Chương 4: Anh, chị, em

Thuộc tiểu thuyết Trồng Rau Muống Trên Sao Hỏa

Tác giả: · Thể loại: Khoa Huyễn · Đăng ngày · 1905 từ · khoảng 10 phút đọc

Ngày thứ bốn trăm ba mươi bảy, Hân cắt lứa rau muống thứ hai.

Lưỡi dao thép không gỉ lướt qua những đoạn thân dài chừng mười lăm phân. Tiếng sột soạt lặp lại đều đặn trong khoang nhà kính. Mười ba hôm trước, ở lứa đầu tiên, những cọng rau mập mạp và mọng nước. Hôm nay, chúng gầy hơn, lá ngả sang màu xanh nhạt.

Hân đặt bó rau lên cân điện tử. Con số hiện lên: 710 gam.

Cô mở sổ giấy, ghi: *Ngày 437. Lứa 2. 710 gam. Giảm 135 gam so với lứa 1.*

Lưu lượng nước tưới đã bị cắt xuống còn 9 lít một ngày từ hai tuần trước. Hệ thống bơm tuần hoàn rít lên một nhịp ngắn rồi tắt lịm. Áp suất màng lọc đang ở mức 0,85 bar, sát vạch đỏ. Hân miết ngón tay lên một phiến lá khô cong ở rìa khay số 5. Rau muống chịu hạn tốt, nhưng nó không thể tạo ra sinh khối từ không khí.

Cửa khoang nhà kính mở. Ito bước vào, tay cầm thước kẹp cơ khí. Anh không nhìn Hân, đi thẳng tới vách kính phía đông bắc.

Hân đứng im, nhìn bóng lưng của vị bác sĩ người Nhật. Ito đặt đầu thước kẹp vào hai điểm đánh dấu bằng bút dạ trên vết nứt. Anh nheo mắt, xoay núm vặn cho đến khi hai đầu thép chạm khít vào mép kính.

"Bao nhiêu rồi anh?" Hân hỏi.

"Mười bốn," Ito đáp, giọng phẳng lặng.

Anh rút thước ra, đọc lại con số trên thang chia vạch. Mười bốn mi-li-mét. Ba ngày trước là mười hai. Vết nứt đang bò dài ra với tốc độ ổn định, không nhanh không chậm. Ito lấy bút dạ xanh, gạch một đường nhỏ ở đầu vết nứt rồi ghi chữ *437* bên cạnh.

"Tôi sẽ ghi vào báo cáo áp suất," Ito nói rồi quay người đi ra.

Anh không đưa ra lời khuyên nào. Hân biết anh đã làm xong việc của mình. Cô nhìn vào khay số 1 đến số 4. Những mầm khoai lang hôm nay là ngày thứ 22. Thân leo bắt đầu quấn vào các cọc nhựa, lá hình tim to bằng bàn tay. Đây là nơi chứa hy vọng về lượng calo thật sự, nhưng chúng cần thêm bảy mươi tám ngày nữa.

Hân gom bó rau vào rổ, đi về phía khoang trung tâm.

Bên trong bếp, anh Trung và Duy đang đứng cạnh bàn họp. Trên bàn là hai túi lương khô đã bóc dở và một bình nước tái sinh. Họ đang nói chuyện bằng tiếng Việt.

"Anh tính lại rồi Hân ạ," anh Trung ngước lên khi thấy cô. "Lương khô còn đúng bảy mươi mốt ngày."

"Tàu tiếp tế thì tận ngày năm trăm năm mươi hai mới tới," Duy thêm vào, tay lật lật tờ giấy tính toán. "Hụt tận bốn mươi bốn ngày. Nếu không cắt tiếp, mình sẽ hết sạch đồ ăn vào ngày năm trăm lẻ tám."

Hân đặt rổ rau xuống. "Cắt xuống bao nhiêu nữa anh?"

"Mỗi người một nghìn bốn trăm calo," anh Trung nói. "Duy vừa đo chỉ số sáng nay. Mọi người đều sụt cân. Duy sụt ba cân rưỡi, anh hai cân."

"Em sụt hai cân," Hân nói.

"Vấn đề là mất cơ," Duy chỉ vào bảng số liệu sinh học. "Đến ngày thứ bốn trăm sáu mươi, nếu giữ mức này, nhịp tim nghỉ ngơi của cả đoàn sẽ tăng thêm mười lăm nhịp mỗi phút. Cơ thể bắt đầu tự ăn chính nó."

