Chương 3: Đêm thứ tư và bốn mươi phút sớm hơn
Thuộc tiểu thuyết Ván Cược Cuối Cùng
Tác giả: Lê Minh Khang · Thể loại: Đô Thị · Đăng ngày · 2310 từ · khoảng 12 phút đọc
Ngày 8 tháng 4. Còn 32 ngày tới kỳ trả nợ.
Sổ tay của Nghĩa có thêm những dòng mực xanh ngắn ngủn. Đêm 2: 41 tô. Đêm 3: 58 tô.
Đêm thứ hai, Nghĩa chỉ làm đúng một việc: bớt một muỗng muối trong nồi nước lèo 40 lít. Khách của hẻm cụt là công nhân, họ ăn khuya trước khi ngủ, vị mặn gắt sẽ làm họ khát nước và nặng bụng. Khi nước lèo nhạt đi một tông, Nghĩa thấy khách húp cạn tô nhanh hơn.
"Nước thanh hen chú," một gã đàn ông mặc áo xanh công nhân nói khi trả tô.
"Dạ, tại tui hầm thêm củ cải muối cho dịu," Nghĩa đáp, tay bận rộn vớt bọt.
Đêm thứ ba, Nghĩa không đụng vào gia vị. Hắn đẩy xe vào sâu thêm mười lăm mét, đậu ngay trước cổng dãy trọ số 2. Chỗ này khuất gió hơn, mùi thơm của hành phi và nước xương hầm không bị gió đầu hẻm thốc đi mà luẩn quẩn lại, chui qua từng kẽ lá sách của các phòng trọ.
"Nay bán sát cửa luôn hả chú Tư?" Út Lành hỏi, tay gõ lạch cạch ba nhịp sắt.
"Xích vô chút đặng người ta không phải đi bộ xa. Mình bán cho người lười mà."
Nghĩa không nói hết ý. Hắn đang đo. Đêm đầu 23 tô, đêm hai tăng 18 tô nhờ vị, đêm ba tăng thêm 17 tô nhờ chỗ đứng. Mỗi đêm chỉ đổi một biến số mới biết chính xác cái gì mang lại tiền. Nhưng đến 3 giờ sáng ngày 8 tháng 4, mọi tính toán dừng lại trước cửa phòng trọ.
Nghĩa ngồi bệt dưới nền xi măng, lưng tựa vào cạnh giường xếp. Hắn định đứng dậy để nhóm bếp than, nhưng một luồng điện từ đốt sống L4-L5 phóng thẳng xuống bắp chân trái. Hắn khựng lại, hơi thở nghẹn nửa chừng. Cơn đau không âm ỉ như mọi khi. Nó sắc, gọn, và cứng đơ. Hắn thử xoay người sang phải, cột sống rắc một tiếng khô khốc.
"Chú... chú sao vậy?" Út Lành dắt xe máy vào sân, thấy Nghĩa mặt tái mét thì hốt hoảng.
"Chờ chút. Kê cái gối sau lưng tui."
Nghĩa nói từng chữ, răng nghiền chặt vào nhau. Út Lành cuống cuồng làm theo. Nghĩa nằm nghiêng, co hai đầu gối lên sát ngực để kéo giãn các đốt sống. Hắn biết cái ngưỡng này. Hai mươi năm đứng bếp, cái lưng đã đòi nợ nhiều lần, nhưng chưa bao giờ nó đình công ngay lúc hắn không còn đường lùi thế này.
"Để con đẩy xe đi bán cho. Con trụng bánh được mà chú," Út Lành sốt sắng nắm lấy tay cầm xe hủ tiếu.
"Không được. Nồi nước lèo chưa nếm, bánh trụng chưa quen tay, con ra đó người ta ăn một lần thấy dở là mất khách luôn."
"Nhưng bỏ đêm nay uổng lắm chú Tư ơi. Tiền lời đang lên mà."
"Không là không. Nghề này không có cơ hội thứ hai đâu. Một lần lệch vị là họ bỏ mình liền."
"Con làm được mà. Chú ngồi đây chỉ con, con đẩy xe ra đầu hẻm thôi."
