Chương 3: Hàng người chờ khám trước đầu hẻm nhỏ
Thuộc tiểu thuyết Phòng Khám Cuối Con Hẻm Một Mét Tư
Tác giả: Lê Minh Khang · Thể loại: Đô Thị · Đăng ngày · 2122 từ · khoảng 11 phút đọc
Sáng thứ Năm, ngày 11 tháng 9, bầu trời Sài Gòn đặc quánh một màu chì.
Đầu hẻm, ngay chỗ giáp đường lớn, hai chiếc dù bạt màu xanh dương đã dựng xong từ trước bảy giờ. Dưới dù là ba cái bàn nhựa ghép lại. Hai nhân viên mặc áo blouse trắng có logo Nhân Hòa ngồi sẵn. Một xấp tờ rơi dày đặt trên bàn. Thằng Lâm đứng dán tờ rơi vào cột điện. Thấy bóng Sơn từ xa, nó cúi đầu lúi húi, không nhìn lên.
Sơn dừng xe. Anh liếc dòng chữ đỏ in đậm trên tờ giấy: "Khám sàng lọc miễn phí – ngày 11 tháng 9". Phía dưới cùng là một dòng chữ nhỏ li ti: "Nếu có chỉ định, phòng khám sẽ tư vấn thêm các gói xét nghiệm chuyên sâu".
Sơn không nói gì.
Anh dắt xe đi ngược vào trong. Anh lách qua hàng người đang xếp dài chờ tới lượt. Mắt anh quét qua một lượt những gương mặt đang nhễ nhại mồ hôi dưới nắng sớm. Anh vô thức phân loại mức độ nặng nhẹ theo thói quen.
Ánh nhìn của anh khựng lại một giây ở một người đàn ông trung niên ngồi phía cuối hàng. Da mặt người này xám xịt. Hơi thở dốc dù chỉ đang ngồi yên. Nhưng rồi anh lại dắt xe đi tiếp.
Cạnh chiếc loa nhỏ đang phát bản tin sức khỏe là thùng nước suối phát miễn phí. Hai mươi lăm chai nhựa nằm lăn lóc dưới đất. Một cái máy đo huyết áp điện tử đặt ngay mép bàn nhựa số hai.
Hàng người nối dài từ cột điện vào sâu trong hẻm hơn mười mét. Có ba mươi lăm người đang đứng ngồi lố nhố. Sơn thấy bà Hai bán xôi và ông Tư chạy xe ôm đứng ở đoạn giữa. Họ đang xầm xì về việc được siêu âm bụng không tốn tiền. Con số ba mươi lăm người này dài hơn tổng số bệnh nhân Sơn có trong ba ngày cộng lại đúng ba mươi hai người.
Về tới phòng khám, Sơn cất cặp da. Anh kiểm tra lại bộ đồ nghề rồi xách túi đi sâu vào hẻm. Anh cầm theo năm tờ toa thuốc cũ thu thập được hôm trước. Anh dùng chúng làm cớ để hỏi chuyện những nhà mình đi ngang qua.
Căn nhà đầu tiên nằm ở khúc cua thứ hai. Đây là nơi bà cụ Sáu nằm liệt giường đã hơn một năm. Trong phòng tối om. Mùi dầu gió quyện với mùi ẩm mốc của nền gạch thấm nước kênh.
Sơn kéo ghế. Anh bật đèn pin kiểm tra các khớp của bà cụ. Anh dùng tay xoay nhẹ cổ chân bà theo chiều kim đồng hồ. Việc này mất đúng mười lăm phút.
"Hôm nay bà thấy trong người sao?" Sơn hỏi.
Tay anh nhẹ nhàng nắn khớp gối nhăn nheo.
"Cũng vậy bác sĩ Sơn. Mà nghe nói ngoài đầu hẻm có khám không tốn tiền, sao bác sĩ không ra đó phụ cho vui?"
Sơn im lặng thay băng cho vết thương nhẹ ở gót chân bà cụ. Anh làm thong thả. Anh dùng gạc tẩm nước muối sinh lý lau sạch. Anh thấm khô vết thương trước khi dán miếng băng mới.
"Dạ, con làm ở đây được rồi."
Xong việc, người con dâu lấy một bịch ni lông đựng đầy vỏ thuốc cũ trên nóc tủ xuống cho anh xem. Bà dúi vào tay anh tờ năm chục ngàn. Sơn rút lại hai chục, trả lại.
"Con lấy ba chục ngàn thôi. Tiền công khám trong hẻm là vậy."
Anh sang nhà thứ hai gặp chú Bảy Đực. Chú ngồi trên phản với cái chân bó bột chưa tháo. Sơn xem kỹ phần mép bột xem có bị cọ xát gây loét không. Anh dặn chú không được dùng que chọc vào trong gãi.
"Bỏ bớt cái viên màu hồng này đi chú. Uống nhiều mục xương đó. Để con ghi cho chú loại khác, rẻ hơn mà đỡ hại gan."