Hân nhìn anh Trung. "Vậy mình chốt mức một nghìn bốn trăm?"

"Phải chốt thôi," anh Trung gật đầu. "Tiếng Việt mình thống nhất thế đã. Tí nữa họp chính thức thì thông báo cho Siti và Ito."

Đúng lúc đó, Siti đi ngang qua cửa khoang bếp. Chị mang theo một túi linh kiện điện tử, bước chân không gây ra tiếng động trên sàn kim loại. Ánh mắt Siti dừng lại ở ba người trong một giây, lướt qua rổ rau muống tươi vừa cắt, rồi chị đi thẳng về phía khoang điều khiển. Chị không nói gì, nhưng cái bóng của chị để lại một khoảng lặng dài trong bếp.

Mười phút sau, cả năm người ngồi quanh bàn họp ở khoang trung tâm.

Anh Trung dán bảng phân bổ mới lên vách. Tờ giấy trắng in những con số đen đậm: 1.400 kcal/người/ngày. 9 lít nước tưới/ngày. 2,4 kW điện nhà kính.

"Chúng ta đang ở ngày bốn trăm ba mươi bảy," anh Trung bắt đầu bằng tiếng Anh. "Lương thực dự trữ còn bảy mươi mốt ngày. Từ hôm nay, khẩu phần sẽ giảm thêm mười lăm phần trăm. Đây là giới hạn cuối cùng để duy trì khả năng làm việc tối thiểu."

Siti đan tay vào nhau, đặt lên bàn. Chị nhìn thẳng vào anh Trung, rồi chuyển sang Hân.

"Kỹ sư sinh học," Siti gọi chức danh của Hân. "Lứa rau này được bao nhiêu?"

"Bảy trăm mười gam," Hân đáp. "Kém hơn dự kiến một trăm ba mươi lăm gam."

"Nghĩa là chúng ta đang đổi chín lít nước lấy bảy trăm gam chất xơ không có năng lượng," Siti nói. Giọng chị không gắt, nhưng từng chữ đều rõ ràng. "Trong khi đó, khoai lang của cô chiếm mất bốn khay và ăn mất một phần điện sưởi của chúng tôi. Và chúng ta thậm chí còn không chắc ngày năm trăm mười lăm có thu hoạch được gì không."

Hân mím môi. "Cây đang phát triển đúng tiến độ. Khoai lang là nguồn tinh bột duy nhất..."

"Cô luôn nói về tiến độ," Siti ngắt lời. "Giống như cách cô tự ý gieo khoai từ hai mươi hai ngày trước mà không hỏi ý kiến ai. Cô và các anh luôn có những kế hoạch riêng, bàn bằng ngôn ngữ riêng của các anh trước khi mang ra đây."

Khoang trung tâm im phăng phắc. Tiếng quạt gió của hệ thống điều hòa nghe rõ mồn một.

Anh Trung nhìn Siti. Ông không xin lỗi. "Chúng tôi thảo luận để đưa ra phương án khả thi nhất."

"Phương án khả thi hay là sự đã rồi?" Siti hỏi. "Tôi là kỹ sư điện. Ito là bác sĩ. Chúng tôi chịu trách nhiệm về mạng sống của cái trạm này không kém gì các anh. Nhưng có vẻ như trong căn bếp này, có một vòng tròn mà chúng tôi không được phép bước vào."

Duy cúi đầu nhìn xuống bàn tay mình. Hân nhìn vết nứt trên vách kính phản chiếu qua lớp nhựa của bảng điều khiển. Cô biết Siti đúng. Việc cô tự ý xuống giống khoai lang đã tạo ra một vết nứt khác, không phải trên kính, mà là giữa năm con người.

Ito lên tiếng, phá vỡ sự ngột ngạt.

"Trong một cái hộp năm người, ai cũng nghe được mọi thứ," Ito nói, giọng chậm rãi. "Vấn đề không phải là các bạn nói tiếng gì. Vấn đề là ai được biết trước. Một thông tin được giấu kín trong hai mươi phút cũng có thể giết chết niềm tin của hai trăm ngày."

Ito ngừng lại, rồi đột nhiên đứng dậy đi về phía góc tủ lưu trữ số 3. Anh mở ngăn kéo bảo quản sâu, rút ra một gói phẳng bọc trong lớp màng nhôm chuyên dụng. Anh đặt nó lên mặt bàn kim loại.

