Chương 3: Bốn mươi tàu lá trong vườn nhà lão nông
Thuộc tiểu thuyết Tôi Là NPC Bán Bánh Chưng Đầu Làng
Tác giả: Con Mèo Lười Biếng · Thể loại: Game / Hệ Thống · Đăng ngày · 3243 từ · khoảng 16 phút đọc
Ngày thứ tư. Tôi dậy trước khi làng Kẻ Mọc kịp sáng. Hơi sương lạnh lẽo luồn qua những khe hở của vách nứa, thấm vào cái lưng còng của ông Tư. Tôi vươn vai, khớp xương kêu lên rắc rắc như tiếng gỗ khô bị bẻ gãy. Một người trẻ hai mươi chín tuổi sẽ không bao giờ phát ra âm thanh đó khi mới ngủ dậy. Trước mặt tôi, bảng dữ liệu lơ lửng trong không trung, nhợt nhạt và vô cảm. Vật phẩm: Bánh chưng · Loại: tiêu hao · Kho: 0/20 · Trạng thái: Chờ hệ thống phát (14 giờ 22 phút) Hệ thống vẫn chạy đúng kịch bản của nó. Hai mươi cái bánh mỗi ngày, phát vào lúc chính ngọ, không thêm, không bớt. Với tốc độ người chơi rơi xuống làng Kẻ Mọc hiện tại, hai mươi cái bánh đó chỉ tồn tại được đúng mười lăm phút. Tôi cầm mẩu than đen, quay lại phía vách gỗ sau quầy. Ở đó, bên cạnh những dòng báo cáo lỗi khô khốc, tôi gạch thêm một nét. Hiện tượng: Nguồn cung vật phẩm cố định không đáp ứng được lưu lượng người chơi thực. Các bước tái hiện: Quan sát kho hàng lúc 06:00. Mức độ: Nghiêm trọng (Gây đứt gãy trải nghiệm kinh tế). Ghi xong, tôi bỏ mẩu than vào túi áo nâu. Hệ thống không cho tôi hàng, tôi sẽ tự làm ra hàng. Trong chín tháng kiểm thử, tôi biết rõ làng này không chỉ có những đoạn mã. Nó có quy trình. Tôi đi bộ về phía vườn lá ở hướng tây. Cột mốc đá đầu làng lướt qua bên cạnh. Tôi dừng lại cách nó đúng ba bước, đủ để cảm nhận cái ranh giới vô hình đang chực chờ túm gáy kéo mình về. Tại vườn lá, NPC giữ vườn (mã NPC_KM_011) đang đứng bất động giữa những tán lá dong xanh mướt. Ông ta cầm một chiếc liềm gỉ sét, mắt nhìn thẳng vào hư không. "Chào ông bạn," tôi nói. Ông ta không phản ứng. Theo kịch bản, NPC này chỉ tương tác khi người chơi nhận nhiệm vụ "Sửa giậu giúp lão nông". Nhưng tôi không phải người chơi. Tôi tiến lại gần, thực hiện đúng động tác kích hoạt ẩn mà tôi từng phát hiện ra trong bản build thử nghiệm số 114: chạm tay vào lưỡi liềm ba lần. NPC_KM_011 chớp mắt. Miệng ông ta mở ra, phát ra giọng nói trầm đục: "Lá dong rừng xanh, lạt giang trắng. Muốn lấy lá thì phải trả công bằng mồ hôi. Tráng sĩ có sẵn lòng quét sạch lá rụng trong vườn?" Nhiệm vụ: Quét lá vườn đông. Phần thưởng: 40 tàu lá dong. Tôi không trả giá. Với NPC, trả giá là hành động vô nghĩa vì họ không có thuật toán linh hoạt. Tôi cầm lấy cây chổi tre dựng cạnh gốc cau. Vườn rộng khoảng ba mươi mét vuông. Trong game, việc "quét" thường chỉ là một cái thanh tiến trình (progress bar) chạy trong năm giây. Nhưng ở đây, đôi tay ông Tư phải đưa chổi thật. Lá dong khô to và cứng, quẹt trên nền đất kêu sột soạt. Tôi quét ròng rã một tiếng đồng hồ. Lưng tôi mỏi nhừ, mồ hôi bắt đầu rịn ra trên trán, cay xè mắt. Khi đống lá khô được dồn vào góc vườn, NPC giữ vườn đưa tay ra. Bốn mươi tàu lá dong tươi xuất hiện, xanh mướt và mát lạnh. Tôi ôm lá, đi tiếp sang kho gạo ở phía đông đình