Chương 3: Người mua kho thẻ cũ và cái đồng hồ

Thuộc tiểu thuyết Ký Ức Cho Thuê

Tác giả: · Thể loại: Khoa Huyễn · Đăng ngày · 1711 từ · khoảng 9 phút đọc

Ngày 6 tháng 9. Mưa hẻm Quận 4 chưa bao giờ là thứ dễ chịu. Nước triều bắt đầu nhấm nháp những nấc gạch đầu tiên, đẩy thứ mùi bùn đất và rác thải ứ đọng lên tận ngưỡng cửa tiệm 'Nhớ'. Diệp Lan đứng sau quầy kính ba mươi hai ngăn, đôi bàn tay chậm rãi sắp xếp những thẻ ký ức cũ. Tiếng nước xao động từ phía đầu hẻm vọng lại, đều đặn và khác thường. Cô ngước mắt. Một bóng người đàn ông đang tiến vào. Hắn đi, đôi giày cao su màu đen bóng loáng không để dính một vệt bùn. Ngô Bảo Kỳ dừng lại trước hiên tiệm, khẽ rũ tán ô phẳng phiu. Hắn không nhìn bảng hiệu, mắt găm thẳng vào vị trí chị Tư đang ngồi phía sau đống sổ sách. Cách hắn di chuyển giữa những vũng nước đọng cho thấy một sự tính toán chính xác, sạch sẽ đến mức lạc lõng với không gian bệ rạc xung quanh. "Chuẩn bị nước nôi gì chưa?" Chị Tư không ngẩng đầu, tay vẫn lật sổ. "Khách này là khách sộp, chuỗi tiệm lớn họ làm việc kỹ lắm, em đừng có lơ ngơ." Lan xếp nốt mấy mảnh thẻ vào khay nhựa. "Thì cũng là người mua kẻ bán thôi mà chị. Sao chị có vẻ lo vậy?" Chị Tư đặt bút xuống, chỉ tay vào tờ hóa đơn điện mới gửi tới. "Tháng này tiền thuê mặt bằng tăng thêm mười lăm phần trăm. Doanh thu từ thẻ lẻ giảm sút, không đủ bù tiền điện chạy máy lạnh kho. Cứ đà này thì tiệm 'Nhớ' sớm muộn cũng thành tiệm 'Quên'." "Kho thẻ cũ đó có đáng bao nhiêu đâu." Lan cầm khăn lau mặt kính. "Hầu hết là thẻ mòn, người ta bỏ đi từ đời nào rồi." Chị Tư thở dài, giọng trầm xuống. "Bởi vậy mới cần thương vụ này để cứu vãn. Em cứ tập trung hỗ trợ, đừng có thắc mắc nhiều." "Chào bà Nguyễn Thị Tư," Kỳ lên tiếng. Giọng hắn rành mạch, không vấp một âm tiết địa phương nào. Chị Tư ngẩng đầu, tay tháo kính lão. Chị khẽ gật, chỉ tay vào chiếc ghế nhựa duy nhất dành cho khách. "Cậu Kỳ tới đúng hẹn quá hen." "Đúng 15:00 là nguyên tắc làm việc của tôi." Kỳ ngồi xuống, đặt chiếc cặp da lên đùi. Hắn nhìn lướt qua quầy kính nơi Lan đang đứng rồi quay lại phía chị Tư. "Chúng ta vào thẳng vấn đề chứ?" Chị Tư cười gượng, đôi bàn tay gầy guộc đan vào nhau. "Cậu nói mua hết kho thẻ cũ, tui nghe thấy cũng lạ. Tiệm nhỏ xíu vầy, thẻ mòn hết phân nửa, cậu mua chi cho uổng tiền?" "Bên chuỗi tiệm lớn của tôi đang cần một kho nền để chạy gói thuê giá rẻ cho sinh viên. Thẻ cũ hết hạn bản quyền thì chi phí ghi đè thấp hơn hẳn so với việc mua dữ liệu mới từ vỏ não. Đó là bài toán kinh tế." "Cụ thể là cậu tính mua về để kinh doanh hay chỉ gom hàng cho kho dự phòng của tập đoàn?" Chị Tư hỏi thẳng. Kỳ mở