Chương 13: Người thứ mười ba ở gốc gạo

Thuộc tiểu thuyết Vé Vào Miền Cổ Tích

Tác giả: · Thể loại: Vô Hạn Lưu · Đăng ngày · 2343 từ · khoảng 12 phút đọc

Ngày thứ chín, về đêm. Mùi ẩm mốc của bùn đất và sương muộn quyện vào nhau, tạo thành một thứ không khí đặc quánh, nồng và chát. Đặng Thục Trinh ngồi xổm bên phiến đá phẳng trước bệ thờ gốc gạo. Ánh sáng từ mấy cây đuốc tẩm dầu lạc cháy lách tách, hắt lên mười một khuôn mặt tái nhợt. Họ đứng vây thành một vòng tròn hẹp, bóng đổ dài trên mặt đất như những vệt mực loang.

Bà Sáu Thìn đứng sát bên Trinh. Đôi bàn tay bà đan chặt vào nhau, các khớp xương nhô lên trắng ở dưới lớp da mồi. Từ lúc mụ dì ghẻ nhìn bà một nhịp quá lâu ở bến đò, bà ít nói hẳn. Ánh mắt bà cứ thỉnh thoảng lại liếc về phía nhà mụ dì ghẻ ở cuối xóm, nơi khung cửi vẫn đang nhịp nhàng dập cạch cạch dù không có ai ngồi dệt.

"Cô chắc chứ?" Kiêm hỏi. Anh khoanh tay, đứng tựa lưng vào thân cây gạo xù xì. "Dùng tấm vé đó, nhỡ nó kích hoạt thứ gì chúng ta không kiểm soát được thì sao?"

Trinh không ngẩng đầu. Cô lấy tấm vé giấy nhặt được ở khoảnh đất trống hồi chương năm ra khỏi túi áo. Tờ giấy mục nát, mép răng cưa sứt mẻ đen kịch như bị đốt cháy. Cô đặt nó lên mặt đá, bên cạnh mảnh vụn ký tự "N" nhặt được ở chum sành.

"Chúng ta không còn thời gian để đợi kiểm soát," Trinh đáp. "Tích truyện đã chạy đến đoạn mụ dì ghẻ giết con bống. Nếu không tìm ra người thứ mười ba, chúng ta sẽ là những ký tự tiếp theo bị xóa để làm sạch trang in."

Kiêm bước ra khỏi bóng tối của thân cây, giọng gắt gỏng: "Nếu gọi thứ đó lên, lấy gì bảo đảm nó nói thật?"

Trinh vẫn chăm chú nhìn tấm vé: "Nó không có lý do để lừa chúng ta."

"Nhưng ai sẽ trả giá nếu nghi thức này hỏng?" Kiêm vặn hỏi. "Cô hay là tất cả chúng ta?"

Bà Sáu Thìn khẽ thở dài, giọng bà đục ngầu: "Để cô ấy làm đi. Sắp hết đêm rồi."

Nhân nhìn bà Sáu, vẻ ngạc nhiên hiện rõ trên khuôn mặt: "Sao hôm nay bà Sáu nói ít thế nhỉ?"

Bà Sáu không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không gian trước mặt.

Nhân hỏi một câu ngây thơ: "Nếu người đó hiện ra, chúng ta có phải chia thóc cho họ không?"

Kiêm hừ lạnh một tiếng, không buồn trả lời.

Trinh ngẩng đầu lên, ánh mắt kiên định: "Cứ làm đi."

"Ý chị là, cái vé này thuộc về người đó?" Nhân bước tới, tay cầm mấy thanh củi khô.

"Nó là vật chứng của một lỗi sắp chữ," Trinh nói, ngón tay cô lướt nhẹ trên mặt giấy nhám. "Trong nghề của tôi, khi một dòng chữ bị mất, người ta phải nhìn vào khoảng trắng để đoán xem chữ gì đã đứng ở đó. Tấm vé này là khoảng trắng ấy."

Kiêm nhíu mày: "Tôi vẫn thấy mười hai là đủ bộ. Tấm, Cám, dì ghẻ, vua, quân lính... mười hai người nhận vé là khớp vai."