làng. NPC coi kho là một gã to béo, ngồi trên sập gỗ. "Gạo nếp cái hoa vàng, hai mươi đồng một đấu. Không mặc cả," gã nói bằng giọng lập trình sẵn. Tôi nhìn vào khay tiền trong quầy. Năm đồng. Đó là tất cả vốn liếng tôi có từ việc bán bánh lẻ ngày hôm qua. Tôi thiếu mười lăm đồng cho một đấu, và tôi cần ít nhất ba đấu. "Tôi không có đủ tiền," tôi nói, mắt nhìn vào bảng chỉ số của NPC coi kho. Gã có một dòng trạng thái treo: *Đang thiếu nhân công khuân vác (Thời gian hiệu lực: 2 giờ)*. "Cửa kho đang mở, bao tải đang chờ. Làm hai giờ, trừ mười lăm đồng," gã đáp. Tôi cởi chiếc áo nâu ngoài, vắt lên vai. Những bao gạo nặng chừng ba mươi cân. Với sức của một thanh niên, nó không là gì. Nhưng với cái khung xương của ông Tư, mỗi lần cúi xuống là một lần thử thách trọng lực. Tôi khuân bao gạo đầu tiên. Bước chân tôi lún xuống bùn đất còn nhão sau mưa. Một bao. Hai bao. Mười bao. Trong khi tôi đang vác bao thứ mười hai, một tiếng "tinh" vang lên sau gáy. Một người chơi vừa chạy ngang qua và bấm vào tôi. Hai trăm sáu mươi tám lần bấm kể từ khi tôi tỉnh dậy đến giờ, con số ấy hiển thị chớp nhoáng rồi biến mất. Cơ thể tôi khựng lại ngay giữa sân kho. Cái bao gạo vẫn nằm trên vai, nặng trĩu, nhưng miệng tôi buộc phải mở ra. "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng gạo nếp cái hoa vàng, đỗ xanh chọn lọc, thịt lợn ba chỉ sạch, lá dong rừng gói chặt, hương vị truyền thống Đại Việt." Tôi đọc đủ bốn mươi hai chữ trong khung thoại. Giọng tôi vang lên vui vẻ, niềm nở, trái ngược hoàn toàn với gương mặt đang đỏ bừng vì thiếu oxy và đôi chân đang run rẩy. Người chơi kia thậm chí không dừng lại nghe hết câu, hắn đã kịp chạy biến sang phía lão Sáu hàng xén để mua đá lửa. Tôi liếc nhìn về phía quầy hàng xén. Lão Sáu vẫn ở đúng chỗ đó, sau cái sạp gỗ kê đầy những bao kim chỉ, đá lửa và muối hầm. Lão đưa tay cầm lấy một xấp vải, xếp lại đúng vào cái chồng cũ, sau đó dùng lòng bàn tay phủi nhẹ lên mặt quầy. Một động tác, hai động tác. Khi người chơi kia tiến đến, lão Sáu không ngẩng đầu lên, môi lão mấp máy đúng một câu duy nhất: "Đá lửa ba đồng, muối hầm hai đồng, mua hay không mua?" Tôi thở hắt ra, bước tiếp. Khi hai giờ kết thúc, tôi nhận được ba đấu gạo nếp. Bảng dữ liệu cập nhật: Gạo nếp: 3 đấu · Lá dong: 40 tàu · Tiền: 5 đồng. Tôi mang tất cả về quầy bánh. Quy trình gói bánh bắt đầu. Đỗ xanh phải ngâm. Tôi múc nước giếng, đổ vào chậu gỗ. Nước giếng lạnh buốt, làm da tay ông Tư tái nhợt đi. Tôi ngồi đãi đỗ, nhặt bỏ những hạt lép, hạt hỏng. Thịt lợn ba chỉ tôi đã mua từ tối qua bằng hai đồng lẻ cuối cùng, giờ đem thái miếng to bản, ướp với thật nhiều tiêu đen. Mùi tiêu cay nồng xộc vào mũi, thực đến mức tôi hắt hơi liên tục. "Chào tráng sĩ, bánh chưng nhà tôi gói bằng..." Lần thứ hai trong buổi sáng, một người chơi khác lại bấm vào tôi. Tôi đang dở tay nhào đỗ xanh chín thành từng nắm tròn. Tôi phải đứng thẳng dậy, tay vẫn dính đầy đỗ, đọc hết bốn mươi hai chữ của kịch bản. Người chơi là một cô bé mặc đồ tân thủ, đứng nhìn tôi một