Chương 5: Chiếc thứ mười

Thuộc tiểu thuyết Hợp Đồng Hôn Nhân 99 Ngày

Tác giả: · Thể loại: Ngôn Tình · Đăng ngày · 1813 từ · khoảng 9 phút đọc

Số chín mươi chín nằm trong một ô vuông mực đỏ trên tờ lịch bướm.

Diệp xé tờ ngày cũ, vo tròn rồi bỏ vào giỏ mây đựng đầu vải vụn. Hai tháng rưỡi kể từ đêm sửa đèn ở nhà bà Chín, tờ lịch mỏng đi thấy rõ. Nắng đã ngả sang cái gắt của cuối mùa. Cô cầm chiếc thước dây vắt qua cổ, đi về phía chiếc tủ gỗ lim đặt sát vách. Chiếc áo dài cưới thứ mười nằm ở ngăn dưới cùng. Nó là một nửa của một giấc mơ dở dang từ chín năm trước. Thân trước đã cắt, một bên tay áo còn dán ghim, mặt vải lụa tơ tằm màu trắng kem đã ngả sang sắc ngà vì thời gian.

Cô đứng trước chiếc gương đứng khung đồng. Chiếc gương này hơi ố ở bốn góc, làm hình ảnh phản chiếu trông như một bức ảnh cũ.

Diệp vòng thước qua ngực. Số đo là tám mươi hai. Cô nhìn vào tờ giấy kẹp trong gáy sổ tay của bà Chín Sương đặt trên bàn. Ở dòng dành cho năm thứ mười, bà Chín từng viết một con số khác.

Diệp cầm phấn vẽ, vạch một đường mới lên mặt vải. Cô không sửa theo ý của bà cụ. Cô đang cắt chiếc áo này cho chính mình.

Tiếng bước chân nặng nề dừng lại ở cửa buồng. Ông Sáu đứng đó, hai tay buông thõng dọc hông. Ông nhìn vệt phấn trắng sắc lẹm trên nền lụa ngà.

"Tay áo nớ phải hạ thêm hai phân mới đứng dáng," ông nói.

Diệp ngẩng lên: "Con hạ rồi."

Ông Sáu bước tới cạnh bàn cắt. Ông đưa tay định cầm chiếc kéo cán đồng, nhưng các đầu ngón tay khẽ giật. Ông đứng im, nhìn chiếc kéo như nhìn một vật lạ. Một lúc lâu sau, ông rút tay về, đặt lên mặt bàn gỗ trơn nhẵn.

"Hết hôm nay là xong hạn," giọng ông khô khốc.

"Dạ."

"Hôm qua tôi đi ngang tiệm cô Bảy Mận. Bên đó họ sắm thêm ba cái máy vắt sổ mới. Thằng Toàn đang đứng ủi đồ ở đó."

Diệp dừng kéo. Tiếng vải bị cắt nghe sột soạt trong không gian tĩnh lặng.

"Nó thích bên đó hơn," cô đáp.

Ông Sáu gật đầu chậm chạp. Ông lật một xấp vải lót, tìm chiếc kim khâu tay loại nhỏ nhất. Ông định xỏ chỉ nhưng sợi chỉ cứ đâm chệch ra ngoài lỗ kim. Diệp buông kéo, cô không đỡ lấy cây kim của ông. Cô đứng chờ.

Cuối cùng, ông Sáu đặt cây kim xuống, đẩy về phía cô.

"Mắt mũi tôi giờ như có màn sương," ông nói, rồi quay lưng đi về phía phản gỗ. "Cái tà áo nớ, con khâu vắt cho khéo nghen. Khách họ kỹ tính lắm."

Diệp cầm cây kim lên. Cô xỏ chỉ bằng một động tác dứt khoát. Cô không nói rằng mình biết tay ông không còn cầm nổi kim, cũng không hứa sẽ giữ lại tiệm. Cô chỉ cúi đầu, bắt đầu những mũi khâu đầu tiên trên đường viền cổ áo.

Tám giờ sáng, chiếc xe hơi màu đen đậu trước cửa tiệm Tường Vi. Phan Bảo Lâm bước xuống xe. Anh xắn tay áo lên tận khuỷu, để lộ những vệt chai sần nơi cổ tay. Anh nhìn vào trong tiệm, nơi Diệp đang đứng chờ. Cô mặc chiếc áo dài cưới thứ mười. Màu trắng ngà của lụa tơ tằm hợp với nước da của cô một cách kỳ lạ. Chiếc trâm bạc hoa mai cài trên búi tóc thấp tỏa ra ánh kim mờ đục dưới nắng tháng Ba.