"Anh quên Bụt rồi sao?" Trinh nhìn thẳng vào Kiêm.

"Bụt là NPC, là người của tích," Kiêm phản bác ngay. "Làm gì có chuyện người nhận vé lại đóng vai Bụt?"

Trinh lắc đầu: "Trong bản thảo gốc, Bụt là người duy nhất không có tên riêng, cũng không có hành động nào nằm ngoài việc giải quyết bế tắc cho nhân vật chính. Đó không phải một vai diễn, đó là một chức năng. Và chức năng đó đang bị bỏ trống."

Cô ra hiệu cho Nhân châm một nắm đóm lửa. Ngọn lửa bùng lên, soi rõ mười một bóng người. Trinh cầm tấm vé nát lên, đưa ra trước ánh lửa. Cô không nhìn vào mặt giấy, cô nhìn vào bóng của tấm vé đổ xuống khoảnh đất trống không mọc cỏ bên gốc gạo.

"Mọi người nhìn đi," Trinh ra lệnh.

Mười một người nín thở. Dưới ánh lửa bập bùng, bóng của mười một người in trên nền đất. Nhưng ở giữa vòng tròn, ngay tại khoảnh đất trũng xuống, có một cái bóng thứ mười hai. Nó không đến từ bất kỳ ai đang đứng đây. Nó nhỏ, méo mó và đứng im, trơ ra giữa mặt đất.

"Một, hai... mười một," Nhân lẩm bẩm đếm, giọng run bắn. "Nhưng có mười hai bóng."

"Mười ba," Trinh đính chính. "Tính cả kẻ đang cầm tấm vé này."

Cái bóng thứ mười hai khẽ dịch chuyển. Nó không có hình thù rõ rệt, chỉ là một khối xám mờ nhòe như chữ in bị nhòe mực do thấm nước. Một luồng khí lạnh toát từ khoảnh đất bốc lên, khiến đóm lửa trên tay Nhân chao đảo.

"Các người... đếm được mấy?"

Giọng nói vang lên. Nó không phát ra từ cái bóng, cũng không phải từ người nào đứng đó. Âm thanh ấy giống như tiếng lật trang giấy khô khốc trong một căn phòng trống, lạnh lẽo và không có phương hướng.

"Mười một người đang đứng," Trinh đáp, giọng cô đanh lại. "Và một kẻ đang lẩn trốn."

"Ngươi đã đứng ở đây bao lâu rồi?" Trinh hỏi tiếp, mắt không rời khối mờ ảo.

Cái bóng rung rinh: "Ta không đếm ngày. Ta chỉ đếm những đêm không có trăng."

"Bao nhiêu đêm?" Trinh gặng hỏi.

"Tám đêm," giọng nó vọng lại. "Đêm nay là đêm thứ chín ta nhìn các người."

Kiêm tiến sát lại, vẻ mặt đề phòng: "Ngươi có thấy ai khác bị gạch tên không?"

"Có," cái bóng đáp ngắn gọn.

"Bao nhiêu người?" Kiêm hỏi nhanh.

Cái bóng im lặng, khối xám xoáy tròn như một vũng mực loang: "Nhiều. Rất nhiều."

Trinh hỏi: "Vì sao tên bị gạch mà ngươi vẫn nói được?"

"Vì ta là Bụt," âm thanh khô vang lên. "Bụt không cần tên để tồn tại trong lời kể."

Bất thình lình, Nhân nhắm nghiền mắt, trán lấm tấm mồ hôi: "Em nhớ ra rồi. Đêm đầu tiên..."

"Nhớ gì?" Trinh quay sang.

"Có một người... anh ta đứng cạnh em," Nhân nói mê sảng. "Anh ta đưa cho em một... một cái..."

Cậu đột nhiên khựng lại, mặt đỏ gay như bị ai đó bóp nghẹt cổ họng. Ý nghĩ vừa chạm đến môi đã tan biến như bụi giấy bay vào lò lửa.

"Không nhớ được," Nhân thở hắt ra, vẻ mặt đau đớn. "Nó tuột mất rồi. Khó chịu quá."

Trinh quay lại cái bóng, giọng nghiêm nghị: "Ngươi đã làm gì để bị gạch tên?"

