Chương 6: Cuốn sổ thiếu một năm

Thuộc tiểu thuyết Hợp Đồng Hôn Nhân 99 Ngày

Tác giả: · Thể loại: Ngôn Tình · Đăng ngày · 2525 từ · khoảng 13 phút đọc

Trên cột gỗ cạnh bàn cắt, tờ lịch vẫn dừng ở ngày hôm trước. Ô vuông bao quanh số chín mươi chín bằng mực đỏ của bút dạ trông vẫn còn rất tươi. Diệp nhìn nó một lát, ngón tay đã chạm vào mép giấy định xé, rồi cô khựng lại. Cô buông tay, để mặc tờ lịch cũ nằm đó.

Tiếng dép lê lẹt xẹt trên nền gạch báo hiệu một ngày làm việc bắt đầu. Một người phụ nữ đứng tuổi, khách quen của tiệm, đẩy nhẹ cánh cửa gỗ bước vào. Bà xách theo một chiếc túi nilon đựng bộ áo dài màu nhung tím.

"Diệp ơi, coi lại cho cô cái tà. Bữa nọ đi đám cưới, vấp răng mà nó sút một đường dài đây nì."

Diệp đón lấy chiếc áo, trải lên bàn cắt. Cô vuốt phẳng lớp nhung, quan sát đường chỉ bị đứt kéo dài khoảng mười phân ở phần tà sau. Cô lấy hộp kim ghim, tỉ mẩn định vị lại nếp gấp vải cho thật khít.

"Cô cứ để đây, chiều ghé lấy giúp con. Đường này khâu tay lại cho kỹ chứ chạy máy là nó lộ chân chỉ ngay," Diệp nói, tay lấy cuốn sổ nhỏ ghi lại tên khách và yêu cầu.

"Phải đó chớ, cô chỉ tin tay nghề nhà mình thôi. Tiệm bên tê họ cứ giục may nhanh lấy gấp, ngó đường kim đại khái lắm, không ưng cái bụng được."

Diệp cười nhẹ, gấp gọn bộ áo dài, cho vào một chiếc túi vải riêng biệt rồi hẹn giờ. Sau khi khách đi, cô mới quay lại với chồng sổ sách đang dang dở.

Toàn từ buồng trong bước ra, vai đeo một cái túi vải nhỏ. Cậu không mặc tạp dề thợ may như mọi khi mà diện chiếc sơ mi cổ tàu màu xanh lơ. Toàn cúi xuống nhặt những mảnh vải vụn rơi dưới chân bàn cắt, gom gọn lại rồi bỏ vào giỏ rác.

"Nay em qua bên cô Bảy sớm rứa?" Diệp hỏi, tay sắp xếp lại những cuộn chỉ trên kệ.

"Dạ. Cô Bảy biểu hôm nay có đoàn khách mười người, cần người phụ đo và ghi sổ gấp để kịp giao sáng mai. Em sang phụ mấy bữa cho bên đó kịp đơn, khi nào vãn việc em lại về tiệm mình."

Toàn dắt chiếc xe đạp cọc cạch ra khỏi ngưỡng cửa cao. Phía đối diện, bên nhà may Bảy Mận, tiếng máy vắt sổ công nghiệp đã rền vang từ lúc trời còn chưa sáng rõ. Diệp nhìn theo bóng em trai. Toàn lúc này đã bắt đầu làm quen với những thao tác của bên đó; thay vì dùng thước dây ướm cẩn thận lên người khách rồi mới hạ bút, cậu cầm sẵn tập mẫu in sẵn, ghi nhanh các thông số vào những ô trống có sẵn để khớp với dây chuyền may công nghiệp.

Ông Sáu Hiền bước ra từ gian thờ. Ông không mặc áo dài tay như mọi bận. Cánh tay phải của ông lộ ra dưới lớp áo cộc, gầy guộc và sạm màu nắng. Ông đi thẳng tới chiếc máy Singer đặt ở góc phòng. Đây là chiếc máy cũ nhất trong tiệm, loại bàn đạp chân, không dùng điện. Ông Sáu ngồi xuống, đặt một mảnh vải thô dưới chân vịt. Ông lấy sợi chỉ, đưa lên ngang tầm mắt. Đầu sợi chỉ run run. Nó lệch sang trái, rồi sang phải mỗi khi ông định luồn vào lỗ kim nhỏ xíu. Ông Sáu không giấu bàn tay nữa. Ông để mặc sự rung động đó phô bày ra dưới ánh sáng sớm. Mất ba lần thử, sợi chỉ mới chui qua được. Ông bắt đầu đạp máy. Tiếng "cạch cạch" của kim loại va vào nhau chậm rãi, ngắt quãng.