"Con bỏ cái tay ra. Để xe đó."
"Chú lì quá trời. Để con đẩy, chú cứ nằm đó mà la."
"Nằm xuống mới là giữ vốn. Đứng ráng là gãy hẳn. Con báo với dì Năm bữa nay tui hông lấy xương. Nói dì thông cảm giúp tui nghen."
Nghĩa nằm đó, nhìn trần nhà tối om. Một đêm nghỉ là mất trắng doanh thu. Theo tính toán, một đêm bán 60 tô thì thu về 420.000 đồng, trừ vốn 288.000 đồng, lời được 132.000 đồng. Nhưng quan trọng hơn là mất đà. Khách hẻm mới bắt đầu quen tiếng gõ, đêm nay im lặng nghĩa là họ sẽ lại quay về với mì gói hoặc cơm nguội. Uy tín của một xe gõ nằm ở chỗ nó luôn xuất hiện đúng giờ, đúng vị trí. Đêm nay, con số thiệt hại thực tế là 420.000 đồng tiền mặt và một khoảng trống niềm tin không đo đếm được.
Sáng hôm sau, Nghĩa phải bò ra tiệm thuốc đầu hẻm. Hắn bỏ ra 250.000 đồng mua một cái đai lưng bằng vải thun dày, có bốn thanh nhựa cứng ép sát vào cột sống. Số tiền còn lại trong túi: 5.650.000 đồng.
Hắn đeo đai, thắt chặt đến mức cảm thấy lồng ngực hơi tức. Nhưng cái lưng được giữ thẳng. Nghĩa không về phòng ngay. Hắn ra đầu hẻm, ngồi ở quán trà đá đối diện dãy trọ số 1, mắt dán vào cái đồng hồ nhựa treo trên vách.
21 giờ 15. Hẻm lặng ngắt. 21 giờ 30. Tiếng động cơ xe buýt đưa rước công nhân gầm rú ngoài đường lớn. Từng tốp người mặc đồng phục tối màu đổ vào hẻm. Họ đi nhanh, vai thõng xuống vì mệt. 21 giờ 45. Những tiếng lạch cạch của bếp gas mini vang lên từ các phòng trọ. Mùi mì tôm bắt đầu tỏa ra.
Nghĩa nhìn đồng hồ. 22 giờ 10 là giờ mở hàng cũ của hắn. Nghĩa bước tới chỗ một người đàn ông đang dắt xe đạp, trên tay cầm hai gói mì.
"Chào anh, tui bên xe hủ tiếu gõ trong hẻm. Thường mấy giờ anh tan ca về tới đây?"
Người đàn ông ngước lên, mắt đỏ lờ đờ: "Chín rưỡi xe thả đầu hẻm, đi bộ vô tới phòng là chín giờ bốn lăm. Sao chú?"
"Dạ không có gì. Tại tui tính dời giờ bán sớm chút."
"Sớm đi chú. Chứ mười giờ chú mới bán, tụi tui đói quá nấu mì ăn hết rồi. Đi làm về chỉ muốn húp miếng nước nóng rồi ngủ liền thôi."
Nghĩa gật đầu, đi tiếp về phía một chị phụ nữ đang hối hả xách túi nilon đựng mấy gói mì tôm xanh đỏ.
"Chị ơi, sao ngày nào chị cũng nấu mì gói vậy? Ăn hoài không nóng người sao?"
"Nóng chứ chú, mà nó lẹ. Chín giờ bốn lăm về tới, tắm rửa xong là muốn xỉu rồi, nấu mì chỉ mất ba phút thôi hà."
"Nếu chín giờ rưỡi tui có mặt ở đây, chị có ủng hộ tui một tô không?"
"Được vậy thì lắm tốt. Mà chú phải có lẹ nghen, chứ tụi tui không có đợi được lâu đâu."
Nghĩa lại chặn một ông lão đang dắt xe ba gác vào bãi.
"Chú ơi, dãy trong này mọi người thường ngủ lúc mấy giờ chú?"
"Mười giờ rưỡi là tắt đèn hết rồi chú Tư. Công nhân mà, họ ngủ sớm đặng mai đi làm ca sớm nữa."