Cái bóng không đáp, nó thu nhỏ lại thành một điểm đen thẫm.

"Ta hỏi lại," Trinh nhấn mạnh. "Ngươi đã làm gì để bị gạch?"

Vẫn là một sự im lặng chết chóc bao trùm gốc gạo.

"Mười ba," cái bóng lẩm bẩm. Sự oán hận trong giọng nói của nó rõ như một vết cắt. "Ta là người thứ mười ba. Ta đã đứng ở đây từ đêm đầu tiên."

Nhân bước lên một bước, vệt chàm trên mu bàn tay cậu sáng lên dưới ánh lửa, hiện rõ nét chữ không phải tên cậu. "Nếu anh ở đây, tại sao không ai nhớ đến anh? Kể cả bạn của anh?"

"Tên bị gạch thì mọi chỗ có tên ấy đều bị gạch theo," cái bóng đáp. "Ký ức của các người là trang giấy, và hệ thống đã dùng mực đen đè lên tên ta. Khi tên ta biến mất, các người đếm ra mười hai là điều đương nhiên."

Bà Sáu Thìn bỗng ôm đầu, lảo đảo. "Đêm đầu... Tôi nhớ có ai đó đứng cạnh tôi ở cổng làng. Anh ta mặc áo... mặc áo..." Bà nhăn mặt, hơi thở dốc. "Không nhớ nổi. Cứ định gọi tên là chữ lại tan ra."

"Đừng cố," Trinh ngăn bà lại. "Càng cố nhớ, các bà càng dễ bị lỗi logic." Cô quay lại phía cái bóng. "Anh đóng vai Bụt, đúng không?"

"Ta bị đặt vào chỗ đó," cái bóng cười, và tiếng ấy khô, ngắn. "Họ bảo ta 'Sống đúng vai'. Nhưng vai Bụt trong tích này không có lời thoại, không có hành động. Ta chỉ là một khoảng trống để tích truyện bám vào."

"Anh đã làm gì để bị gạch tên?" Kiêm hỏi, mắt anh nheo lại đầy tính toán.

"Ta đã nói," cái bóng thì thầm. "Ta đã thử nói với cái Tấm rằng nó không cần phải khóc. Ta bảo nó hãy chạy đi khỏi cái làng này."

Trinh hít một hơi sâu. "Anh đã sửa bản gốc. Bụt không được phép khuyên Tấm chạy trốn. Bụt chỉ được phép xuất hiện khi Tấm đã khóc xong để ban điều ước. Anh đã làm sai chức năng của một công cụ sắp chữ."

Cái bóng run rẩy: "Ta chỉ muốn cứu nó."

"Anh không cứu ai cả," Trinh nói, giọng lạnh lùng. "Anh chỉ khiến mình bị coi là một ký tự thừa. Trong tích Tấm Cám, Bụt xuất hiện ở gốc gạo để nhặt xương bống, để ban quần áo hội. Nhưng ở đây, khoảnh đất này bị bỏ trống vì vai diễn của anh đã bị xóa sổ ngay đêm đầu tiên. Vai Bụt không phải một người cứu giúp, nó là một cái bẫy để tiêu thụ những người nhận vé không chịu khuất phục."

Ngay khi Trinh dứt câu, tấm vé trong tay cô bỗng nóng rát. Ở mép răng cưa, một dải màu sẫm lại lan rộng ra, sắc lẹm và sâu hoắm.

"Năm," Nhân hét lên, chỉ vào tấm vé. "Chị Trinh, nấc thứ năm hiện lên rồi!"

Kiêm nhìn vào tấm vé của Trinh, rồi lại nhìn cô. Ánh mắt anh không có sự cảm thông, chỉ có sự lạnh của một kẻ đang thực hiện phép tính sinh tử. "Năm nấc rồi. Cô còn bao nhiêu diện tích trắng nữa trước khi cái tên Đặng Thục Trinh mờ hẳn?"

Trinh không trả lời. Cô cảm nhận được đầu ngón tay mình mất dần cảm giác, đầu ngón tê đi trước, rồi tới cổ tay. Cô nhìn xuống bàn tay mình. Máu trong huyết quản đã biến thành mực in đặc quánh. Cô nhìn vào cái bóng xám đang tan dần.