"Ờ, nghe bác sĩ Sơn đi," chú Bảy gật gù, "mà nè, sáng nay thằng Lâm nó đưa cho tờ giấy này. Nó nói ra đó người ta có máy soi bụng miễn phí luôn, thiệt không bác sĩ?"
Sơn nhìn tờ hóa đơn Nhân Hòa kẹp trong túi nhựa treo trên đinh cạnh bàn thờ chú Bảy. Anh không trả lời câu hỏi đó. Chú Bảy rút ví định trả tiền. Sơn khoát tay.
"Cái này dặn dò thôi, chú cứ để đó."
Nhà thứ ba là một đứa nhỏ bị chốc đầu. Mảng da đầu nó đỏ hửng, đóng vảy dày. Sơn dặn người mẹ cách gội đầu bằng nước lá nhận nồi. Anh yêu cầu phải giữ tóc bé luôn khô ráo.
Người mẹ lấy tờ tiền lẻ từ túi áo định dúi thêm cho anh. Sơn không cầm. Anh dùng bàn tay đẩy nhẹ tay chị lại rồi cài khóa túi đồ nghề.
Gần trưa, Sơn ghé nhà nhỏ Thảo. Căn nhà nhỏ xíu. Vách gỗ hở hang nhìn rõ nắng xiên qua. Mẹ Thảo nằm trên chiếc giường kê sát vách. Thảo đang dùng khăn ấm lau tay cho bà.
Sơn đặt túi đồ nghề lên nóc tủ gỗ cạnh giường. Ngay sát tay anh là một cuốn sách điều dưỡng cũ. Gáy sách đã sờn. Bìa bọc nhựa đã ố vàng. Anh không chạm vào nó, chỉ mở túi lấy bộ tiểu phẫu.
Bà cụ bị một vết loét lớn nằm ngay chỗ xương cụt tì xuống chiếu. Đó là một mảng da đỏ rực to hơn bàn tay. Phần mép vết thương đã chuyển sang màu xám đen. Nó bắt đầu bốc mùi thối rữa và có dấu hiệu lan rộng ra xung quanh.
"Thảo, giữ đèn cho chú."
Sơn đeo găng tay. Anh dùng kẹp gắp và kéo để bắt đầu cắt bỏ những phần thịt chết. Tay anh đưa rất nhanh nhưng cực kỳ chuẩn xác. Thảo đứng bên cạnh. Tay cô cầm đèn pin điện thoại không hề run.
Khi anh đưa tay ra hiệu, cô tự động đặt vào đó một miếng gạc tẩm nước sát trùng. Có lúc cô đưa một cây kẹp sạch. Cô làm nhịp nhàng như đã tập luyện từ lâu.
Sơn tỉ mẩn làm sạch từng ngóc ngách của vết thương. Anh không dùng một chữ chuyên môn nào. Anh chỉ tập trung vào tiếng kéo lách tách nhỏ xíu.
"Xong rồi. Giờ chú đắp gạc khô lên."
"Thảo, cứ hai tiếng con phải lật người mẹ một lần."
"Kê gối dưới hông bên trái, rồi bên phải."
"Đừng để bà nằm một tư thế quá lâu."
"Vết thương này mà để dính nước tiểu là hỏng hết."
Thảo gật đầu. Cô dùng bút bi ghi lại vào lòng bàn tay. Sơn lặng lẽ dọn đồ vào túi.
Rời nhà Thảo, Sơn ghé thêm một nhà giữa hẻm. Một người đàn ông trung niên đưa cho anh cái đơn thuốc vừa lấy lúc sáng. Đơn thuốc này lấy từ dưới dù bạt xanh ngoài đầu hẻm.
"Bác sĩ coi giùm, thuốc này uống vào là hết nhức mỏi hả bác sĩ?"
Sơn cầm tờ giấy. Mắt anh quét qua danh mục gồm sáu loại thuốc. Có hai loại thuốc kháng khuẩn phối hợp. Một loại giảm đau liều cao. Ba loại còn lại là sản phẩm hỗ trợ không rõ nguồn gốc.
Sơn trả lại tờ giấy. Giọng anh phẳng lặng:
"Thuốc này không cần thiết. Uống vào chỉ tổ hại dạ dày. Bỏ đi."
Người đàn ông ngẩn ra. Anh không giải thích thêm. Anh xách túi bước thẳng ra cửa.
Đến tối, con hẻm vốn chật chội dường như càng hẹp lại bởi những lời xầm xì. Sơn ngồi trong phòng khám. Cửa mở hờ.
Ở quán cà phê vợt ngay ngã ba, hai người đàn ông đang ngồi trên ghế nhựa. Một người cầm ly cà phê sữa đá, thúc tay vào mạn sườn người kia:
"Nghe nói bác sĩ Sơn nói thuốc của phòng khám lớn là thuốc độc đó. Ổng biểu ai lỡ lấy rồi thì quăng vô thùng rác đi."
"Thiệt hông? Sao ổng gan dữ vậy?"
"Thì ổng sợ mất khách chứ sao."