"Dạ, cảm ơn chú. Vậy là tui hiểu rồi."
Nghĩa quay sang nói với Út Lành đang đứng chờ bên cạnh: "Từ mai dời lịch. Chín giờ ba mươi phải có mặt ở hẻm này. Tám giờ tối là phải nhóm lò xong rồi."
"Sớm vậy chú? Đi chợ sớm cực dữ nghen, con phải dậy từ mấy giờ mới kịp?"
"Muốn ăn tiền người ta phải nhanh hơn cái bụng đói của người ta. Chấp nhận dậy sớm từ bốn giờ sáng đi chợ để lấy hàng tươi nhất. Cái giá của việc bán nhiều là mình phải ít ngủ lại."
Đêm mùng 9 tháng 4. 21 giờ 35 phút.
Chiếc xe hủ tiếu của Nghĩa nằm đúng vị trí giữa dãy số 2. Út Lành cầm hai thanh sắt, gõ một nhịp dứt khoát: *Cốc... cốc cốc*. Ba nhịp. Tiếng sắt vang lên trong không gian chật hẹp của hẻm cụt, va vào những bức tường rêu mốc rồi dội ngược lại.
"Hủ tiếu về! Hủ tiếu gõ nóng hổi đây!" Út Lành hô lớn.
Một cánh cửa phòng trọ mở ra. Rồi hai cái. Rồi năm cái. Nghĩa không kịp nhìn mặt khách. Tay trái hắn cầm vợt trụng bánh, tay phải cầm muỗng chan nước lèo. Một nắm bánh hủ tiếu quăng vào nồi nước sôi, đếm nhẩm một, hai, ba... mười. Nhấc lên, xốc mạnh cho ráo nước, đổ vào tô. Một nhúm giá, ba lát thịt heo thái mỏng như tờ giấy, mấy miếng tóp mỡ vàng ươm, hành lá xanh ngắt. Cuối cùng là một vá nước lèo nóng bốc khói, tưới đều lên mặt bát.
"Nè con, hai tô khô không lấy giá." "Chú ơi, cho thêm cái khăn giấy." "Nhanh nhanh chú Tư, đói run tay rồi."
Một cặp đôi công nhân trẻ vẫn còn mặc nguyên bộ đồng phục xanh đen tiến lại gần xe.
"Cho con thêm tô nữa đi chú, chia hai đứa ăn thêm cho chắc bụng."
"Có ngay. Ăn khỏe vậy mới có sức làm chứ."
"Tại hủ tiếu chú thơm quá, ngửi mùi là chịu không nổi. Mai chú có bán giờ này nữa không?"
"Có chứ, ngày nào cũng giờ này. Cứ nghe tiếng gõ là ra nhé."
Một đứa nhỏ cầm cái cặp lồng nhựa chạy tới, thở hổn hển: "Chú Tư cho con một tô mang về cho mẹ con. Mẹ con đau đầu không ra được."
Út Lành nhanh tay múc nước lèo, gõ thêm ba nhịp *Cốc... cốc cốc* vào thành xe như một thói quen. Bỗng từ một căn phòng ở cuối dãy trọ số 3, tiếng một người đàn ông vọng ra thật lớn:
"Này, xe hủ tiếu gõ đó phải không? Cho hai tô đầy đủ bưng vô phòng 104 nghe!"
Nghĩa liếc nhìn Út Lành, mỉm cười kín đáo. Nhịp gõ của con bé đã thành cái dấu nhận biết cho cả khu này. Khách không cần nhìn cũng biết món ăn đã tới ngay cửa nhà mình.
"Chú Tư, hết bánh rồi! Để con chạy ra chợ mua thêm đại mấy ký!" Út Lành nói vọng vào giữa đám đông đang vây quanh xe.
"Mua hai ký bánh hủ tiếu, một ký mì sợi. Nhanh lên!"
Đến 23 giờ, nồi nước lèo trơ đáy. Nghĩa dùng vá vét nốt những vụn xương ống cuối cùng. Hắn tắt bếp gas, hai bắp tay mỏi nhừ đến mức không nhấc nổi cái nắp nồi.
