Chương 3: Đường ra khỏi thành phố
Thuộc tiểu thuyết Tuyết Đen
Tác giả: Vũ Hải Đăng · Thể loại: Mạt Thế · Đăng ngày · 1775 từ · khoảng 9 phút đọc
Bến xe Chợ Lớn lúc ba giờ mười lăm sáng không có tiếng động cơ gầm rú hay tiếng mời chào của các nhà xe. Chỉ có mùi dầu máy cũ kỹ lẫn trong vị mặn của bụi đen.
Hân đứng bên hông chiếc xe khách giường nằm bốn mươi lăm chỗ màu đỏ thẫm. Chú Bảy Rớt đang khom lưng bên hông xe, bắp tay nổi gân khi cầm cây thước sắt nhúng vào bồn dầu. Ông rút ra, đưa lên sát mắt, lầm bầm một câu chửi thề rồi lau quẹt vào vạt áo lao động cáu bẩn.
"Dầu còn chừng hơn nửa bình, đủ chạy tới ngã ba Trung Lương rồi tính tiếp," chú Bảy nói, giọng khàn đặc như có sạn trong cổ họng.
Chú bước lên cabin, cầm theo chùm chìa khóa lỉnh kỉnh. Hân đứng ngay bậc cửa, mắt dõi theo từng cử động của chú. Chú Bảy tra chìa khóa vào ổ, xoay. Không vừa. Chú thử cái thứ hai, vẫn không được. Đến cái thứ ba, ổ khóa mới chịu lách cách chuyển động. Khi chú mở hộc để đồ phía trước ghế phụ để tìm giấy tờ, Hân liếc thấy một cái tên lạ trên bìa sổ đăng kiểm. Chú Bảy hơi khựng lại khi thấy ánh mắt của Hân, nhưng rồi chú nhanh tay tống đống giấy tờ vào túi áo, nhảy xuống đất.
"Xong rồi, đoàn mười người, lên xe mau. Thằng Khang đâu, phụ ông Năm Thới lên trước."
Khang lầm lũi dìu ông Năm Thới bước lên bậc cao của xe khách. Ông Năm Thới thở rít lên từng hồi, mỗi nhịp ngực phập phồng đều lộ ra lớp xương sườn gầy guộc dưới lớp áo bảo vệ xanh sẫm. Bé Muội đi sát sau lưng Hân, hai tay ôm khư khư cái túi vải xám tro. Cạnh của một vật gì đó cứng và vuông vức bên trong túi tì vào cánh tay nhỏ xíu của con bé thành một vết hằn rõ rệt. Bốn người nhà bệnh nhân khác lặng lẽ leo lên, ngồi dồn ở hai hàng ghế sau cùng, im lặng như những bóng đổ.
Đoàn người rời bến xe. Chú Bảy không nổ máy ngay mà dùng đà đẩy xe ra khỏi cổng để tránh gây tiếng động quá lớn. Khi xe đã ra tới lòng đường Lê Hồng Phong, chú mới đề máy. Tiếng động cơ nổ lục cục, rung lên bần bật như người lên cơn sốt rét trước khi bắt đầu vận hành ổn định.
"Bơm cao áp yếu rồi, phải chạy nương tay thôi bác sĩ," chú Bảy nói mà không nhìn Hân.
Phố xá Sài Gòn dưới ánh đèn đường vàng vọt. người kẹt xuất hiện ngày càng dày đặc trên vỉa hè. Có người đứng dựa lưng vào cột điện, đầu gật gù liên tục như đang đếm nhịp. Có người quỳ dưới lòng đường, hai tay cào xuống mặt nhựa đường đến bật máu nhưng vẫn không dừng lại.
Xe chạy đến gần chân cầu vượt Cây Gõ thì dừng hẳn. Ánh đèn pha rọi vào một chiếc xe container nằm ngang xương, chắn sạch toàn bộ lối lên cầu. Phần rơ-moóc của nó đâm sầm vào lan can, biến mặt cầu thành một nút thắt cổ chai chết chóc.