hồi rồi hỏi: "Ông Tư ơi, sao quầy không có bánh?" Tôi không thể trả lời. Khung thoại mặc định đã nuốt mất câu của tôi. Miệng tôi chỉ có thể lặp lại: "...hương vị truyền thống Đại Việt." Cô bé bĩu môi bỏ đi. Tôi quay lại với nắm đỗ. Tôi bắt đầu gói. Trong đầu tôi có lý thuyết về cách xếp lá, nhưng đôi tay này thì không. Chiếc bánh đầu tiên tôi gói không dùng khuôn. Tôi xếp bốn lá dong chồng lên nhau, đổ gạo, đặt đỗ và thịt vào giữa. Lúc gập lá, tôi lóng ngóng làm rách mép lá. Gạo nếp văng tung toé trên mặt chõng tre. Cái bánh đầu tiên méo mó, lòi cả nhân đỗ ra ngoài. Nó trông giống một nấm mộ lá hơn là bánh chưng. Vật phẩm: Khối dữ liệu lỗi · Giá bán: 0 đồng · Phẩm chất: Rác. Tôi tháo nó ra, làm lại. Đôi tay ông Tư bắt đầu tìm thấy nhịp điệu. Chiếc thứ hai vuông vắn hơn một chút. Chiếc thứ mười bắt đầu có góc cạnh sắc nét. Tôi dùng lạt giang ngâm nước buộc chặt, từng vòng lạt siết vào lá dong nghe sần sật. Mười hai tiếng luộc bắt đầu từ lúc mặt trời đứng bóng. Tôi xếp bánh vào nồi đồng lớn, đổ đầy nước, nhóm lửa. Củi khô lấy từ sau đình cháy bập bùng. Tôi ngồi bệt xuống đất, dựa lưng vào cột quầy. Tiếng lửa reo làm tôi dịu đi đôi chút nỗi mệt mỏi thể xác. Tiếng nước sôi trong nồi bắt đầu âm ỉ. Reo nhẹ, rồi sôi sùng sục. Khói bếp mù mịt cay xè. Hai tiếng trôi qua. Người chơi qua lại đông dần. Họ nhìn cái nồi bốc khói với vẻ tò mò, nhưng vì quầy chưa hiện hàng lên bảng giá, họ nhanh chóng bỏ đi. Một NPC không tên, mặc bộ đồ nâu sòng xám xịt, lặng lẽ cầm cây chổi tre quét con đường từ cổng làng vào đình. Hắn quét một cách vô hồn, bước chân không tiếng động, chỉ có tiếng sột soạt của rác khô bị gạt sang hai bên lề đường. Tôi phóng tầm mắt ra xa hơn, nơi quầy hàng xén của lão Sáu. Lão vẫn đang ở đúng vị trí ấy, đôi tay khô gầy lại cầm lấy xấp vải lúc nãy, xếp nó vào đúng chồng cũ, rồi lại đưa tay phủi nhẹ lên mặt quầy gỗ đã mòn vẹt. Tôi nhận ra động tác ấy lặp lại y hệt lần trước tôi nhìn thấy, không sai một li, từ góc nghiêng của cổ tay cho đến lực nhấn khi lão phủi bụi. Lão Sáu là cái thước đo tĩnh lặng của thực tại này, một vòng lặp hoàn hảo không vết xước để đối trọng với sự "tỉnh" bất thường của tôi. Năm tiếng trôi qua. Trời chiều ngả sang màu vàng vọt. Nước trong nồi cạn bớt, tôi phải múc thêm nước chêm vào. Mùi lá dong chín bắt đầu toả ra, một thứ mùi thơm ngậy, ấm áp, khác hẳn với cái mùi mã hoá sạch sẽ của những chiếc bánh hệ thống phát. Còn sáu ngày tới hội Xuân, thời gian đang trôi đi một cách hữu hình qua từng làn khói bếp. Tám tiếng trôi qua. Làng Kẻ Mọc lên đèn. Những cây đuốc dọc đường đất đỏ bắt đầu cháy, toả ra mùi dầu thông. Người chơi thưa dần, chỉ còn vài nhóm nhỏ đứng bàn tán về việc đi săn quái ở rừng ngoài làng. Tôi lại liếc nhìn lão Sáu. Dưới ánh đuốc chập chờn, lão vẫn đứng đó, thực hiện cái vòng lặp xếp vải và phủi quầy. Lão không bao giờ nhìn sang tôi, cũng không bao giờ bước ra khỏi phạm vi một mét vuông quanh cái sạp của mình. Lão không tỉnh, lão chỉ là một chuỗi mã đang chạy bền bỉ. Mười tiếng trôi