Diệp ngồi xuống chiếc ghế đẩu cạnh đó. Cô cầm lấy một xấp lót cổ áo, bắt đầu phết hồ.

"82-65-88."

Diệp đọc khẽ. Giọng cô lọt thỏm giữa tiếng máy may và tiếng máy vắt sổ từ bên kia đường dội lại. Bàn chân ông Sáu đang đạp trên bàn đạp sắt bỗng khựng lại. Kim may đâm xuyên qua lớp vải, cắm sâu xuống ổ máy. Ông không rút kim lên ngay. Hai bàn tay ông đặt trên mặt bàn máy gỗ, những ngón tay gầy guộc vẫn còn rung nhẹ theo nhịp sinh học không thể kiểm soát.

Ông Sáu nhìn vào bức tường gạch phía trước mặt, nơi treo chiếc gương đồng đã mờ đục.

"Số đo của chị Hồng," ông nói. Giọng ông khàn, không có chút ngạc nhiên nào.

"Bác Hai con phải không?"

"Bác Hai con." Ông Sáu dùng tay trái vặn bánh đà, từ từ rút cây kim lên khỏi mặt vải. "Tiệm mình may cho chị chiếc áo cưới năm sáu tám. Năm sau thì chị mất. Chuyện lâu rồi, nhắc mần chi nữa con."

Ông không nói thêm mất vì lý do gì. Ông lấy cái kéo nhỏ, cắt đứt sợi chỉ vừa mới may được một đoạn ngắn. Đường chỉ trên mặt vải thô không thẳng, nó lượn sóng và có một chỗ bị sùi chỉ do ông dừng đột ngột. Ông bắt đầu dùng đầu kéo gỡ từng mũi chỉ hỏng ra.

Hai cha con rơi vào một khoảng lặng kéo dài. Diệp cúi đầu, tay cầm miếng nhựa mỏng quết hồ lên mặt trái của miếng lót cổ áo. Cô làm việc một cách máy móc, chờ đợi.

Diệp lấy miếng lót cổ thứ nhất, nhúng đầu que tre vào hộp hồ rồi quết một lớp mỏng đều lên mặt trái miếng vải. Cô dùng cạnh que gạt bớt phần hồ thừa vào mép hộp nhựa. Cô đặt miếng vải lên tấm nhựa phẳng, dùng sống móng tay cái miết mạnh từ giữa ra hai bên để hồ thấm đều vào thớ vải, sau đó xếp gọn sang góc bàn cho khô. Đến miếng thứ hai, động tác của cô vẫn nhịp nhàng như thế. Tiếng hồ dính lách tách mỗi khi cô nhấc que tre lên nghe rất rõ trong không gian im ắng. Miếng thứ ba, Diệp phết hơi mạnh tay, lớp hồ trắng đục ứa ra khỏi mép vải và thấm loang sang mặt phải. Cô không nói gì, đặt que tre xuống. Diệp gỡ nhẹ miếng vải ra, lấy miếng giẻ ẩm lau sạch chỗ hồ dính trên mặt bàn. Cô dùng sống dao nhỏ cẩn thận cạo bỏ lớp hồ đang bắt đầu se lại trên mặt vải, rồi đặt nó xuống phết lại từ đầu. Bên cạnh, tiếng "tạch, tạch" của mũi kéo ông Sáu gẩy chỉ nghe khô khốc. Ông vẫn cúi gầm mặt, tay trái giữ chặt miếng vải thô, tay phải đưa đầu kéo lách vào từng vòng chỉ rối. Tiếng kim loại chạm vào thớ vải lặp đi lặp lại một nhịp điệu đơn điệu. Cả hai người không ai nhìn nhau, cũng không ai cất tiếng.

Trong cuốn sổ đó có ghi ông nội anh Lâm trả tiền giữ lại lô đất này cho nhà mình. Năm sáu tám," Diệp nói, giọng cô khẽ nhưng rõ ràng.