"Kẹt cứng rồi. Xe này không lọt qua được đâu," chú Bảy tắt máy, mặt tối sầm lại. "Phải đi bộ qua cầu. Bên kia cầu là bãi xe của nhà xe quen, tôi biết có chiếc mười sáu chỗ thường để chìa khóa trên tấm che nắng. Qua đó đổi xe."
Hân mở cửa xe. Gió từ hướng quận 6 thổi về mang theo những hạt bụi đen mịn như phấn. Cô siết lại dây khẩu trang cho bé Muội.
"Mọi người nghe đây," Hân nói. "Trời sắp sáng, gió bắt đầu lên. Bụi trên mặt cầu sẽ rất dày. Chúng ta chỉ có mười lăm phút để vượt qua. Ai mang đồ nặng, bỏ lại hết. Chỉ giữ lại nước và thuốc."
Ông Năm Thới run rẩy nắm lấy tay vịn ghế: "Cô Hân, tui... tui đi không nổi."
"Khang, chú Bảy, hai người xốc ông Năm đi giữa. Chị Loan mang can nước theo sau. Muội đi sát tôi."
Chị Loan, người y công trung niên có khuôn mặt phúc hậu, gật đầu, hai tay xách can nước mười lít nặng trĩu. Cả đoàn bước xuống xe. Mặt đường phủ một lớp bụi mỏng, bước chân dẫm lên nghe sột soạt.
Tại khe hở duy nhất giữa thùng xe container và thành cầu, chỉ rộng chừng năm mươi lăm phân, một người đàn bà đang đứng đó. Bà ta mặc bộ đồ bộ bông tím đã sờn cũ, hai tay co lại như đang bế một đứa trẻ. Bà ta không đứng yên. Bà ta đưa người qua trái, rồi qua phải, nhịp nhàng và đều đặn như đang đưa võng. Hai khuỷu tay bà ta nhô ra, bịt kín khe hở mỗi khi bà nghiêng người.
"Bà ta kẹt rồi," Khang thì thào, giọng run rẩy. "Làm sao qua được?"
Hân đứng lại, tay ra hiệu cho cả đoàn dừng cách đó ba mét. Cô không nhìn vào khuôn mặt vô hồn của người đàn bà, cô nhìn vào nhịp vận động của bả vai.
Một giây. Hai giây. Ba giây. Đến giây thứ mười một, khi người đàn bà chuyển trọng tâm từ chân trái sang chân phải để "sang tay" đứa nhỏ không có thật, bả vai bà ta khựng lại trong một khoảnh khắc rất ngắn.
"Mười một giây một chu kỳ," Hân nói khẽ, mắt vẫn dán chặt vào khe hở. "Khoảng nghỉ là bốn giây. Từng người một, khi tôi hô thì chạy qua. Tuyệt đối không chạm vào bà ta. Nếu chạm vào, nhịp lặp sẽ bị phá vỡ, không ai biết chuyện gì xảy ra tiếp theo đâu."
Hân nhìn vào túi đồ của mình. Một chai nước rưỡi. Hũ đường của bà Tư Lành. Ba liều thuốc ho. Cô lấy chai nước lớn nhất đưa cho Khang.
"Bỏ túi xách lại hết. Nặng quá sẽ không qua kịp bốn giây đâu."
"Bác sĩ, đồ của tôi..." Chị Loan ngập ngừng.
"Bỏ. Trừ can nước mười lít."
Hân bắt đầu đếm nhịp. Một, hai, ba... mười một.
"Chú Bảy, đi!"
Chú Bảy Rớt lao qua ngay khi người đàn bà khựng lại. Vừa kịp lúc khuỷu tay bà ta đánh ngược trở lại.
"Khang, ông Năm, đi!"
Hai người đàn ông dìu nhau lách qua. Vai ông Năm Thới sượt qua áo người đàn bà chừng vài milimet. Người đàn bà vẫn đưa tay, miệng lẩm nhẩm một bài hát ru không thành tiếng.
Lần lượt từng người qua. Mỗi lần một người qua là một lần Hân cảm thấy lồng ngực mình thắt lại. Gió thổi mạnh hơn trên cầu vượt, bụi đen bắt đầu cuộn lên thành từng vòng xoáy nhỏ. Hân hít một hơi, cảm nhận vị chát đặc trưng của bụi tràn vào phế quản qua lớp khẩu trang bắt đầu ẩm.