Tiếng bàn tán tiếp tục lan đến trước tiệm tạp hóa bà Tư Cúc. Ba bốn người đàn bà đứng vây quanh sạp thuốc lá. Một người lên tiếng:
"Tôi nghe nói thằng bác sĩ mới chê người ta để giành khách. Nó nói máy móc của Nhân Hòa là đồ giả."
Bà Tư Cúc không bênh anh, cũng không nói xấu. Bà quạt tờ lịch cũ lạch phạch. Bà chỉ chêm vào một câu khi đang đong gạo:
"Thì mấy người coi, cả cái phòng khám của ổng có cái máy nào ra hồn đâu."
Câu nói ấy làm những cái đầu chụm lại nhanh hơn. Tiếng xầm xì như bầy ong vỡ tổ.
Sơn ngồi trong bóng tối. Anh nghe rõ từng chữ. Anh lau lại cái khay đựng gạc đã sạch bóng.
Hệ quả đo được ngay lập tức. Sáu giờ tối, chiếc điện thoại trên bàn rung nhẹ. Một tin nhắn từ số lạ gửi đến.
"Bác sĩ ơi, tối nay con không qua rửa vết thương được, con bận rồi."
Đó là bệnh nhân đầu tiên. Năm phút sau, thêm một tin nhắn khác báo hủy hẹn. Tổng cộng có bốn người đã hẹn nhưng không tới.
Chín giờ tối, tiếng nước dưới sàn bắt đầu xao động. Triều cường đang lên. Nước kênh Đôi len lỏi qua khe hở của những cọc bê tông. Nước vỗ oạp oạp vào vách gỗ.
Tiếng nước vỗ nhắc Sơn một việc. Đêm nay anh phải kê lại mấy thùng dịch truyền. Anh phải đưa tủ thuốc lên cao hơn. Nếu không nước lớn tràn vào sẽ làm hỏng hết nhãn mác.
Một bóng người đổ dài trước cửa. Nhỏ Thảo bước vào. Tay cô cầm cái kéo mượn ban chiều. Cô đặt cái kéo lên bàn. Cô không về ngay. Thảo đứng đó nhìn Sơn đang cặm cụi sắp xếp lại tủ thuốc.
"Bác sĩ Sơn," Thảo gọi.
Sơn ngước lên. Dưới ánh đèn tuýp trắng, mặt nhỏ Thảo hiện rõ vẻ băn khoăn.
"Sao chú không chịu nói cho người ta hiểu?"
"Người ta nói chú chê Nhân Hòa để kéo khách kìa."
"Sao chú không giải thích cho họ biết thuốc đó hại chỗ nào?"
Sơn dừng tay. Anh nhìn Thảo. Anh nhìn ra con hẻm tối om phía sau lưng cô. Miệng anh hơi mở ra. Một lời định nói đã lên tới cổ họng. Nhưng rồi anh lại khép lại.
Anh im lặng.
Thảo chờ thêm vài giây. Thấy Sơn không trả lời, cô mím môi. Cô đặt cái kéo xuống bàn mạnh hơn một chút. Cô quay lưng đi thẳng ra cửa.
"Thứ Bảy này nước lên lớn đó nghe, ai có đồ đạc gì thì kê cao lên!"
Tiếng chú Bảy Đực sang sảng ngoài hẻm vọng vào. Sơn ngồi xuống chiếc ghế nhựa xanh. Anh mở ngăn thứ ba của tủ gỗ.
Anh nhìn vào khoảng trống tối đen. Đó là chỗ thiếu cái máy siêu âm cầm tay. Mảnh ghép duy nhất giúp anh đối thoại bằng bằng chứng với những tờ đơn thuốc ngoài kia.
Anh tắt đèn.
Trong bóng tối chỉ còn tiếng nước vỗ vào chân cọc. Tiếng nước đều đặn và lạnh lẽo. Mỗi lúc nước một lớn hơn. Sóng thúc mạnh vào những tấm vách gỗ mục nát.
Anh vươn tay chạm vào thành tủ. Những hộp thuốc đã được bao bọc bằng túi nilon. Mọi thứ đã sẵn sàng cho đợt triều cường tràn qua bậu cửa.
Con hẻm ngoài kia vẫn mịt mùng. Tiếng bàn tán đã vãn. Chỉ còn tiếng gió lùa qua những khe hở. Gió mang theo vị mặn mòi và ẩm thấp của dòng kênh đang dâng đầy.
Anh tựa lưng vào ghế và nhắm mắt lại. Anh cảm nhận hơi lạnh của nước đang len lỏi dưới chân mình.
Sơn vẫn ngồi đó. Anh im lìm như một pho tượng giữa phòng khám. Anh đợi chờ một bình minh xám xịt.
Anh cần giữ cho những thiết bị ít ỏi của mình khô ráo. Ngày mai chắc chắn sẽ có người cần đến chúng. Những toa thuốc miễn phí kia sẽ không mang lại phép màu như người ta đã hứa hẹn. Nước vẫn cứ dâng cao. Những mảng gỗ sàn bắt đầu rên rỉ dưới sức ép của con nước dữ từ kênh Đôi tràn về.