Chương 3: Sáu chiêu
Thuộc tiểu thuyết Kiếm Gãy Sông Gianh
Tác giả: Lâm Giang Hồ · Thể loại: Võ Hiệp · Đăng ngày · 1923 từ · khoảng 10 phút đọc
Ngày hăm bảy tháng Tám, bến Vạn chìm trong một lớp sương đục mờ như váng mỡ.
Cẩn đứng đầu cầu tàu gỗ, nhìn mặt sông Gianh phẳng lặng nhưng ẩn chứa những luồng nước xoáy bên dưới. Chỉ còn đúng bốn ngày nữa là đến mồng Một tháng Chín. Thời gian không còn đứng về phía hắn. Khi nước lớn đổ về, đò ngang bị xích vào gốc đa. Hai bờ đóng lại. Tới mùa xuân sang năm mới mở.
Hắn tiến về phía lão Bường. Lão đang ngồi trên cái chõng tre quen thuộc, nhưng hôm nay không thấy cuốn sổ bến. Lão dùng một con dao nhỏ gọt dở cái tăm tre, mắt nheo lại nhìn ra phía những chiếc ghe chài đang thu lưới sớm.
Cẩn lấy ra một tờ giấy bản, đặt lên mặt chõng. Hắn không nhìn lão, chỉ chỉ tay về phía bờ bắc. Lão Bường không ngẩng đầu, giọng khàn đặc:
"Tôi đã nói rồi. Chuyến đò cuối của bến Vạn là vào ngày hăm chín. Bây giờ nước đang đổi dòng, không ai dám chở anh sang đó một mình đâu. Anh có bạc vạn cũng vậy thôi."
Cẩn thu tờ giấy lại. Hắn biết lão không nói dối. Lệ bến ở đây nghiêm hơn cả lệnh quan, và người chèo đò sợ nước lớn hơn sợ kiếm. Hắn quay người, đi dọc bãi neo đò ngang. Tìm một gã chở lậu. Hoặc một chiếc ghe nan nào liều mạng vì vài đồng kẽm. Một chiếc thuyền nan nhỏ từ trong màn sương lướt tới, không tiếng động.
Người đứng ở mũi thuyền mặc áo dài trắng đã bạc. Vai đeo một thanh trường kiếm. Dài hơn mức thường. Chiếc thuyền nan không tấp vào cầu tàu mà cứ thế trôi chậm dọc theo bờ đá, nơi Cẩn đang đứng. Người áo trắng ngước mắt lên, nhìn thẳng vào thanh kiếm bọc vải thô trên lưng Cẩn.
Gã nhảy lên bờ. Bước chân gã nhẹ tới mức không làm xáo trộn lớp cát ướt dưới chân. Gã dừng lại cách Cẩn đúng năm trượng, một khoảng cách vừa đủ để quan sát nhưng không gây ra sự đe dọa trực tiếp.
"Các hạ định sang bờ bắc tìm thợ rèn?"
Cẩn dừng lại. Hắn chưa gặp người này bao giờ. Mục đích của hắn cũng chưa lộ cho ai, ngoài lão Bường và con Đượm. Hắn chậm rãi hạ chiếc bọc vải trên tay xuống, lấy ra một tờ giấy mới và thỏi mực khô. Hắn mài mực nhanh bằng vài giọt nước đọng trên lá cây gần đó, rồi viết tờ thứ nhất:
"tôi định sang đó tìm người tên sim"
Gã áo trắng bước lại gần. Khi thấy Cẩn vừa dứt nét bút, gã cúi xuống đọc ngay lập tức. Cẩn hơi khựng lại, bàn tay đang cầm bút dừng giữa không trung. Hắn ngước nhìn người lạ lâu hơn một nhịp. Đây là lần đầu có người đọc được chữ hắn nhanh đến thế. Không đánh vần. Không nhờ ai.
"Tại hạ là Hạc Y. Trên khúc sông này, người mang kiếm gãy không nhiều, người đi tìm thợ rèn vào mùa nước lớn lại càng ít."
Hạc Y nói, giọng bình thản. Gã không đợi Cẩn phản ứng, nói tiếp:
"Tại hạ cũng đang đi tìm bà Sim. Đó là một người đàn bà kỳ lạ, sống tách biệt sau những rặng bần phía bờ bắc. Tại hạ tìm bà ấy vì một lời hứa cũ, nhưng có vẻ các hạ lại tìm vì lý do thực dụng hơn."