cặp, lấy ra một tệp hồ sơ mỏng mảnh. "Chúng tôi tái chế phôi thẻ. Hiện tại giá nhựa sinh học đang tăng hai mươi phần trăm, việc tận dụng vỏ thẻ cũ giúp giảm giá thành đầu ra khoảng mười lăm phần trăm cho mỗi sản phẩm mới." "Cậu nói giá gấp ba là gấp ba của cái gì? Giá thị trường hay giá tui từng bán cho mấy mối lẻ?" "Một nghìn tám trăm mảnh thẻ, tính cả kho dự trữ của bà. Tôi trả gấp ba giá niêm yết của Hiệp hội Ký ức năm ngoái. Tổng cộng năm trăm bốn mươi triệu đồng. Thanh toán làm hai đợt: bốn mươi phần trăm sau khi ký, phần còn lại chuyển sau khi kiểm định." Lan khựng tay lại ở ngăn thẻ số mười hai. Con số đó đủ để chị Tư dẹp tiệm, lên gác lửng an hưởng tuổi già mà không cần lo triều cường năm sau dâng tới đâu. "Chị Tư, mình còn phải đóng thuế chuyển nhượng nữa đó." Lan chen một câu. Kỳ gật đầu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt cặp. "Tôi sẽ lo luôn khoản phí đó. Tôi nhận cả những thẻ đã hỏng mạch vật lý hoặc những thẻ chưa được đối chiếu phiếu gốc." "Khoan đã chị Tư," Lan bước ra khỏi quầy, tay cầm một xấp phiếu trống. "Quy trình chưa xong mà. Sáng nay em mới kiểm lại, còn hơn bốn trăm thẻ ký gửi chưa đối phiếu với người bán. Theo luật, nếu mình bán thẻ chưa thanh lý hợp đồng gốc, bên mua có quyền trả hàng và phạt mình gấp mười lần giá trị hợp đồng. Chị nhớ vụ tiệm bên Quận 7 không?" Kỳ quay đầu lại, ánh mắt nhìn xoáy vào Lan. "Nếu tôi ký cam kết chịu mọi rủi ro pháp lý thay cho tiệm thì sao?" "Dù ông có ký thì mã số định danh của tiệm vẫn nằm trên hệ thống quản lý thẻ." Lan trả lời trôi chảy. "Khi có tranh chấp, thanh tra sẽ niêm phong cả kho để rà soát lại từng mảnh một. Lúc đó thiệt hại cho bên ông còn lớn hơn." "Cô cần bao nhiêu lâu để hoàn tất việc đối phiếu?" "Ít nhất là ba ngày làm việc. Phải đối mã dấu nguồn với phiếu lưu để đảm bảo không có thẻ nào bị ghi đè trái phép." "Được, tôi đồng ý đợi. Đúng 15:00 ngày 9 tháng 9, tôi sẽ quay lại. Hy vọng lúc đó phiếu kiểm hàng đã sẵn sàng trên bàn." Kỳ cài lại khuy áo khoác. Trước khi bước ra khỏi cửa, hắn dừng lại, hơi nghiêng đầu về phía quầy kính. "À, dạo này hẻm mình có hàng trả về nào lạ không? Loại thẻ không nhãn, vỏ nhựa hơi nóng chẳng hạn." "Tiệm nhỏ như vầy làm gì có hàng lạ. Toàn ký ức đi chợ với nấu cơm thôi." Lan đáp gọn. Kỳ gật đầu, không hỏi thêm. Hắn bung ô, bước ra ngoài màn mưa đang bắt đầu dày hạt. Bóng hắn biến mất sau khúc quanh của hẻm, để lại bầu không khí đặc quánh mùi khói thuốc và nước sình. Chị Tư ngồi phịch xuống ghế, thở hắt ra. "Mắc gì em cản chị? Tiền đó đủ cho em nghỉ làm cả năm đặng đi học thêm cái gì đó mà." "Em làm đúng quy trình thôi." Lan quay