Đến lượt chị Loan. Chị xách can nước mười lít, người hơi nghiêng vì nặng.
"Đợi nhịp sau!" Hân quát.
Người đàn bà dừng lại ở giây thứ mười một. Chị Loan lao vào khe hở. Nhưng cái can nước quá cồng kềnh, nó đập vào thành container tạo ra tiếng *boong* trầm đục. Chị Loan luống cuống, chân vấp phải một mảnh vỡ thủy tinh trên mặt cầu.
"Nhanh lên!" Khang gào lên từ phía bên kia.
Chị Loan kịp nhoài người qua trước khi khuỷu tay người đàn bà ép vào. Hân là người cuối cùng, cô bế thốc bé Muội lên. Con bé vẫn ôm chặt cái túi vải, không buông dù chỉ một giây. Hân lướt qua khe hở, cảm nhận được hơi lạnh toát ra từ cơ thể người đàn bà kẹt.
Qua đến dốc bên kia cầu, bụi đen mù mịt khiến tầm nhìn giảm xuống còn chưa đầy năm mét. Hân đặt bé Muội xuống, cô ho sặc sụa, mỗi cái ho như có kim châm vào đáy phổi.
"Đủ chưa?" Chú Bảy hỏi, tay che mũi.
Hân đứng thẳng người, mắt quét qua những bóng người mờ ảo trong màn bụi.
"Một, hai, ba, bốn, năm, sáu, bảy, tám, chín..."
Hân dừng lại. Cô đếm lại lần nữa. Vẫn là chín.
"Chị Loan đâu?" Khang hỏi, giọng lạc đi.
Mọi người nhìn quanh. Phía sau họ, mặt cầu vượt Cây Gõ chìm trong một màu xám xịt của bụi và bóng tối. Không có tiếng kêu cứu. Không có tiếng bước chân chạy bộ. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe sắt của lan can cầu.
Hân bước ngược lại vài bước về phía chân dốc cầu. Ngay dưới ánh đèn đường mờ đục, cô khựng lại.
Cái can nước mười lít màu xanh đứng ngay ngắn giữa đường. Nó đặt thẳng đứng, nắp đậy chặt, hoàn toàn không bị đổ hay xê dịch. Bên cạnh cái can không có một dấu vết nào của sự xô xát hay kéo lê.
"Chị Loan! Cô Loan ơi!" Khang định chạy ngược lên cầu.
"Đứng lại!" Hân quát, giọng cô lạnh đến mức khiến Khang chết trân tại chỗ.
"Bác sĩ, chị ấy còn ở trên đó, có khi chị ấy ngất..."
"Chị ấy mất rồi," Hân nhìn vào can nước. "Nhìn cái can đi. Chị ấy chủ ý đặt nó xuống. Chị ấy biết mình không đi tiếp được nữa."
Hân nhớ lại cái cách chị Loan xách can nước lúc ở bến xe. Với dáng người nghiêng lệch hẳn sang một bên, kiểu thở dốc đứt quãng và những cơn ho khan kéo dài, Hân nghĩ rằng phổi của chị có lẽ đã đến giới hạn và bị bụi xâm lấn nặng nề. Chị ấy đã cố gắng đến tận chân cầu này trước khi hoàn toàn gục ngã.
"Đi tiếp," Hân bước tới, xách can nước lên. Nó nặng trĩu, lạnh ngắt.
"Nhưng..."
"Tôi nói đi tiếp," Hân nhìn thẳng vào mắt Khang. "Mỗi phút đứng đây là một liều bụi vào phổi. Anh muốn cả đoàn kẹt lại trên cái cầu này luôn sao?"
Chú Bảy Rớt thở dài, ông lẳng lặng tiến về phía bãi xe mười sáu chỗ phía trước. Bé Muội nắm lấy vạt áo Hân, con bé bắt đầu ho khan, từng tiếng một, khô khốc và nhỏ xíu.
Hân nắm lấy bàn tay nhỏ bé của Muội, bàn tay lạnh ngắt và không quay đầu nhìn lại.