qua. Chân tôi tê dại vì ngồi một tư thế quá lâu. Tôi châm thêm một thanh củi lớn. Lửa liếm vào đáy nồi đồng, ánh sáng cam rực rỡ nhảy múa trên gương mặt già nua của ông Tư. Đúng lúc đó, một bóng người cao lớn dừng lại trước quầy. Không phải kiểu nhảy loi choi của kiemthanh_2k9. Người này đi bộ chậm rãi, bộ đồ trên người là loại trang bị cấp 15, có viền bạc. Tên trên đầu hắn là: ChúGấu. Bang chủ bang "Bát Cơm Có Thịt". Hắn không bấm vào tôi. Hắn đứng đó, khoanh tay trước ngực, nhìn chằm chằm vào cái nồi bánh đang sôi. "Nồi này luộc bao lâu rồi, ông Tư?" ChúGấu hỏi. Giọng hắn trầm, gõ tiếng Việt có dấu đầy đủ. Tôi ngẩng lên. Vì hắn không bấm kích hoạt khung thoại mặc định, tôi có thể dùng lời của mình. "Mười tiếng rồi, tráng sĩ. Còn hai tiếng nữa mới được vớt." ChúGấu gật đầu, bước lại gần hơn, mũi khịt khịt như đang ngửi mùi khói. "Bánh tự gói. Mùi lá dong rừng thật, không phải hàng hệ thống," ChúGấu nói, mắt nhìn vào bảng dữ liệu trống trơn của quầy. "Tôi biết thuật toán của cái làng này. NPC_KM_014 chỉ được phát 20 cái mỗi ngày. Ông đang làm ra thứ mà hệ thống không có trong kho." Tôi im lặng. Người này biết quá nhiều về cơ chế vận hành. "Nghe này," ChúGấu tiếp tục, giọng điệu như một kẻ đang chốt một bản hợp đồng ngoài đời. "Hội Xuân sáu ngày nữa sẽ khai mạc. Bang của tôi cần một lượng lớn vật phẩm hồi máu phẩm chất cao để chiếm bãi quái rừng sâu. Bánh hệ thống phát hồi được 12 máu, nhưng bánh luộc đủ mười hai tiếng bằng tay thế này... tôi cá là chỉ số sẽ khác." Hắn chìa tay ra, một giao diện thương lượng hiện lên trước mặt tôi. "Tôi bao trọn toàn bộ số bánh ông gói được từ nay đến hết hội Xuân. 20 đồng một cái. Tiền thật sẽ được chuyển qua cổng thanh toán trung gian của diễn đàn. Điều kiện duy nhất: ông không được bán cho bất cứ ai khác, đặc biệt là bọn bang 'Hắc Phong'." Hai mươi đồng một cái. Ba mẻ bánh nữa là tôi có thể mua được cả cái kho gạo của làng này. Con số đó quá lớn đối với một NPC bán bánh chưng. "Chuyện này không nằm trong kịch bản của tôi, tráng sĩ," tôi đáp, câu trả lời an toàn nhất cho một NPC tỉnh táo. ChúGấu cười nhạt. Hắn đặt một tấm lệnh bài bằng đồng của bang lên mặt chõng tre. "Ông không cần trả lời ngay. Nhưng nồi bánh này chín, tôi sẽ là người đầu tiên mua. Đừng để tôi thấy bánh của ông nằm trên quầy cho bọn tân thủ phá phách." Nói rồi, hắn quay người đi thẳng vào bóng tối của làng. Tôi nhìn tấm lệnh bài. Nó lạnh ngắt. Một con số 20 đồng treo lơ lửng, cám dỗ và đầy nguy hiểm. Nếu tôi đồng ý, tôi sẽ trở thành nhà cung cấp độc quyền cho một bang hội lớn. Nhưng nếu tôi từ chối, tôi chỉ là một lão già bán bánh dạo bị người chơi bấm bốn trăm lần một ngày. Đêm đã về khuya. Lửa trong lò bắt đầu tàn, chỉ còn những khối than đỏ rực âm ỉ cháy. Một tiếng bước chân nhẹ và đều đặn vang lên trên nền đất ẩm. Cái Mít dắt con trâu già đi ngang qua quầy. Nó dừng lại, chiếc roi tre gác lên vai. Nó không nhìn vào tôi, cũng không nhìn vào nồi bánh. Đôi mắt nó nhìn về phía cánh đồng tối mịt ngoài kia. "Bánh ông gói, lá dong không còn mùi nhựa," nó nói, giọng nhỏ nhưng rõ mồn một trong đêm vắng. "Mùi của nó... mùi của người đang nhớ nhà." Nó dắt trâu đi tiếp. Tiếng lục lạc trên cổ trâu kêu lanh canh rồi xa dần. Tôi đứng sững người. Tôi mở sổ nhiệm vụ trong đầu, lật nhanh đến trang kịch bản của NPC_KM_007. Kịch bản NPC_KM_007 (Cái Mít): 1. "Trâu ơi ta bảo trâu này..." 2. "Tráng sĩ có thấy con trâu trắng của tôi đâu không?" 