"Nghỉ. Hết sạch rồi bà con ơi," Nghĩa thở dốc.
Dưới ánh đèn dây tóc vàng vọt, hắn đếm lại số tô. 137 tô.
Doanh thu: 959.000 đồng. Giá vốn: 657.600 đồng. Tiền công Út Lành: 30.000 đồng. Lợi nhuận: 271.400 đồng.
Nghĩa ngồi bệt xuống một chiếc ghế nhựa thấp. Lần đầu tiên sau mười ngày, con số lời đã vượt mức hai trăm nghìn. Nếu cứ giữ đà này, mục tiêu mười hai triệu vào ngày mười tháng sau không còn là chuyện viễn vông. Hắn lấy chai nước suối, tu một hơi dài, cảm nhận vị nước lạnh tràn xuống cổ họng.
Lúc đó, Nghĩa không để ý đến một thanh niên mặc áo khoác đen đứng ở góc khuất của dãy trọ số 3. Người đó không mua hủ tiếu, chỉ cầm điện thoại hướng về phía chiếc xe, quay phim suốt mười phút.
Sáng hôm sau, Nghĩa đang ngồi lau lại mấy cái tô sứ thì Út Lành chạy xộc vào phòng trọ. Thằng nhỏ không kịp cởi mũ bảo hiểm, mặt mũi hớt hải, đưa cái điện thoại màn hình vỡ nát ra trước mặt Nghĩa.
"Chú... Chú xem cái này đi. Trên Facebook, người ta chia sẻ lắm luôn."
Nghĩa nheo mắt nhìn vào đoạn video. Đó là cảnh hắn đang bận rộn trụng bánh dưới ánh đèn vàng đêm qua. Góc quay từ trên cao, nhìn rõ cả gương mặt khắc khổ của hắn và chiếc xe không tên. Nhưng điều làm Nghĩa khựng lại là dòng chú thích chạy phía dưới đoạn video đang có hàng nghìn lượt thích:
"Phát hiện lại hương vị Quán Tư lừng lẫy một thời tại con hẻm Quận 4. Có phải ông chủ Nghĩa 'Hủ Tiếu' đã tái xuất giang hồ với xe gõ không tên?"
Phía dưới bình luận, một tài khoản có ảnh đại diện là logo Quán Tư mới với chữ ký của Nghĩa đã thả một biểu tượng mặt cười lạnh lùng kèm dòng chữ: "Mọi sự sao chép hương vị đều là vi phạm bản quyền thương hiệu đã được bảo hộ."
Nghĩa buông chiếc tô sứ xuống chiếu. Tiếng sứ va vào sàn xi măng nghe chát chúa. Cái tên hắn đã bán đi hai năm trước, nay đang quay lại tìm hắn theo cách tồi tệ nhất. Một cuộc chiến pháp lý hoặc một sự trả thù thương hiệu là thứ hắn không bao giờ chuẩn bị cho xe hủ tiếu gõ của mình. Những con số tăng trưởng vừa nãy dường như nhạt nhòa hẳn trước bóng đen của quá khứ đang phủ xuống. Hắn nhìn cái đai lưng đang treo trên vách, cảm nhận một cơn đau khác đang âm ỉ lan tỏa, không phải ở cột sống mà là ở tương lai mù mịt phía trước.
"Chú có sao không chú Tư?" Út Lành lo lắng hỏi khi thấy Nghĩa im lặng quá lâu.
"Không có gì. Cứ chuẩn bị đi chợ đi. Việc mình mình làm."
Nghĩa cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng đôi bàn tay đang run rẩy đã phản bội hắn. Hắn biết rõ kẻ đứng sau tài khoản kia là ai. Đó không đơn giản là một lời cảnh báo, đó là một lời tuyên chiến trực diện vào con đường sống duy nhất mà hắn đang bấu víu để trả nợ. Hắn hít một hơi thật sâu, nén lại sự dao động đang trào dâng trong lồng ngực. Trò chơi này giờ đây không còn chỉ là việc bán bao nhiêu tô hủ tiếu mỗi đêm nữa.