Mũi kéo của ông Sáu chợt đâm lệch, rạch một đường nhỏ trên mặt vải. Ông dừng lại, nhìn vết rách. Ông không trả lời câu hỏi của Diệp. Ông đặt chiếc kéo xuống, đứng dậy và đi về phía bể nước ở sân sau. Tiếng gàu múc nước va vào thành bể bằng đá vang lên khô khốc. Diệp nhìn theo, cô thấy vai ba mình hơi sụp xuống dưới lớp áo mỏng.

Khi bóng ông Sáu đã khuất sau cánh cửa sân sau, Diệp mới thở hắt ra một hơi dài. Cô đứng dậy, lấy chiếc áo dài nhung tím của bà khách lúc sáng ra khỏi túi vải. Cô trải phẳng áo lên mặt bàn gỗ, lật mặt trái lên phía trên. Diệp chọn cuộn chỉ tơ đúng màu nhung tím, xâu kim và gút một nút thật nhỏ ở cuối sợi chỉ. Cô khéo léo lách mũi kim vào giữa hai lớp vải để giấu nút thắt vào bên trong. Diệp bắt đầu thực hiện mũi vắt. Từng mũi kim xuyên qua lớp vải bên dưới nhưng chỉ chạm nhẹ vào lớp vải bên trên, đều đặn và cách nhau đúng hai ly. Đường sút dài mười phân dần được khép lại dưới tay cô. Cứ khâu được một đoạn, Diệp lại lật mặt phải của chiếc áo lên, soi dưới ánh nắng rọi qua ô cửa sổ để kiểm tra xem có bị lộ chân chỉ hay không. Mặt vải nhung vẫn phẳng lỳ, không để lại dấu vết. Trong lúc đôi tay đưa kim thoăn thoắt, mắt cô hai lần liếc về phía tờ giấy có ghi ba con số 82-65-88 vẫn đang nằm im lìm trên góc bàn. Đến mũi cuối cùng, cô luồn ngược kim lại ba mũi để chốt chỉ rồi dùng kéo cắt sát mặt vải.

Đến gần mười giờ sáng, Phan Bảo Lâm xuất hiện. Anh không đi xe hơi như mọi bận mà đi bộ từ phía đầu phố. Lâm mặc một bộ đồ giản dị, tay cầm một gói đồ bọc trong giấy báo phẳng phiu. Anh bước vào tiệm, đặt gói đồ lên bàn cắt của Diệp.

"Bà nội gửi cho cô cái này. Bà nói trong hộp có mấy tấm khăn gấm chưa cắt xong, nhờ cô xem lại giúp."

Lâm nói chuyện bằng giọng trung tính, như thể đây là một đơn hàng bình thường. Diệp đứng dậy, tay cô vẫn còn dính chút phấn vẽ. Cô nhìn gói đồ, rồi nhìn anh. Hợp đồng đã hết hạn vào lúc nửa đêm qua. Không có lời đề nghị gia hạn, cũng không có thông báo thu hồi mặt bằng.

"Tôi sẽ xem lại sớm," Diệp đáp.

Lâm gật đầu. Anh cởi chiếc áo vest đang mặc, vắt lên thành ghế gỗ rồi ra hiệu cho Diệp.

"Cái áo vest hôm trước tôi mặc, phần nách hơi chật khi cử động mạnh. Cô xem lại số đo giúp tôi."

Diệp cầm thước dây bước lại gần. Cô yêu cầu Lâm giơ tay lên, rồi lộn mặt trong của chiếc áo ra để soi kỹ đường may ở nách. Ngón tay cô sờ vào đường chắp vai, cảm nhận độ dày của lớp đệm và độ căng của chỉ.

"Đường hạ nách này hơi nông so với bắp tay anh," Diệp nói khi đầu ngón tay chạm nhẹ vào lớp vải lót. "Tôi sẽ phải nới đường may bên trong ra khoảng nửa phân, phần lót cũng phải thả thêm."

Diệp vòng thước dây qua ngực Lâm, siết nhẹ rồi đọc số: "Chín mươi tư." Cô cầm bút ghi nhanh vào sổ, sau đó tiếp tục đo vòng nách và chiều dài tay. "Hạ nách hai mươi lăm, rộng vai bốn mươi sáu." Diệp lật lại trang sổ cũ từ chương trước, so đối rồi ngẩng lên nói: "Vòng ngực anh tăng thêm một phân rưỡi so với lần trước tôi đo, nách cũng bị khít hơn một phân. Bảo sao anh thấy chật."