"Các người vẫn muốn diễn tiếp sao?" cái bóng hỏi câu cuối. "Cái sân đình này là một bản in lỗi. Các người càng cố diễn đúng, các người càng nhanh bị in đè vào trang giấy để làm nền cho kẻ khác."

"Chúng tôi phải qua màn," Trinh đáp. "Dù là diễn hay là sửa, chúng tôi phải sống."

"Vậy thì đừng diễn đúng vai," cái bóng nói, giọng nhỏ dần, rồi hụt hẳn. "Hãy làm sai mọi thứ."

Đóm lửa trên tay Nhân cháy lụi, rơi xuống đất và tắt ngấm. Bóng tối ập xuống sân đình nhanh như một cú dập máy. Cái bóng mờ nhòe biến mất hoàn toàn. Mười một người đứng im trong bóng đêm, không ai dám cử động, hơi thở của họ nghe nặng nề như tiếng búa máy.

Trinh quờ tay xuống khoảnh đất trống bên gốc gạo. Tay cô chạm vào một thứ gì đó cứng, lạnh và nhám.

"Có cái gì đó ở đây," Trinh thầm thì.

Cô miêu tả: "Nó dẹt, cạnh sắc như rìu bản in, lạnh buốt thấu xương."

"Hay là thử lại đi?" Nhân run đề nghị. "Có lẽ nó chưa đi hẳn."

Kiêm gạt phắt đi: "Thử để chết chùm cả lũ à?"

"Nhưng chúng ta cần thêm tin tức," một người khác lên tiếng.

Kiêm lạnh chốt hạ: "Tin tức không đáng giá bằng mạng sống lúc này."

Trinh châm một thanh củi khác. Trong lòng bàn tay cô là một mảnh gỗ nhỏ, gãy rời từ bảng gỗ ghi luật ở cổng làng. Trên mảnh gỗ, vệt mực đỏ hình chữ "B" hiện lên chói lọi.

"Nó vẫn ở đây," Trinh nói, giơ mảnh gỗ lên. "Anh ta không đi đâu cả. Anh ta bị đè vào chính khoảnh đất này."

Bà Sáu Thìn run bước lại gần, nhìn mảnh gỗ với ánh mắt thảng thốt. "Bà từng nghe kể ở quê bà... Bụt không phải là tiên thánh đâu. Bụt là những người cầm vé từ mùa hội trước, kẹt lại rồi hóa thành."

Trinh im lặng. Cô nhìn tấm vé của mình. Năm nấc sạm đen kéo dài, mép đã cong lên. Cô không thấy sợ, chỉ thấy một sự trống rỗng lan rộng từ đầu ngón tay vào tận tim. Vai Bụt là một hố đen, và họ đã mất đi một người để hiểu rằng cái hố đó sâu đến mức nào.

"Chương này là lỗi in," Trinh nói, giọng cô vang lên giữa sân đình vắng lặng. "Chúng ta không thể thoát bằng cách làm một quân cờ ngoan ngoãn."

"Vậy cô định làm gì?" Kiêm hỏi, giọng anh trầm xuống.

Trinh siết chặt mảnh gỗ chữ "B" trong tay, vệt mực đỏ tươi dính lên da cô, không chùi được. "Chúng ta sẽ sửa bản thảo này. Bắt đầu từ những gì mụ dì ghẻ chuẩn bị cho ngày mai."

Gió lùa qua sân đình, thổi bay những hạt thóc lép rơi vãi trên bệ đá. Không một ai cử động. Họ đứng đó, mười một chữ cái lẻ loi trên một trang giấy đầy những vết gạch xóa. Trên mặt đất, khoảnh đất trống bên gốc gạo vẫn im lìm, không một nhành cỏ nào mọc nổi trên nấm mồ của người thứ mười ba. Mảnh gỗ trong tay Trinh lạnh ngắt, mang theo hơi thở của kẻ đã bị lãng quên.

Trong túi áo Trinh, chiếc kẹp tóc nhựa hồng nằm sát mép tấm vé. Cả hai đều đã sạm cùng một kiểu.