sát. Anh không giúp, chỉ nhìn những đầu ngón tay của Diệp di chuyển. Các nút buộc mây của cô nhỏ xíu nhưng chắc chắn. Phần giấy dán của cô phẳng lỳ, không có vệt hồ thừa. So với phần nan do Lâm làm, phần giấy của Diệp trông tinh xảo hơn hẳn.
"Xong rồi." Diệp nói.
"Chưa treo được. Phải chờ hồ khô."
Lâm đặt chiếc đèn nằm ngang trên bàn. Anh ngồi xuống chiếc ghế gỗ cạnh đó, tay rảnh rang đặt lên gối. Diệp cũng ngồi xuống phía đối diện. Ngọn đèn dầu trên đôn sứ soi rõ những vệt chai sần ở gốc các ngón tay và dọc theo lòng bàn tay anh. Chúng dày, cứng, sẫm màu.
"Vết chai này..." Diệp nói, giọng thấp hẳn đi.
Lâm nhìn vào lòng bàn tay mình.
"Hồi đó tôi làm đập ở thượng nguồn. Sáu năm liền vác đá, kéo cáp sắt dưới mưa. Tay người nào ở đó cũng như vầy cả."
Anh nói bằng giọng phẳng. Anh xoay nhẹ cổ tay, nhìn những vết chai dưới ánh đèn.
"Lúc đó anh bao nhiêu tuổi?"
"Mười tám. Vừa xong trung học thì đi."
Diệp nhìn những vệt chai đó. Cô giữ im lặng. Người đi khỏi nhà từ năm mười tám tuổi thì giọng cũng đi theo — bây giờ anh nói như người ở đâu cũng được. Lâm đưa tay định lấy cuộn dây mây còn thừa, đầu nan tre mới gọt hơi sắc quẹt qua kẽ tay Diệp. Anh dừng lại một nhịp, nhìn vết xước nhỏ đang rỉ máu trên tay cô.
Trên bàn gỗ, bên cạnh chiếc hộp đựng trâm bạc, có một tờ giấy kẹp trong cuốn sổ tay của Lâm. Một góc tờ giấy lộ ra, ghi dòng chữ xanh thanh mảnh: "Điều 9: Không được động lòng". Khi Lâm với tay lấy cuộn dây, ngón tay anh vô tình chạm vào mép tờ giấy. Anh dừng lại, nhìn dòng chữ vài giây. Diệp cũng nhìn thấy. Không gian giữa hai người lặng ngắt. Chỉ còn tiếng nước sông vỗ vào mạn thuyền phía xa.
Lâm dùng mu bàn tay đẩy tờ giấy vào sâu trong kẽ sổ.
"Sáng nay nội gọi tôi." Lâm đột ngột nói. "Bà biểu tối nay bà đi chùa, không có nhà, kêu tôi qua sửa cái đèn giùm."
Diệp khựng lại.
"Chiều nay bà nhắn tôi sang. Bà bảo bà chờ tôi cài cái trâm cho bà xem."
Lâm không ngẩng lên.
Lâm không ngẩng lên, tay anh chạm vào khung đèn xem hồ đã khô chưa. Anh không giải thích. Anh cầm chiếc đèn lên, thấy giấy lụa đã căng và cứng lại.
Lâm đứng lên ghế, treo chiếc đèn lại lên xà nhà. Anh quẹt diêm, thắp ngọn nến bên trong. Ánh sáng đỏ tỏa ra đều đặn. Không còn vệt tối của nan gãy. Lâm phủi bụi tre trên áo, nhìn Diệp.
"Xong rồi. Để tôi đưa cô về."
Họ đi ngược về phía đường Nguyễn Thái Học. Phố lúc này đã vắng hẳn. Những chiếc hoa đăng từ phía cầu An Hội bắt đầu trôi xuống, nhấp nháy trên mặt nước đen thẫm. Diệp đi sát lề đường, thỉnh thoảng vai cô chạm nhẹ vào cánh tay Lâm. Anh không lùi lại.
Về đến tiệm Tường Vi, Lâm đứng chờ ở cửa cho đến khi Diệp mở khóa.
"Ngủ ngon."
"Anh cũng vậy."
Diệp bước vào trong, không bật đèn điện. Cô đi thẳng lên gác lửng bằng trí nhớ của đôi bàn tay chạm vào tay vịn cầu thang gỗ. Căn gác thoang thoảng mùi vải vóc và hương trầm.
Cô đi về phía chiếc tủ gỗ lim nằm ở góc tối nhất. Cánh tủ mở ra, phát ra tiếng kêu kèn kẹt nhỏ xíu. Diệp đưa tay vào trong, chạm vào xấp vải lụa mềm mại của chiếc áo dài cưới thứ mười, nhẹ nhàng vuốt phẳng một nếp nhăn nhỏ ở tà áo. Lớp lụa mịn màng trượt qua vết xước ở kẽ tay cô, hơi xót.
Diệp đứng yên trong bóng tối, tay vẫn đặt trên mặt vải. Dưới đường, tiếng bước chân của Lâm xa dần, rồi mất hẳn.