lưng đi vào phía trong. "Bán ẩu là mất trắng đó." Cô đi thẳng vào kho, kéo tấm rèm vải xám lại. Ánh sáng vàng vọt từ bóng đèn dây tóc trên trần tỏa xuống những kệ thẻ cũ kỹ. Lan tiến đến cửa quầy, tra chìa khóa vào ổ rồi xoay hai vòng dứt khoát. Cô với tay tắt bớt hai bóng đèn tuýp ngoài hành lang để không gian tối lại. Lan lấy một miếng vải mềm, cẩn thận lau sạch lớp bụi mờ trên vỏ nhựa của mảnh thẻ R-402. Cô khẽ thì thầm: "Đây là lần phát thứ hai, còn bốn lần nữa." Lan ngồi xuống chiếc ghế xoay gỗ, kéo chiếc máy đọc đời mới về phía mình. Cô cắm kẹp tai, nhấn nút nguồn. Trên màn hình máy đọc, con số hiện lên: 2/5. Bản gốc trong đầu kẻ nào đó đã mòn thêm một chút. Lan nín thở khi tầm nhìn bắt đầu hiện lên. Vẫn là khung cảnh ấy. Mưa trắng xóa. Tiếng gió rít qua những khe hẻm hẹp. Cô thấy chính mình đang nằm trên nền đất, đôi mắt mở to vô hồn hướng lên trên. Nước đã dâng tới nấc ba trên chân tường, mấp mé vành tai cô. Lan không nhìn vào gương mặt mình nữa. Cô đưa tay vặn núm điều khiển trên máy đọc, tua ngược lại ba mươi giây. Lần này, cô tập trung vào vùng rìa của khung hình, nơi một bàn tay đang đưa ra như thể để che chắn ống kính hoặc để giữ thăng bằng. Bàn tay đó thuộc về người đang thực hiện bản ghi. Một cổ tay trái hiện ra rõ mồn một trong khung hình chập chờn. Trên cổ tay đó đeo một chiếc đồng hồ dây da màu nâu sẫm, mặt đồng hồ hình vuông với những chữ số La Mã mạ vàng đã phai màu. Điều khiến Lan cứng người lại là một vết xước sâu, hình chữ V nằm ngay cạnh nút vặn chỉnh giờ. Vết xước ấy loang loáng dưới ánh sáng mờ đục của cơn mưa trong ký ức. Lan nhấn nút dừng. Hình ảnh đứng khựng lại. Cô chớp mắt, cố gắng đẩy lùi cảm giác buồn nôn đang dâng lên. Chưa đầy một giờ trước, khi Ngô Bảo Kỳ ngồi trên chiếc ghế nhựa đối diện chị Tư, hắn đã đưa tay lên xem giờ. Hắn dùng tay phải kéo nhẹ tay áo trái. Chiếc đồng hồ dây da nâu. Mặt vuông số La Mã. Và vết xước hình chữ V ngay cạnh nút vặn. Từng chi tiết khớp nhau như những bánh răng của một cỗ máy tử thần. Lan rút mảnh thẻ ra khỏi máy đọc. Vỏ nhựa nóng lên trong lòng bàn tay. Cô nhìn quanh kho, chỗ mấy thùng thẻ cũ xếp chồng tới trần. Chú Chín Tỏ ở gác lửng đối diện có nhìn thấy Kỳ không? Chị Tư có biết về chiếc đồng hồ đó không? Cô không trả mảnh thẻ về ngăn bí mật trong quầy kính nữa. Lan cẩn thận nhét nó vào túi áo trong, áp sát vào lồng ngực mình. Tiếng máy đọc thẻ vẫn lạch cạch khô khốc sau lưng, như một lời nhắc nhở về số lần phát còn lại đang vơi dần. Lan bước ra khỏi kho. Nước triều đã bò tới hiên tiệm. Nấc một trên chân tường. Trong mảnh thẻ là nấc ba. Cô đút mảnh thẻ vào túi áo trong, cài khuy lại.