Cẩn nhìn kỹ gã đàn ông trước mặt. Bộ áo trắng của gã tuy cũ nhưng sạch sẽ, cách xưng hô cho thấy gã không thuộc về đám bến bãi này. Hắn biết lý do gã đưa ra vẫn còn những kẽ hở che đậy điều gì đó quan trọng hơn. Hạc Y nhìn chăm chắm vào bọc vải thô, rồi đột ngột đề nghị:
"Cho tại hạ xem thanh kiếm được không?"
Cẩn không đưa. Hắn chỉ lặng lẽ quấn lại bọc vải, siết chặt nút thắt. Hắn không có thói quen giao vũ khí của mình cho người lạ, nhất là một kẻ có đôi mắt quá sáng và bộ tịch khó lường như thế này. Hạc Y không nài. Gã buông tay xuống. Nhưng các ngón tay vẫn giữ nguyên một khoảng với chuôi kiếm bên hông.
"Bà Sim chỉ rèn kiếm cho người xứng đáng. Tại hạ muốn xem, thanh kiếm gãy của các hạ có gì đặc biệt mà lại khiến người ta phải lặn lội đến đây vào lúc này."
Hạc Y lùi lại hai bước, đứng trên một bãi cát bằng phẳng hơn. Gã không rút kiếm ngay, chỉ đặt tay lên chuôi, tư thế vững chãi như một cây cổ thụ cắm rễ vào lòng đất. Cẩn biết mình không thể tránh khỏi một cuộc thử lửa. Hắn đặt bọc giấy và mực xuống một tảng đá khô, tay trái nắm lấy tấm vải bọc kiếm, giật mạnh. Lưỡi kiếm gãy lộ ra dưới ánh sáng mờ của buổi sớm. Sáu vết mẻ nằm dọc theo sống kiếm, vết sâu nhất gần sát phần lưỡi bị cụt.
Trận đấu bắt đầu bằng nhịp thứ nhất khi Cẩn chủ động dấn tới. Hắn giữ một khoảng cách mà hắn cho là đủ để thực hiện một cú chém tạt ngang. Tuy nhiên, khi lưỡi thép vung lên nửa chừng, hắn chợt nhận ra mình hoàn toàn không thể với tới gấu áo của đối phương. Thanh kiếm vốn đã mất đi phần mũi nhọn, khiến tầm đánh bị thu hẹp lại một đoạn đáng kể.
Nhịp thứ hai hiện rõ sự áp đảo của Hạc Y về nhãn lực. Gã không cần nhìn vào tay Cẩn, chỉ cần nhìn vào vị trí đặt chân của hắn để đoán biết tầm tay. Mỗi khi Cẩn vung kiếm, Hạc Y lại lùi đúng một khoảng vừa đủ để lưỡi kiếm gãy chỉ có thể chém vào không khí. Khoảng cách giữa mũi kiếm cụt và ngực áo Hạc Y luôn duy trì ổn định, không lệch một phân.
Đến nhịp thứ ba, Cẩn buộc phải thay đổi cách tiếp cận. Hắn không thể đánh ở tầm trung được nữa. Hắn nén một hơi thở dài, dồn trọng tâm vào mũi chân rồi lao thẳng vào trong lòng đối phương. Đây là một thế đánh liều lĩnh, chấp nhận bị phản kích để đổi lấy cự ly gần. Hạc Y không lùi nữa, gã đứng yên tại chỗ, để mặc cho Cẩn lọt vào vòng kiểm soát của mình.
Nhịp thứ tư là một cuộc đấu về bộ pháp. Cẩn xoay gót chân, cố gắng lách sang mạn sườn phải của Hạc Y để lấy một góc chém từ dưới lên. Nhưng ngay khi vai hắn vừa chuyển động, Hạc Y đã khẽ dịch chân trái về phía sau một bước nhỏ. Góc đánh của Cẩn lập tức bị triệt tiêu hoàn toàn. Gã áo trắng giống như một bóng ma, luôn xoay chuyển theo đúng trục di chuyển của đối thủ.
Nhịp thứ năm, Cẩn dốc hết sức bình sinh cho một nhát chém chéo từ vai xuống. Đây là nhát duy nhất hắn thực sự đưa được lưỡi thép chạm vào không gian gần sát cơ thể đối phương. Hạc Y không né tránh một cách bị động nữa. Gã rút kiếm, một động tác nhỏ gọn và chính xác hơn hẳn nhát chém của Cẩn. Một tiếng thép chạm nhau rất khẽ, Hạc Y chỉ dùng phần gần chuôi kiếm để gạt nhẹ, nhưng đủ để khiến lưỡi kiếm gãy của Cẩn bị chệch sang một bên.