Lâm mở cửa xe cho cô.

"Bà nội đang chờ," anh nói.

Suốt quãng đường đến nhà cổ, không ai nhắc đến việc hôm nay là ngày cuối cùng của bản hợp đồng 99 ngày. Diệp nhìn ra cửa sổ, thấy những mái ngói rêu phong lùi lại phía sau. Hai người tới sớm hơn dự định.

Sân nhà rường đã lác đác người. Một người phụ nữ dáng đậm đà, mặc áo bà ba nâu đang bưng mâm đồng đựng những tách trà nóng đi qua sân.

"Cô Bảy, để em bưng phụ một tay," Diệp bước xuống xe, đón lấy chiếc mâm.

"Khéo đổ nghen con," người phụ nữ dặn rồi quay sang Lâm. "Bà nội đợi trong gian giữa."

Ở góc sân, một người đàn ông trung niên đang lui loay sắp xếp lại hàng ghế gỗ trắc. Ông ngẩng đầu nhìn Diệp, tay vẫn giữ chặt chân ghế.

"Con Diệp nhà ông Sáu đó hả? Lớn dữ, nhìn không ra."

"Dạ dượng," Diệp gật đầu chào.

Lâm đi phía sau, anh đỡ lấy mấy bao giấy đựng trà từ tay một thanh niên đang loay hoay trước hiên. Mùi trầm hương thoang thoảng từ trong gian thờ bay ra, quyện với mùi ẩm của đất vườn.

Bà Chín Sương ngồi trên chiếc ghế bành bằng mây ở gian giữa. Một người mợ đang đứng phía sau, tay cầm chiếc quạt nan khẽ phẩy cho bà. Khi thấy Diệp và Lâm bước vào, người mợ dừng quạt, gật đầu chào rồi lui xuống phía nhà bếp.

"Lại đây, Hồng," bà Chín nheo mắt nhìn.

Diệp ngồi xuống chiếc đôn gỗ cạnh chân bà. Bà Chín đưa bàn tay gầy guộc sờ vào lớp lụa trên cánh tay Diệp. Bà đưa ngón tay sần sùi di chậm theo đường viền cổ áo.

"Vẫn là đường kim của nhà Tường Vi," bà cụ gật đầu, rồi thở dài một tiếng rất nhỏ. "Chín năm trước, bà tưởng mình không còn cơ hội thấy nó hoàn thành."

Bà xoay chiếc áo ra phía ánh sáng lọt qua cửa sổ. Bà chỉ vào một vệt gân lụa nhỏ ở cầu vai.

"Chín năm trước, con nhỏ vợ sắp cưới của thằng Lâm lấy số đo xong thì đi mất," bà bắt đầu kể. "Nó đi theo một người khách du lịch về mạn ngược. Lúc đó thằng Lâm hăm ba tuổi."

Bà Chín sờ vào đường khâu vắt dọc nách áo.

"Nó bỏ lại thằng Lâm. Còn chín chiếc áo bà đặt sẵn suốt chín năm trước đó thì nằm lại trên gác nhà con."

Bà cụ xoay nhẹ tà áo, mắt nhìn vào những mũi kim đều tăm tắp.

"Bà giận quá, bảo ông Sáu dừng chiếc thứ mười lại. Bà nghĩ, không có người mặc thì may để làm gì."

Ngón tay bà chạm vào một chỗ thêu chìm phía bên trong tà.

"Bà không muốn người ta nhắc đến một cuộc hôn nhân hụt. Nhưng giờ thấy nó trên người con, bà lại thấy ông Sáu đúng. Áo có số phận của áo."

Kể xong, bà thu tay về, chỉnh lại nếp áo nhung của mình. Bà quay sang phía cửa, gọi lớn:

"Cô Bảy mang cao lầu lên cho tụi nó ăn lấy sức."

Cô Bảy bưng vào hai bát cao lầu nhỏ. Diệp dùng đũa gắp một sợi mì. Sợi mì đục, dai, thấm vị nước xíu thơm nồng. Lâm đứng tựa lưng vào cột gỗ phía sau. Vạt áo sơ mi của anh quẹt nhẹ vào vai cô. Diệp khựng lại một nhịp. Cô đặt đôi đũa xuống cạnh bát. Anh nhìn cô, môi hơi mím lại.