3. "Hội Xuân sắp đến rồi, vui quá!" (Lỗi chính tả: chữ 'vui' viết thành 'vuy'). Không có câu nào về mùi lá dong. Không có câu nào về nỗi nhớ nhà. Tôi nhìn sang lão Sáu hàng xén. Lão vẫn ở đúng chỗ quầy hàng xén, lưng hơi còng xuống, lại cầm xấp vải cũ kỹ lên xếp lại lần nữa rồi phủi mặt quầy theo đúng trình tự cũ. Lão không nghe thấy gì, hoặc lão không có khả năng để nghe. Lão vẫn là lão Sáu của mọi ngày, của mọi bản cập nhật, một thực thể trung thành tuyệt đối với những dòng code ban sơ. Tôi cầm chiếc gắp tre, từ từ vớt chiếc bánh đầu tiên ra khỏi nồi. Nước nóng bốc hơi nghi ngút. Chiếc bánh nặng trịch, lá dong đã chuyển sang màu xanh đậm bóng bẩy. Tôi đặt nó lên bàn, đôi bàn tay già nua cảm nhận được hơi nóng xuyên qua lớp lá, chạm vào da thịt. Dòng chữ hệ thống hiện ra, khô khốc và rạch ròi: Vật phẩm: Bánh chưng (Nhà làm) · Loại: tiêu hao · Hồi máu: ??? · Giá bán: 5 đồng · Phẩm chất: ??? Dấu hỏi chấm hiện lên ở dòng chỉ số. Hệ thống không biết phải định giá nó thế nào. Tôi đưa tay lên, chạm vào dòng giá bán, sửa từ 5 đồng thành 15 đồng. Rồi tôi dừng lại. Tôi sửa lại lần nữa: 25 đồng. Tôi muốn xem, giữa những đoạn mã vô tri này, cái giá của mười hai tiếng lao động thực sự là bao nhiêu. Bảng dữ liệu chốt lại: Vật phẩm: Bánh chưng (Nhà làm) · Giá bán: 25 đồng. Tôi ngồi xuống, nhìn mẻ bánh mười tám chiếc nằm xếp hàng trên chõng. Đây là thứ duy nhất trong cái làng này không phải chỉ là dữ liệu. Nó có mùi khói, có vị muối, và có cả sự mệt mỏi của tôi. Bên ngoài, làng Kẻ Mọc vẫn im lìm trong giấc ngủ nhân tạo. Chỉ có tiếng lửa tàn nổ lách tách và hơi ấm từ mẻ bánh mới vớt ra là thật. Lão Sáu hàng xén vẫn đang lặp lại động tác của mình trong bóng tối, một vòng lặp vĩnh cửu không bao giờ thay đổi. Còn tôi, tôi đang bắt đầu một vòng lặp khác, một vòng lặp do chính tay tôi nhào nặn ra từ gạo, đỗ và lá dong rừng. Sáu ngày nữa là hội Xuân, và làng Kẻ Mọc này có lẽ sẽ không còn như cũ nữa. Tôi dựa đầu vào cột quầy, nhắm mắt lại. Trong bóng tối của tâm thức, những con số và dòng mã vẫn trôi qua, nhưng mùi thơm của bánh chưng chín đã bắt đầu lấn át tất cả. Tôi thấy mình đứng giữa một vườn lá dong rộng mênh mông, nơi không có ranh giới của những cột mốc đá, không có những khung thoại bốn mươi hai chữ và cũng không có những người chơi bấm vào tôi hàng trăm lần mỗi ngày. Ở đó, tôi không phải là NPC_KM_014. Ở đó, tôi chỉ là một người đang đợi bánh chín để trở về nhà. Tôi cầm chiếc lạt giang cuối cùng, siết nhẹ vào cổ tay mình. Cảm giác đau nhói thực sự. Mười hai tiếng luộc bánh. Bốn mươi tàu lá dong. Hai mươi lăm đồng. Mọi thứ đã sẵn sàng.