"Đây là gói bánh chưng duy nhất của chúng ta," Ito nói. "Nó nặng 200 gam."

Duy cầm gói bánh lên, đọc nhãn ghi thông số kỹ thuật dán ở góc. "Khoảng 900 ki-lô-ca-lo. Đây là quà tặng của đơn vị cung ứng cho dịp Tết."

Cả bàn họp im lặng nhìn khối vuông xanh thẫm. Nó nằm im lìm dưới ánh đèn LED trắng lạnh. Sự hiện diện của nó khiến bầu không khí vốn đã căng thẳng bỗng trở nên nặng nề hơn.

"Chín trăm chia cho năm," Duy lẩm nhẩm bằng tiếng Anh. "Mỗi người được một trăm tám mươi calo."

Cậu nhìn quanh một lượt. "Bằng một phần tám suất ăn tối thiểu chúng ta vừa thống nhất. Một miếng bánh dày chừng một lóng tay cho bốn mươi bốn ngày thiếu hụt."

Con số vang lên nghe thật nhỏ bé. Sự chênh lệch quá lớn giữa chín trăm calo và hàng trăm nghìn calo cả đoàn đang cần khiến gói bánh trông thật lạc lõng. Không ai đưa tay ra chạm vào nó lần nữa. Không ai đề nghị bóc lớp vỏ hút chân không ra để ngửi mùi nếp.

"Tôi đề nghị đưa nó về vị trí cũ," Ito nói.

"Cất đi," anh Trung gật đầu, giọng dứt khoát. "Duy, mang nó về tủ bảo quản. Chúng ta không tiêu thụ thực phẩm mang tính biểu tượng khi chưa đến đúng thời điểm cơ học."

Duy cầm lấy gói bánh chưng 200 gam, lặng lẽ bước về phía kho chứa. Tiếng ngăn kéo tủ đóng lại khô khốc. Gói bánh 900 ki-lô-ca-lo nằm lại sau cánh cửa thép.

Cuộc họp kết thúc mà không có thêm tranh cãi nào. Siti quay về khoang điều khiển để kiểm tra ngân sách oát cho chu kỳ sưởi đêm. Ito đi lấy bộ đồ sơ cứu để kiểm tra định kỳ sức khỏe cho Duy.

Hân quay lại nhà kính một mình. Cô đứng giữa những khay rau muống vừa bị cắt trụi và những dây khoai lang đang vươn dài. Cô không cảm thấy nhẹ nhõm khi cuộc họp chấm dứt.

Hân lấy một tờ giấy A4 trắng từ ngăn lưu trữ văn phòng phẩm. Cô bắt đầu kẻ cột bằng thước thẳng một cách tỉ mỉ. Ngòi bút bi xanh di chuyển đều đặn trên mặt giấy.

Cô chép lại toàn bộ số liệu từ quyển sổ tay của mình sang tờ giấy mới. Hân viết chữ to và rõ hơn bình thường để ai cũng có thể đọc được từ xa. Cột đầu tiên là lượng nước tiêu thụ: 9 lít mỗi ngày. Cột thứ hai là công suất đèn: 2,4 kW.

Phần quan trọng nhất nằm ở cuối trang giấy. Hân liệt kê chi tiết từng khay trồng. Khay 1 đến khay 4: Khoai lang, ngày thứ 22. Thu khoai vào ngày thứ 515. Còn lại 78 ngày. Khay 5 đến khay 12: Rau muống lứa 2.

Hân mang tờ giấy ra khoang trung tâm. Cô dùng băng dính hai mặt dán nó lên vách khoang, ngay sát cạnh bảng phân bổ khẩu phần của anh Trung. Tờ giấy phẳng phiu, nổi bật trên nền vách thép màu xám sáng.

Cô kiểm tra lại các con số lần cuối. Mọi thứ đều minh bạch. Hân không đứng lại chờ đợi phản ứng của ai. Cô không cần một lời xác nhận hay một cái gật đầu từ Siti.

Hân đi về phía khoang cá nhân của mình. Khi đi ngang qua vách kính ở phía đông bắc, cô dừng lại một nhịp. Ánh đèn hành lang hắt lên những con số Ito vừa ghi bằng bút dạ xanh.

Cô lấy sổ tay, lật đến trang cuối cùng. Cô nhìn dòng chữ của Ito ghi trên vách kính lúc nãy.

Cô ghi vào sổ: *Ngày 437. Vết nứt 14 mm.*