Mấy người họ hàng bắt đầu đi vào gian giữa. Một người chú mang theo xấp giấy đỏ, bắt đầu dán lên vách gỗ.

"Diệp, xích ra cho chú đặt cái thang," người chú nói.

Diệp đứng dậy nhường chỗ. Ngày thứ chín mươi chín đang trôi đi qua những bóng nắng dịch chuyển trên sàn gạch tàu.

"Lâm, vào tủ lấy cho bà cái tráp nhỏ," bà Chín đột ngột lên tiếng. "Trong gian thờ, cái tủ có khóa đồng ấy."

Lâm đi vào trong. Một lát sau, anh quay trở ra với một chiếc tráp gỗ hương đã cũ, gáy tủ bị long một mảng nhỏ. Bà Chín nhận lấy, đẩy về phía Diệp.

"Con mở đi. Trong đó có thứ liên quan đến nhà con."

Diệp đặt tách trà xuống. Cô xoay nhẹ chìa khóa đồng. Tiếng lẫy khóa khô khốc vang lên. Bên trong là một cuốn sổ tay khổ dọc, bìa bọc da đã mủn đen. Trên trang bìa ghi: "Sổ đo nghề - 1968".

Diệp lật trang đầu tiên. Tờ giấy mỏng dính vào nhau. Cô lật đến giữa cuốn sổ.

"Sáu Hiền - 112 Nguyễn Thái Học."

Bên dưới cái tên của ba cô là một dòng số đo chi tiết. Cột bên cạnh ghi: "Phan Bảo Minh". Đó là tên ông nội Lâm. Diệp lật sang trang bên cạnh, thấy một mẩu giấy rời kẹp vào. Đó là một bản cam kết viết tay, có dấu vân tay điểm chỉ đỏ chót.

Nội dung ghi rõ: "Nhận tiền đặt cọc để giữ lại lô đất và căn nhà số 112. Người thụ hưởng: Sáu Hiền. Người trả tiền: Phan Bảo Minh."

Ngày ký là một ngày của tháng Chạp năm 1968. Cuốn sổ này không phải là sổ đặt may áo dài. Nó là sổ ghi nợ giữa hai gia đình từ hơn nửa thế kỷ trước. Toàn bộ tiền mua căn nhà mà gia đình cô đang ở vốn dĩ không phải từ tiền tích góp của nhà cô.

"Tìm thấy rồi hả?" Bà Chín hỏi, giọng bà vẫn thản nhiên. "Hồi đó ông nội Lâm cứu ông Sáu một bàn thua trông thấy. Căn nhà đó, nếu không có tiền nhà này, đã mất từ hồi nổ súng."

Diệp buông mẩu giấy ra, cô phải cầm lại lần thứ hai mới chắc chắn nó không rơi khỏi tay. Cô gập cuốn sổ lại. Tiếng giấy ố giòn tan kêu răng rắc.

Lâm bước tới, tay anh cầm một dĩa trái cây đặt lên bàn. Anh nhìn thấy cuốn sổ, nhưng nét mặt không có vẻ gì là ngạc nhiên.

"Ăn chút cam đi, Diệp," anh nói. "Nắng lên rồi, lát về sẽ mệt."

Diệp nhìn Lâm. Anh biết từ trước. Việc anh mua lại căn nhà từ ngân hàng không phải là sự tình cờ. Đó là một vòng lặp.

Cô đứng dậy, bàn tay vẫn ép chặt lên bìa da cuốn sổ. Lâm đưa tay định đỡ lấy chiếc tráp gỗ, nhưng Diệp lùi lại một bước. Cô cài chiếc tráp lại, tiếng khóa đồng kêu "cạch" một cái dứt khoát.

Ngoài sân, một con chim sẻ đậu xuống thành giếng. Bóng tối của gian thờ đổ dài lên mặt đất, che khuất một nửa tà áo cưới màu trắng ngà. Diệp không nhìn Lâm.

Cô chạm tay vào dòng chữ "Sáu Hiền" được viết bằng mực tím đã nhòe ở trang đầu cuốn sổ. Cô khép nắp tráp lại.