Lâm vẫn giữ nguyên tư thế giơ tay theo yêu cầu của cô, lúc thì xoay nghiêng người để cô áp thước vào sống lưng. Anh nhìn xuống đỉnh đầu Diệp, hỏi: "Có phải tháo hết đường may ở vai ra không?"

Diệp đáp gọn: "Không cần, tôi chỉ cần xả đường sườn và hạ thêm vòng nách là được."

Được, tuần tới nếu tiện thì tôi ghé qua để cô chỉnh lại," Lâm nói, giọng điềm tĩnh.

Diệp không đáp lại chuyện thời hạn. Cô trải chiếc áo của anh lên bàn, lấy phấn gạch một đường nhỏ làm dấu rồi ghi chú vào sổ tay.

Lâm đứng lại thêm một lát. Anh quan sát tiệm may một vòng, ánh mắt dừng lại ở chỗ ông Sáu đang ngồi nhưng không tiến tới làm phiền. Anh quay sang Diệp, hạ thấp giọng:

"Bà nội còn dặn, tuần tới bà cần người kiểm tra lại mấy tấm rèm trong gian thờ bên nhà cổ. Bà muốn dùng loại vải cũ, nhờ cô qua tư vấn giúp."

Diệp nhìn xuống mẫu vải trên bàn. "Tôi sẽ sắp xếp."

Lâm rời đi ngay sau đó. Diệp mở gói đồ anh vừa mang tới. Bên trong chỉ có mấy xấp vải gấm màu mỡ gà, mặt vải thêu vân chìm sắc sảo. Không có gì khác ngoài vải.

Buổi chiều, nắng tắt sớm trên những mái ngói rêu phong. Diệp đợi cho ông Sáu đi nằm nghỉ và Toàn vẫn còn bận rộn bên nhà cô Bảy. Cô cầm theo một cây đèn pin nhỏ, đi vào buồng trong của tiệm. Đây là nơi lưu trữ tư liệu của ba đời nhà may Tường Vi. Những giá gỗ đóng từ loại gỗ kiền kiền cứng và đen bóng dựng đứng dọc bức tường gạch vôi đã bong tróc. Trên giá, những cuốn sổ đơn hàng được xếp ngay ngắn theo năm. Gáy sổ quay ra ngoài, cái thì bọc da, cái thì bọc vải, cái thì chỉ là bìa giấy xi măng cứng.

Diệp đưa tay chạm vào gáy những cuốn sổ. Cô lướt qua những năm 1960. 1961, 1962, 1963... Ngón tay cô di chuyển chậm rãi trên những sống lưng giấy cũ kỹ. Mùi giấy ẩm và mùi mực tàu bốc lên nồng đậm trong không gian hẹp. Đến đoạn giữa cuốn sổ năm 1967 và cuốn sổ năm 1969, ngón tay Diệp đột ngột rơi vào một khoảng không.

Cô khựng lại, bật đèn pin lên. Trên giá gỗ, có một khe hở. Nó rộng đúng bằng bề dày của một cuốn sổ khổ lớn. Hai cuốn sổ hai bên vẫn đứng vững, nhưng ở giữa chúng là một khoảng trống tối đen.

Diệp đưa tay vào khe hở đó. Bàn tay cô chạm lên mặt gỗ của giá. Một lớp bụi dầy bám vào các đầu ngón tay cô, mịn và khô khốc. Lớp bụi này cho thấy cuốn sổ ở vị trí này đã không còn hiện diện ở đây từ rất lâu, có thể là hàng chục năm. Ánh đèn pin rọi vào sâu phía trong. Cuốn sổ năm 1968.

Diệp rút tay ra. Những hạt bụi xám dính chặt vào da tay cô, len vào cả những kẽ móng tay thường ngày vẫn dùng để vuốt những đường biên vải lụa. Cô nhìn chằm chằm vào khoảng trống giữa hai năm 1967 và 1969. Phía ngoài cửa tiệm, tiếng chuông gió ở cửa nhà may cô Bảy Mận kêu lanh lảnh khi có khách vào.

Diệp khép cánh cửa buồng lại, để mặc khe hở trên giá sổ nằm lại trong bóng tối. Cô đi ra phía trước, tay vẫn còn vương những hạt bụi của năm 1968. Cô ngồi xuống bàn, cầm lấy chiếc kim, bắt đầu khâu lại đường chỉ lỗi trên mảnh vải thô mà ba cô đã bỏ dở lúc sáng.