Nhịp thứ sáu kết thúc trận đấu trong tích tắc. Cẩn chưa kịp thu thế sau cú va chạm thì cảm giác lạnh buốt đã ập đến. Mũi kiếm của Hạc Y đã nằm im ngay sát cổ Cẩn. Đường kiếm đi theo một đường thẳng tắp, dừng lại đúng lúc lớp da cổ của hắn cảm nhận được hơi lạnh của thép.
Cẩn đứng sững lại, hơi thở dồn dập trong lồng ngực. Hắn không phát ra một tiếng động nào, dù là tiếng rên rỉ hay hơi thở gấp gáp. Đôi mắt hắn vẫn giữ vẻ thản nhiên kỳ lạ, nhìn thẳng vào người đối diện. Hạc Y từ từ thu kiếm vào bao, động tác chậm rãi như thể chưa từng có cuộc giao tranh vừa diễn ra.
"Các hạ thua vì kiếm gãy, không phải vì kiếm pháp."
Hạc Y nói, giọng thấp xuống. Gã nhìn vào lưỡi kiếm trong tay Cẩn với một sự quan tâm thực sự. Gã nói tiếp một câu đầy ẩn ý:
"Có những thứ bà Sim có thể nối lại, nhưng cũng có những thứ bà ấy sẽ bắt các hạ phải bẻ gãy hoàn toàn mới chịu ra tay. Các hạ vẫn chưa hiểu hết về lai lịch của thanh kiếm mình đang mang đâu."
Cẩn lặng lẽ đi về phía tảng đá, lấy tờ giấy thứ hai và nhanh chóng viết xuống. Hắn đưa tờ giấy cho gã áo trắng. Trên đó viết:
"ông biết gì về thanh kiếm này"
Hạc Y đọc xong nhưng không trả lời. Gã chỉ nhìn ra phía dòng sông đang cuộn sóng, nơi sương mù bắt đầu tan dần để lộ ra một khoảng không gian mênh mông, xám xịt. Gã quay người bước về phía chiếc thuyền nan đang chờ sẵn dưới bến nước.
"Bốn ngày nữa nước sẽ lớn. Nếu không sang được trước lúc đó, các hạ sẽ phải đợi rất lâu."
Chiếc thuyền nan rời bờ, lướt đi lặng lẽ. Cẩn ngồi lại trên tảng đá ven sông. Hắn đưa lưỡi kiếm lên kiểm tra. Dưới ánh sáng ban ngày đã rõ rệt hơn, hắn tỉ mỉ xem xét từng vết mẻ. Vẫn là sáu vết cũ, không có thêm một vết nào mới sau trận đấu vừa rồi. Hạc Y đã nương tay đến mức không làm sứt mẻ thêm chút nào của lưỡi thép đã hư tổn.
Hắn lấy một mảnh vải sạch, nhẹ nhàng lau đi những vệt sương sớm bám trên mặt kiếm. Hắn không mài kiếm, vì hắn biết mài lúc này cũng chẳng để làm gì khi mũi kiếm đã mất. Hắn mở túi đựng giấy ra, đếm lại một cách cẩn thận. Còn đúng mười ba tờ giấy bản. Hai tờ vừa rồi đã tiêu tốn của hắn khá nhiều mực, nhưng thông tin nhận lại vẫn chỉ là những ẩn số.
Lão Bường từ xa vẫn nhìn về phía này, con dao nhỏ trên tay lão vẫn đều đặn gọt cái tăm tre. Cẩn cảm nhận được vết đau cũ ở vai đang âm ỉ nhắc lại, một sự nhắc nhở về những thất bại trong quá khứ. Hắn nhìn theo hướng chiếc thuyền trắng đã mất hút sau những rặng bần bên kia sông.
Hắn thu dọn giấy mực, buộc lại bọc kiếm vào lưng. Chỉ còn bốn ngày. Nước sông Gianh đang đục dần, chảy xiết hơn, mang theo những mảng lục bình từ phía thượng nguồn đổ về. Cẩn đứng dậy, bóng hắn đổ dài trên bãi cát xám, đơn độc và kiên định trước mùa nước lớn đang cận kề.
Gió từ mặt sông thổi vào, mang theo mùi của phù sa và hơi lạnh từ những dãy núi xa xôi phía tây.